Chương Trước/74Chương Sau

Anh Chỉ Là Một

Chương 68: Anh Cả Như Cha

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Thẩm Niệm Niệm cùng Văn Dương gặp mặt vài lần, đều hẹn ở phòng tổng thống của khách sạn.

Thẩm Niệm Niệm không giống quá khứ, vừa vào cửa đã cuống quýt tắt TV, gấp gáp nói với Văn Dương: "Anh tôi biết sự thật rồi!"

Văn Dương ngồi ở mép giường, bình tĩnh hỏi: "Sao anh ta biết được?"

"Tôi vào phòng anh ấy, phát hiện trong sách anh ấy kẹp ảnh hồi nhỏ của tôi."

"Thế thì có vấn đề gì?" Văn Dương lấy điều khiển từ xa, mở TV lần nữa: "Anh ruột có ảnh của em gái, không phải rất bình thường sao?"

"Đó không phải ảnh tôi!" Thẩm Niệm Niệm cuồng loạn hét lên: "Đó là ảnh Tần Tiểu Lị, không phải tôi!"

Văn Dương nở nụ cười: "Em không phải Tần Tiểu Lị sao?"

"Giờ tôi không phải, tôi là Thẩm Niệm Niệm! Rốt cuộc anh có hiểu ý tôi không!" Thẩm Niệm Niệm bò lên giường, nắm chặt cổ áo anh ta, mất khống chế hô to: "Anh ấy đã phát hiện thân phận thật sự của tôi! Anh ấy biết hết cả rồi, biết tôi không phải em gái anh ấy."

Văn Dương không hề hoảng loạn, chỉ hỏi: "Vậy anh ta có phản ứng gì không? Tìm bố mẹ em nói không?"

"Vẫn... Vẫn chưa." Thẩm Niệm Niệm nói: "Anh ấy làm bộ như không có chuyện gì, vẫn giống trước đây."

"Vậy không phải rất tốt sao?" Văn Dương thong dong châm thuốc, nhìn cô: "Em như thế, tôi cũng sẽ hoài nghi em không phải em ruột tôi, không phải anh ta đã nghi ngờ từ sớm sao, nhưng lòng nghi ngờ không phải sự thật, nói không chừng, căn bản anh ta không muốn vạch trần em."

Thẩm Niệm Niệm bình tĩnh hơn không ít, run giọng hỏi: "Thật, thật vậy không?"

"Hai người đã làm anh em mười mấy năm, dù em không phải em ruột anh ta thì tình cảm anh em vẫn còn đó, Thẩm Niệm Niệm thực sự lại không ở cạnh anh ta, em cảm thấy anh ta sẽ hướng về ai?"

Nghe thấy vậy, tảng đá lớn trong lòng Thẩm Niệm Niệm mới rơi xuống: "Nói vậy cũng có lý, dù sao thì tôi và anh tôi vẫn có tình cảm anh em, tôi có thể cảm nhận được, thật ra anh ấy rất thương tôi."

"Vậy không phải được rồi sao, sinh thành không bằng nuôi dưỡng, có khi con nuôi còn thân thiết hơn cả con ruột! Cho nên em không cần lo thân phận của mình sẽ bại lộ, dù có bại lộ thì sao, chỉ cần con gái ruột của họ không còn trên thế giới này, không phải em sẽ là con gái duy nhất của họ sao?"

Thẩm Niệm Niệm kinh ngạc nhìn Văn Dương: "Anh nói cái gì?"

Tuy Văn Dương đang cười, nhưng đáy mắt lại vô cùng hung ác: "Chỉ cần Giang Tỉnh Tỉnh không còn nữa, thế giới này sẽ không còn ai có thể cướp đi thân phận của em, em vĩnh viễn là đại tiểu thư nhà họ Thẩm, mà địa vị của tôi cũng không bị dao động."

Thẩm Niệm Niệm nhìn ánh sáng lạnh quyết tuyệt trong đôi mắt anh ta, lạnh run cả người: "Anh muốn làm gì?"

"Mười mấy năm trước, có thể cô ta không bị lũ làm chết đuối, đó là may mắn của cô ta, nhưng không có nghĩa là cô ta sẽ may mắn cả đời."

"Anh muốn ra tay với cô ta?" Thẩm Niệm Niệm liên tục lùi lại, ánh mắt nhìn anh ta như nhìn một hung thủ giết người biến thái điên cuồng: "Anh muốn giết cô ta?!"

"Mẹ nó, đừng có nhìn tôi như thế." Văn Dương lạnh giọng nói: "Tôi chỉ vì sau này chúng ta có thể kê cao đầu mà ngủ, một ngày Giang Tỉnh Tỉnh còn sống trên thế giới này, hai ta đừng mong có thể ngon giấc."

Thẩm Niệm Niệm yên lặng nhìn Văn Dương: "Anh đã sớm... Có kế hoạch muốn giết cô ta?"

"Nếu không thì tôi đã không dẫn đôi vợ chồng Tần Tạo Lâm đến trước mặt cô ta." Văn Dương lạnh giọng nói: "Dù sao cũng không sống được lâu nữa, để cô ta biết chút chuyện."

Thẩm Niệm Niệm mệt mỏi ngồi trên sô pha, cô ta rất khó tiếp thu việc người đàn ông mình sẽ chung sống cả đời là một tội phạm giết người, toàn thân nổi cả da gà.

"Anh giết cô ta, làm sao để thoát tội?"

"Dĩ nhiên là tôi có kế hoạch của tôi."

Thẩm Niệm Niệm cúi đầu, con ngươi xẹt qua tia sáng không dễ phát hiện.

Văn Dương lạnh lùng nhìn Thẩm Niệm Niệm: "Tôi biết em đang nghĩ gì, em muốn tố cáo tôi, nhưng tôi cảnh cáo em, nhân lúc còn sớm thì bỏ cái suy nghĩ này đi, chúng ta là châu chấu chung một thuyền, nếu tôi có chuyện, em cũng đừng mong được yên ổn."

Thẩm Niệm Niệm bình tĩnh lại, hỏi: "Anh muốn tôi làm gì?"

Văn Dương nói: "Tôi nghe nói em đang gióng trống khua chiêng chuẩn bị tiệc sinh nhật hai mươi tư tuổi?"

Thẩm Niệm Niệm đề phòng nhìn anh ta: "Thì sao?"

Khóe môi Văn Dương nhếch lên: "Tôi muốn hôm sinh nhật, em tuyên bố trước mặt mọi người, trong bụng em đã có con tôi."

"Cái gì!" Thẩm Niệm Niệm như bị sét đánh: "Không có chuyện đó đâu! Bố tôi sẽ đánh chết tôi!"

"Ông ta sẽ không làm gì em, em là phụ nữ mang thai, ai dám làm gì?"

"Nhưng tôi không mang thai!" Thẩm Niệm Niệm kích động đến mức đôi môi run rẩy: "Không! Như vậy thanh danh của tôi sẽ bị hủy hoại, đám bạn của tôi sẽ cười nhạo sau lưng tôi!"

"Em muốn thanh danh, hay là địa vị đại tiểu thư nhà họ Thẩm." Văn Dương uy hiếp: "Nếu em không đồng ý, giờ tôi sẽ gọi cho Giang Tỉnh Tỉnh ngay, nói cho cô ta tất cả chân tướng, để cô ta biết, người bố mưu mẹo của em đổi trắng thay đen, lấy con báo đổi công chúa thế nào, nói cho cô ta, em giấu diếm chân tướng, cướp đi bố mẹ, anh trai cô ta, cướp đi tất cả những gì nên thuộc về cô ta thế nào."

Thẩm Niệm Niệm mệt mỏi ngồi trên sô pha, tuy giờ là mùa đông, nhưng giữa trán cô ta đã rịn mồ hôi: "Tôi đã đồng ý với anh, nói bố mẹ tôi muốn kết hôn với anh, không màng đến sự phản đối của họ, nhất định phải ở bên anh, vì sao còn muốn ép tôi vậy nữa?"

"Tôi không có ép em." Văn Dương đến trước mặt cô ta, vuốt ve gương mặt mềm mịn: "Tôi đang ép Thẩm Túc Sơn bảo thủ kia, nếu mọi người biết, trong bụng em có hạt giống của tôi, dư luận sẽ bức bách ông ta đồng ý để chúng ta nhanh chóng kết hôn, có hiểu không?"

...

Lại là một đêm điên cuồng, Văn Dương không hề thương hại, tàn sát bừa bãi trên người cô ta, cô ta cũng biết tính toán của Văn Dương, anh ta muốn làm lớn bụng cô ta, như vậy thì anh ta sẽ trở thành con rể nhà họ Thẩm, gia nghiệp to lớn của nhà họ Thẩm, anh ta cũng có thể chiếm một phần.

Trên đường mưa rơi lả tả, Thẩm Niệm Niệm cảm thấy, tất cả đều là báo ứng của mình.

Có được có mất, ôm lấy địa vị đại tiểu thư nhà họ Thẩm, chính là mất đi cuộc sống sau này của chính mình...

...

Ngày sinh nhật Thẩm Niệm Niệm, Giang Tỉnh Tỉnh dậy rửa mặt chải đầu trang điểm từ sớm, chọn tới chọn lui, thay một chiếc váy màu lam nhạt.

Thương Giới ngồi ở bàn làm việc, nhìn cô.

Cô cúi người, mặc tất chân mỏng cho mình, kéo thẳng lên trên, chân dài lả lướt câu ngươi, ánh đèn trong phòng chiếu vào gương mặt trái xoan của cô, trên mặt có một lớp phấn mỏng, nhìn rất có tinh thần.

Thương Giới đi qua, giúp cô kéo khóa sau lưng, sau đó cúi đầu hôn cổ cô.

"Thật sự muốn đi?"

Giang Tỉnh Tỉnh bị anh hôn làm ngưa ngứa, quay đầu nói: "Đã đồng ý với anh Sơ Ngôn rồi."

"Em và Thẩm Niệm Niệm không thân, cô ta không thích em, cần gì phải đến để rồi không thoải mái."

"Anh Sơ Ngôn nói có chuyện muốn tuyên bố, không chừng là anh ấy muốn công khai bạn gái thần bí đấy!" Giang Tỉnh Tỉnh bày ra vẻ mặt tò mò với Thương Giới, trông ranh mãnh như một con báo: "Náo nhiệt thế, sao lại bỏ qua được?"

"Bạn gái thần bí?" Thương Giới hừ một tiếng: "Anh cảm thấy đầu óc anh ta có bệnh."

"Anh đừng nói bậy sau lưng người ta như vậy, không lễ phép."

"Ngay trước mặt anh ta, anh cũng nói được."

Đúng lúc này, dưới lầu vang lên tiếng còi ô tô, Thẩm Sơ Ngôn đã tới rồi.

Thương Giới đưa Giang Tỉnh Tỉnh ra cửa, Thẩm Sơ Ngôn đã đứng cạnh xe, khách sáo gật đầu với anh.

Thương Giới ôm eo Giang Tỉnh Tỉnh, làm trò trước mặt Thẩm Sơ Ngôn, hôn lên môi cô.

Thẩm Sơ Ngôn nhìn sang chỗ khác.

Giang Tỉnh Tỉnh vốn cho là nụ hôn tạm biệt lướt qua rồi thôi, không ngờ tên này còn dùng đến lưỡi, cố ý tuyên bố chủ quyền trước mặt Thẩm Sơ Ngôn, cô nâng giày cao gót, đạp chân Thương Giới.

Thương Giới ăn đau, lúc này mới buông cô ra.
Chương Trước/74Chương Sau

Theo Dõi