Chương Trước/35Chương Sau

Anh Tan Rồi Đó

Chương 21

* Quán cà phê :

- Cô nghĩ thế nào ? _ Nhật long dựa người vào chiếc ghế , một tay đang cầm điếu thuốc đang hút giở . Hiện giờ trông anh thật khác thường

- Tôi…tôi…_ Kiều Giang run rẩy nói không lên lời

- Cô có biết Kim Anh người chị em tốt của mình tại sao thời gian nay bỗng mất tích 1 cách khác thường không và công ty nhà cô ta đã phá sản chỉ trong 2 ngày ngắn ngủi không ?

- Anh….anh…

- Theo như tôi biết thì chuyện đó có liên quan đến Thiên Kì . Mà Phan Loan là người yêu của anh ta , cô thử nghĩ xem thời gian qua cô đã đối xử vs cô ấy thế nào ?

- Tôi…tôi…

- Vì vậy cô phải nghe theo lời tôi nói………..

———————————

- Sao quyển sách này lại khó đọc vậy ?_ Phan Loan nhìn chằm chằm vào quyển giải tích mà tự kỉ . Sắp thi rồi mà cô chả có tí vốn kiến thức nào cả !

- Tôi nghĩ đấy là do đầu óc của người đọc có vấn đề ! _ Thiên Kì vừa uống nước vừa nói 1 cách hết sức thản nhiên

- Ai…ai cho anh vào phòng của tôi ! _ Phan Loan giật nảy cả mình, miệng lắp bắp nói . Thực sự là cô rất sợ anh đó nha !

- Đây là nhà của tôi

- Thôi không nói chuyện vs anh nữa , tôi còn phải học bài ! _ Loan thở dài nói , đôi mắt màu cà phê đang dần hoa nên vì những con số toán học

- Đưa đây tôi xem nào ! _ Thiên Kì kéo chiếc ghế ở góc phòng đến gần chỗ nhỏ

- Ê , anh tránh xa tôi ra 1 chút đi ! _ Nhỏ Loan khẽ dịch ghế ra, nhỏ vẫn rất có ác cảm vs Thiên Kì

- Cô thôi ngay đi ! Cô nghĩ vs thân hình này thì sẽ gợi lên sự hứng thú vs tôi sao _ Thiên Kì nhếch mép cười đểu , ánh mắt dừng trên bộ đồ ngủ rộng thùng thình màu hồng dâu của nhỏ

- Anh…anh….

” Cộp ”

- Chú ý vào đây ! Toi chỉ nói 1 lần thôi đấy ! _ Thiên Kì cầm chiếc bút bi trong tay và bắt đầu công việc dạy học gia sư của mình

n Phút sau:

- Ê , sao anh vs chị của mình lại khác nhau đến vậy ? _ Trên đầu Loan hiện lên dấu hỏi to đùng

- Vậy em nghĩ như thế nào ! _ Thiên Kì chống tay vào cằm , ánh mắt dừng trên khuôn mặt trái xoan ngu ngơ của nhỏ

- Tôi nghĩ anh cũng phải ngu ngu như chị của mình chứ ! _ Loan bất giác nói , trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh cực khổ lúc mà Mẫn Chi đi học thêm để thi đại học

” Cốp”

Thiên Kì lại giáng thêm 1 cái cốc rõ đau lên đầu của nhỏ . Cô nghĩ anh ngu như vậy sao ? thực sự là gan cô đang to dần lên mà !

- Sao anh lúc nào cũng gõ đầu tôi vậy ? Không phải gõ nhiều thành nghiện chứ ?_ Nhỏ ôm lấy đầu , chu đôi môi nhỏ xinh ra trách tội

- Thôi cô làm hết đống bài tập này rồi xuống nấu cơm đi , tôi đói lắm rồi ! _ Thiên Kì đến bên chiếc giường nhỏ xinh mà ngả cả người nằm lên đó , thực sự là anh rất buồn ngủ !

- Ê , đừng có nằm lên giường , tôi không thích ám mùi của anh lên chiếc ga giường xinh xắn đó đâu _ Loan kéo dài giọng nói của mình ra

Thực sự là cô đang muốn ăn đòn sao ?

” Vèo ” Con gấu to bằng nửa người đã hạ cánh trên đầu cô

‘ Anh thật là bạo lực mà’ Nhỏ ôm gọn con gấu trong lòng , ánh mắt dừng trên người con trai hoàn mĩ đang nằm trước mặt

* Tại nhà của Quân :

- Em vui như vậy sao ? _ Quân không thể không để ý nó

- Em thực sự trúng rồi đó ! tuần tới là bắt đầu nhập học rồi ! đại học …đại học …tao sắp đến rồi đây ! _ Nó nhảy cẩng lên , miệng hót như chim chích

- Thôi được rồi ! _ Quân không thể nào chịu nổi sự ồn ào của cô . Từ trước tới giờ anh không ngờ mình lại thích người ào ồn , hiếu động như vậy

Bỗng anh thấy mặt nó lại xụ xuống ngay lập tức

- Em lại sao vậy?

- Nếu mà đi học ở đó thì em sẽ không được gặp anh nữa ! _ Cô vui đầu vào lòng ngực anh, giọng thều thào nói .

Cô biết anh rất giỏi , đã thi vượt cấp , năm 15 tuổi đã đỗ vào trường đại học có tiếng ở nước ngoài , 17 tuổi thì hoàn thành xong khóa học . Còn bây giờ anh đang quản lý công ty cùng ba ba của mình . Thực sự anh là thiên tài mà ! tuy không phải cô chưa nhìn qua những người giỏi như vậy (t/g: Thiên Kì cũng vậy đó ) nhưng khi nghe người khác nhắc lại về sự nghiệp huy hoàng của anh thì cũng có chút giật mình .

- Được rồi ! Em thích anh như vậy sao ! _ Quân nâng cằm nó lên, miệng khẽ vẽ lên 1 nụ cười tuyệt đẹp

- Em…em….làm gì có , vào đại học chắc chắc sẽ có những anh chàng đẹp trai vậy em sẽ không phải lo là không có zai đẹp để ngắm rồi . Cô buông anh ra , ánh mắt không ngừng nghĩ mung lung

Cô thực sự đáng chết mà ! _ Quân khẽ nhăn mặt, trông đầu bỗng lóe lên 1 ý tưởng ….

Anh không hổ là thiên tài mà!

Quân cười lớn trước vẻ mặt ngu ngơ của nó .

Từng bông hoa bằng lăng khẽ đưa mình lay động theo những làn gió mát lạnh khác hẳn Trong bệnh viện trên trắng giường trải ga trắng toát, không khí thoang thoảng có mùi thuốc khủ trùng , có 1 cô gái nhỏ đang nằm bất động , khuôn mặt cô rất đỗi bình thường không có gì nổi bật cả ….

- Anh đến thăm em nè ! _ Nhạt Long nắm chặt lấy đôi bàn tay lành lạnh của cô em gái , 1 giọt nước mắt khẽ lăn trên khuôn mặt tuấn tú của anh

…..Cô gái vẫn bất động, dường như cô đã tách mình ra khỏi thế giới này rồi .

- Anh nhất định sẽ bắt hắn phải trả giá ! _ mắt Nhật Long chan chứa hận thù , anh khẽ nhìn vào khuôn mặt trắng xanh của cô em gái mà thề vs chính mình

Hôm nay nó đã dạy rất sớm để chuẩn bị cho buổi học đầu tiên của mình ở trường đại học H , khẽ trang điểm thật nhẹ mái tóc được buộc lệch sang 1 bên trông rất đáng yêu. Chiếc áo sơ mi trắng kết hợp cùng chiếc váy xếp tầng ly càng làm nó trông rạng rỡ , trong sáng như 1 đóa hoa …..

- Ăn diện thật đây ! _ Quan khẽ lên tiếng , ánh mắt anh đánh giá nó từ trên xuống dưới

- Đương nhiên ! _ nó ngắm mình trong gương , thích thú nở 1 nụ cười dễ thương. Ngày đầu tiên đi học nó phải tạo ấn đẹp trong lòng thầy cô cũng như vs bạn bè mới được

- À , anh trông em mặc thế này đã được chưa ?

- Em rất xấu !

- Anh …anh…. không thèm nói vs anh nữa em đi đây. Nó đeo chiếc balo nhỏ xinh lên vai rồi bước chân ra ngoài

” Mình sẽ lại gặp nhau sớm thôi mà ” Quân khẽ mỉm cười , chân bước lên tầng trên thay đồ.
Chương Trước/35Chương Sau

Theo Dõi