Chương Trước/41Chương Sau

Áo Cưới Cho Tình Yêu

Chương 30

8h sáng quảng cảnh của toàn bộ khu vực được sử dụng cho đám cưới bừng sáng bởi một màu hống phấn trạng trọng nhưng không kém phần lãng mạn,vì là gia thế có tiếng trong giới kinh doanh nên đám cưới của Văn có rất nhiều nhận vật máu mặt quan trọng ,để nở mày nở mặt với cả dòng họ ba mẹ Văn đã mạnh tay chi rất nhiều tiền để tổ chức cho đám cưới này đứa con trai độc nhất của ông bà, thuê nguyên một khu du lịch sinh thái để làm địa điểm, mọi sự trang trí và bày phối cho đám cưới đêu do chuyên gia thuê từ nước ngoài về,lễ đường được nằm cạnh một bờ sông nhỏ,hai bên kết hai trái tim bằng hoa hồng to tướng, những dải voan lụa hồng bay bay trong cơn gió sớm mai, tất cả đều lung linh huyền ảo, giống hệt một khung cảnh của thiên đường, mọi thứ đều toát lên sự hoàn hảo,vì là đám cưới của mọt người mẫu nổi tiếng nên từ sớm các phóng viên đã đến bu vây kín khu vực lễ đường để hòng mong lấy được góc ảnh đẹp nhất làm trang bìa cho tin tức trong ngày,ai ai cũng toát lên nụ cười rạng rỡ ,quan khách mỗi lúc một đông, ba mẹ Văn bắt tay không ngừng,ai ai cũng chúc mừng cho đôi uyên ương trẻ xứng đôi vừa lứa,

Thư ngồi trong phòng ,trang phục cô dâu đã được mặc vào, khuôn mặt được trang điểm đậm để che dấu sự mệt mỏi và hốc hác của cô, sau khi chứng kiến cảnh tượng hôm qua Thư đã suy nghĩ rất nhiều, cả đêm hôm qua cô không hề chợp mắt,.vì là một người con gái lương thiện và tốt bụng cô không biết mình làm như vậy có quá ích kỉ không?nhưng cô không còn cách nào khác ,mọi sự đã an bày, rồi đây sự nghiệp cô sẽ ra sao,nhất là mẹ cô bà phải đối diện với những tin đồn như thế nào,những giọt nước mắt lặng lẽ rơi ra,cô chuyên viên trang điểm thấy thế nhẹ nhàng nhắc nhở:

-em ơi,! cô dâu trong ngày cưới đừng nên khóc như thế, xui xẻo lắm

-Vâng, cám ơn chị ,tại em xúc động quá

-Ừ, chị hiểu mà, con gái sắp xa gia đình ai mà chẳng vậy

Thư cười như mếu, chẳng ai có thể hiểu được nỗi lòng của cô lúc này, cô phải làm sao làm sao đây? Anh nhân viên chạy vào báo xe rước dâu đã đến, Thư miễn cưỡng đứng dậy bước ra xe, Văn đang ngồi trong đó, khuôn mặt cũng khắc khổ không kém, đôi mắt sây thẳm thâm quần vì những đêm mất ngủ và suy nghĩ quá nhiều, Văn lạnh lùng không nhìn Thư, chỉ còn 1h nữa là đám cưới sẽ diễn ra, nhưng nhìn họ lúc bày không ai tin nỗi họ sắp là vợ chồng hai người đều mang hai tâm trạng,Thư lặng lẽ Văn trầm ngâm,không ai nói với ai câu nào,Thư cố mở lời trước:

-Anh không sao chứ?

-Không, sao em lại hỏi vậy?

-Em đọc được suy nghĩ của anh

-Em không thể hiểu được đâu, cả đời này chắc em cũng sẽ không hiểu,Văn cười nhạt

Thư im lặng ,câu nói của Văn đã nói lên tất cả, anh mãi mãi không thuộc về cô, có chăng cũng là trên danh nghĩa, có được anh thì sao chứ ,có thể sau này cô sẽ sống trong đau khổ và lạnh nhạt của một người chồng không yêu mình,có thể cô đã sai, đã sai lầm ngay từ khi nhận lời cầu hôn của Văn

Tiếng thắng xe báo hiệu đã tới nơi, Văn đi ra ngoài trước, Thư vén váy đi theo sau, mọi tiếng tung hô chúc mừng,những cánh hoa hoa hồng đỏ thắm được rải đầy trên mỗi bước chân, ai cũng trầm trồ khen ngợi cô dâu chú rể rất xứng đôi,chỉ có điều sao họ buồn quá, mọi ống kính đều chĩa dồn về phía họ ,những cái nháy liên tục khiến Thư run lên vì sợ ,mặc dù cô việc này đối với một người mẫu như cô không phải là lạ nhưng hôm nay nó hoàn toàn khác, anh chụp hình lại nhắc nhở hai người

-Cô dâu chú rể khoác tay nhau tình tứ chút đi, nào !cả hai cười lên

Văn vẫn lạnh lùng,khuôn mặt anh từ lúc bước vào đến giờ vẫn không đỏi sắc, Thư cố gắng cười gượng,khoảng cách từ sân vào lễ đường không là bao xa nhưng sao cô thấy nó như dài vô tận, bước mãi mà không tới nơi,mím chặt môi nuốt đi tiếng khóc ngẹn ngào,hít lấy một hơi thật sâu cô cố bước típ

……………..

Cùng lúc đó tại Sân bay Tân Sơn Nhất, một cô gái nhỏ nhắn với chiếc vali cũng đang bước từng bước khó nhọc, ngước nhìn lại TP lần cuối cô chầm chậm bước vào cổng sân bay, đưa tay nhìn đồng hồ chỉ còn 15p nữa là máy bay cất cánh ,giờ này chắc Văn và Thư đã hoàn thành xong thủ tục cưới xin rồi, chỉ còn có mình cô là cô đơn,từng bóng người vội vã lướt qua cô, những cái hôn, những cái vẫy tay tạm biệt của mọi người trước khi đi xa càng khiến cô thêm nao lòng, thế là hết, tạm biệt Sài Gòn, tạm biệt Văn, chúc anh hạnh phúc.

Tiếng nhạc rộn rã vang lên báo hiệu giờ làm lễ đã đến, tiếng nói của vị cha sứ già dõng dạc khiến cả quang khách im lặng dồn hết tâm trí vào lễ đường

-Kính thưa quí vị quang khách, tôi xin thay mặt gia đình hai bên trịnh trọng tuyên bố buổi lẽ thành hôn của Tùng Văn và Quỳnh Thư bắt đầu,và bây giờ là phần quan trọng nhất của buổi lễ,mời mọi người hãy chú ý,người cha sứ chậm chạp mở chiếc phong bì cói in hình cô dâu chú rể

Tùng Văn con có đồng ý lấy Quỳnh Thư làm vợ ,trọn đời trọn kíp sống bên cô ấy, cho dù bao khó khăn gian khổ vẫn không chia lìa

Một thoáng ngập ngừng xuất hiện trên khuôn mặt khắc khổ của anh, hướng ánh mắt ra xa, anh không trả lời,tiếng xì xầm bàn tán bắt đầu nổi lên, họ cô cùng ngạc nhiên khi thấy chú rể im lặng như vậy,vị cha sứ thấy thế giục:

-Tùng Văn ,con sao vậy? con có đồng ý…..

-Con đồng ý

-Còn Quỳnh Thư con có đồng ý lấy Tùng Văn làm chồng trọn đời trọn kíp sống bên cậu ấy……………

-Con không đồng ý,mọi ánh mắt đổ dồn về phía Thư,ai cũng ngạc nhiên vì câu nói vừa thốt ra từ miệng cô,mọi tay máy của phóng viên được dịp nháy liên tục,hai bên họ hàng đều sửng sốt ,họ như không tin vào tai mình, Văn nhìn Thư, anh cũng sửng sốt không kém,Thư nhìn Văn cô nói trong nước mắt

-Anh Văn, em xin lỗi nhưng em không thể chúng ta có duyên nhưng không phận, em đã biết tất cả rồi, chuyện anh và chị Trang đó, em không muốn lấy một người chồng không yêu mình, em kông muốn vì mình mà hai người phải đau khổ,chị ấy đang ở sân bay đó, anh hãy đi tìm chị ấy đi

-Thư à, sao em ngốc vậy, rồi đây sự nghiệp của em sẽ như thế nào?,

-Anh đừng lo cho em,hãy nhanh đi tìm chị ấy đi,nhanh lên chứ không kịp

-Cám ơn em, anh cám ơn em rất nhiều, hãy bảo trọng

Văn không thể nghĩ thêm được nữa, lúc này trong đầu anh không gì khác ngoài hình bóng của Trang, bỏ lại tất cả anh lao đầu chạy như một thằng điên, bó hoa cưới trên tay Thư rớt xuống cô lặng lẽ nhìn theo bóng Văn khuất dần trong đám đông,tụi phóng viên đang bao vây lấy cô ,họ liên tục chĩa mic vào người cô với hàng ngàn câu hỏi, Thư như muốn nghẹt thở,đám vệ sĩ nhanh chóng tiến lại giải thoát cho cô và đưa cô ra ngoài trong sự bám sát của bọn phóng viên

Đám đông nhanh chóng được giải tán, khung cảnh lễ đường chưa đầy hai tiếng trước như một thiên đường thì giờ nó như một bãi chiến trường,ngổn ngan lộn xộn, những bông hoa hồng bị dẫm nát không thương tiếc,tấm vải von bị xe toạc ra nhiều mảnh,ai cũng lắc đầu tiếc rẻ cho một đám cưới không thành

…………………………….

Văn đang chạy như bay trên đường, vì vội vã anh đã lấy chiếc xe hoa của mình đi, trên người anh đang mặc nguyên bộ đồ của chú rể, lao vào vi trường anh vội vã tìm Trang như một đứa trẻ bị lạc mẹ, mồ hôi đổ ra như tắm anh vẫn không ngừng nghỉ,tưởng chừng như mọi ngóc ngách của sân bay này đều bị anh lục tung lên, anh đã hỏi không biết bao nhiêu người nhưng đáp lại anh vẫn là những cái lắc đầu đến vô cảm,xung quanh đó, ai cũng đều lo công việc của riêng mình, cũng có người nhìn anh thương hại nhưng cũng chẳng ai giúp được gì hơn cho anh .chạy mãi chạy mãi anh tìm Trang trong vô vọng, bởi chuyến bay của Trang đã cất cánh từ 15p trước, sau 1h đồng hồ tìm kiếm vất vả không có kết quả, Văn lững thững ra về, quần áo xộc xệt, đôi mắt ánh lên những tia nhìn đầy thất vọng,Trang ơi, em ở đâu?,anh sẽ tìm được em, em sẽ phải trả gía vì hành động của mình , em dám bỏ anh….

“Buổi chiều của ngày hôm ấy

Đôi ta đi về phố xưa

Giữa những tiếng vui hôm nào

Mà lòng chợt thấy bình yên

Bên em vui gót hồng

Dặn lòng sẽ không bước qua

Đành xem chỉ là mơ

Trái tim người còn yêu thương”

Điện thoại reo vang,Văn buồn bã lôi máy ra

-Alo

-Mày không về nhà ngay đi hả thằng con vô dụng kía, Ông Tùng ba Văn đang mắng sa sả vào điện thoại

-Vâng, con về

VĂn chậm rãi bước vào nhà, căn nhà cách đây mấy tiếng còn đông vui nhộn nhịp tiếng cười ,nhưng hiện giờ nó ảm đạm và u tối quá, ngồi trên ghế salon lúc này là khuôn mặt hình sự của ba Văn và như đưa đám của mẹ Văn, thấy Văn đã về, ông Tùng đưa đôi mắt nghiệm nghị lên nhìn Văn

-Mau ngồi xuống đó đi thằng vô dụng

-Thôi mà ông, có gì từ từ chỉ bảo con nó,mẹ anh can ngăn

Văn ngồi xuống ghế ,đối diện với ba mình, từ bé Văn đã rất sợ ông, sợ cái ánh mắt của ông mỗi lần ông tức giận, mặc dù Văn là con một nhưng anh không được nuông chìu dẫn đến hư hỏng như những đứa trẻ khác,những trận đòn roi vẫn được diễn ra đều đều nếu anh có lỗi, ông Tùng lại típ tục lên tiếng

-Con ơi là con, mày làm ba mẹ xấu hổ chết đi được, tại sao sự nghiệp mày có ,mày cũng đâu có xấu trai, thế tại sao mày không thể kiếm nổi một co con dâu cho cái nhà này hả?, bao nhiêu năm nay ,tao đã không ép uổng gì mày để cho mày tự lựa chọn mà chọn cũng không xong, bị con vợ nó bỏ ngay trong ngày cưới thử hỏi còn gì nhục nhã hơn hả trời

-Con xin lỗi, mong ba mẹ thứ lỗi tụi con cũng chỉ là có nỗi khổ riêng

-Nỗi khổ gì chứ, nếu nhắm không cưới thì đừng có tổ chức đám cưới,đó mày xem đi, giờ mọi người đều đồn ầm lên là con trai ông Tùng bị vợ bỏ trong ngày cưới ,mày trắng mắt ra chưa?,thôi giờ tao không nói nhiều, tao gia hạn cho mày trong vòng ba tháng ,mày dùng cách gì thì dùng phải kiếm cho được một cô con dâu đàng hoàng về đây ,nếu không thì mày đừng có trách tao độc ác, mày sẽ không được thừa hưởng một xu nào trong mớ tài sản của tao đâu, nghe chưa thằng quỷ

Mẹ Văn cùng thêm vào

-Đúng đó con, mày nghe lời ba mày đi, thiệt là mệt với con quá à, thôi chắc con cũng mệt rồi ,ông cho nó lên phòng nghỉ ngơi đi,Văn mau đi đi con

Văn nhanh chóng lên lầu,lần nào sau trận cãi vã của hai cha con mẹ anh cũng là người can ngăn, ngồi đây mà nghe giáo huấn thêm chút nữa chắc anh điên đầu quá, lòng rối bời không yên lại thêm nãy giờ cứ phập phồng lo sợ khiến anh như ngẹt thờ,vứt cái áo khoác nới lỏng cà vạt anh quăng người xuống giường,lòng lại nghĩ đến Trang, anh hứa sẽ tìm cô cho bằng được và bắt đầu lại hành trình chinh phục cô như lúc ban đầu ,thì ra là cô cũng yêu anh rất nhiều, không biết ba tháng có đủ không nhưng anh tin bằng nghị lực và tấm chân tình của mình sẽ khiến cô xiu lòng mà quay về bên anh.
Chương Trước/41Chương Sau

Theo Dõi