Chương Trước/17Chương Sau

[Abo]– Kẹo Vải (Lệ Chi Đường Abo)

Chương 15

Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Mùa thu thường mang theo những trận mưa to, nước mưa ào ào rơi xuống, nhiệt độ cũng hạ thấp rất nhiều.

Hôm nay Lâu Chỉ không đi học cùng Dư Lệ. Công ty có việc, hắn đành đưa anh tới trường rồi gọi tài xế đến đón mình.

Tiết học cuối cùng của buổi chiều vừa kết thúc, bầu trời lóe lên một tia chớp thật dài kéo theo một tiếng sầm rền vang. Vì để ô trong cốp xe máy điện nên hiện giờ Dư Lệ chỉ biết ngồi nhìn mưa rơi bên ngoài cửa sổ và lặng lẽ thở dài.

“Dự báo thời tiết đã nói hôm nay trời sẽ không mưa.” Nhỏ giọng lầm bầm vài câu, anh lấy điện thoại ra xem giờ, thế mà đã sắp năm rưỡi rồi.

Bạn học trong lớp lục tục ra về, vài người hỏi Dư Lệ có muốn đi cùng hay không nhưng anh một mực lắc đầu từ chối. Dù không nhận được tin nhắn của Lâu Chỉ, nhưng chẳng hiểu sao anh lại có linh cảm đối phương sẽ đến đón mình. Mà nếu hắn không đến, chờ lát nữa ngớt mưa anh cũng có thể chạy ra xe điện lấy ô.

Chẳng bao lâu sau, phòng học chỉ còn lại một mình Dư Lệ. Rảnh rỗi, anh lấy điện thoại ra đọc báo để giết thời gian, nhưng mới đọc được một lúc, di động của anh đã rung lên. Mở tin nhắn vừa nhận được, Dư Lệ không khỏi cong khóe miệng nở nụ cười.

Xin lỗi bảo bối, vừa nãy bận họp quên để ý thời gian nên chưa kịp gửi tin nhắn cho em. – Bạn nhỏ Lâu (Tên gợi nhớ Dư Lệ đặt cho Lâu Chỉ).

Bảo bối chờ anh mười phút nhé, anh lập tức đến đón em đây. – Bạn nhỏ Lâu.

Khi nào gần đến nơi thì nhắn cho em nhé. – Dư Lệ.

Được, yêu em, bảo bối. – Bạn nhỏ Lâu.

Em cũng vậy. – Dư Lệ.

Chắc vì đang trong thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt, nên Dư Lệ cảm thấy gần đây Lâu Chỉ rất hay nói lời yêu thương. Nhưng anh thích cảm giác có người che chở, trân trọng và luôn nghĩ về mình như thế. Có lẽ Lâu Chỉ chính là quả ngọt anh nhận được do liều mình cứu mạng học sinh ở kiếp trước nhỉ?

Nhìn màn mưa trắng xóa bên ngoài cửa sổ, Dư Lệ không khỏi suy nghĩ miên man.

Tính toán thời gian, đoán chừng người kia đã sắp đến nơi, anh liền đeo ba lô lên rồi ra khỏi phòng học. Cầu thang vắng vẻ, Dư Lệ nhanh chân đi xuống. Nhưng đi đến chỗ rẽ anh lại vô tình trông thấy hai người đang ôm hôn nhau. Dư Lệ giật mình, thu lại ánh mắt, vội vàng rảo bước nhanh hơn. Lúc ra đến cửa tòa nhà, anh phát hiện Lâu Chỉ đang đội ô chạy tới.

“Anh đến rồi.” Dư Lệ cười cong cả mắt. Mỗi lần nhìn thấy Lâu Chỉ, anh lại vô thức nở nụ cười.

Lâu Chỉ đi đến trước mặt Dư Lệ, hơi nghiêng ô để nước mưa không rơi xuống người anh. Hắn vươn tay, chờ khi đối phương đặt tay vào tay mình mới nắm thật chặt.

“Bảo bối, chờ có sốt ruột không?” Hai người sánh bước bên nhau, tay phải Lâu Chỉ nắm tay Dư Lệ, tay trái cầm ô che nghiêng về phía anh.

Tài xế dừng xe ngay tại bãi đậu xe ở trước tòa nhà, bọn họ đi ra chỉ mất mấy phút thôi. Lúc này trời mưa rất lớn, dù Lâu Chỉ đã nghiêng quá nửa chiếc dù về bên Dư Lệ, song anh vẫn bị nước mưa bắn vào. Lên xe, Dư Lệ nhìn Lâu Chỉ, nói: “Em ướt mất rồi, làm bẩn xe anh mất.”

Lâu Chỉ cất ô, rút khăn giấy đưa cho Dư Lệ lau mặt: “Không sao cả.”

Dư Lệ nhận khăn giấy hắn đưa, đảo mắt nhìn người ngồi trên ghế lái và ghế phó lái, mở miệng chào hỏi: “Chào các anh.”

Người ngồi ghế phó lái là trợ lý của Lâu Chỉ. Thấy vợ ông chủ lên tiếng, anh ta liền quay đầu lại, đáp: “Chào vợ sếp, xe này ngày mai đến kỳ đi rửa, ngài không cần phải bận tâm đâu.”

Khóe miệng Dư Lệ giật giật. Anh quay đầu nhìn Lâu Chỉ, vừa vặn bắt gặp nụ cười không hề che giấu của đối phương. Vươn tay nhéo đùi hắn một cái, anh nhỏ giọng nói: “Anh lại nói bậy nói bạ gì hả?”

Đùi bị nhéo nhưng gần như chẳng có cảm giác gì, Lâu Chỉ nắm chặt tay Dư Lệ, kéo anh đến bên cạnh mình: “Anh có nói bậy gì đâu. Anh là sếp, em là vợ anh, thế chẳng phải là vợ sếp đấy à.”

Mặt Dư Lệ đỏ lên, anh đẩy Lâu Chỉ ra, kéo giãn khoảng cách giữa hai người: “Anh đừng động tay động chân khi ở bên ngoài.”

Thấy anh len lén liếc nhìn hai người ngồi đằng trước, Lâu Chỉ cũng quét ánh mắt qua. Chỉ thấy tài xế tập trung lái xe, trên mặt không hề biểu lộ cảm xúc gì. Trợ lý thì mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, ngồi bất động như một ngọn núi nhỏ.

“Rồi rồi rồi, anh không động nữa.” Lâu Chỉ giơ hai tay lên để bày tỏ thành ý của mình. Sau đó hắn lại nghiêng người, dí sát mặt vào Dư Lệ: “Anh Lệ, thưởng cho bạn nhỏ của anh đi chứ.”

Dư Lệ quay đầu, liếc hai cái bóng đèn ở phía trước, nhanh chóng trượt môi qua má Lâu Chỉ, nhỏ giọng nói: “Đây.”

Lâu Chỉ bị hành động của anh chọc cười. Sau đó hắn không đùa nữa mà vươn tay đặt nhẹ lên mu bàn tay anh.

Cảm nhận độ ấm người kia truyền tới, tuy mặt vẫn quay ra ngoài cửa sổ nhưng Dư Lệ đã lật tay lại, cùng hắn mười ngón đan nhau.

Phát hiện vành tai người nọ đỏ lên, ánh mắt Lâu Chỉ chan chứa dịu dàng. Bảo bối của hắn sao lại đáng yêu như thế chứ.

Về đến nhà, bộ vest Lâu Chỉ mặc đã gần như ướt hết. Dư Lệ đón lấy chiếc áo khoác hắn cởi ra, nhìn những giọt nước mưa mang theo hơi lạnh nhỏ xuống trên tóc hắn, nói: “Anh tắm đi, em vào bếp nấu một bát canh gừng, nhiệt độ hạ xuống đột ngột thế này dễ bị cảm lắm.”

Lâu Chỉ xoay người hôn Dư Lệ: “Em tắm trước, quần áo em ướt hết rồi. Anh khỏe lắm, không dễ bị cảm đâu.”

Tuy cũng mắc mưa nhưng Lâu Chỉ ướt hơn Dư Lệ rất nhiều. Nhưng ngay khi anh mở miệng định nói gì đó, Lâu Chỉ đã nắm hờ lấy cằm anh, hỏi: “Bảo bối, hay là chúng ta cùng tắm~?” Hắn còn cố ý kéo dài âm cuối như đang chọc ghẹo người kia.

Lông mi Dư Lệ khẽ run, ánh mắt cũng bị đôi con ngươi tối đen của đối phương hấp dẫn. Vài giây sau, anh vội quay mặt đi, nói: “Phòng tắm quá nhỏ.”

Lâu Chỉ gần như ngừng thở. Hắn chỉ định đùa giỡn Dư Lệ một chút thôi, nào ngờ người kia lại không từ chối. Trên phương diện nào đó, Dư Lệ là người hết sức rụt rè, ngoài lúc phát tình ra, anh rất hiếm khi chủ động thân mật cùng Lâu Chỉ. Thế nên câu trả lời của anh hiện giờ thực sự khiến hắn giật mình.

Với tính cách được nước lấn tới, Lâu Chỉ lập tức vòng tay ôm thắt lưng anh, khàn giọng nói: “Không sao, phòng tắm có nhỏ hơn nữa anh cũng vẫn giúp em tắm sạch được.”

Kết quả là Dư Lệ bị hắn dỗ vào phòng tắm. Mãi đến khi quần áo bị cởi ra, anh mới hơi tỉnh lại, lên tiếng: “Chưa lấy quần áo để thay mà.”

Lâu Chỉ cởi nốt chiếc quần sịp cuối cùng trên người Dư Lệ, nói: “Tắm xong anh bế em về phòng.”

Quần áo bị trút bỏ hoàn toàn, vóc người mảnh khảnh cùng làn da trắng nõn của Dư Lệ lập tức lộ ra. Nước ấm chảy xuống làm da anh ửng lên sắc hồng đầy mê hoặc. Đèn trong phòng rất sáng, khiến cho đôi mắt Lâu Chỉ cũng sáng bừng lên.

“Nhắm mắt lại đi, anh gội đầu cho.” Lâu Chỉ nhanh tay cởi áo sơ mi ướt sũng nước của mình ra.

“Anh không cởi quần à?” Dư Lệ khẽ hất hàm: “Có phải em chưa từng nhìn thấy đâu, anh còn mặc quần làm gì nữa.”

Lâu Chỉ bị anh chọc cười: “Được, vậy thì anh cởi.” Vừa nói, hắn vừa thò đầu vào dưới vòi hoa sen, để dòng nước tuôn ra từ đó làm ướt tóc mình.

“Bảo bối, anh vốn không muốn dọa em.” Giọng hắn khàn khàn, mang theo cảm giác sắc tình vô cùng nóng bỏng: “Là em yêu cầu đấy nhé.”

Dư Lệ trợn tròn mắt, bị lời nói của hắn làm nghẹn họng luôn.

Sau đó Lâu Chỉ cởi sạch quần áo trên người mình, thoải mái đứng trước mặt Dư Lệ, cầm tay anh đặt lên bộ phận nóng cháy của mình, nói: “Giúp anh một chút, bảo bối.”

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên lâu thật là lâu. Chẳng biết hai người đã mất bao nhiêu thời gian để hoàn thành trận tắm rửa này. Chân và eo Dư Lệ đều mềm như bún, anh đứng không vững, đành để Lâu Chỉ bế mình ra.

Trong phòng tắm, hương vải ngọt ngào nhấn chìm mùi sữa tắm và dầu gội. Ở bên ngoài, thân thể Dư Lệ được luồng không khí man mát vị bạc hà bủa vây. Lâu Chỉ hết sức hài lòng, thường xuyên dùng ngón tay miết qua tuyến thể của anh.

Phòng Lâu Chỉ đã lắp điều hòa, sau khi thả người nọ vào trong chăn, hắn liền chỉnh nhiệt độ vừa phải rồi đi tới tủ lấy quần áo.

“Mặc áo ngủ của anh nhé?” Lâu Chỉ vừa lấy đồ vừa hỏi.

Dư Lệ ló nửa khuôn mặt ra khỏi mép chăn, đáp: “Ừm.”

Trong tủ chẳng những có quần áo của Lâu Chỉ mà còn có đồ của Dư Lệ nữa. Sau khi chính thức hẹn hò, Dư Lệ đã trải qua vài đợt phát tình. Những lúc như thế, anh hết sức bám người, nên Lâu Chỉ liền không phân chia quần áo tỉ mỉ nữa.

Áo ngủ bằng chất liệu cotton. Lâu Chỉ cởi hết nút áo ra, giũ giũ vài cái rồi duỗi tay, nói: “Anh mặc giúp em.”

Tuy miệng thì lầm bầm “có phải em không biết mặc áo đâu”, nhưng Dư Lệ vẫn ngoan ngoãn xỏ tay vào ống tay áo.

Không có chăn che đậy, toàn bộ dấu hôn trên cổ, trên ngực, trên eo anh đều lộ ra, thậm chí thắt lưng còn có mấy dấu tay.

Nhìn những dấu vết tràn đầy tình sắc này, Lâu Chỉ khẽ nuốt nước miếng. Hắn không vội cài nút áo giúp Dư Lệ, mà lại dùng đầu ngón tay ấn nhẹ đầu v* bị mút đến dựng thẳng của đối phương.

Dư Lệ khẽ run lên: “Anh làm gì đấy, lại nữa à?” Anh dùng đôi mắt giăng kín sương mù của mình để lườm Lâu Chỉ, muốn lên án hắn không biết kiềm chế là gì.

“Đừng nhìn anh như vậy, bảo bối.” Lâu Chỉ cúi người khẽ cắn đầu v* của đối phương, còn dùng cái lưỡi linh hoạt để đảo quanh một vòng: “Anh không nhịn được.”

Dư Lệ vươn tay kéo nhẹ tóc Lâu Chỉ, hơi ngửa đầu để cái cổ tạo thành một đường cong vô cùng gợi cảm. Vì đã động tình nên phía sau của anh lập tức trở nên ẩm ướt. Lâu Chỉ vén chăn lên, chen chân mình vào giữa hai chân Dư Lệ, buộc anh phải co bắp đùi lên.

Phá bỏ sự ngăn cách của lớp quần sịp mỏng manh, quái vật vạm vỡ của Lâu Chỉ không ngừng cọ lên da thịt non mềm của Dư Lệ. Sau đó hắn nhanh chóng lùi người, dùng ngón tay thay thế bộ phận rực lửa kia.

“Bảo bối ôm chặt lấy anh.” Lâu Chỉ ngậm môi Dư Lệ, chen ngón tay vào hang động trơn ướt mềm mại của đối phương.

Dư Lệ không khống chế được tiếng thở ngày một gấp gáp của mình. Trong phòng tắm, anh đã bị Lâu Chỉ dùng ngón tay khiến cho điên đảo một lần, hiển nhiên lần này động tác của hắn lại càng trôi chảy và dễ dàng hơn. Dư Lệ ôm lấy cổ hắn. Những âm thanh nhỏ vụn lơ đãng phát ra từ môi lưỡi của hai người.

Bỗng nhiên một nơi nào đó bị ngón tay người kia chạm tới, giọng Dư Lệ chợt lạc đi, nước mắt cũng mất khống chế tràn ra.

“Bảo bối, bảo bối.” Lâu Chỉ hôn khóe mắt anh, thè lưỡi liếm nước mắt của anh: “Anh muốn…”

Dư Lệ cọ mặt vào mặt hắn: “Vậy… Vậy anh nhẹ nhàng một chút.”

Giọng nói của người kia còn mang theo sự thoả mãn trong cao trào. Lâu Chỉ như ngừng thở, nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc bết dính mồ hôi trên trán anh ra sau đầu, đặt môi hôn ấm nóng lên giữa lông mày anh, nhẹ giọng nỉ non: “Anh sẽ mãi mãi yêu em.”

Dư Lệ cong đôi mắt, tuy hàng mi còn vương nước mắt, nhưng sâu trong đôi con ngươi của anh tràn đầy sự tín nhiệm: “Em tin anh.”

Bóng đêm che phủ xuân sắc rung động lòng người.

Lúc đi vào, Lâu Chỉ hết sức dịu dàng. Dù hắn khao khát Dư Lệ đến điên lên, dù hắn muốn khảm anh vào tận xương cốt của mình, nhưng động tác của hắn vẫn rất đỗi nhẹ nhàng.

Dư Lệ không đau đớn nhiều. Trong phòng tràn ngập mùi pheromone của hai người bọn họ. Vào khoảnh khắc người kia thả lỏng nhất, Lâu Chỉ đâm sâu đến tận cùng, tạo thành kết ở nơi đó. Cuối cùng hắn đã hoàn toàn đánh dấu Dư Lệ rồi.
Chương Trước/17Chương Sau

Theo Dõi