Chương Trước/41Chương Sau

Áo Cưới Cho Tình Yêu

Chương 2

Lại một ngày làm việc mệt mỏi của Trang trôi qua,nhìn đồng hồ đã 5h30, nhớ lại chiều nay còn có cuộc hẹn với khách hàng,Trang xếp lại giấy tờ tắt máy tính và rời công ty.Đang đứng chờ thang máy cô bỗng thấy Nguyên anh chàng trường phòng của cô đang tiến lại phía mình,chán nản cô định quay bước đi chỗ khác nhưng không kịp nữa rồi anh ta đã nhìn thấy cô,hít một hơi thật sâu để chuẩn bị tinh thần đối phó,cô mỉm cười chào xã giao

-Chào anh,hôm nay anh về muộn thế

-Ư, chào em,chẳng phải nhân viên của anh còn về muộn hơn anh sao

-Trang chỉ cười trừ, cô chẳng biết phải nói gì với Nguyên mỗi khi chỉ có hai người như thế này,Nguyên đã ra mặt theo đủi Trang mấy tháng nay,anh ta luôn làm phiền cô mọi lúc mọi nơi,trong giờ làm việc đã đành ngay cả thời gian nghỉ ngơi cô cũng không được yên,nhiều lúc Trang muốn nói thẳng ra cho anh ta biết mà bỏ cuộc nhưng lại sợ làm tổn thương Nguyên,Trang cũng đang đau đầu suy nghĩ tìm ra cách từ chối nào cho vẹn cả đôi đường

-Công việc ở “Vân Trang” của em thế nào,Nguyên phá tan bầu không khí yên tĩnh

-Tạm thôi anh ạ,cũng đủ trả lương cho nhân viên

-Vậy à, sao anh nghe đồn là bên đó làm ăn khấm khá lắm mà

-Có ạ, chắc anh nghe lầm rồi, cười

-Ùm chắc anh phải đính chính lại thông tin thôi,à tối nay em rảnh không?

-Em thì làm gì có thời gian rảnh hả anh,dạo này công việc nhiều quá em cũng đang điên với nó đây chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác

-Anh thấy em nên chú ý đến sức khỏe mình một chút,dạo này em hơi gầy đó,vẻ mặt Nguyên buồn so,nhưng anh cũng chẳng làm khác được vì Trang không hề để ý đến anh có chăng cô chiệu gặp và nói chuyện với anh cũng chỉ vì công việc,nhiều lúc muốn mời cô một ly cà phê cũng cảm thấy khó

Thang máy chỉ số 0 kèm theo tiếng tút tút khô khan vang lên,Trang thấy mình như được giải thoát, nhanh chóng chào Nguyên và đi thẳng xuống tầm hầm,thở phào nhẹ nhóm,cô lái xe tới “Vân Trang” niềm đam mê của cô

Sài Gòn chiều thứ 6 quả nhiên tấp nập,nhìn đâu cũng thấy toàn xe là xe,ai ai cũng chen lấn,cố lách, cố lạn vượt qua nhau thật nhanh để trở về nhà vui cùng gia đình,đèn đỏ liên tục cộng với mấy cái locot chắn trên đường làm Trang phải đi chậm hơn nhiều,nhìn hàng xe phía trước cô thở dài” không biết khi nào mới tới nơi đây”.Lúc cô tới cửa hàng thì cũng đã 6h30,Trang lật đật chạy vào hỏi dồn

-Vy ơi, khách hàng đã về chưa em?

-Chưa chị ạ,em bảo anh ấy đợi chị một chút,giờ anh ảnh đang ở trong phòng chị đó

-Được rồi, cảm ơn em

Bước vào phòng,trước mặt Trang là một người đàn ông cao lớn,khuôn mặt phảng phất một nỗi u buồn,anh ta trầm ngâm nhìn ly cà phê đang nhỏ từng giọt trên mặt bàn,đôi mắt chất chứa đầy tâm sự phiền muộn

-Xin lỗi anh,tôi đến muộn,tại kẹt đường quá

-Vâng,chào cô,anh ta ngước mặt lên nhìn Trang,khuôn mặt không thoát khỏi nét suy tư

-Chúng ta vào vấn đề chính đi ha,tôi đã đọc qua yêu cầu của anh,thấy có chút đặc biệt nên muốn gặp trực tiếp anh chị để nói rõ hơn,thế chị không đến à?

-Anh ta chỉ cười buồn,cô ấy không đến được, có gì cô cứ trao đổi với tôi

-Trang tỏ vẻ không hiểu,hai người này là một cặp thế nào nhỉ?tại sao cô dâu lại không mặn mà trong việc chọn đồ cưới,hay là anh ta ép hôn,nhìn anh ta một hồi lâu, Trang mới nói

-Vậy anh có thể sắp xếp cho tôi gặp cô ấy một hôm được không?tôi cần quan sát rõ chị ấy để lấy cảm hứng

-Ngập ngừng một lúc anh ta nói Cô ấy bị bệnh suy tim nặng,hiện giờ đang nằm trong bênh viện,cô ấy cũng muốn đi lắm,có cô dâu nào mà không thích đi thử đồ cưới hả cô nhưng bác sĩ bảo không thể, sức khỏe cô ấy hiện nay rất yếu nếu đi ra ngoài e rằng…những giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt anh ta.Trang cũng thấy xúc động trong lòng thật là một tình yêu cao thượng,biết bạn gái mình mắc bệnh hiểm nghèo có thể chết bất cứ lúc nào mà anh ta vẫn muốn lấy làm vợ,tận trong đáy lòng Trang rất khâm phục anh ta ,ở thời buổi hiện nay thì những người đàn ông như thế này thật là hiếm

-Tôi xin lỗi đã nhắc đến nỗi đau của anh,vậy ngoài những yêu cầu trong đơn đặt hàng anh có muốn tôi chú trọng đến chi tiết nào nữa không

-Cố giấu đi nước mắt,anh ta nói: tôi không cần cầu kỳ, cô ấy cũng vậy,cô chỉ cần làm sao cho cô ấy trông có chút sinh khí trong ngày cử hành hôn lễ là được rồi, khí sắc hiện nay của cô ấy rất kém

-Vâng, tôi hiểu,anh cho địa chỉ đi,tôi sẽ đích thân mang đến

-Cảm ơn cô rất nhiều,chào cô

-Chào anh

Khi người khách hàng đã đi mà Trang vẫn chưa thoát ra được câu chuyện của anh ta,phải một tình yêu đẹp đâu nhất thiết phải sống bên nhau trọn đời,hãy để cho những phút giây bên nhau cuối cùng này trôi qua trong hạnh phúc,mai sau này có nhớ đến nhau thì nó sẽ là những kí ức đẹp nhất mà mỗi người đều không thể quên

Kể lại mọi chuyện cho Vy nghe,cô bé cũng xúc động không kém,không ngờ rằng anh ấy lại cao thượng như vậy,huhu,ước gì sau này em cũng có được một người chồng như anh ta, à không bằng nửa anh ta cũng được

-Cái con bé này,Trang cốc đầu cô bé.

Một tuần nữa lại trôi qua, công việc đã vắt cạn gần hết sức lực của Trang,mệt mỏi nhưng cô vẫn phải cố gắng hoàn thành các đơn đặc hàng cho đúng thời gian đã hẹn vì nguyên tắc của cô là làm gì thì làm chứ không để lỗi hẹn với khách hàng bao giờ,có lúc đêm thức đến 3-4h sáng ngày hôm sau lại phải đi khảo sát thực tế ở Vũng Tàu khiến cô kiệt sức nhưng cô vẫn kiên quyết không từ bỏ,bà Lan mẹ cô biết con gái vất vả đêm nào cũng pha sữa mang lên phòng ,có lần thấy cô ngủ gật trên bàn làm việc bà đã xót xa cho con gái biết nhường nào nhưng bảo mãi mà cô không nghe bà chỉ còn biết khuyên con nên cố gắng bồi bổ cho cơ thể,đừng làm việc quá sức,Trang thầm cảm ơn mẹ đã hiểu cho mình và cũng cảm ơn ông trời đã ban tặng cho cô một gia đình tuyệt vời

Chủ nhật,ngày nghỉ của mọi người nhưng với Trang thì hầu như cô không có ngày nghỉ,hôm nay cũng vậy cô phải dậy sớm để đến đài truyền hình chuẩn bị cho chương trình talkshow “những doanh nhân trẻ thành đạt”, thực ra cô chẳng phải làm ăn gì lớn mà gọi là doanh nhân nhưng chẳng hiểu sao họ lại có lời mời,cảm thấy đây là cơ hội tốt để quảng bá cho thương hiệu của mình cô không ngần ngại mà nhận lời ngay.Thay chiếc váy màu xanh biển,Trang ngồi trước gương cố gắng trang điểm che đi vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt,buộc tóc gọn gàng cô rời khỏi nhà

9h, Trang đã có mặt tại đài truyền hình,nơi đây đúng là môi trường làm việc năng động toàn những người trẻ tuổi, nhiệt huyết và yêu nghề,họ đang vắt chân lên cổ mà chạy lo cho kịp tiến độ chương trình,Trang được cô thư ký trường quay hướng dẫn chỗ ngồi, và cách trả lời phỏng vấn sao cho tự nhiên nhất khi lên hình,chợt ánh mắt Trang dừng lại ở dáng một người đàn ông,người này trông rất quen,à cô nhớ ra rồi đây là cái anh chàng đã tung vào xe cô lại còn bảo cô là gái quê gì đó ,trái đất tròn thật ,không biết anh ta còn nhớ mình không nữa,mà anh ta làm gì ở đây nhỉ,không lẽ.. nghĩ thế Trang hỏi chị thư ký

-Chị ơi cho em hỏi,anh kia là người trong đài truyền hình hả? Trang chỉ tay về phía anh ta

-Chị thư ký mỉm cười,không, anh ta cũng là một trong số các khách mời cho talkshow ngày hôm nay đó,người quen của em hả

-Dạ không, em chỉ hỏi vậy thôi

Cũng là khách mời à,doanh nhân trẻ ư, hèn chi khinh người thế, đang mãi mê suy nghĩ Trang không hay biết là hắn đang tiến lại phía mình

-Chào cô,cô tới đây phỏng vấn xin việc à,còn nhớ tôi không?

-gì cơ, phỏng vấn xin việc à, sao anh ta lại có cái suy nghĩ kỳ cục vậy trời

-Này anh,tôi tới đây làm gì là việc của tôi,còn anh ư,tôi không nhớ,hàng ngày tôi gặp cả trăm người chẳng lẽ tôi có nhiệm vụ phải nhớ hết,trả lời xong cô bước đi về phía khác .Dùng tay thô bạo kéo ngược cô lại,hắn quát

-có thật là cô không nhớ tôi không?

-Bỏ ra,anh này kì lạ ghê,tôi đã bảo không quen rồi mà,thật ra thì Trang nhớ đó chứ, sao mà quên được cái cách hống hách mà bữa tối hôm đó anh ta đã xử sự với cô,nhưng nhiêu đó là đủ rồi cô không muốn có thêm quan hệ gì với hắn nữa

-Thật à, hắn hỏi với ánh mắt nghi ngờ,,vậy để tôi nhắc lại cho cô nhớ nha,bữa tối nào nhỉ,cách đây một tuần vào thứ 5 thì phải……….. hắn thao thao bất tuyệt kể lại mọi chuyện rồi tự cười ha hả,sao cô đã nhớ chưa?

-Xin lỗi anh nhầm người rồi,hất tay anh ta ra Trang đi ra chỗ khác đứng

-Anh ta vẫn còn ngơ ngác,rõ ràng là cô ta mà,chắc là cô ta sợ mình đổi ý bắt đền xe nên giả vờ không nhận đây ,đúng là một cô gái thú vị

Sau khi đã hoàn chỉnh sân khấu,chị thư ký ra hiệu cho chúng tôi tiến về phía bàn ngồi để bắt đầu chương trình,hắn thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng hiểu ra,nhìn cô hắn nói

-Thật không ngờ cô là thiết kế thời trang,thảo nào hôm đó trông cô quen quen

Trang không thèm nói gì chỉ tập trung vào máy quay,hắn cũng im ngay sau đó vì chương trình đã bắt đầu

Hà My kính xin kính chào quý vị,như thường lệ vào chủ nhật hàng tuần chúng ta lại gặp nhau trong chương trình “doanh nhân trẻ và thành đạt”,hãy cùng nhay bật ti vi để lằng nghe các khách mời của chúng ta chia sẻ về công việc, kinh nghiệm cũng như những tâm sự đã góp phần làm nên thành công cho họ ngày hôm nay, và không để quý vị phải chờ lâu My xin giới thiệu ba khách mời của chương trình hôm nay đó là ba vị khách còn rất trẻ nhưng đã rất là nổi tiếng trong giới kinh doanh,thứ nhất xin cho phép Hà My giới thiệu chị Lê Hoàng Vân Trang nhà thiết kế trẻ của IC,giải vàng cuộc thi tìm kiếm tài năng trẻ năm 2009,người thứ hai xin cho phép Hà My giới thiệu anh Nguyễn Minh Tùng Văn tổng giám đốc của tập đoàn điện tử Hansin,và cuối cùng là anh Nguyễn Hùng Lâm nhà thiết kế nội thất của công ty Pisan

Tiếng cô MC xinh đẹp vang lên trong trẻo dẫn dắt chương trình,Trang phải công nhận là cô ta rất duyên dáng và thông minh,xử lý linh hoạt trong mọi tình huống,nói năng trôi chảy và tự nhiên,phong thái làm việc nghiêm túc và chuyên nghiệp,Trang rất thích những người như thế này,âu đã làm việc gì thì phải dồn hết tâm trí mà làm không được làm qua loa cho xong việc,đúng là tuổi trẻ tài cao

Kết thúc chương trình,Trang còn được cô ấy bông đùa vài câu

-Em biết chị có cửa hàng áo cưới đúng không?,vậy khi nào em lấy chồng chị nhớ khuyến mãi cho em vài bộ nha

-Đừng nói vài bộ,vài chục bộ chị cũng sẵn sàng,miễn sao em nói tốt vài câu về “Vân Trang” của chị trên truyền hình là được

-Chị nhớ đó nghen,cô ta cười tinh nghịch

-Em cứ yên tâm,chị không thất hứa với ai bao giờ đâu

Hai chị em cười chào nhau xong Trang ra về,chiều nay rảnh rỗi cô phải ở nhà ngủ bù cho mấy ngày qua mới được,nghĩ đến cái giường êm ấm cô nhanh chóng ra nhà xe

Chẳng hiểu Trang với cái tên Văn đáng ghét kia có duyên gì mà cứ đụng độ nhau quài,lúc này cũng vậy vừa ra tới cửa Trang đã va vào hắn

-Lại là cô à,hậu đậu qua đi

Trang nuốt giận,không nói gì thêm,cô bước đi thật nhanh

-Tưởng là gái quê,không ngờ cũng có chút tiếng tăm ấy nhỉ,thảo nào lại chê tiền của tôi

Trang quay phắt lại,đến lúc này cô không nhịn được nữa,Trang tiến đến tát cho hắn một bạt tai

-Anh ăn nói cho cẩn thận,nhìn anh thật chẳng ra dáng một giám đốc quyền uy gì cả,lần sau đừng để tôi gặp lại anh nếu không sẽ không đơn giản chỉ là cái tát này đâu

-Hắn xoa xoa má,được thôi tôi sẽ chờ xem cô làm gì tôi.
Chương Trước/41Chương Sau

Theo Dõi