Chương Trước/19Chương Sau

39 Manh Mối ( Phần 1: Mê Cung Xương )

Chương 14

CHƯƠNG 14

Amy muốn đến đảo St- Louis thật nhanh, thế nhưng dạ dày của nó lại có ý kiến khác. Cả hai đi ngang qua một boulangerie,  hẳn từ đó có nghĩa là bánh mì căn cứ vào những mùi hương thật ngon lành tỏa ra, và Dan với chị nó quay sang nhìn nhau.

“Chỉ dừng một lần thôi nhé” cả hai đồng thanh.

Vài phút sau, hai chị em đang ngồi đung đưa trên ke dọc con sông, cùng thưởng thức bữa ăn ngon lành nhất chúng từng được nếm. chỉ là một ổ bánh mì thôi, nhưng Amy chưa từng được chén món gì ngon như thế.

“Thấy kia không?” Amy trỏ vào một đỉnh nhà thờ gần đó, nơi có một thanh sắt đen vươn lên khỏi tháp chuông. “Đó là cột thu lôi”

“Ừ” Dan ngồm ngoàm trả lời.

“Người Pháp chính là những người đầu tiên ứng dụng thử lý thuyết cột thu lôi của Flanklin. Rất nhiều tòa nhà cổ hiện vẫn còn dùng các kiểu cột thu lôi ban đầu của Flanklin”

“ừa!” Dan hào hứng nói, nhưng Amy không rõ liệu cu cậu thích món bánh mì hay thích câu chuyện nó vừa kể.

Mặt trời đang lặn dần sau một dải mây đen kịt. Sấm rền từ phía xa, nhưng dường như người dân Paris không quan tâm đến điều đó. Người chạy bộ, chơi lướt ván vẫn đông đúc dọc bờ sông. Một chiếc tàu du ngoạn đầy ắp du khách vẫn đang lững lờ trên dòng sông Seine.

Amy thử dùng điện thoại của bọn Starling để gọi cho Nellie nhưng không được. Rõ ràng điện thoại này chưa được cài đặt để bắt tín hiệu tại Pháp.

Tâm trí Amy vẫn còn đầy ắp những thứ vừa thực hiện trong cuộc đột nhập căn cứ địa nhà Lucian. Bất kể tất cả các biện pháp an ninh, cả hai đã lọt vào và thoát ra khá dễ dàng, nó không chắc vì sao lại như thế. Nó cũng không thích những món Dan đã cuỗm đi- pin của Flanklin và cái miếng kim loại hình cầu quái gở kia. Nhưng Amy biết thà như vậy còn hơn là cãi cọ với anh nhóc về chuyện này. Một khi nó vớ được món gì đó thì đừng hòng bắt nó nhả ra.

Amy thắc mắc khôn biết làm sao Irina Spasky cuỗm được quyển sách từ tay lão Alistair Oh , và vì sao ả lại quan tâm đến đảo St-Louis. Cảm giác như đây là một cái bẫy, nhưng cũng chính là đầu mối duy nhất của Amy- hay chí ít là đầu mối duy nhất nó muốn nghĩ đến. Ghi chú của mẹ trong quyển Niên giám của Richard nghèo khó – Mê cung xương- vẫn còn khiến nó nhiều lần thấy rung mình.

Amy cố hình dung xem nếu ở vị trí của mình mẹ nó hoặc là Grace sẽ làm gì. Họ chắc chắn sẽ quả cảm hơn. Sẽ hiểu rõ hơn đâu là những việc cần làm. Mẹ đã từng tìm kiếm những đầu mối này. Giờ thì Amy chắc chắn về điều đó. Grace đã quyết cho Amy đón lấy thử thách này, nhưng nếu nó chẳng có đủ tài cán để đảm trách thì sao?

Đến bây giờ nó thấy như mình vừa làm một công việc thật kinh khủng. Mỗi lần cần lên tiếng, Amy đều thất bại. Những nhóm kia hẳn là đang cho rằng nó chỉ là một kẻ thua cuộc thiếu lưỡi. Nếu không vì Dan, chắc hẳn nó đã thua rồi. Chỉ nghĩ đến điều đó không thôi cũng khiến cổ họng nó nghẹn lại.

Cả hai chén xong ổ bánh mì. Amy biết chúng cần phải đi tiếp. Nó nhìn bầu trời đêm dần buông xuống và cố nhớ lại những chi tiết trong quyển sách hướng dẫn du lịch Paris, “Không có tuyến xe điện ngầm nào đi đến đảo St-Louis cả” nó bảo “Chúng ta sẽ phải cuốc bộ”

“đi thôi” Dan nhảy vụt xuống đất.

Amy không sao tin nổi tinh thần của cu cậu đã vụt lên nhanh như vậy. Chỉ mới vài phút trước thôi, nó còn đang càm ràm về chân cẳng và chiếc ba lô nặng trĩu. Bây giờ, chỉ nhờ một mẩu bánh mì, thằng bé đã ngon lành như chưa có chuyện gì xảy ra. Amy ước sao mình cũng được như vậy. Nó cảm thấy mình cần phải nằm xuống và thiếp đi hàng thế kỷ, nhưng nó sẽ không nói điều này với Dan.

Khi hai đứa đến được cầu Louis-Phillipe thì trời đã tối hẳn. Cây cầu đá cũ kỹ với hai hàng đèn đường hắt bóng xuống mặt nước. Phía bên kia cầu là một hàng cây cối và những tòa biệt thự- chính là đảo St-Louis. Phía Bắc là một hòn đảo lớn hơn, với một giáo đường khổng lồ thắp sáng bừng ánh vàng trên nền trời.

“Kia chính là Ile de la Cité” Amy chỉ cho Dan lúc hai đứa đang băng qua, như để giữ ình bình tĩnh “Và đó chính là nhà thờ Đức Bà”

“Tuyệt” Dan nói “Chị nghĩ tụi mình có thể đi xem thằng gù không?”

“Ừm… thôi để sau đi” Amy quyết định không kể cho Dan biết thằng gù nhà thờ Đức Bà chỉ là một nhân vật hư cấu “Dù sao thì hòn đảo nhỏ hơn mà chúng ta đang đi đến – đảo St-Louis – các quyển sách du lịch không hề nói gì về nó hết. Hầu như chỉ có các căn nhà cổ, cửa hiệu cùng vài thứ linh tinh. Chị không biết vì sao Irina lại đến đó tìm kiếm nữa.”

“Không có trong tiểu sử của Benjamin Flanklin nốt?”

Amy gật đầu “trước kia người ta gọi nó là đảo Bò, vì chỉ có mỗi loài bò sống ở đây. Rồi dân cư bắt đầu đến đó sinh sống”

“Bò à” Dan nói “Vui à nha”

Sau tất cả những cảnh Paris mà hai đứa đã chứng kiến, đảo St-Louis trông như một thị trấn bị bỏ hoang. Những con phố hẹp, hai bên là những tòa nhà tao nhã cổ kính- cao năm tầng với mái có đầu hồi đen. Cửa sổ hầu hết đều sẫm tối. Nhiều cửa hàng đã đóng cửa. Đèn đường đổ những cái bóng quái dị qua những tán cây, tạo thành những hình thù như quái vật trên tường. Amy đa qua rồi cái tuổi còn tin vào quái vật, nhưng những cái bóng ấy vẫn khiến nó bất an.

Một cặp vợ chồng cao tuổi đang băng qua đường ngay trước mặt chúng, Amy thắc mắc không biết có phải đó chỉ là do trí tưởng tượng của nó, hay là hai người đó cũng đang thật sự liếc nó với vẻ đầy hoài nghi trước khi biến mất vào một con hẻm. Ở phố kế tiếp, một gã đội mũ beret đang dắt một con Labrador giống đi dạo. Gã mỉm cười khi bước qua Dan và Amy, nhưng cách mà gã ta cười khiến Amy nhớ đến Ian Kabra- như thể gã biết một bí mật nào đó.

Mày chỉ hoang tưởng thôi, nó tự trấn an. Hay có thể nào vẫn còn những người khác đang dò theo các đầu  mối, những người thậm chí không thuộc về bảy đội chính thức tham gia cuộc tranh tài? Nó liếc sang Dan và quyết định sẽ không nói gì về điều này… chưa phải lúc. Cuộc tranh tài đã thực sự đem đến quá đủ những mệt mỏi rồi.

Đi thêm chừng năm mươi thước nữa, cả hai tìm thấy Rue de Jardins. Nó hẹp hơn các con đường xung quanh, với những tòa nhà bằng đá đổ nát. Hẳn là chúng đã hiện diện ở đó hàng nhiều thế kỷ.

Amy đếm số đường. Bỗng nó đột ngột dừng lại “Dan, 23 Rue des Jardins. Em chắc không?”

“Chắc, sao vậy?”

Amy chỉ tay. Không hề có tòa nhà nào ở số 23 Rue des Jardins. Thay vào đó là một nghĩa trang nhỏ, được bao quanh bởi một hàng rào bằng sắt rỉ sét. Phía cuối là một lăng mộ bằng đá cẩm thạch. Phía trước là cả tá bia mộ rêu phong nằm xiên chĩa ra khắp mọi hướng như những chiếc răng mọc lệch.

Nghĩa trang nằm kẹp giữa các tòa nhà cao xung quanh. Tòa nhà bên phải viết là MUSEE (bảo tàng- tiếng Pháp). Tòa nhà bên trái hẳn từng là một cửa hiệu nào đó trước kia, những cánh cửa sổ nay bị phủ sơn đen kịt, cửa cái thì bị bịt kín bằng ván. Chỉ có nguồn sáng màu cam mờ mịt duy nhất từ bầu trời thành phố về đêm, thứ ánh sáng ấy khiến cho nơi đây thêm phần sởn tóc gáy.

Nghĩa trang nằm kẹp giữa các tòa nhà cao xung quanh. Tòa nhà bên phải viết là MUSEE (bảo tàng- tiếng Pháp). Tòa nhà bên trái hẳn từng là một cửa hiệu nào đó trước kia, những cánh cửa sổ nay bị phủ sơn đen kịt, cửa cái thì bị bịt kín bằng ván. Chỉ có nguồn sáng màu cam mờ mịt duy nhất từ bầu trời thành phố về đêm, thứ ánh sáng ấy khiến cho nơi đây thêm phần sởn tóc gáy.

“Chị không ưa chỗ này” Amy lên tiếng “Chẳng thể có dính dáng nào tới Flanklin ở cái chốn này được”

“làm sao chị biết chứ?” Dan thắc mắc “Thậm chí là chúng ta chưa tìm kiếm mà. Mấy tấm bia mộ kia coi bộ ngon lành quá”

“Không được đâu, Dan. Em không được tiếp tục cái trò khắc bia ấy nữa”

“Chậc…” nó bước qua cổng nghĩa trang và Amy không còn cách nào khác ngoài đi theo nó.

Những tấm bia chẳng cho chúng biết được điều gì cả. Ngày xưa, hẳn trên đó vẫn còn các chữ viết, nhưng giờ đây tấ cả đã bị mòn nhẵn đi sau nhiều thế kỷ. Tim Amy đập liên hồi, có gì đó không ổn ở đây. Con bé thử nặn óc, cố suy luận xem nơi này có thể quan trọng đối với Benjamin Flanklin hay không, nhưng nó không tìm ra được điều gì.

Một cách thận trọng, Amy đến gần lăng mộ. lúc nào nó cũng ghét cay ghét đắng những nơi chon cất nằm lộ trên mặt đất. Chúng khiến đầu nó nghĩ đến những căn nhà búp bê dành cho người chết.

Các cánh cửa bằng sắt đang để ngỏ. Amy lưỡng lự tiến lại gần. Đứng cách đó chừng năm thước, nó không sao nhìn thấy thứ gì đặc biệt bên trong- chỉ là những tấm bảng cũ rich đề tên treo thành hàng trên tường- nhưng còn có một tấm cẩm thạch nằm trên mặt đất ngay trước lối ra vào. Ngay lập tức, Amy quan sát thấy những gì ghi trên đó mới hơn nhiều so với nghĩa trang. Trông như người ta chỉ vừa mới khắc.

SE TROUVENT ICI

AMY ET DAN CAHILL

ILS ONT COLLÉ LEURS NEZ DANS

LES AFFAIRES DES AUTRES

“Chu choa” Dan thốt lên “Tại sao lại là tên của tụi mình vậy nè…”

“Một thông điệp nào đó chăng…” Amy ước ao một cách tuyệt vọng rằng nó đọc được tiếng Pháp ngay lúc này. Nếu về lại khách sạn, nó hứa với lòng mình sẽ để cho Nellie kèm một khóa tiếng Pháp.

“Vào trong, nha?” Dan gợi ý

“Không, là một cái bẫy đó!”

Nhưng nó vẫn tiến về phía trước và mặt đất bất ngờ sụp xuống. Tấm đá cẩm thạch rơi, kéo theo cả Dan.

“DAN!”

Amy chạy đến rìa hố, nhưng mặt đất vẫn chưa ngừng rung chuyển. Đất và đá cứ rơi xuống liên tục bên dưới hố và Amy ngã lộn nhào vào màn đêm.

Chỉ trong tích tắc, đầu óc con bé mụ mẫm đến nỗi không suy nghĩ được gì. Nó lo lắng, phổi hít đầy bụi. Amy vẫn ngồi trên  một cái gì đó mềm mềm và âm ấm…

“Dan!” trong cơn hoảng hốt, Amy sờ khắp người đứa em, lay lay cánh tay thằng bé, nhưng không thể thấy được gì cả vì quá tối “Dan, còn sống đi mà, xin em đấy”

“Ừm…” Dan rên rỉ

“Ôi em không sao chứ?”

“Chị của em vừa ngồi lên người em với cái mông đầy xương xẩu. Sao mà ổn cho nổi”

Amy thở phào một hơi, nhẹ nhõm cả người. Nếu mà thằng bé đang bực dọc tức là nó không sao. Amy loạng choạng đứng dậy, đất và đá lổn nhổn dưới chân. Ngẩng đầu nhìn lên, nó có thể thấy miệng chiếc hố mà cả hai vừa rơi xuống. Tụi nó đang ở trong một nơi giống như chiếc hố sụt.

“Đất bị khoét đi nơi khác” Amy nói “Nền đất ở đây là đá vôi. Ở dưới Paris có rất nhiều hang động, đường hầm. Chị chắc là tụi mình chỉ tình cờ rơi xuống đây thôi”

“Tình cờ hả?” Dan ngạc nhiên “Irina cố tình dụ chúng ta đến đây thì có!”

Amy biết có lẽ cậu nhóc nói đúng, nhưng nó không muốn nghĩ đến điều này… hay nghĩ đến điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Cả hai phải ra khỏi đây. Amy lần tay quanh cạnh hố, nhưng chỉ có thế- một cái hố không hơn không kém. Không có đường hầm bí mật, không có lối thoát. Chỉ có cách duy nhất là trèo ngược lên và cả hai rơi xuống dễ chừng năm thước. Không gãy cái xương nào đã là một phép màu rồi.

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng từ bên trên làm Amy bị lóa mắt “được lắm” một giọng đàn ông vang lên.

“Ẳng!” con chó hùa theo.

Đến khi mắt quen được với ánh sáng, Amy trông thấy có tới năm người, vận đồ thể thao màu tím đang cúi xuống mỉm cười với mình và cả một con chó ngao đang rất ư khoái chí.

“nhà Holt!” Dan thốt lên “Rõ rồi, chính các người đã giúp Irina giăng bẫy tụi này”

“nhà Holt!” Dan thốt lên “Rõ rồi, chính các người đã giúp Irina giăng bẫy tụi này”

“Thôi, thôi nào, oắt” Madison nói vọng xuống “Bọn ta không bắt ai cả”

“Phải” Reagan đế thêm “Tự tụi mày té mà”

Madison và nó đập bàn tay vào nhau và phá lên cười.

Tay Amy bắt đầu run rẩy. Đây hệt như các cơn ác mộng của nó… bị kẹt trong một cái hố, một đám đông cười nhạo vào mũi nó. Nhưng đây lại là sự thật.

“Vậy thì” Eisenhower tiếp tục nói vọng xuống “Có phải hai đứa bây đang tìm nó không? Đây chính là mê cung xương, đúng không nào?”

Tim Amy thắt lại “Cái gì,… các người nói gì?’

“Ôi, thôi nào, cô nhóc! Bọn ta đã biết hết về mê cung xương rồi. bọn ta đã đọc hết quyển niên giám.”

“Các người đang giữ quyển sách sao? Nhưng mà Irina …”

“Đã cuỗm mất nó từ tay bọn ta” Eisenhower gầm lên “Sauk hi bọn ta cuỗm từ tay lão già Hàn Quốc. Do đó bọn ta truy cho ra tổng hành dinh của ả, nhưng bọn mày đã vào đó trước khi bọn ta đột nhập vào bên trong. Giờ thì bọn mày có quyển sách trong tay và đến đây, điều này có nghĩa là bọn mày phải biết một cái gì đó rồi”

“Nhưng tụi này làm gì có quyển sách!” Amy trả lời lại “Thậm chí còn không có cơ hội để mà…”

“Ồ, thôi đi” Hamilton nói. MÁi tóc vàng xức kem bóng nhẫy  của nó ánh lên trong đêm “nó ở ngay trang 52 – BF: Mê cung xương, tọa độ trong chiếc hộp. Đó là chữ viết của mẹ hai đứa tụi bây. Cha tao đã nhận ra”

Toàn thân Amy run rẩy. Nó ghét như vậy, nhưng không sao trấn tĩnh được. nhà Holt đã đọc nhiều hơn nó. Bọn họ đã tìm thấy một thông điệp khác mà mẹ để lại: Mê cung xương, tọa độ trong chiếc hộp. Nó hiểu chỗ Mê cung xương, chí ít nó sợ mình đã… nhưng còn tọa độ gì đó trong hộp thì sao?

“Tôi… tôi không biết nó có nghĩa là gì hết” Amy trả lời “Tụi này không có quyển sách. Nhưng nếu các người để tụi này ra khỏi đây, có thể tôi sẽ…”

“Đúng thế, chính xác!” Madison cười khinh bỉ “Tức là bọn tao đây sẽ giúp mày”

Bọn chúng lại cười sằng sặc- cả nhà Holt, chế giễu Amy tội nghiệp.

“Làm ơn im đi” Con bé thì thào “Đừng…”

“Oái, nó khóc bây giờ” Hamilton nhe răng cười nhăn nhở “Trời ạ, hai đứa mày trông thảm hại chưa kìa. Không thể tin được bọn mày lại thoát khỏi đám cháy và vụ nổ bom”

“Cái gì?” Dan quát “Chính các người đã đốt trang viên của Grace sao? Chính các người đã cho nổ bom ở viện bảo tàng sao?”

“Để chậm bước chúng mày lại” Eisenhower thừa nhận “Bọn tao lẽ ra đã đập cho chúng mày một trận. Rất tiếc là vẫn chưa”

Dan ném một hòn đá, nhưng nó chỉ đến giữa hai chân của Reagan một cách vô hại “Bọn ngu xuẩn! Hãy thả bọn tao ra khỏi đây!”

Reagan chau mày, còn Madison và Hamilton quát lại Dan. Con Arnold sủa nhặng cả lên. Amy biết cứ như thế này sẽ chẳng đi đến đâu. Hai đứa phải thuyết phục nhà Holt ình ra khỏi cái hố, nhưng nó không thể nào thốt nên lời. Nó chỉ muốn cuộn lại thành một quả bóng và núp đi cho xong.

Rồi mặt đất rung chuyển. Có tiếng ầm ầm như âm thanh của một động cơ rất lớn. nhà Holt ngoảnh cả về phía con đường và thảng thốt bởi thứ mà chúng trông thấy.

“Bọn-oắt-tinh-ranh-chúng-mày!” Eisenhower quắc mắt nhìn hai đứa “Có mai phục ở đây, hử?”

“Ông đang nói cái gì vậy?” Dan hỏi lại

“Chiếc xe tải đang chặn các cánh cổng lại” Mary-Todd nói “Một chiếc xe chở xi măng”

“Cha ơi, nhìn kìa” Reagan kêu lên giọng hoảng hốt “Bọn chúng có cả cuốc xẻng”

Cảm giác về sự nguy hiểm trong Amy bắt đầu râm ran. Dan quay sang nó, và biết cậu em đang nghĩ đúng điều mà mình đang nghĩ.

“Bọn chúng sẽ lấp cái hố này lại” Dan nói với Amy “Có phải không?”

Amy gật đầu yếu ớt.

“Ông holt ạ!” Dan bắt đầu nhảy loi choi như con khuyển Arnold, nhưng không thể nào với tới miệng hố “Coi nào, các người phải để tụi này ra khỏi đây, tụi này sẽ giúp cho”

Gã Holt khịt mũi “Chính tụi mày đã dẫn chúng tao vào cái bẫy này! Còn nữa, đám nhãi tụi mày không biết đánh đấm gì”

Gã Holt khịt mũi “Chính tụi mày đã dẫn chúng tao vào cái bẫy này! Còn nữa, đám nhãi tụi mày không biết đánh đấm gì”

“Cha ơi” Reagan nài nỉ “Có thể chúng ta nên…”

“Nín đi con nhóc kia” Hamilton gào lên “Chúng ta có thể lo liệu được vụ này”

“Reagan ơi” Dan thét lên “Đi mà, nói mấy người kia cho tụi này lên đi”

Reagan chỉ biết nhíu mày và nhìn chằm chằm xuống đất.

Dan tuyệt vọng nhìn sang Amy “Chúng ta phải làm cái gì đó chứ. Nói bọn kia là chị có thể hiểu được quyển sách, nói gì đi nào”

Nhưng ngôn ngữ không hề phát ra. Amy thấy như mình đang bị ngập chìm trong xi măng. Cậu em đang cần nó giúp. Nó phải nói một cái gì đó. Nhưng nó lại đứng ỳ ra đó, đông cứng lại, vô vọng và căm ghét bản thân vì nó quá sợ hãi như thế.

“N-N-NÀY!” Dan thét lên “Amy biết đầu mối gì đó! Chị ấy sẽ nói ấy người nếu mấy người đưa tụi này ra khỏi hố”

Gã Holt quắc mắt vẻ giận dữ. Amy biết chắc gã sẽ chẳng đời nào làm vậy. Cả hai sẽ kẹt cứng ở đây vĩnh viễn, bị vùi trong xi măng. Nhưng rồi Holt bố lại cởi chiếc áo khoác thể thao của gã ra và thả xuống hố “Nắm lấy tay áo nào”

Chỉ trong tích tắc, Amy và Dan đã ở trên miệng hố. Đúng là có một chiếc xe chở xi măng đã phong kín cổng nghĩa trang. Sáu tên du đãng mặc áo trùm và nón bảo hộ xếp hàng ngay trước hàng rào, lăm le cuốc xẻng trên tay như sẵn sàng muốn đánh nhau.

“Cả đội chú ý” Gã Holt nói bằng giọng hết sức phấn chấn “Hãy cho chúng biết chúng ta giải quyết ra sao- phong cách nhà Holt nhé!”

Cả gia đình sấn về phía trước. Gã Holt vung tay chộp lấy cái xẻng của tên đầu tiên ném phăng vào bên hông chiếc xe xi măng cùng với cả tên này tay vẫn còn cầm cán. BANG! Hai đứa con gái, Madison và Reagan, cùng húc vào một tên khác mạnh đến nỗi hắn bay vèo sang bên kia đường và tông thẳng vào cửa sổ một hàng hoa. Arnold cắn vào chân tên thứ ba và cứ thế khép chặt bộ hàm thép của nó. Mary-Todd cùng Hamilton quẳng tên thứ tư vào máng xả đằng sau xe. Đầu hắn đập vào cái đòn bẩy và ngay lập tức xi măng tràn ra khắp con đường.

Rủi thay, vẫn còn lại hai tên, và bọn chúng lao thẳng đến chố Dan và Amy. Nỗi sợ hãi bóp nghẹt cổ họng Amy. Nó nhận ra khuôn mặt chúng- chính là hai tên bảo vệ ở tổng hành dinh Lucian. Trước khi Amy  kịp nghĩ ra một phương án đối phó, Dan đã mở khóa ba lô của nó và lấy quả cầu bạc sáng loáng ra.

“Dan, đừng!” Amy thốt lên “Em không được…” Nhưng nó không dừng lại.

Dù có yêu môn bóng chày cỡ nào đi chăng nữa, nhóc Dan vẫn là đứa ném bóng tệ hại nhất thế gian. Quả cầu bay vèo qua hai tên du đãng đang dí theo cả hai và nổ ngay dưới chân gã Holt, phát ra một luồng ánh sáng màu vàng chói lóa. Âm thanh tựa như cái tang trống to nhất thế giới vừa bị búa tạ giáng vào. Amy lóa cả mắt. khi vừa kịp định thần, nó thấy cả nhà Holt và đám du đãng vừa quần thảo với nhau giờ đây nằm la liệt dưới đất, bất tỉnh- ngoại trừ hai tên mà Dan định tấn công. Hai tên chỉ bị choáng váng, đang loạng choạng và lắc đầu lia lịa.

Amy hoảng hốt nhìn sang Dan: Em vừa làm cái gì vậy?

Dan trông đầy vẻ kinh ngạc “Ừm, lựu đạn gây chấn động, em nghĩ vậy. Như cái ở viện bảo tàng ấy. Em vừa hạ đo ván cả đám.”

Hai tên du đãng vẫn còn loạng choạng thêm một lúc nữa, rồi tập trung trở lại Dan và Amy. Trông chúng không vui tí nào.

“Chạy đi” Dan kéo Amy vào đằng sau lăng mộ, nhưng không còn lối nào nữa- chỉ là một hàng rào sắt khác, và cách phía sau vài thước là mặt sau của một tòa nhà – tường gạch, cao tới mười lăm thước.

Tuyệt vọng, cả hai đành trèo rào. Áo Amy bị vướng ở trên cùng,  nhưng Dan kéo nó qua được. Cả hai nép sát vào bức tường đằng sau tòa nhà. Không hề có hẻm. Không lối thoát. Cả hai đã bị mắc kẹt. Giá như chúng có một món vũ khí…và rồi Amy phát hiện ra đầu óc nó cũng chưa đến nỗi bị sợ hãi làm mụ mẫm hẳn. Tiếng nổ đã khiến nó tỉnh táo trở lại. Nó biết cả hai cần gì lúc này, “Dan, cục pin Flanklin”

“LÀm được tích sự gì với cái đó?”

Nó mở phăng ba lô của nhóc Dan và lấy cục pin ra. Cả hai tên du đãng thận trọng bước lại gần- chắc hẳn đang tự hỏi không biết Dan có còn trái lựu đạn nào nữa không. Amy gỡ dây đồng của cục pin và bảo đảm sao cho các đầu dây đều đã hở ra “Hy vọng nó đã được sạc”

“Flanklin thường đùa bằng cách này, để làm bạn ông giật mình. Có thể nếu nó đủ dung dịch…”

Hai gã kia đã đến bên hàng rào. Một tên xổ một tràng tiếng Pháp. Nghe giống như lệnh bắt hai đứa đầu hàng. Amy lắc đầu.

Khi cả hai tên bắt đầu leo qua rào, Amy nhảy bật về phía trước. Nó cho đám dây chạm vào hàng rào và cả hai tên hét toáng lên. Những tia sáng xanh lóe ra từ các thanh kim loại. Khói bốc lên từ bàn tay chúng và cả ha ngã ngửa ra sau, bất tỉnh. Amy ném cục pin đi.

“Đi thôi” Amy hét

Chỉ một loáng, cả hai đã trèo qua hàng rào. Chúng chạy ra khỏi nghĩa trang, chạy qua gia đình nhà Holt và những tên du đãng đang bất tỉnh nhân sự, qua cả chiếc xe xi măng bị lật nhào.

Amy cảm thấy chút tội lỗi khi bỏ lại bọn nhà Holt trong tình trạng bất tỉnh nhân sự, nhưng cả hai không còn cách nào khác.

Hai đứa chạy không ngừng nghỉ cho đến lúc băng quá nửa cầu Louis Phillipe. Amy dừng lại, lấy hơi thật gấp. Ít nhất thì chúng cũng đã an toàn. Chúng đã thoát khỏi cái bẫy.

Nhưng khi nhìn lại, Amy thấy một thứ khác còn khiến nó sợ hãi hơn cả lúc ở nghĩa địa. Ngay giữa những cái bóng dưới chân cầu, cách xa hàng trăm thước nơi chúng sắp đến là người đàn ông tóc hoa râm trong chiếc áo khoác màu đen.

Và Amy biết chắc gã ta đang theo dõi chúng.
Chương Trước/19Chương Sau

Theo Dõi