Chương Trước/19Chương Sau

39 Manh Mối ( Phần 1: Mê Cung Xương )

Chương 06

CHƯƠNG 6

Dan vẫn luôn ao ước được đi xe cảnh sát, nhưng không phải theo cách này.

Ngực nó vẫn còn thấy nhói đau vì hít khói. Nó ngồi ở ghế sau cùng con Saladin trên đùi, cố không khò khè, nhưng mỗi hơi nó hít vào cũng giống như hít cát vào trong phổi.

“Lẽ ra em nên mang theo ống hít…” Amy trách nó. Nhưng nó ghét ống hít. Vật đó khiến nó giống như Darth Cahill* hay thứ gì đó. Hơn nữa, đâu phải lúc nào nó cũng bị như vậy, và càng không biết hai đứa sẽ bị cuốn vào một đám cháy ngu ngốc.

* Darth Vader, nhân vật trong Star Wars, do bị trọng thương nên khi được cứu sống, ông mang hình dạng của một cỗ máy và phải nói chuyện qua một chiếc máy riêng

Dan vẫn không tin cả gia trang đã tan thành tro bụi. Sáng nay khi thức giấc nó còn chắc mẩm mình và Amy sẽ thừa kế nơi này. Giờ thì chẳng còn gì nữa hết- ngoài một đám đổ nát bốc khói lên nghi ngút.

Các điều tra viên vẫn chưa có câu trả lời nào với chúng. Có vẻ như đây là một vụ phóng hỏa, họ nói vậy. Ngọn lửa lan quá nhanh nên không giống với một vụ tai nạn. Họ nói McIntyre sẽ ổn. Ngạc nhiên thay, chẳng một ai bị thương. Dan đã nói với cảnh sát về việc Alistair Oh hối hả rời khỏi gia trang. Nó hình dung là mình đang gây rắc rối cho lão già khi làm vậy. Nhưng Dan lại chẳng hé lời nào về 39 manh mối lẫn cái thư viện bí mật hay gã lạ mặt với chiếc ống nhòm.

“Gã mặc áo đen đó là ai nhỉ?” Amy thì thào, có vẻ nó cũng đang suy nghĩ về điều đó. Con bé đặt hộp nữ trang của Grace trên đùi, tay xoắn xoắn tóc. Nó vẫn thường làm thế mỗi khi căng thẳng.

“Không biết” Dan nói “Hay là Alistair Oh ?”

“làm sao mà lão xuất hiện ở cùng lúc hai nơi chứ?”

“Vậy gã Holt?”

“Holt không già đến thế và gã ta phốp pháp hơn nhiều”

“hay bà dì Beatrice mặc quần áo đàn ông nhỉ?” Riêng Dan thì thích ý nghĩ này, bởi bà dì luôn kèm theo một cái gì đó “độc ác”. Rốt cuộc thì bà ấy đã rời khỏi gia trang bỏ lại hai đứa ở đó mà không thèm nghĩ ngợi gì. Nhưng Amy lại trợn mắt.

“Hắn ta không phải là người chúng ta quen biết, Dan ạ. Chí ít thì chị vẫn chắc như vậy. Nhưng hắn quan sát chúng ta, như thể muốn biết xem chúng ta có thoát được hay không. Chị nghĩ chính hắn đã châm lửa để bẫy chúng ta”

“Gừ” Saladin trả lời

“Em đồng ý với con mèo” Dan nói “Sau cái gã áo đen và ông chú Alistair Oh quý hóa, em cho biết là chúng ta có thêm một RESOLUTION mới: tránh xa những lão già”

“Chúng ta sẽ phải thận  trọng hơn với mọi người” Amy hạ giọng thấp hơn nữa “Dan à, mẹ có liên quan trong 39 đầu mối này. Chỗ bút tích đó”

“Phải, nhưng không thể thế được. Cuộc đua chỉ vừa bắt đầu thôi mà”

“Đó là bút tích của mẹ. Chị chắc chắn. Trên đó viết, hãy theo Flanklin, đầu mối thứ nhất. Mê cung xương. Chúng ta phải tìm xem điều đó có nghĩa gì. Đúng hệt cái kiểu bí ẩn mà mẹ thích”

Dan biết lẽ ra nó không nên thấy bực tức, nhưng nó ghét việc Amy cứ nhớ về ba mẹ nhiều hơn mình. Nó chẳng thể nào nhận ra được bút tích của mẹ. Nó cũng không biết gì về con người bà.

“Chúng ta đã mất quyển sách” nó làu bàu “Coi như thua rồi còn gì?”

Amy lần ngón tay lên con chữ khắc phía trên mặt hộp nữ trang “Chưa hẳn, chị có ý này, nhưng chúng ta cần có một người lớn. Alistair Oh nói đúng về điều này. Chúng ta sẽ không đi đâu được nếu không có một người lớn theo cùng”

“Đi du lịch ư?” Dan hỏi “Chúng ta sẽ đi đâu nào?”

Amy liếc sang viên cảnh sát. Nó rướn người gần hơn tới chỗ Dan rồi nói khẽ “Trước hết, chúng ta cần phải tìm một người đi kèm. Và tìm thật nhanh. Bà dì Beatrice sẽ sớm gọi điện cho bên dịch vụ xã hội thôi. Chúng ta phải về nhà, thu dọn hành lý và rút đi. Nếu cảnh sát phát hiện ra không ai trông nom chúng ta, bọn họ sẽ quẳng chúng ta đến một nhà nuôi dưỡng nào đó hay đại loại như vậy. Chúng ta sẽ không bao giờ có thể đi tìm 39 đầu mối nữa”

Dan chưa từng nghĩ đến điều đó. Nó không biết gì về những nhà nuôi dưỡng, nhưng nó hình dung trong đầu sẽ không bao giờ muốn đến sống ở đó. Liệu nơi đó có cho nó giữ bộ sưu tập hay không? Hẳn là không rồi.

“Vậy làm sao chúng ta tìm một người lớn đây?” Nó lại hỏi “Thuê lấy một người ư?”

Amy xoắn tóc nó lại thành một lọn “hai đứa mình cần có một ai đó sẵn sàng để ình làm gì tùy thích mà không thắc mắc quá nhiều. Một ai đó đủ chín chắn để người ta thấy chúng ta đang được coi sóc, nhưng cũng không quá nghiêm khắc đến mức ngăn cản chúng ta. Một người nào đó mềm mỏng”

“Meo” con Saladin đáp như thể điều đó là ổn với nó, miễn làm sao nó có cá tươi để nhâm nhi

Xe cảnh sát rẽ vào đường Melrose và dừng trước cổng căn hộ tập thể bằng đá cát kết nâu đã dãi dầu năm tháng mà hai đứa đang sống.

“Địa chỉ chỗ này đúng không?” Viên cảnh sát hỏi. giọng chị ta nghe chán chường và cáu kỉnh.

“Phải” Amy trả lời “À, vâng thưa bà”

“Hai đứa chắc chắn là có ai trong nhà chứ? Người giám hộ hay ai đó đại loại như vậy?”

“Hai đứa chắc chắn là có ai trong nhà chứ? Người giám hộ hay ai đó đại loại như vậy?”

“Nellie Gomez” Dan nói “Chị ấy là người…”

Mắt nó mở to đầy kinh ngạc. Nó nhìn Amy và nó có thể nói rằng chính Amy cũng có cùng ý nghĩ đó. Nó rành rành ra đó đến độ một người nhà Holt cũng có thể nhận ra.

“Nellie” cả hai đồng thanh. Dan và Amy bước ra khỏi xe cảnh sát cùng con mèo và chiếc hộp nữ trang, ba chân bốn cẳng vọt lên lầu.

Nellie ở ngay nơi Dan hình dung- nằm xoài trên chiếc sofa với hai đầu tai nghe ụp chặt vào tai, lắc lư đầu theo bất cứ thứ nhạc quái gở nào cô đang nghe trong lúc hai tay bấm miệt mài những dòng tin nhắn trên chiếc điện thoại. Một chồng sách nấu nướng đặt cạnh cô nàng. Quyển trên cùng là Món ăn Bắc Kinh đặc sắc. Dan thả cho con Saladin làm quen với căn phòng. Rồi nó nhác thấy một hộp kem Ben & Jerrry’s Cherry Garcia rỗng không- Cherry Garcia của nó- đang ở trên bàn cà phê.

“Coi kìa” Dan phản đối “Cái đó của em mà” Dĩ nhiên là Nellie đâu có nghe nó nói. Cô nàng cứ nhấn nhá tới lui trên chiếc điện thoại cho đến khi Amy và Dan xuất hiện ngay trước mặt.

Nellie sầm mặt xuống như thể bực bội vì người ta vừa buộc cô phải làm việc. Cô kéo một bên tai nghe ra “Về rồi đó hả? úi chà- có chuyện gì thế? Dòm hai đứa mới tả tơi làm sao”

“Chúng ta cần phải nói chuyện với nhau” Amy đề nghị

Nellie nháy mắt một cái, kỳ thực rất ưa nhìn bởi đôi mắt cô có một màu xanh lấp lánh. Cô đeo chiếc khuyên mũi mới hình một con rắn bạc. Dan tự hỏi cớ gì bà chị này lại muốn một con rắn trườn vào lỗ mũi.

“Chúng ta nói gì với nhau nào, nhóc tì?” Nellie hỏi

Amy trong cứ như muốn táng cả hộp nữ trang vào mặt Nellie. Dan biết chị mình rất ghét khi bị Nellie gọi là nhóc tì, nhưng Amy gắng giữ giọng tử tế.

“Tụi em có một việc cho chị. Một hợp đồng trông trẻ mới. Trả tiền lương hậu hĩnh”

Nellie tháo tai nghe còn lại ra. Hai đứa đã khiến cô nàng chú ý lắng nghe. Có ba thứ luôn khiến cô nàng quan tâm: trai đẹp, thức ăn ngon và tiền bạc.

Nellie đứng dậy. Cô nàng đang mặc chiếc áo thun hình cờ Anh xé te tua, quần jeans bạc màu và một đôi giày nhựa màu hồng. Tóc cô trông như một đống rơm còn ướt- nửa đen, nửa vàng.

Nellie khoanh tay lại nhìn xuống Amy “Okay. Hợp đồng kiểu gì nào?”

Dan e sợ là Amy sẽ sợ đến đơ người ra, nhưng dường như lúc này chị nó vẫn khá giũ được bình tĩnh. Nellie cũng không bặm trợn như những au pair khác trước đây chúng từng gặp.

“Ừ thì.. có một chuyến đi” Amy nói “Chị sẽ là người bảo vệ tụi em”

Nellie nhăn mặt “Sao bà dì hai đứa không nói với chị vị này?”

“Ôi, bà bị gẫy cổ rồi” Dan buột miệng

Amy ném cho nó cái nhìn như muốn bảo: Câm miệng lại!

“Gãy cổ hả?” Nellie hỏi tiếp

“Cũng không nghiêm trọng đâu” Dan nói “Chỉ hơi hơi thôi. Mà dẫu sao bà cũng sẽ phải nằm viện vài bữa. Do đó bà nghĩ tụi em nên đi chơi đâu đó. Tụi em cũng đã nói với lão Alistair Oh. Lão cũng cho rằng tụi em cần có một người lớn đi theo”

Chí ít thì đoạn cuối cùng cũng là sự thật. Dan  không biết nó sẽ nhì nhằng đến đâu, nhưng rõ là nó đang tiến tốt. Nó hình dung rằng nếu tiếp tục làm cho Nellie rối tinh lên thì cô nàng sẽ không thể gọi nó là đứa nói dối

“Gia đình tụi em vẫn làm vậy mà” nó tiếp “Kiểu như một cuộc săn tìm. Chúng ta đi đây đi đó nhiều nơi và cùng vui vẻ với nhau”

“Nơi nào?” Nellie hỏi lại

“Trời, đủ hết” Dan nghĩ đến tấm bản đồ trong thư phòng bí mật của Grace – tất cả những chiếc ghim trên đó. “Đó mới là một phần của trò vui. Ngay từ đầu không ai trong chúng ta biết hết mọi điểm đến của chuyến đi. Chúng ta có thể đi khắp thế giới ấy chứ”

Lông mày Nellie dựng đứng dậy “Ý em là, đi miễn phí, phải thế không?”

Amy gật đầu, như thể nó đang khởi động theo những trò của Dan “Phải đó, có thể mất nhiều tháng trời! Đi đến những nơi xa lạ, ở đó có rất nhiều… ừm, à, thức ăn ngon và trai đẹp. nhưng chị không nhất thiết phải ở sát tụi em mọi lúc mọi nơi- chỉ là làm mấy chuyện của người lớn như mua vé máy bay, đăng ký nhận phòng khách sạn, đại loại thế. Chị sẽ có khối thời gian cho riêng mình”

Đúng vậy, đi đi mà. Dan nghĩ thầm. Nellie thì ổn thôi, thế nhưng nó không bao giờ mong bà chị này cứ kè kè theo sát cả hai

“Hai đứa định trả công chị thế nào đây?”

Amy mở chiếc hộp nữ trang và quẳng xuống bàn. Dây chuyền ngọc bích, nhẫn kim cương và đôi hoa tay bằng ngọc lục bảo ánh lên lấp lánh.

Amy mở chiếc hộp nữ trang và quẳng xuống bàn. Dây chuyền ngọc bích, nhẫn kim cương và đôi hoa tay bằng ngọc lục bảo ánh lên lấp lánh.

Miệng Nellie há hốc ra “Ôi- trời- đất- ơi. Hai đứa em ăn cắp sao?”

“Không” Amy nói “Đó là của bà tụi em để lại. Bà muốn hai đứa em thực hiện cuộc hành trình này. Trong di chúc nói như vậy”

Dan phục lắm. Nói vậy cũng không hẳn là nói dối.

Nellie nhìn chằm chằm vào số nữ trang. Rồi cô nàng nhặt điện thoại lên và bấm số.

Dan thấy căng thẳng. Trong đầu nó hình dung ra dịch vụ xã hội- hay thứ gì đó tương tự thế- xồng xộc xông vào, những gã mặc áo khoác màu trắng và tay cầm những chiếc lưới, có lẽ thế, lao vào bắt chúng đến nhà nuôi dưỡng.

“A lô?” Nellie nói vào điện thoại “Phải, là con đây bố, dạ đây, con có việc với nhà Cahill “

Ngưng

“Phải, tiền rất khá, vậy con không chuẩn bị bữa tối hôm nay như đã hứa nha” Nellie nhặt chiếc nhẫn kim cương lên, nhưng Amy giật phắt lại “Bao lâu à? Ừm… tụi con du lịch. Chắc vài tuần. Có thể… vài tháng?”

Cô nàng kê điện thoại cách xa lỗ tai. Ở đầu dây bên kia, ông bố bắn một tràng tiếng Tây Ban Nha inh ỏi.

“Bố ơi” Nellie nói “no, claro” (con nghe rõ). Nhưng học kỳ mùa thu đã một tháng rồi vẫn chưa bắt đầu, và nó cũng hệt như trước, những khóa học chán ngắt ấy mà. Con chỉ phải đến lớp vài giờ vào mùa xuân và…”

Thêm một tràng Tây Ban Nha khác ùn ùn đầy giận dữ

“Thôi được, nếu bố vẫn cho phép con học nấu ăn thay vì lết xác tới học ở một ngôi trường ngu si nào đó thì…”

Tiếng la của ông bố lúc này còn to hơn tiếng nổ của bom nguyên tử đôi chút

“Qué. Papa? (hả, sao bố?) Nellie hét lên, “lo siento (xin lỗi), máy bố mất sóng rồi. Con sẽ gọi bố sau khi có tín hiệu tốt hơn vậy. Yêu bố!”

Nellie cúp máy

“Ông ấy đồng ý” cô nàng tuyên bố “Chị sẽ đi theo hai nhóc”

Theo mệnh lệnh của Amy, Dan chỉ được phép mang theo đúng một ba lô. Nghĩa là chỉ có quần áo, nhưng mà Dan thì lại không khoái gì quần áo. Nó ngó quanh căn phòng, cố nghĩ xem sẽ mang theo món gì trong những bộ sưu tập của mình.

Phòng ngủ của Dan đã là quá nhỏ so với những món đồ nó sở hữu. Một vách tường treo những bản hoa văn ghi khắc trên bia mộ. Nó phải cuộn hay gấp chúng lại mới có thể nhét vào ba lô, mà thế thì sẽ làm hư hết cả. tủ quần áo đầy ắp những thùng nhựa đựng bộ sưu tập thẻ và tiền xu- quá nhiều để chọn. Dưới giường ngủ là những hộp giấy đựng đủ thứ vũ khí cũ kỹ từ thời nội chiến nam bắc, khuôn đúc những bản in, ảnh người nổi tiếng có chữ ký, và hàng tá hàng tá những món khác.

Nó cầm chiếc laptop lên, nó đã mua lại vật này từ giáo viên công nghệ thông tin trong trường với giá 300 dô la. Nó phải có thứ này, để dùng vào việc tìm kiếm các món đồ và kiếm tiền. Nó biết giá trị chính xác của từng thẻ bài trên internet. Nó học cách bán những tấm thẻ bị trùng nhau ngay trong trường học và tại các cửa hàng bán thẻ với giá cao hơn chút ít so với giá ban đầu nó mua về. Không nhiều, nhưng nó có thể kiếm chừng 100 đô la hằng tháng nếu may mắn. Và nó thật sự may mắn. Nhưng rủi thay, nó lại dành trọn số tiền để tiêu vào những món hàng hiếm cũng nhanh như lúc kiếm được

Nó thả máy tính vào chiếc túi du lịch màu đen. Rồi cho vào vài ba chiếc áo, quần, đồ lót, một bàn chải đánh răng, ống hít, và cuối cùng là hộ chiếu của nó.

Cha mẹ đã làm hộ chiếu cho cả hai đứa trước khi chết, lúc Dan chỉ mới 4 tuổi. Dan không nhớ nổi tại sao như vậy. Hai đứa chưa từng dùng đến chúng. Grace cứ khăng khăng gia hạn hộ chiếu vào năm ngoái, khi ấy Dan thậm chí còn cho rằng đó là một việc ngớ ngẩn. Nhưng bây giờ nó băn khoăn tự hỏi…

Nó cho hộ chiếu vào đáy túi. Hầu như chẳng còn chỗ trống nào nữa.

Nó chả có cách nào để nhét vào ba lô lấy một phần mười chỗ đồ đạc của mình

Dan lật tấm nệm lên và lấy quyển album ảnh ra. Đó là một cuốn sổ kẹp tài liệu lớn màu trắng lưu giữ bộ sưu tập quan trọng nhất của nó: hình của ba và mẹ

Chỉ có duy nhất một bức hình. Mép của nó đã cháy xém: đó là tấm ảnh duy nhất còn sót lại sau vụ cháy. Cha và mẹ đang đứng trên đỉnh một ngọn núi, choàng tay qua nhau, mỉm cười nhìn vào ống kính. Cả hai đều mặc áo trùm paca hiệu Gortex, quần leo núi giữ ấm, đai leo núi thắt ngang eo. Thay vì đội mũ leo núi, bố mẹ nó lại đội lưỡi trai bóng chày, do đó mắt cả hai đều bị bóng che khuất. Bố của Dan, ông Arthur, người dong dỏng cao, làn da rám nắng với mái tóc hoa râm và nụ cười hiền hậu. Dan tự hỏi không biết lúc về già nó có giống như bố hay không. Mẹ nó, bà Hope, có tóc nâu đỏ như tóc của Amy. Bà trẻ hơn chồng đôi chút, và Dan cho rằng bà trông rất duyên dáng. Bà đội mũ Orioles. Còn ông đội chiếc mũ Red Sox. Dan không biết như vậy là ngẫu nhiên, hay đó là hai đội bóng họ yêu thích, liệu hai người có bao giờ cãi nhau xem đội nào chơi hay hơn không nhỉ. Nó chẳng rõ. Thậm chí nó còn chẳng biết cả hai có mắt màu xanh như mắt nó hay không, chỉ vì hai chiếc lưỡi trai kia đã che khuất mặt họ.

Nó muốn sưu tập những tấm ảnh khác của hai người. Nó muốn biết họ đã đi tới những đâu và ăn mặc ra sao. Nó muốn được xem một tấm ảnh có chính mình trong đó. Nhưng chẳng còn gì để sưu tập hết. Tất cả những gì thuộc về căn nhà trước đây của họ đều đã cháy sạch và Grace luôn khăng khăng nói mình không giữ một tấm ảnh nào của bố mẹ nó, dù Dan vẫn chưa hiểu tại sao lại như thế.

Nó nhìn chăm chăm vào tấm ảnh, có cảm giác nôn nao trong lòng. Nó nghĩ về đám cháy ở gia trang của Grace, người đàn ông mặc áo đen, ông McIntyre nằm bên đường, Alistair Oh phóng xe đi như một kẻ rồ và bút tích của mẹ trong quyển sách của Benjamin Flanklin.

Quyển sách có thể quan trọng đến mức nào nhỉ? Dan hiểu rõ giá trị của những món đồ sưu tập, nhưng nó chưa từng nghe thấy thứ gì đáng giá đến độ phải thiêu trụi cả một căn nhà.

Hẳn Grace phải biết mình làm điều gì, kiến tạo cuộc thi tài này như thế nào. Hẳn là bà sẽ không khiến cho hai chị em nó thất vọng. Dan cứ lặp đi lặp lại ý nghĩ này, để cố thuyết phục mình tin vào điều đó.

Có tiếng gõ cửa. Nó lấy phần giấy bìa có tấm ảnh ra khỏi album và cho vào túi. Nó vừa kéo dây kéo xong thì cánh cửa phòng mở ra.

“Ê ngốc” Amy nói, nhưng giọng con bé không có ác ý. “Xong hết chưa?”

“Ê ngốc” Amy nói, nhưng giọng con bé không có ác ý. “Xong hết chưa?”

“Rồi, rồi, em đã xong”

Amy vừa tắm và thay quần áo xong- trở lại với quần jeans và chiếc áo thun xanh lá quen thuộc. Nó cau mày trước cái túi du lịch chật ních của cậu em, rồi đảo mắt dòm những chiếc thùng trong tủ quần áo. Dan nghĩ có thể chị mình nhắc nhở đừng động đến chúng nữa.

“Em có thể, à, ừ, sử dụng thêm chiếc ba lô” con bé gợi ý “Nếu cần”

Đó là một điều khá dễ thương khi nó được phát ra từ chính miệng Amy. Dan nhìn chằm chằm tủ quần áo của mình. Không hiểu sao nó cảm thấy rằng mình sẽ không bao giờ trở lại đây nữa “Amy, chị nghĩ chỗ nữ trang đó bán được bao nhiêu tiền?”

Bàn tay Amy rờ quanh cổ và Dan thấy chị mình đang mang chiếc dây chuyền ngọc của Grace “Chị… chị cũng không biết nữa”

Dan hiểu lý do vì sao trông Amy lại áy náy như thế. Chính nó cũng không phải chuyên gia định giá trang sức, nhưng nó biết đó là một trong những món đắt tiền nhất trong hộp. nếu giữ lại, số tiền hai đứa có sẽ chẳng nhiều nhặn gì.

“Người ta sẽ ép giá cho coi” Nó cảnh báo “Chúng ta không có thời gian để đôi co nữa. và đằng nào thì chúng ta cũng chỉ là hai đứa nhóc. Phải đưa chỗ nữ trang này ột ai đó có thể trả ngay cho chúng ta tiền mặt mà không nhiễu sự hỏi tới hỏi lui. Chúng ta có thể có chừng vài ngàn- chỉ một phần giá trị thực của chỗ này”

“Sẽ cần phương tiện đi lại cho cả 3 người” Amy không chắc chắn lắm

“Và tiền khách sạn, tiền ăn”

Dan hít một hơi thật sâu “Em sẽ bán hết chỗ thẻ bài và tiền xu. Dưới quảng trường có một cửa hàng…”

“Dan à, em bỏ ra hàng năm trời để sưu tập chúng kia mà”

“Như vậy sẽ gấp đôi số tiền mà ta đang có. Cửa hàng sẽ cắt cổ em, nhưng em có thể dễ dàng múc ba ngàn đô cho tất cả mấy thứ này”

Amy nhìn Dan trân trân như thể nó từ trên trời rơi xuống “Dan à, chị nghĩ là khói làm đầu óc em lùng bùng rồi, em có chắc không vậy?”

Vì một lí do kỳ quặc nào đó, nó hoàn toàn chắc chắn. Nó muốn lên đường cho cuộc tìm kiếm các đầu mối này hơn là muốn giữ lại bộ sưu tập ình. Nó muốn tìm bằng được bất kỳ kẻ nào đã thiêu rụi căn nhà của Grace. Nó muốn tìm ra bí mật của 39 đầu mối. Trên hết, nó muốn rằng cuối cùng thì nó cũng được sử dụng tới cái hộ chiếu ngu ngốc và làm cho cha mẹ thấy nở mày nở mặt. Có thể trong chuyến hành trình này nó sẽ tìm thấy thêm nhiều tấm ảnh khác cho album của mình cũng nên.

“Em chắc chắn”

Amy làm một điều cực kỳ đáng ghét. Chạy đến ôm nó

“Gứm quá” Dan cự lại

Nó đẩy Amy ra xa. Amy đang mỉm cười, nhưng khóe mắt lại rưng rưng lệ

“Có thể em không phải là một thằng ngốc đến vậy” Amy nói với Dan

“Phải, ừ thì, chị nín đi cái đã và hãy ra khỏi – à chờ một chút, chúng ta sẽ đi đâu đây?”

“Tối nay đến một khách sạn trong thị trấn” Amy đáp “Rồi ngày mai… chị có ý này liên quan tới Benjamin Flanklin “

“Nhưng chị đâu có quyển sách nữa đâu nào”

“Chị không cần đến quyển sách cho chuyện này. Ghi chú của mẹ viết “Hãy theo Flanklin” Benjamin Flanklin khởi sự là một thợ in ngay tại Boston này, khi ông còn là một cậu thiếu niên làm công cho anh mình”

“Vậy chúng ta chỉ  tìm kiếm quanh quẩn đâu đây trong thị trấn thôi ư?”

Amy gật đầu. “Đó là điều mà hẳn là tất cả những kẻ kia cũng đang làm. Nhưng chúng ta sẽ tới nơi ông đặt chân đến tiếp theo, cũng giống như hành trình theo suốt quãng đời của ông. Khi mười bảy tuổi, ông trốn đi khỏi xưởng in của người anh và bắt đầu sự nghiệp in ấn của riêng mình tại một thành phố khác”

“vậy chúng ta cũng sẽ chạy trốn. Chúng ta đi theo Flanklin”

“Chính xác” Amy nói “Chị chỉ hy vọng là vẫn chưa có ai có ý nghĩ này. Chúng ta phải đặt 3 vé tàu đến Philadenphia”

“Philadenphia” Dan lặp lại. Những thứ duy nhất mà nó biết về philadenphia đó là Chuông Tự Do và đội bóng chày Phillies “Khi đến đó, chúng ta sẽ tìm gì?”

Amy chạm vào chiếc dây chuyền như thể nó sẽ bảo vệ mình “Chị nghĩ có một bí mật ở đó có thể khiến chúng ta bị mất mạng không chừng”
Chương Trước/19Chương Sau

Theo Dõi