Chương Trước/54Chương Sau

Anh Là Đồ Khốn Nhưng…..Em Yêu Anh

Chương 37

Lúc này ở nhà nó, nhỏ và bà Như Huỳnh đang ngồi cạnh nhau trong phòng. Hai người đang xem những những cuốn album của nó, những tấm hình ghi lại quá trình lớn lên của nó, từ một đứa bé gái, nó dần lớn lên và trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, hồn nhiên và trong sáng, tuy bề ngoài nó lạnh lùng là thế nhưng nó sở hữu một trái tim ấp áp. Nhỏ nghẹn ngào nói, mắt vẫn dán chặt vào bức ảnh hai đứa chụp chung khi 5 tuổi:

- Cháu nhớ có một lần khi ra đường, Nguyệt gặp một bà lão ăn xin, nó chẳng nói chẳng rằng rút ra cho bà ấy 5 triệu đồng, rồi còn lén lút điều tra xem nhà bà ấy ở đâu và thường xuyên ghé thăm bà ấy nữa.

- Bác cũng nhớ một lần bác ốm nặng, nó thì đang đi cắm trại với lớp, vừa hay tin, nó đã bỏ về nhà, còn mua cháo trứng mà bác thích ăn nhất về nữa – Mama nó bật khóc.

- Cháu không thể tin được, tại sao nó lại bỏ rơi cháu chứ? Rõ ràng nó đã hứa với cháu sẽ cùng nhau kết hôn, vậy mà bây giờ nó lại dám thất hứa – Nhỏ cũng không kềm được nước mắt.

- Lúc sáng khi bác thức dậy, ba nó mới nói cho bác biết rằng tối qua nó đã đi Mỹ rồi, trước khi đi, nó còn nhờ ba nó nhắn với bác rằng nó yêu bác và nó xin lỗi – Bà nức nở – Tại sao nó lại khờ như vậy? Tại sao nó lại bỏ đi chứ?

- Bởi vì nó đã chịu quá nhiều tổn thương, nó không thể đối mặt với Chấn Phong nên mới quyết định ra đi, tất cả là do con nhỏ Tuyết Lan đó mà, nếu không có sự xuất hiện của cô ta, chắc chắn nó và Chấn Phong bây giờ vẫn đang hạnh phúc bên nhau – Nhỏ đau đớn nói

- Cháu kể cho bác biết tất cả những chuyện xảy ra đi – Mama nó nắm lấy tay nhỏ, mắt ánh lên sự đau đớn và giận dữ – Bác sẽ đòi lại công bằng cho nó.

- Vâng – Nhỏ thở dài, cố nuốt nước mắt vào lòng – Chuyện là như thế này…………..

*************

Địa điểm: bệnh viện nơi Trang Linh đang nằm

- Eric à, anh có tin tức gì của chị Nguyệt không? Không hiểu sao em cảm thấy lo lắng quá – Trang Linh nắm lấy tay của anh

- Em cứ nghỉ ngơi đi, anh đang cố liên lạc với Gia Long, nãy giờ anh gọi nhưng anh ta không nghe máy – Eric mỉm cười trấn an cô dù trong lòng anh lúc này cũng đang rất lo lắng.

- À, anh tìm thấy Tuyết Lan chưa? – Trang Linh sực nhớ ra

- À, vẫn chưa – Eric mỉm cười, tránh ánh mắt của cô – Anh vẫn đang cho người tìm cô ấy.

Eric đã nói dối, thật ra anh không hề cho người tìm cô ta bởi vì một phần phải chăm sóc cho Trang Linh, một phần lo lắng cho nó và vì anh không hề muốn tìm cô ta. Cô ta đã gây ra cho nó – đứa em gái của anh – quá nhiều đau khổ, anh muốn nhân dịp này cho cô ta phải trải qua những gì mà nó từng chịu đựng.

Sau khi dỗ cô ngủ, Eric ra ngoài và điện thoại cho Gia Long, vẫn không ai nghe máy, lúc anh vừa định cúp thì tiếng nói mệt mỏi của Gia long vang lên:

- Alo?

- Cuối cùng anh đã nghe máy, May sao rồi? – Eric lo lắng hỏi

- Cô ấy……. – Gia Long ngập ngừng, giọng nói trầm xuống pha chút đau đớn và buồn bã – Anh hãy thật bình tĩnh nhé?

- Được, tôi đang rất bình tĩnh, anh hãy nói đi – Eric đáp lời

- May…..cô ấy đã……..chết rồi – giọng anh nhỏ dần ở những từ cuối

- Cái gì? Anh đang đùa sao? – Eric ngạc nhiên cực độ, đôi mắt mở to vì kinh ngạc

- Tôi không đùa, cô ấy đã chết rồi, đó là sự thật – Gia Long đáp, giọng nói được buồn.

- Chết sao? Tại sao? Sao chuyện này lại xảy ra được? – Eric ngồi phịch xuống ghế, tai như không tin vào những gì vừa nghe được.

- Tai nạn máy bay – Gia Long đáp – Cô ấy sang Mỹ để tránh mặt Chấn Phong, khi bay ngang qua biển, chiếc máy báy đó đã…………

“Bốp”, cái điện thoại trên tay Eric rơi xuống đất, đôi mắt anh đầy nỗi kinh hoàng, nó thật sự đã chết rồi sao? Sao lại như vậy? Mới ngày hôm qua thôi anh vẫn còn nhìn thấy nó, sao bây giờ lại như vậy? Làm sao anh dám nói với Trang Linh đây?

Chợt giọng nói trong trẻo của Trang Linh vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh:

- Chị Nguyệt đã chết rồi sao? Tại…….sao…..? – Trang Linh khuỵ xuống đất – Tại sao lại như vậy chứ?

- Tai nạn máy bay, chiếc máy bay chở cô ấy đã đâm xuống biển – Eric vội đỡ cô đứng lên, gương mặt rất đau đớn – Em hãy bình tĩnh đi, coi chừng sức khoẻ.

- Tại sao? Tại sao lại xảy ra chuyện này chứ?- Trang Linh bật khóc, nước mắt cô thấm ướt áo anh.

Eric không nói gì mà ôm lấy cô vỗ về, tin này quả thật khiến anh bị chấn động, trong thời gian ở Việt Nam, anh đã xem nó như em gái của mình, tin nó đã chết như một con dao rạch vào tim anh, anh thấy đau đớn, thấy buồn bã nhưng anh biết cô còn đau gấp trăm lần bởi vì đã không hoà giải được hiểu lần giữa nó và hắn. Trang linh cứ khóc, cô khóc mãi đến khi thiếp đi, trong vô thức, cô vẫn tiếp tục khóc, những giọt nước mắt long lanh vẫn chảy dài…………..

************

Địa điểm: một ngôi nhà hoang trong hẻm……..

Thời gian: Buổi tối sau khi nó trốn về nhà…………..

- Các người là ai? Thả tôi ra, nếu không, tôi cho các người sống dở chết dở đó, lũ khốn kiếp – Tuyết Lan gân cổ lên **** rủa.

- Cô em định làm gì? – Một tên cười đểu – Ngoan ngoãn câm mồm lại đi, không thì đừng có trách

- Bọn khốn, mau thả tôi ra – Cô ta vẫn bướng bỉnh và tiếp tục **** rủa.

“CHÁT”, 5 ngón tay hằn trên mặt cô ta, một tên gầm lên:

- Con kia, mày có câm không hả? Hay là mày muốn chết? Mày nên nhớ mày đang bị bắt, mày liệu hồn đó, tao không đùa đâu.

- Lũ các người dám đánh tôi sao? – Mắt cô ta long lên song sọc, khoé môi rỉ ra một chất lỏng màu đỏ – Lũ hèn hạ, các người chết hết đi

- Mày ngon lắm – Tên cầm đầu nghiến răng – Xem ra tao không cho mày một bài học thì mày không sợ.

Tới lúc này cô ta mới nhận ra mình đang trong tình trạng như thế nào, Tuyết Lan run rẩy nép vào tường, miệng lắp bắp:

- Các người muốn làm gì?

Tên cầm đầu hất cằm về phía cô ta, ngay lập tức, bọn đàn em xấn tới, tên nào cũng nở nụ cười đê tiện trên môi. Một tên nắm lấy cằm cô ta, cười đểu:

- Cô em cũng xinh đẹp quá chứ nhỉ? Đừng lo, anh sẽ dịu dàng với em mà.

Tên đó vừa nói xong, những tên còn lại rú lên cười, cô ta sợ hãi hét lên:

- Cút đi, các người tính làm gì tôi?

- Làm cho con ** này câm mồm đi – Tên cầm đầu cau mày – Cho bọn bay toàn quyền xử lí ả ta, tao ra ngoài đây – Nói rồi tên cầm đầu bỏ ra ngoài.

- Cám ơn đại ca – Đám đàn em nói rồi quay sang cô ta – Bọn anh sẽ cho em một kỉ niệm khó phai.

Nói rồi, một tên xé toạc áo của Tuyết Lan, những tên còn lại thì giữ chặt lấy chân cô ta.

- Không, làm ơn, đừng mà…. – Tuyết Lan gào lên, nước mắt giàn giụa, cố gắng khép chặt chân lại nhưng cô vọng.

Cô ta bất lực nhìn những mảnh quần áo rơi khắp mặt đất, miệng không ngừng khóc lóc cầu xin, đáp trả lại cô ta là những tràng cười đê tiện và đểu cáng. Bọn chúng thay nhau cưỡng bức cô ta, hành hạ đủ trò khiến Tuyết Lan đau đớn cùng cực, hơn nữa cô ta vẫn còn là con gái nên càng khiến cho việc quan hệ này đau đớn gấp trăm lần. Ban đầu, cô ta hét lớn nhưng rồi cũng im miêng vì biết có hét cũng chẳng giúp ích gì.

Sau khi đã khiến cô ta câm miệng, bọn chúng chỉnh sửa lại quần áo, quăng cho cô ta một tấm khăn rồi bỏ qua ngoài. Cố gắng nhặt lấy tấm khăn, Tuyết Lan dùng nó quấn quanh người, khắp cơ thể cô ta vô cùng đau đớn, có một vài chỗ bị thâm tím lại. Nhìn cơ thể mình vào lúc này, Tuyết Lan cảm thấy đau đớn và nhục nhã, rốt cuộc cô ta đã gây ra chuyện gì mà lại phải chịu sự nhục nhã này? Chợt cô ta nảy ra một ý, nếu lần này thoát nạn, cô ta sẽ có cớ để khiến hắn tin rằng mình đã thật sự làm chuyện đó với cô ta, vốn cô ta còn đang lo lắng không biết phải làm sao thì bỗng dưng trời lại tạo cơ hội cho cô ta. Bất giác Tuyết Lan nhoẻn miệng cười Một lúc sau, tên cầm đầu bước vào, theo sau là bọn đàn em, hắn nhếch mép:

- Bọn bây làm tốt lắm, xem ra nó đã chịu câm miệng lại rồi.

- Đại ca quá khen – Một tên nhìn cô ta cười đểu

Tên cầm đầu tiến về phía Tuyết Lan và dùng tay nâng cằm cô ta lên, nhếch mép:

- Cô biết vì sao lại bị bắt đến đây không?

- Không, tại sao? – Tuyết Lan rưng rưng nước mắt – Làm ơn tha cho tôi, tôi biết lỗi rồi.

- Còn nhớ người tài xế cô đã cho người giết không? – Tên đó mỉm cười lạnh lùng.

- Tôi không có cho giết ai cả, các anh nhầm rồi – Tuyết Lan vẫn cố chối

- Còn dám chối? – Hắn gằn giọng, giơ tay lên cho cô ta một cái tát trời giáng – Có nhận không?

- Phải, là tôi cho người giết anh ta, vậy thì sao? – Tuyết Lan đành phải nhận, gò má cô ta bỏng rát do bị tát.

- Có biết người đó là ai không? – Tên cầm đầu căm phẫn nhìn cô ta

- Không, làm sao tôi biết được? – Tuyết Lan rưng rưng nước mắt

“CHÁT’, lại thêm một cái tát giáng xuống mặt Tuyết Lan, lực tát mạnh tới mức khiến cô ta ngã xuống sàn. Tuyết Lan ôm lấy mặt, một dòng máu đỏ lại chảy ra từ khoé miệng của cô ta, cô ta trừng mắt nhìn tên đó. Hắn cười khẩy và nắm lấy tóc của Tuyết Lan:

- Mày đừng có giở bộ dạng dễ thương với tao, đừng tưởng tao không đánh con gái, tao nói cho mày biết, người mày giết lúc đó chính là em trai của tao đó – Tên đó gằn giọng, giật mạnh tóc của cô ta lên khiến Tuyết lan rên rỉ vì đau đớn.

- Em của anh sao? – Tuyết lan trợn mắt lên vì ngạc nhiên

- Phải, em của tao, mày là con nhỏ không biết tốt xấu, mày sẽ phải đền mạng cho em tao – Tên đó nghiến răng.

- Đừng, xin anh, tôi không biết, anh cần bao nhiêu tiền cứ nói, tôi sẽ đưa đầy đủ – Tuyết Lan van xin.

- Được, tao cần 100 tỷ, mày có không? – Tên đó cười khẩy

- 100…tỷ? – Tuyết Lan trợn tròn hai mắt

- Phải, mày có không? Nhà mày giàu lắm mà? Nhiêu đó thì nhằm nhè gì? – Tên đó cười khẩy

- Được, anh gọi số điện thoại này, nói là Tuyết Lan gặp nạn, chắc chắn anh ấy sẽ đưa tiền cho các người – Tuyết Lan sợ hãi nói.

- Đọc đi – Tên đó ra lệnh

- 097xxxxxxxxxx

Ghi xong, tên đó quay đi ra lệnh cho một tên đàn em đi gọi điện, còn đám còn lại thì nghe lệnh đại ca tiếp tục cưỡng đoạt Tuyết Lan.

Một lát sau, tên cầm đầu đập mạnh vào cửa khiến cả bọn giật mình, hắn gầm lên:

- Số này không ai bắt máy hết, mày tính nói láo sao?

- Sao lại như vậy? Anh cố gọi lại đi, không thể nào sai được – Tuyết Lan hoảng sợ nói.

- Thằng đàn em tao đã gọi mấy lần rồi, chẳng ai nghe máy cả, mày không hồn thì đừng đùa với bọn tao, không tao cho mày chết – Tên đó đe doạ.

- Vậy thì gọi số này đi, chắc chắn sẽ có người nghe máy – Tuyết Lan vội nói – 0123xxxxxxxxxx

- Số của ai? – Tên đó lườm

- Của ba tôi, ông ấy đang ở bên Mỹ, chắc chắn ông ấy sẽ đưa tiền cho các người

Tên đó không đáp, hắn quay đi và ra lệnh cho đàn em gọi cả hai số điện thoại, còn cô ta thì giao cho những tên còn lại.
Chương Trước/54Chương Sau

Theo Dõi