Chương Trước/17Chương Sau

[Abo]– Kẹo Vải (Lệ Chi Đường Abo)

Chương 10

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Tháng chín trôi qua nhanh chóng, Dư Lệ và Lâu Chỉ yên ổn sống chung đã được hơn nửa tháng rồi. Dù đôi khi người kia sẽ có những hành động khiến anh mặt đỏ tim loạn, nhưng Dư Lệ đã lập tức đè nén cảm giác xao động này xuống. Vì trong nhận thức của anh, Lâu Chỉ sẽ yêu Lưu Lật. Anh luôn tự nhủ với bản thân, không được hiểu lầm cử chỉ thân mật kiểu bạn bè của đối phương.

Ngày tháng trong thế giới nhiệm vụ và thế giới thật Dư Lệ từng sống giống nhau. Anh nhìn qua cuốn lịch, phát hiện năm nay Quốc khánh trùng với Trung thu.

Quốc khánh được nghỉ bảy ngày, nhưng Dư Lệ không có kế hoạch gì. Sau khi hỏi Lâu Chỉ, hai người liền quyết định sẽ làm ổ trong nhà.

“Ở nhà không có bánh Trung thu, chúng ta đi siêu thị mua nhé?” Thay quần áo xong, Dư Lệ mở cửa phòng, hỏi Lâu Chỉ đang ngồi gõ máy tính cành cạch trên ghế sa lông.

Người kia nghiêng đầu nhìn về phía anh qua chiếc kính gọng bạc, nhờ thế mà rất nhiều cảm xúc ẩn sâu nơi đáy mắt bị giấu đi.

“Đàn anh, chờ tôi năm phút.” Lâu Chỉ cười với Dư Lệ.

“Được.” Dư Lệ ngồi xuống ghế sa lông, kiên nhẫn chờ hắn làm cho xong việc. Anh mở ứng dụng liên lạc trong điện thoại của mình ra xem, đang trả lời cả đống tin nhắn chúc Trung thu vui vẻ thì chợt cảm thấy một dòng chất lỏng chảy ra từ phía sau, không khỏi cứng đờ cả lưng.

Dư Lệ vội vàng chạy vào phòng tắm. Lâu Chỉ thấy anh bối rối, quay đầu hỏi: “Cậu làm sao vậy?”

Đáp lại hắn là tiếng đóng cửa thật mạnh của đối phương.

Đặt máy tính xuống, Lâu Chỉ đi về phía phòng tắm, gõ cửa: “Đàn anh, cậu sao vậy?”

Lúc này, Dư Lệ đang được Hệ thống phổ cập giáo dục, cả khuôn mặt đều đỏ bừng lên. Anh há miệng, nói: “Tôi… Tôi không sao, chỉ hơi đau bụng.”

Lâu Chỉ nhíu mày, hỏi: “Có phải do nằm điều hòa nên bị cảm lạnh rồi không?”

“Không phải, cậu đừng lo, tôi không sao cả.”

“Vậy có chuyện gì thì gọi tôi nhé.” Lâu Chỉ không gặng hỏi nữa.

“Được.”

Nghe tiếng bước chân xa dần, Dư Lệ mới dám cởi quần ngồi xuống bồn cầu.

“Cậu nói kỳ phát tình của tôi sắp đến, thế nên đằng sau… đằng sau sẽ tiết ra… cái đó à?” Lúc lên tiếng hỏi, không cần nhìn gương Dư Lệ cũng biết mặt mình đỏ đến cỡ nào.

“Đúng vậy, kí chủ. Kỳ phát tình của ngài vốn phải một tuần nữa mới đến, nhưng vì gần đây ngài tiếp nhận quá nhiều pheromone của Alpha nên đã bị ảnh hưởng.”

“Tôi… tôi phải làm sao mới có thể khiến… thứ này ngừng chảy?” Nhìn đũng quần ướt đẫm, Dư Lệ vội vã rời tầm mắt.

“Ngài có thể kéo ngăn kéo trên cùng bên tay phải ra, trong đó có thuốc ức chế.”

Dư Lệ nhanh chóng làm theo. Khi cầm một chai thuốc lên, anh lại hỏi: “Cái này là cậu để vào từ trước đấy à?”

Hệ thống đáp: “Là Lâu Chỉ bỏ vào cách đây khoảng hai hôm.”

Mấy hôm nay Dư Lệ vẫn luôn thu dọn nhà cửa, thế mà không hề biết trong ngăn kéo có thuốc ức chế. Nghĩ đến Lâu Chỉ mặt lạnh tâm nóng, anh bỗng thấy cảm giác buồn bực khi kỳ phát tình chợt đến đã tiêu tan khá nhiều.

Thuốc ức chế có vị ngọt, Dư Lệ uống hết rất nhanh. Ném cái chai rỗng không vào thùng rác, anh quyết định cởi quần áo ra tắm rửa.

Nghe tiếng nước truyền đến từ phòng tắm, Lâu Chỉ đảo mắt nhìn thoáng qua, sau đó đứng dậy vào phòng Dư Lệ lấy quần áo ngủ cho anh.

Hai hôm trước hắn phát hiện mùi pheromone trên người Dư Lệ nồng hơn bình thường, liền đoán đối phương sắp sửa phát tình. Hắn biết Dư Lệ sẽ tự chuẩn bị thuốc ức chế nhưng vẫn mua vài chai, để một ít trong phòng tắm cũng như phòng ngủ của mình, đề phòng mọi tình huống có thể xảy ra.

Lâu Chỉ nhanh chóng lấy được đồ ngủ và đồ lót của Dư Lệ. Hắn miết tay lên mép quần sịp của đối phương, yết hầu khẽ chuyển động.

Dư Lệ tắm rất nhanh. Nhưng ngay sau đó anh liền phát sầu vì đống quần áo đã hơi ẩm ướt của mình. Di động để ở bên ngoài, anh đành cân nhắc việc gọi Lâu Chỉ rồi nhờ đối phương lấy quần áo giúp.

“Đàn anh, tôi lấy sẵn đồ rồi đây này.”

Đúng lúc ấy, giọng Lâu Chỉ chợt vang lên ngoài cửa. Dư Lệ bỗng cảm thấy người này đúng là con giun trong bụng mình. Anh hé cửa, thò đầu ra, cười nói “cảm ơn nhé” rồi vươn tay nhận bộ quần áo đối phương đưa.

Nhìn vành mắt hơi hồng vì bị nước nóng xông của người nọ, Lâu Chỉ ra sức kiếm chế suy nghĩ trong đầu, nhanh chóng thu tay về.

Cánh cửa được khép lại ngay lập tức, thế nên Dư Lệ không thấy đôi con ngươi đen kịt đầy nguy hiểm của người kia.

Cuối cùng dự định đi siêu thị đã không thành. Dư Lệ cảm thấy Trung thu không có bánh Trung thu thì không phải một Trung thu hoàn mỹ, nên lúc ăn khuya cũng cực kỳ ủ rũ.

Lâu Chỉ vươn tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của anh, hỏi: “Cậu muốn ăn bánh Trung thu lắm hả?”

Ở chung một thời gian, Dư Lệ đã quen với động tác vuốt tóc sờ đầu của Lâu Chỉ, nghe hắn hỏi thế, anh khẽ lắc đầu: “Cũng không muốn lắm, chẳng qua chỉ thấy thiêu thiếu cái gì thôi.”

Lâu Chỉ nhìn đồng hồ, bảo: “Tôi đi mua cho cậu.”

“Không cần đâu, trễ thế này rồi.” Dư Lệ từ chối.

Nở nụ cười thật tươi với người trước mặt, Lâu Chỉ lại tỏ ra hơi bất đắc dĩ. Hắn luôn hy vọng Dư Lệ không còn khách sáo với mình. Vì thế, hắn nói bằng giọng điệu đầy dung túng: “Nhưng tôi không muốn cậu có bất cứ tiếc nuối nào.”

Mãi đến khi người kia ra ngoài và đóng cửa lại, Dư Lệ vẫn còn đắm chìm trong câu nói ấy. Thực sự là… hết sức… phạm quy.

Cảm giác khác thường mạnh mẽ dâng lên trong lòng, thậm chí Dư Lệ còn hoài nghi có phải Lâu Chỉ đã thích mình không. Anh không rõ thời điểm này Lâu Chỉ đã quen Lưu Lật chưa. Người kia mới là đối tượng hắn vừa gặp đã thấy xôn xao rung động.

“Báo cáo kí chủ, mức độ cải tạo nam phụ đã đạt tới bốn mươi phần trăm.” Giọng nói bất thình lình vang lên của Hệ thống khiến Dư Lệ sửng sốt trong chốc lát.

“Trước đó vẫn luôn không động đậy gì, sao tự nhiên lại tăng vọt đến bốn mươi phần trăm thế?” Dư Lệ gạt bỏ cảm xúc lạ lẫm trong lòng, hỏi.

“Hệ thống tiến hành kiểm tra và xác định tính cách Lâu Chỉ đang phát triển theo chiều hướng điềm tĩnh ôn hòa, chưa có dấu hiệu hóa ác.”

Dư Lệ không hiểu rõ về tiêu chí đánh giá, biết Lâu Chỉ sẽ không hóa ác, anh đã nhẹ nhàng thở ra. Vấn đề chợt đến này qua đi, những băn khoăn trước đó lại trở về.

“Hệ thống.” Anh do dự một lát rồi mới lên tiếng.

“Có, thưa kí chủ.”

Dư Lệ lại rối rắm thêm chút nữa, cuối cùng vẫn quyết định hỏi thẳng: “Lâu Chỉ có khả năng thích người khác không phải nhân vật chính không?”

Hệ thống không hề do dự, lập tức đưa ra câu trả lời: “Mọi chuyện đều có thể. Ngoài hướng phát triển của câu chuyện, tất cả các tình tiết khác đều có thể thay đổi do sự lựa chọn của kí chủ.”

“Vậy…” Dư Lệ mím môi, nhẹ giọng hỏi: “Nếu người Lâu Chỉ thích không phải Lưu Lật thì sao? Hoặc là nói, nếu tôi thích người trong truyện thì sẽ thế nào?”

“Chuyện Lâu Chỉ thích ai sẽ thay đổi thông qua hành vi của kí chủ. Nếu kí chủ thích nhân vật chính thì độ khó sẽ rất cao, nhưng nếu thích nhân vật của Lâu Chỉ, vậy kí chủ có thể tự quyết định việc mình có tiến tới với hắn hay không.” Ngừng một chút, Hệ thống lại tiếp tục phân tích: “Kí chủ là Omega, kết đôi với Alpha là lẽ thường tình. Nếu ngài muốn ở bên Lâu Chỉ, tôi có thể căn cứ vào tính cách, hình thức ở chung và sự phù hợp của hai người để cho ra kết luận: xác suất kí chủ và Lâu Chỉ thành đôi cao tới tám mươi phần trăm. Cho nên, nếu ngài quyết định ở bên hắn, xác suất không xuống được giường sau khi bị đánh dấu sẽ là chín mươi chín phần trăm.”

Dư Lệ bị một đống phân tích của Hệ thống làm cho xấu hổ không thôi. Anh chỉ hỏi hai vấn đề, thế mà Hệ thống đã tính đến chuyện anh bị Lâu Chỉ đánh dấu rồi.

“Được rồi, tôi không còn gì để hỏi nữa.” Hai má hơi nóng, Dư Lệ bảo: “Làm phiền đến cậu rồi, Hệ thống.”

Hệ thống không nói gì thêm. Dư Lệ khuấy bát canh đậu xanh trước mặt, bắt đầu nghĩ về cảm giác của mình với người kia. Khi mới quen, anh chỉ coi hắn là bạn cùng phòng, là nam phụ trong truyện, là đối tượng của nhiệm vụ. Nhưng dường như anh đã dần quen với cuộc sống có hình bóng của đối phương.

Mới chỉ ở chung nửa tháng, anh đã coi Lâu Chỉ là người thân thiết nhất của mình. Rốt cuộc thế này có phải là thích không?

Dư Lệ hiếm khi cảm thấy u mê như vậy. Anh chưa từng yêu đương, nên cũng khó có thể kết luận về tình cảm của bản thân mình.

“Haizzz… Thôi bỏ đi, thuyền đến đầu cầu tất sẽ thẳng.” Dư Lệ vỗ mặt, uống một hơi hết bát canh.

Nhìn đồng hồ, nhận ra Lâu Chỉ đã ra ngoài hơn hai mươi phút rồi, Dư Lệ bỗng hơi lo lắng, không biết hắn có gặp phải chuyện gì không. Anh lấy điện thoại di động, còn đang do dự không biết có nên gọi cho hắn không thì cửa nhà đã bị mở ra.

“Cậu đã về rồi.” Dư Lệ lên tiếng.

Lâu Chỉ thở dốc, đưa hộp bánh Trung thu trong tay cho Dư Lệ, mỉm cười: “Siêu thị đóng cửa, tôi chạy qua mấy cửa hàng tiện lợi mới tìm được một nhà bán bánh Trung thu.”

Cuối hè, tuy ban đêm không nóng như ban ngày, nhưng phải vận động mạnh một lúc lâu như thế, Lâu Chỉ vẫn đổ mồ hôi. Nhìn nụ cười lan đến đáy mắt của đối phương, Dư Lệ cảm thấy tim mình bắt đầu tăng tốc không thể khống chế. Anh vô thức vươn tay lau giọt mồ hôi đang trượt xuống thái dương của người kia, nói: “Cậu đã vất vả rồi.”

Dù hơi bất ngờ với sự thân mật đột ngột của Dư Lệ nhưng Lâu Chỉ cũng không để ý nhiều, chỉ áp tay mình lên mu bàn tay anh, dịu dàng đáp: “Chỉ cần đàn anh thích là được.”

Bánh Trung thu Lâu Chỉ mua ngon hơn tất cả những chiếc bánh Dư Lệ đã từng ăn. Vầng trăng treo ngoài cửa sổ tròn đầy và viên mãn, Dư Lệ cảm thấy có thể ở bên Lâu Chỉ trong dịp Tết đoàn viên thế này thực sự là một niềm hạnh phúc ngọt ngào.

“Chưa ngủ à?” Lâu Chỉ nhìn đồng hồ, lúc này đã sắp qua mười một giờ đêm. Bình thường Dư Lệ ăn xong bữa khuya thì sẽ đi ngủ, nhưng hôm nay vì chờ hắn mua bánh Trung thu về nên anh mới thức khuya.

Thế nên vừa nghe Lâu Chỉ hỏi như vậy, Dư Lệ đã cảm thấy cơn buồn ngủ ào ào kéo đến. Trong kỳ phát tình, thân thể anh sẽ mệt mỏi hơn so với bình thường. Dư Lệ ngáp ngắn ngáp dài đáp: “Tôi đi ngủ đây.” Dụi mắt mấy cái, anh lại nhìn về phía người kia: “Lâu Chỉ, cảm ơn cậu. Hôm nay tôi đã rất vui.”

Lâu Chỉ cong môi nở nụ cười, dịu dàng nói: “Ngủ ngon, đàn anh.”

“Ngủ ngon.”

Lúc ngủ Dư Lệ có theo quen mở rèm, ánh trăng sáng tỏ xuyên qua cửa kính trong suốt, phủ một tầng lụa mỏng lên gương mặt anh. Lâu Chỉ nhẹ nhàng mở cửa, cảm thấy Dư Lệ còn đang xao động, hắn không khỏi bước rón rén hơn.

Dư Lệ khi ngủ luôn không phòng bị, mái tóc đã lâu không cắt lại dài thêm ra. Lâu Chỉ ngồi ở bên giường, nhìn vẻ mặt say ngủ của anh, chỉ dám vươn tay chạm nhẹ tóc anh một chút.

Trong không khí tràn đầy hương vải ngọt ngào, dù đã dùng thuốc ức chế, nhưng pheromone nồng đậm gấp trăm lần do kỳ phát tình vẫn sẽ tỏa ra khi chủ nhân mất đi ý thức.

Lâu Chỉ đắm chìm trong sự ngọt ngào ấy, lặng lẽ tỏa ra một chút pheromone của mình. Luồng không khí mang theo mùi bạc hà man mát chậm rãi bủa vây, từ từ ăn mòn Dư Lệ.

Dưới sự khống chế của chủ nhân, mùi bạc hà cũng dịu hơn ngày thường rất nhiều, không còn kích thích như lúc trước. Nó quyện vào tóc, vào cổ Dư Lệ, lưu luyến quanh tuyến thể ở gáy anh, rồi rụt rè mơn trớn phần da thịt hơi nhô lên đó.

“Ngủ ngon, bảo bối của anh.”
Chương Trước/17Chương Sau

Theo Dõi