Chương Trước/41Chương Sau

Áo Cưới Cho Tình Yêu

Chương 34

Chiếc taxi đỗ xịch trước cổng nhà, Trang thẹn thùng bước xuống ,Văn cũng bước theo, trong lòng trao dâng một niềm hạnh phúc khó tả, phải ,trải qua bao nhiêu sóng gió cuối cùng hai người cũng đã thực sự đến với nhau, chưa biết những ngày tháng sau này sẽ ra sao nhưng trước mắt như thế đã là quá đủ đối với Trang ,cô không còn ước mơ gì hơn nữa.Bước vào nhà,căn nhà tối om, không khí yên tĩnh đến lạ thường, lạ gì bà đâu rồi?, với tay bật điện, Trang kêu lên nho nhỏ

-Bà ơi, ** Mỹ ơi!, hai người đâu rồi

Văn cũng dáo dác tìm kiếm, chợt thấy mảnh giấy trên bàn anh cầm lên đọc vội

“Bà với ** Mỹ đi lễ chùa rồi ở lại trong đó trực chùa luôn, hai con ở nhà coi nhà dùm cho bà nha,sáng mai bà về.

-Gì cơ?

Trang mở to mắt ,thế là căn nhà tối nay chỉ có hai người thôi sao, đây là mưu kế của bà đây mà, thật tức chết, bà hại cháu rồi bà ơi,

Như đoán được suy nghĩ của Trang, Văn nhìn cô ròi bật cười lên khanh khách

-Em đang lo sợ đấy à, yên tâm đi, anh không làm gì em đâu, cùng lắm………..

-Anh dám…

Văn lại cười lên rõ to vì hành động ngộ nghĩnh của Trang,anh không ngờ cô người yêu của ình lại dễ thương và tinh nghịch đến thế, cành gần cô anh càng thêm yêu cái tính cách của cô,đôi lúc trẻ con nhưng khi vào công việc thì chững chạc và nghiêm túc, bụng Văn sôi lên sùng sục anh chợt nhớ là từ chiều đến giờ đã có gì vào bụng đâu, nhìn Trang anh nài nỉ

-Em có thể nấu cái gì đó cho anh ăn không? Anh đói quá hà

-Không, anh đi ra nhà hàng mà ăn đi,em không biết nấu

-Em quên là anh hiện giờ không một xu dính túi sao, em phải nuôi anh

-Đó là anh tự chuốt lấy chứ em đâu có ép anh

-Em ác quá đi, em không nhớ lúc xưa em xỉu ai đưa em đi viện ,ai …

-Thôi đi, có nhiêu đó mà anh nhắc hoài à, để em đi nấu cho ăn, diên cái đầu

Trang cáu thật, cô vào bếp nấu cho xong chuyện chứ nghe Văn càm ràm quài chút nữa chắc cô loạn não ,mở tủ lạnh co bắt đầu tìm nguyên liệu cho bữa ăn tối, hôm nay cô sẽ nấu những món thật ngon ,sẽ cho Văn được nếm tài nghệ của cô, đảm bảo không thua kém gì nhà hàng, Văn cũng đã xuống bếp phụ Trang, anh lặt rau, thái rau, rồi lột hành, mùi hăng của hành làm mắt anh cay xòe, dụi dụi mắt anh cười cười,

-Không ngờ nấu ăn khó thế, có một củ hàng mà cũng đã đánh gục anh rồi

-Chứ sao, nấu ăn là một nghệ thuật đó,Trang nói vui

Hai người vừa nấu vừa trêu nhau,khiến không khí trong căn bếp càng ấm cúng, mùi chiên xào bay lên thơm phức khiến bụng Văn càng kêu to hơn,anh ngồi nhìn những món ăn được bày trên bàn mà nuốt nước miếng ừng ực nhưng anh không dám đụng đến vì trang không cho phép cô bảo “khi nào xong hết rồi mới ăn”, cho nên Văn đành để cái bụng nó réo chứ không dám xâm phạm vào

Món cuối cùng cũng xong, Trang bày biện thức rất đẹp mắt, Văn lăng xăng chạy đi lấy bát lấy đũa, trông anh cứ như đói đến bảy năm khiến trang phải phì cười, cô ra lệnh

-Anh ngồi xuống đi, chúng ta cùng ăn nào

Văn mừng rỡ tiến đến bàn ,ngồi đối diện cô, từ từ thưởng thức những món ăn hấp dẫn, phải nói là rất ngon, hương vị đậm đà, rất vừa miệng lai hợp khẩu vị của anh nữa ,Trang ngồi nhìn anh ăn mà thấy vui sướng trong lòng, cô ước gì hạnh phúc này đừng tan biến, để cô có thể chăm sóc cho anh thêm chút nữa, Trang lại hỏi Văn

-Anh thấy thế nào?

Mặc dù rất ngon nhưng Văn muốn trêu cô nên anh nhăn mặt

-Món xào này mặn quá?

-Gì cơ, em thấy vừa ăn mà

-Còn món canh gì mà lạt xèo nè,

-Ủa em thấy được mà

-Thấy gì mà thấy, ai đời người chấm điểm nói mà cãi lại thế hả, toàn bộ bữa ăn hôm nay cho 6 đ

Trang lật đật nếm lại các món ăn của mình, ủa ,rất vừa và rất ngon cơ mà, hay là miệng mình có vấn đề, liếc nhìn Văn, cô thây anh đang mỉm cười gắp thức ăn lia lại, a thì ra Văn lừa mình được để xem em sử anh thế nào,Trang cất giọng nghiêm nghị

-Thức ăn dở lắm hả anh

-Ừ, dở ,vì đói nên anh mới cố mà ăn đó

-Dở, vậy đừng ăn nữa, đưa đây ,em đem cho con Milu ăn

Nói xong Trang làm dộng tác giật lấy đĩa thức ăn trên bàn Văn thây thế lật đật giữ lại

-Em làm gì thế?

-Cho con Milu nó ăn, anh chê dở mà

-Thôi naò, thức ăn rất ngon ,anh chỉ muốn trêu em chút thôi,

Trang giận dỗi

-Lần sau mà còn dám chọc em ,em cho con Milu ăn thiệt luôn đó

Văn tiến đến ôm Trang vào lòng, vuốt nhẹ má cô anh thủ thỉ

-Anh biết rồi, lần sau anh không dám nữa đâu, vợ yêu tha lỗi cho anh nha

-Ai là vợ anh ,ăn nói cho cẩn thận đó

-Thôi được rồi chúng ta tiếp tục ăn đi, thức ăn nguội hết rồi kìa,Văn xuống nước

Trang và Văn cùng ngồi xuống ghế hai người típ tục thưởng thức bữa tối, thỉnh thoảng Văn lại trêu Trang khiến cô lườm rồi lại nguýt ,Văn thì được dịp cười lên sảng khoái ,buổi tối kết thúc trong niềm vui riêng của cả hai người, Văn phụ Trang dọn dẹp xong đâu đó, anh năm tay cô đi dạo trong vườn, một khu vườn yên tĩnh và mát dịu và trong lành.
Chương Trước/41Chương Sau

Theo Dõi