Chương Trước/41Chương Sau

Áo Cưới Cho Tình Yêu

Chương 27

Ba tháng đã trôi qua, một khoảng thời gian ngắn nhưng lại không đủ dài để Trang quên được Văn,mặc dù anh đã từng hiểu lầm và làm tổn thương đến lòng tự trọng của Trang, trong ba tháng qua Trang và Văn không hề gặp nhau không phải họ không muốn tìm đến nhau nhưng những hiều lầm,lòng tự tôn và ngang bướng đã không cho phép bản thân hai người gặp nhau mặc dù tâm trí thì luôn nghĩ về nhau, Trang vùi đầu vào công việc vào những kế hoạch sắp tới của mình, Văn cũng vậy ,ngoài ra anh còn lao vào các cuộc nhậu nhẹt be chè sau giờ làm việc để giải sầu,hai bên đều có tình cảm chỉ chờ có một câu nói nhưng sao khó quá ,chưa biết chuyện tình này sẽ đi về đâu

Bây giờ đã chớm đầu xuân, từng hạt mưa lất phất bay trong những cơn gió nhẹ nhàng, những hạt nước li ti tinh nghịch vờn trên những đám lá non xanh mơn mởn, đưa tay hứng lấy những hạt mưa tí tách đang trôi xuống từ trên chiếc ô nhỏ xinh của mình, cô Trang tiếp tục rảo bước nhanh về phía cửa hàng, vì trời đẹp nên hôm nay Trang đã chọn cách đi làm bằng taxi, vừa Tranh thủ chỉnh lại những mẫu thiết kế còn dang giở cũng là để ngắm phong cảnh đầu xuân, về phía “Vân Trang”, cuối cùng cô cũng xoay trở đủ tiền để thuê mặt bằng, Khánh cứ thuyết phục mãi cuối cùng Trang cũng chịu sự giúp đợ của anh, nhưng hứa sẽ trả sau khi cô đã thu lại vốn.Hiện nay ngoài giờ làm việc tại IC và ngoài giờ ở “Vân Trang” ,cô còn đang ấp ủ một dự án nhỏ cho riêng mình đó là bộ sưu tập áo cưới vào mùa xuân này, nhờ có chút kinh nghiệm trong nghề cũng như sự chịu khóa tìm tòi học hỏi Trang đã có trong tay mấy mẫu thiết kế mà cô rất ưng ý ,giờ chỉ cần có nhà tài trợ nữa là xong, mọi thứ đang được` Trang âm thầm chuẩn bị khi đã đâu vào đó cô mới dám thông báo với mọi người,chào đón Trang ở cửa Vy cười tươi rói:

-Hôm nay đi taxi hả chị?, sang nha

-Một công đôi việc thôi em ơi,sao, hôm nay có gì đặc biệt không?

-Dạ có, chúc mừng chị nè,một đơn đặt hàng với giá rất cao,đảm bảo hoàng thành cửa hàng mình sẽ được rất nhìu lợi nhuận đó,

-Vậy hả, đâu đưa chị xem nào

Liếc qua một lướt Trang cảm thấy đủ tự tin để nhận yêu cầu này, kí giấy và giao lại cho Vy, cô dạo quanh cửa hàng một lượt, chỉnh sửa lại mấy mẫu áo và những chậu cây cảnh xung quanh Trang ra về,nhưng cô không về ngay ,Trang lang thang qua khắp các con đường của TP, mùi cút nướng với hương thơm hấp dẫn làm mũi cô muốn nức ra, tấp vô vỉa hè Trang chọn cho mình hai cái cánh từ từ thưởng thức ,xong đâu đó ,Trang ra về,một bóng hình quen thuộc lướt qua trong tâm trí ,cố xua đi những dòng suy nghĩ vẩn vơ ,Tranh vội vã lái xe đi

……………………………..

Đã một tháng kể từ ngày Lâm và My chính thức yêu nhau, tình cảm Lâm dành cho My tuy còn có chút gượng gạo nhưng My hiểu điều đó, cô không trách anh, mà ngược lại My luôn chủ động trong mọi tình huống,mời anh xem phim, coi ca nhạc ngay cả hôn cô cũng chủ động, lúc đầu Lâm cũng kinh ngạc lắm nhưng riết dần rồi cũng quen anh nhận ra tình cảm mình dành cho Hà My đã lớn dần, xa thấy nhớ, nhìu đêm nằm mơ anh thấy Diệp cô ấy cũng chúc phúc cho tình yêu mới của mình, anh không biết mình làm thế có phải là có lỗi với Diệp không nhưng thật sự thì giờ đây anh đã rất yêu Hà My,mọi nơi mọi lúc tưởng chừng như không thể thiếu nhau,chiều nay cũng vậy ,anh cố làm cho xong công việc để đến đài truyền hình đón cô, kít xe ngay cổng đã thấy My đứng đợi, hôm nay cô rất đẹp trong một bộ váy tinh khiết ,nồng nàn và quyến rũ, nhẹ nhàng bước đến bên xe như một thiên thần, My trao anh nụ hôn phớt qua làn môi, cô thủ thỉ,” anh tới muộn 15p,phạt anh tối nay mời em dùng cơm” Lâm chỉ biết gật đầu và cười trừ, lần nào cũng vậy cô luôn lấy cớ để được cùng anh đi chơi mỗi buổi tối,có một cô người yêu dễ thương lại giỏi giang như vậy thì còn gì bằng nữa,Lâm thầm cảm ơn ông trời tuy đã mang Diệp đi nhưng đã ban lại cho Lâm một Vũ hà My như thế đã là quá đủ anh không ước mong gì hơn thế

………………………………………..

Văn đã suy nghĩ rất lâu và kĩ, hiện nay anh cũng đã 28 tuổi rồi, một cái tuổi không còn trẻ để rông chơi lêu lỏng nữa ,cũng phải tính tới mái ấm gia đình, ba mẹ anh luôn hối thúc anh cưới vợ, đã mấy năm nay anh không rung động trước người con gái nào cho đên khi anh gặp Trang ,cô đã để lại trong anh ấn tượng rất mạnh ,anh thầm yêu cô nhưng thật bất ngờ Trang không thèm để ý đến anh,cô là người con gái không chung thủy, anh đã lầm khi tin tưởng vào cô, yêu cô, để rồi khi nhận ra sự thực vể cô anh đã đau khổ như thế nào,mỉm cười cay đắng anh úp tấm ảnh của cô xuống bàn, đã đến lúc anh phải đưa ra quyết định dứt khoác đó là lấy Thư làm vợ vừa đáp ứng yêu cầu của cha mẹ anh vừa là cách để anh quên đi Trang.

Nhận được tấm thiệp cưới của Văn và Thư, Trang như người mất hồn, cố mím chặt môi không để cho nước mắt tuôn trào, Trang nguồn rủa bản thân mình tại sao lại yếu đuối như vậy, tiết gì một con người như thế, không được khóc, mày không được khóc nhưng lý trí không thẻ thắng nổi con tim yếu mềm của Trang, từng dòng suối lệ tuôn trào hoen cả đôi mắt xinh đẹp của cô,tiếng nói của Lâm khiến Trang giật nảy mình:

-Em đã sai rồi đó Trang ạ, mau đi nói rõ tình cảm với Văn đi, có thể vẫn còn kịp

Gấp vội tấm thiệp cưới cho vào túi xách Trang đưa tay lau những giọt nước mắt còn sót lại

-Nói gì nữa đây hả anh, kết thúc rồi,em sẽ cố quên. Em làm được mà

Lâm thở dài, biết có khuyên cô thế nào cũng chẳn được gì, bởi cô thuộc dạng cứng đầu chuyện gì đã quyết thì không thể thay đổi được thôi thì đành để cho ông trời sắp đặt vậy

Chỉ mới một ngày sau khi Trang nhận được thiệp cưới ,hình ảnh của Văn và Thư tay trong tay đã tràn khắp trên mặt báo, Thư hớn hở ra mặt, lúc Văn ngỏ lời cầu hôn mình, Thư thấy hơi lạ nhưng rồi không suy nghĩ nhiều bởi hơn hết Thư là ngùooj rất yêu anh, Văn lại là mọt mẫu người lý tưởng , đủ khẳ năng chăm sóc và che chở cho cô,nên không ngần ngại Thư đã nhận lời Văn, đồng nghiệp thì người chúc mừng người ganh tỵ nhưng Thư không quan tâm, điều cô quan tâm nhất lúc này là đám cưới mau chóng được tiến hành cho nhanh để cô đặt được mơ ước của mình.còn Gia đình Văn nghe tin anh lấy vợ ba mẹ đã rât vui mừng nhưng khi nghe tin đó là một cô người mẫu thì họ có vẻ không hài lòng lắm, nhưng dù sao đó cũng là do Văn chọn nên họ cũng miễn cưỡng đồng ý, mọi công tác chuẩn bị cho tiệc cưới đang được gấp rút tiến hành,Văn thì vẫn bình thản như không có chuyện gì, anh không mấy hứng thú với cái đám cưới này, có chăng cũng là vì nghĩa vụ ,đối với Thư Văn chỉ cảm giác ngưỡng mộ của một cô gái xinh đẹp tốt bụng giàu nghị lực chứ không có lửa của tình yêu, nhưng tình hình hiện tại khiến anh phải đưa ra quyết định thoi thì hi vọng sau khi cưới anh sẽ cố gắng vun đắp tình camr với Thư, chưa biết kết quả cuộc hôn nhân này như thế nào , nhưng trước mắt anh có thể giải quyết được hai mối lo nghĩ thế cũng là quá đủ rồi

………………………………………….

.

Đầu xuân, những cơn mưa ngâu rả rích vương vẫn những giọt sương trên áo người đi đường, những ánh nắng nhẹ nhàng không gay gắt đủ để cho đám lá cây tha hồ tổng hợp diệp lục nuôi sống thân thể cả cây cối, Trang một mình dạo bước trong con hẻm gần nhà,từng cơn gió xuân khẽ đan chải vào mái tóc đen dài của cô, tâm trạng cô hiện giờ như một con chuồn chuồn, buồn chán khong thẩ tả,những bước chân lầm lũi bước đi, ánh đèn ô tô chíu sáng vào mắt khiến cô giật mình,Khánh bước xuống xe bắt gặp ánh mắt mọng nước của Trang anh tiếng nhẹ đến an ủi cô em gái,

-hôm nay anh đọc báo thấy tin rồi, anh không ngờ đó, anh cứ tưởng…

-Tưởng gì chứ anh, từ trước tới giờ em và Văn chẳng là gì cả

-Hai đứa có hiểu lầm gì đúng không,? Văn nói với anh là nó thích em mà

-Khong phải vậy đâu anh à, chỉ có mình em đơn phương thôi, mà giờ nói chuyện này để làm gì nữa khi tuần sau đám cưới đã diễn ra rồi

Khánh thấy em gái mình như vậy anh cũng thương cô bé vô cùng, Khánh đưa Trang về nhà, hai anh em tâm sự đến khuya, Trang kể hết mọi chuyên cho Khánh ghe, hôm nay cô mới thấy có một người anh như Khánh thật là tốt, luôn biết lắng nghe và an ủi Trang vậy mà cô cứ tưởng anh lạnh lùng sắc đá lắm, còn Khánh anh cũng không gờ cô em gái mình lại đa sầu đa cảm như vậy, nhẹ nhàng khuyên nhủ cô,anh cũng chẳng biết làm gì hơn thế bởi chuyện tình cảm rất khó nói, anh là người ngoài cũng chẳng thể giải quyết được gì.

Chiều nay như thường lệ cô đến cửa hàng,chuyện cho ra mắt bộ sưu tập cô đã chuẩn bị được nửa chặng đường, nhà tài trợ cũng đã có, chỉ chờ những chiếc áo được Trang cho ra lò nữa là xong,chuyện tình cảm có khiến việc tâm trí Trang hơi sao lãng nhưng không vì thế là tiến độ bị chậm lại, mở cửa, cô tiến vô cửa hàng, ánh mắt cô mở to kinh ngạc pha lẫn đau khổ, Văn và Thư đang ngồi đó,anh mắt Văn nhìn cô như muốn dò xét khiến cô càng thêm khó chịu, cô cứ đừng trơ trơ ra như tượng mãi đến khi Vy nhắc cô mới hoàn hồn

-Kìa chị, khách hàng của chúng ta đó

-Hả, ừ

-Sao, cô chủ tiệm không hoan nghênh chúng tôi à,

-Kìa anh Thư can ngăn

-Có chuyện gì, mà sao hai người lại đến đây, không lẽ… giọng Trang run run

-Vâng, em nghe đến cửa hàng của chị đã lâu, cả những mẫu thiết kế của chị nữa nay có cơ hội nên em nhất định phải đến đây, em muốn có một cái áo cưới hết sức đặc biệt hi vọng mình là cô dâu xinh đẹp nhất trong ngày cưới phải không anh Văn

Trang nghe mà mắt cô như tốii sầm lại, sao ông trời lại nỡ đối xử với cô như vậy ,thiết kế và làm đẹp cho cô dâu của người mình yêu ,thật là tàn nhẫn, có kìm nén để không bật ra tiếng khóc, môi Trang run lên, mọi người đã nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt Trang, Vy lật đật chạy lại đỡ cô

-Chị không sao chứ chị Trang?

-không, chị không sao cố lấy giọng bình tĩnh cô nói tiếp

-Cám ơn Thư đã coi trọng tôi, nhưng tôi e rằng tôi không thể……..

Chưa nói hết câu Văn dã chen ngang:

-Tại sao? Cô mở cửa hàng này để trang trí à, khách hàng đặt mà cô không nhận, sao?, hay là cô làm giá, được rồi, tôi sẽ trả cho cô gấp đôi

-Anh Văn, anh hơi quá đáng đó, Thư nguýt Văn

Trang chẳng thèm quan tâm đến những lời sỉ nhục mà anh dành cho cô nữa, cô đã nghe thế là quá đủ rồi, hiện giờ cô rất muốn làm sao nhanh thoát khỏi đây ,thoát khỏi cái nhìn nghê rợn và khinh bỉ của Văn đang dành cho mình.
Chương Trước/41Chương Sau

Theo Dõi