Chương Trước/78Chương Sau

Ảnh Hậu Tái Lâm

Chương 67: Thiếu

*

Edit: Um-um

Phùng Văn bước vào phòng, ngồi xuống ghế dựa, lấy một phần văn kiện trong túi ra đưa Cố Tương, nói: “Sáng mai tôi sẽ cho người đến đón cô, chúng ta sẽ đến phim trường chung với nhau.”

“Nhanh vậy à?” Văn Tĩnh không nhịn được nói. Dù sao Cố Tương chỉ mới đến, chưa kịp làm quen với đoàn phim bên kia, bây giờ trực tiếp đến thử vai. Sao có cảm giác giống như đi chợ mua đồ thế này?

Phùng Văn không đáp lại Văn Tĩnh, khiêu khích hỏi Cố Tương: “Thế nào? Cô dám không?”

“Đã đến đây rồi.” Cố Tương nhún nhún vai: “Còn gì dám hay không?”

“Tốt.” Phùng Văn nhìn Cố Tương: “Tôi cũng rất mong đợi biểu hiện của cô.”

“Cám ơn.” Cố Tương gật đầu.

Phùng Văn nói thêm mấy câu, mặc dù thái độ cô ta không thân thiện cho lắm nhưng vẫn nói với Cố Tương một số chuyện trong phim trường. Thậm chí còn kể rõ khả năng diễn xuất của các diễn viên và tính tình của đạo diễn. Những tin tức này nhìn qua rất tầm thường nhưng có tác dụng rất quan trọng đối với diễn viên.

Sau khi Phùng Văn rời khỏi, Văn Tĩnh hơi lo lắng, nhưng được Cố Tương khuyên bảo vài câu trở lên bình tĩnh hơn hẳn. Dù sao với sự phát triển của một người mới như Cố Tương, nhanh chóng tiến quân ra nước ngoài đã là rất thành công. Nếu có thất bại cũng không phải là chuyện lớn, nhiều lắm bị người ta nói một câu không đủ kinh nghiệm thôi. Đối với người mới, ở một mặt nào đó mọi người rất dễ tha thứ.

Qua sáng hôm sau, trời trong nắng đẹp. Đoàn phim “Hạ sát Baker” đang tất bật chuẩn bị. Tư Khải là một đạo diễn thiên tài trẻ tuổi, tính tình hết sức phóng khoáng. Anh ta rất nổi tiếng trong giới đạo diễn Mỹ vì tốc độ anh ta sáng tác kịch bản cực kỳ chóng vánh, đề tài mới mẻ hấp dẫn. Anh ta không chỉ là một biên kịch ưu tú mà còn là một đạo diễn nổi tiếng, sáng tạo ra phương pháp chỉ đạo mới, giỏi nhất là đẩy kịch bản lên cao trào. Nhân vật trong kịch bản của anh ta cũng vậy nên yêu cầu của anh ta đối với diễn viên rất cao.

Lần này vì muốn giới điện ảnh chấn động nên đã cố tình mời nữ ngôi sao người Hoa đến diễn vai chính trong “Hạ sát Baker”. Tất nhiên Tư Khải rất tự tin với ánh mắt của mình.

Là một đạo diễn có suy nghĩ công chính, buổi thử vai của anh ta cũng khác người. Trực tiếp thử vai tại phim trường, đạo cụ và cảnh trí, thậm chí vai diễn trong phim đều tái hiện chính xác, lấy hình thức quay chính thức để triển khai. [email protected]_um_um Dĩ nhiên cái này cũng vì nể mặt Phùng Văn do cô ta muốn dẫn một nữ diễn viên người Hoa đến thử vai. Thậm chí vì muốn hiểu rõ đối phương mà Tư Khải còn xem các tác phẩm của Cố Tương, đáng tiếc anh ta không hiểu văn hoá Trung Quốc nên không thể hiểu được nội dung tác phẩm. Chỉ nhớ Cố Tương là một cô gái phương Đông rất xinh đẹp, nhưng phong cách, tính tình thiên về hướng mềm mại, diễn vai nữ sát thủ báo thù điên cuồng thế này không thích hợp lắm.

Nhưng anh ta bằng lòng cho Phùng Văn chút mặt mũi. Chỉ là …. Tư Khải có chút khó xử, gần đây tin đồn trạng thái diễn xuất của Phùng Văn sa sút đã truyền đến tai anh ta. Căn bản trong giới giải trí không có gì là bí mật, nhất là tin tình cảm. Nghe đồn người đàn ông Phùng Văn yêu đã cầu hôn cô gái khác nên cô ta bị thất tình dẫn đến tình trạng này. Trung Quốc có cái câu nói gì, đàn ông dễ quên nhưng phụ nữ vẫn nhớ, chắc là như vậy.

Bên trong phim trường, có một diễn viên nữ đang đọc kịch bản. Đây là một cô gái châu Á xinh đẹp. Trong phim trường gương mặt châu Á không nhiều, bản thân Phùng Văn là người có khuôn mặt lai giữa Á – Âu, còn cô gái này đường nét xinh đẹp nhưng hơi nhân tạo. Cô ấy chính là nữ phụ trong “Hạ sát Baker”, Tống Châu Hiền, một diễn viên Hàn Quốc có quốc tịch Mỹ. Dù là người Hàn quốc tịch Mỹ nhưng vai diễn của cô ấy không hề thua kém người Nhật bản xứ. Cô ấy là một nữ sát thủ trong nhóm Baker, có phân cảnh đuổi giết giằng co với nữ chính.

Trong giới điện ảnh Mỹ, Tống Châu Hiền giống như Phùng Văn đều là người gốc Á hiếm có. Chỉ do khả năng diễn xuất và gương mặt nên không nổi tiếng bằng Phùng Văn. Thời điểm Phùng Văn diễn vai nữ hai thì Tống Châu Hiền phải diễn vai nữ ba, đến khi Phùng Văn diễn vai nữ chính thì Tống Châu Hiền chỉ còn có thể diễn vai nữ hai, vĩnh viễn mãi mãi bị đè thấp xuống một bậc.

Phát hiện Phùng Văn đã đến, Tư Khải hết sức mừng rỡ. Anh ta ôm Phùng Văn một cách nhiệt tình: “Phùng, lâu không gặp.”

Phùng Văn ôm lại anh ta, chào hỏi: “Đúng là đã lâu không gặp. Nhưng có thể chúng ta phải đợi một chút, cô gái tôi mời vẫn chưa đến đây.”

“Không sao, hoan nghênh hoan nghênh.” Tính tình Tư Khải không giống như các đạo diễn khác mà giống một chàng trai tươi sáng. Anh ta phân phó cho Tống Châu Hiền: “Tôi có việc phải chuẩn bị, cô tập luyện với Tống một chút. Hôm nay chúng ta sẽ quay thử cảnh này.”

Phùng Văn gật đầu. Sau khi Tư Khải đi, Phùng Văn giao đồ lại cho Anna, sải bước đến chỗ Tống Châu Hiền.

Tống Châu Hiền đã sớm thấy Phùng Văn, cố ý chờ Phùng Văn đến gần mới làm bộ phát hiện cô ta, nở nụ cười: “Phùng Văn, rất vui được gặp cô. Bây giờ chúng ta tập luyện một chút chứ?”

Mặc dù Tống Châu Hiền chưa hợp tác trực tiếp với Phùng Văn bao giờ nhưng cũng từng đi chung thảm đỏ, cùng có quá khứ hơi giống nhau. Từ thưở hai người thường được đặt chung một chỗ đến bây giờ danh tiếng Phùng Văn rõ ràng lấn át cô ấy, thái độ Tống Châu Hiền đối với Phùng Văn có chút bất mãn.

“Không cần.” Phùng Văn không có ý định dợt cảnh với cô ấy. lqd.d.i.e.n.d.a.n Thứ nhất, nhập vai cảnh hành động rất khó, mỗi lần quay đều rất phí sức. Hiện nay cô ta không muốn lãng phí sức lực của mình. Thứ hai, với Phùng Văn, người cô muốn đóng chung chính là Cố Tương.

Phùng Văn thẳng thắn cự tuyệt Tống Châu Hiền, ánh mắt Tống Châu Hiền loé sáng, sau đó cười lên, đường nét cô ấy tinh xảo, đôi khi cười lên mang đến cảm giác không thật. Cô ấy hỏi: “Tôi có nghe nói chuyện người yêu cô cầu hôn. Tôi rất lo lắng cho cô. Nay thấy cô không có gì tôi cũng yên tâm.”

Mặc dù giọng nói lo lắng, nhưng trên

Chương Trước/78Chương Sau

Theo Dõi