Chương Trước/57Chương Sau

36 Kế

Phiên Ngoại 2

Một trận sau bữa cơm chiều, Thi Dao Vũ còn dự định buổi tối ở đây chuẩn bị cùng Mộc Dương đấu trí so dũng khí, nhưng lại phải nhịn không thể làm gì vì bị Đường Hoa xách đi.

Nghiêm Như Tuyết đang tắm, Hứa Thiên Mạc ngồi xếp bằng ở trên ghế salông đang xem TV, mái tóc ướt xõa trên bờ vai, trên mặt bởi vì mới vừa tắm xong mà non nớt mềm mại.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Hứa Thiên Mạc phủi mông, lại nhìn TV một chút, sau đó xuống giường mở cửa.

Mộc Dương mặc váy ngủ màu trắng đứng ở cửa, nàng gõ cửa tay rơi vào giữa không trung, nhìn thấy là Hứa Thiên Mạc mở cửa, nàng cười nói, "Chị, em có thể đi vào không ?”

Tôi có thể nói không thể sao, Hứa Thiên Mạc nhìn chằm chằm so với mình thấp hơn nửa cái đầu Mộc Dương. Hai người đối diện mười giây, cuối cùng Hứa Thiên Mạc vẫn là để Mộc Dương đi vào.

Mới vừa vào cửa Mộc Dương ngay lập tức kiếm bóng người Nghiêm Như Tuyết, "Chị, dì em đâu?”

Hứa Thiên Mạc đóng cửa lại, ngồi trở lại vị trí ban đầu, nói, "Còn đang tắm.”

"Ồ.” - Mộc Dương đánh giá phòng ngủ, đi vòng một vòng như sư tử con dò xét lãnh địa mình, sau đó cười híp mắt an vị ở bên cạnh, Hứa Thiên Mạc, “Chị, em có thể thương lượng với chị một chuyện được không?”

Hứa Thiên Mạc nhìn Mộc Dương liếc mắt một cái, "Nói.”

"Em buổi tối ngủ một người sợ, chị có thể để dì ngủ với em không?” - Mộc Dương nắm cánh tay Hứa Thiên Mạc làm nũng nói.

"Không được.” - Hứa Thiên Mạc trực tiếp nói.

"Chị aaaaaa~”

"Không đáp ứng.”

Bất luận Mộc Dương thỉnh cầu như thế nào, mặt Hứa Thiên Mạc chính là không đồng ý.

Nghiêm Như Tuyết ngó đầu ra, liền nhìn thấy Hứa Thiên Mạc hướng về phía cửa làm ngoáo ộp.

"Tiểu khả ái nhà chị bị em đuổi đi rồi.”

Nghiêm Như Tuyết nhẹ giọng cười cợt, "Em cùng tiểu hài tử tức giận cái gì chứ?”

"Chị không cảm thấy Mộc Dương đối với chị thú vị sao?" - Hứa Thiên Mạc nhìn Nghiêm Như Tuyết, đứng đắn nói.

Nghiêm Như Tuyết khom lưng hôn mặt một cái Hứa Thiên Mạc, "Nói linh tinh gì vậy đây, con bé vẫn còn con nít.”

"Nàng kém hai tuổi nữa thì thành niên, hiện tại không đề phòng thì còn chờ đến khi nào?”

Nghiêm Như Tuyết điểm cái trán Hứa Thiên Mạc một cái, "Lại đây, chị sấy tóc cho em.”

Nghiêm Như Tuyết ngồi quỳ chân ở phía sau Hứa Thiên Mạc, không ngừng mà xoa mái tóc mềm mại của nàng. Từ trên nhìn xuống, trước ngực no đủ Hứa Thiên Mạc bị Nghiêm Như Tuyết thu hết vào đáy mắt.

Trên người  lập tức bị nhen lửa, Nghiêm Như Tuyết đóng lại máy sấy, hai tay ôm Hứa Thiên Mạc.

Cảm thấy phía sau Nghiêm Như Tuyết không thích hợp, Hứa Thiên Mạc một cái quay đầu, miệng liền bị môi mềm mại lấp kín.

Không khí gian phòng dần dần dày đặc, Hứa Thiên Mạc vô lực co quắp ở trên giường, ngón tay đặt trên lưng trần của Nghiêm Như Tuyết.

Nghiêm Như Tuyết từ cổ Hứa Thiên Mạc hôn đến sau tai, tay trái theo đường cong của nàng không ngừng dời xuống.

Hứa Thiên Mạc cầm lấy tay Nghiêm Như Tuyết, không hiểu phong tình hỏi, “Chị lẽ nào thật sự không cảm giác được Mộc Dương đối với chị yêu thích sao?”

"Hứa Thiên Mạc!" – Em không thể tình thú một chút sao, thật sự thiếu giáo dục a. Nghiêm tổng tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng!

.

.

.

“Chị, hai người dậy thật muộn a.” - Mộc Dương đã ngồi ở trên bàn ăn, nàng một bên phết mứt hoa quả một bên oán giận nói.

Hứa Thiên Mạc tay nắm thành quyền đặt ở bên mép ho khan một tiếng, "Ngày hôm nay là chủ nhật, nên ngủ nhiều.”

"Dì ơiii.” - Nhìn thấy Nghiêm Như Tuyết xuống lầu, Mộc Dương cao hứng nghênh đón.

Hứa Thiên Mạc liếc mắt, ngữ khí kéo dài cộng thêm quái dị lẩm bẩm một câu, “Dì cái gì mà dì!”

.

.

.

"Chị tại sao lại ở chỗ này?" - Mộc Dương ánh mắt không quen nhìn chằm chằm Hứa Thiên Mạc, Nghiêm Như Tuyết đang cách đó không xa mua vé.

Mặc dù là mùa thu, nhưng ở giữa trưa trời vẫn có chút nóng bức. Hứa Thiên Mạc dùng tay che ở trên đầu, cười nói, “Có chơi vui, làm sao có thể thiếu chị.”

"Hừ.” - Mộc Dương tức giận quay mặt đi.

Tiểu hẹp hòi, theo ta đấu! Sáng sớm thời điểm, Mộc Dương lặng lẽ làm cho Nghiêm Như Tuyết dẫn nàng đi ra chơi, vừa vặn bị Hứa Thiên Mạc nghe được , sau đó nàng cũng đến.

“Bất quá, anh làm sao cũng ở  đây?" - Hứa Thiên Mạc nhìn Trương Dật đứng ở phía bên phải  mình, không hiểu hỏi.

"Nghe chị anh nói có trò hay liền đến xem.’

Hứa Thiên Mạc khóe miệng co quắp, "Vậy chị anh đâu?”

Trương Dật bĩu môi, "Vừa đi tìm chị Nghiêm.”

Mộc Dương nhụt chí cúi đầu, nguyên bản kế hoạch thân mật hai người đi, kết quả đã biến thành bảy người đi. Thi Dao Vũ nghe nói bọn họ đến Thủy tộc quán, cũng lái xe tới, trong lòng hắn còn ghi nhớ muốn cùng Mộc Dương đấu pháp. Thi Dao Vũ theo tới, Đường Hoa tự nhiên cũng tới.

Bảy người xếp thành một loạt rất là đồ sộ.

Trương Dật lấy cùi chỏ chọc chọc Trương Tuyền, cười trên sự đau khổ của người khác nói, "Chị, thật sự có trò hay xem a.”

Hứa Thiên Mạc lấy ưu thế tuyệt đối chiếm cứ bên trái Nghiêm Như Tuyết, sau đó Thi Dao Vũ cùng Mộc Dương bắt đầu tranh cướp vị trí bên phải Nghiêm Như Tuyết.

"Thi ca ca, anh có thể đừng ấu trĩ như thế hay không, anh đã là người lớn, không thể ỷ lại bên cạnh mẹ anh mãi.” - Mộc Dương tức giận trừng mắt Thi Dao Vũ, nàng muốn ngọt ngào nắm tay dì, Thi Dao Vũ lại chạy tới gây trở ngại.

"Anh tự nguyện.” - Thi Dao Vũ vênh váo tự đắc ngẩng đầu lên.Hứa Thiên Mạc làm bộ thờ ơ ngắm phong cảnh, kỳ thực trong lòng đang len lén cười trộm, tiểu hẹp hòi, ta đã nắm đến tay Nghiêm đại nhân. Không đúng, Hứa Thiên Mạc ngẩn ra, Nghiêm đại nhân là của ta, dựa vào cái gì một cái tay khác phải cho các người, sau đó Hứa Thiên Mạc cũng gia nhập trong chiến tranh.

Ba người từ phong cảnh phía ngoài ồn ào đến bên trong Thủy tộc quán.

Nghiêm Như Tuyết đau đầu nhìn ba người, "Các người là tới chơi, không phải lại đây cãi nhau, yên tĩnh một chút.”

"Vâng!” -  Ba người nhất thời đem sống lưng thẳng tắp , trừng nhau liếc mắt một cái sau từng người đem đầu ngoảnh ra chỗ khác.

Yên tĩnh lại, mọi người mới thật sự dự định hảo hảo chơi.

Một nhóm người chăm chú thưởng thức này thế giới đáy biển mỹ lệ, đi tới một nửa, Mộc Dương xoay người, nói "Dì em đâu?” - Cũng không thấy cả Hứa Thiên Mạc.

Vừa nãy thừa dịp bọn họ không chú ý, Hứa Thiên Mạc liền lặng lẽ đem Nghiêm Như Tuyết đi rồi.

Hai người mười ngón tay nắm chặt, chậm rãi ở đường hầm u lam bên trong đi dạo, Hứa Thiên Mạc cười như mèo mới trộm được cá.

             —————oOo—————

Cuối cùng cũng kết thúc thật rồi. Tạm biệt Nghiêm đại nhân, Hứa Thiên Mạc, Nghiêm Tiểu Tư :<

Lăn lăn lăn, lăn vào gầm giường khóc TvT
Chương Trước/57Chương Sau

Theo Dõi