Chương Trước/41Chương Sau

Áo Cưới Cho Tình Yêu

Chương 41: End

Được tin tối nay Văn dẫn bạn gái về nhà ra mắt ,ông Tùng và bà Nga hí hửng hẳn ra.Bởi đây là làn đầu thằng con trai ông có vẻ nghiêm túc và lo lắng cho chuyện hôn nhân của nó đến thế,chưa biết cô gái này như thế nào nhưng qua lời giới thiệu sơ sơ của Văn ông bà nghĩ cô cũng là con nhà nho giáo, nết na thùy mị.Trước khi đi đón con bé Văn còn căn dặn đủ điều như:vui vẻ, đừng khá tính quá sẽ khiến cô ấy sợ.Chính ông Tùng cũng không ngờ có ngày ông Tùng lại thay đổi như vậy.Còn bà Nga mẹ Văn thì đang híhoáy dưới bếp chuẩn bị bữa cơm cho khách, bà cũng rất hồi hộp muốn biết mặc cô con dâu tương lai sẽ như thế nào, kể từ sau khi đám cưới không thành lần trwocs không khí trong gia đình luôn không vui vẻ gì mấy, mãi đến hôm nay khi nghe Văn thông báo bà mới thấy trong nhà có chút sinh khí.Nhìn ngắm thành quả cảu mình nãy giờ, bà kêu ông Tùng:

-Ông xuống coi nè, tôi bày thế này được chưa?

-Ôi dào, bà cứ bày vẽ cho tụi nó ngại, cứ như mọi khi đi cho rồi.

-Ông này kì ghê, tôi muốn đãi con dâu tương lai của tôi không được sao?

-Sao bà chắc là bà sẽ ưng con bé đó?

-Tôi tin vào con mắt của thằng Văn.

–Sau vụ con Thu vừa ròi bà không sáng mắt ra hả, bà chỉ được cái bệnh vực nó, lát nữa hai đứa nó về đây bà cứ ngồi im cho tôi phỏng vấn con bé.

-Đâu có được, ông mà hỏi thì con bé nó sợ chết khiếp mất.Nhìn mặt ông kìa hình sự quá đi, coi chừng thằng Văn nó giận.

-Bà…. Ông…

Tiếng chuông cửa vang len kết thúc cuộc trang cãi của hai vợ chồng, chị hai giúp việc lật đạt ra mở cửa, ông Tùng với bà Nga lên phòng khách ngồi chờ.Văn nắm tay Trang bước vào, cô lí nhỉ:

-Em hồi hộp quá anh ơi!

Siết nhẹ tay Trang như để típ thêm sức mạnh cho cô anh kéo cô vào nhà

.

Sau màn chào hỏi có vẻ rất thuận lợi, mọi người ngồi vào bàn cơm Trang nhanh nhảu ngồi vào vị trí đầu bàn ,vừa đề quan sát khắp bàn ăn cũng luôn tiện xới cơm cho mọi người.Đây là cách mấy chị trong công ty đã dạy cho Trang,nói chung là tốt vì cô thấy bà Nga nhìn mình với ánh mắt hài lòng.Bữa cơm kết thúc trong sự vui vẻ của cả nhà, mặc dù có cô giúp việc làm hết nhưng Trang vẫn xin phép xuống bếp phụ cô một tay,bà Nga nháy mắt với ông Tùng”Con bé này được”.Sau đó Trang và Văn mới đem những món quà của mình ra tận tay tặng cho ông bà, xem như quà mắt.Cả buổi Vắn không nói gì chỉ lẳng lặng quan sát cha mẹ và Trang, Hơn ai hết anh thấy rất tự hào về cô, ăn nói khéo léo, đảm đang đặc biệt là rất lễ phép,anh nghĩ cha mẹ anh cũng có cùng camrn hận như nah.Còn về phia Trang lúc đầu thây cha mẹ văn có vẻ nghiêm nghị làm cô rất sợ nhưng sau một lúc tiếp xúc cô nhận thấy họ rất thân thiện và dễ gần,dần dần cô thấy thoải mái và tự nhiên hơn,cô hi vọng với những gì mình thể hiện hôm nay sẽ khiến họ hài lòng.

10h,cúng đã khuya Văn xin phép ba mẹ đưa Trang về nhà,ông Tùng và bà Nga vui vẻ tiến họ ra tận cửa,còn dặn hôm nào rảnh cứ đưa con bé đến chơi.Vẫy chào tạm biệt ba mẹ Văn Trang lên xe về.Nhìn Trang âu yếm Văn nói:

-Em làm tốt hơn anh mong đợi nữa đó.

-Thật hả anh

-Ừ, nhìn cũng biết mà ba mẹ anh rất thích em đó

-Em cũng hi vọng là vậy,em đã có gắng hết sức rồi.

Vẫy tay chào văn cô trở vào nhà, giật bắn người khi thấy mẹ và Khánh vẫn còn ngồi ở phòng khách.Trang lên tiếng

-ủa, sao hai người giờ này chưa ngủ?

-Chờ cưng đó bé yêu!, khánh nói.

-À, Trang giả bộ làm mặt xụ khiến bà Lan và Khánh lo lắng.

-Có chuyện gì sao?

-Có ,có đó.

-Chuyện gì kể mẹ, anh nghe.Cả hai đồng thanh

Trang ngập ngừng:

-Là…. Là…. Tốt đó

-Hả…

Ba người cười lên sugng sướng, Trang hí hửng kể lại mọi chuyện cho mẹ và anh trai nghe, ai cũng vui mừng cho Trang.Như vậy là hạnh phúc đã bắt đầu mỉm cười với cô rồi,trong khi đó tại nhà Văn, sau khi anh đưa cô về xong thì cũng quay trở lại nhà ba mẹ mình .Ung dung bước vào phòng khách, anh cười với ông bà

-Sao ba mẹ thấy cô ấy thế nào?

-Con ngồi xuống đó đi,ông Tùng nghiêm nghị.

Văn thoáng ngạc nhiên nhưng cũng chịu khó ngồi xuống đối diện với ông, anh cũng đang lo lắng không biết chuyện gì mặt ông hình sự như vậy.Hồi bé mỗi lần thấy ông như vậy là anh sợ muốn tè cả ra quần

-Có chuyện gì sao ba mẹ?

-Con với con bé đó quen nhau lâu chưa

-Dạ tụi con là bạn của nhau cũng đã được một năm rồi nhưng tụi con chỉ mới chính thức yêu nhau 3 tháng nay.

-con thấy con bé thế nào?

-Cô ấy đẹp, giỏi giang hiền lành và rất yêu con.

-Tốt

-Vậy con có thật lòng với nó không?

-Sao ba mẹ lại hỏi con như vậy

-Đưng hỏi nhiều, mau trả lời ta

-Dạ con thật lòng muốn lấy cô ấy làm vợ mong ba mẹ cho phép.

Ông Tùng và bà ng giờ mới cười lên kahf khà, công nhận thằng con ông giờ đã thay đổi thật rồi,Văn cũng lờ mờ hiểu ra mọi chuyện anh làm mặt giận

-Ba mẹ lừa con

-Thôi nào con yêu bà Nga vỗ về.

Mẹ thấy con bé đó rất vừa ý mẹ.Về sắc đẹp trình độ hay gia thế nó đều xứng đáng làm dâu nhà này làm vợ con.hãy lo mà đói xử tốt với con bé nếu không thì liệu hồn ba mẹ đó nghe chưa

-Vâng, con cám ơn ba mẹ rất nhìu.

Chạy biến lên lầu anh gọi điện cho Trang,từ lúc sinh ra đến giờ chưa bao giờ anh thấy vui như lúc này ,ngay cả lúc đại đại học cũng không có cảm giác gì lắm.Hạnh phúc, tình yêu ,sự nghiệp đã ùa về bên anh,thầm chắp tay cầu nguyện”con cám ơn người đã ban cô ấy cho con, con hứa sẽ tôn trọng và giữ gìn cô ấy như một báu vật”.

Hôm nay là cưới của hà My và Phúc Lâm,sau rất nhìu nỗ lực của Trang thì cuối cùng cô cũng đã thực hiện được lời hứa với my đó là tặng cô chiếc áo cưới này.Từ sáng sớm Trang đã tranh thủ đến nhà hàng nơi tổ chức đám cưới của hai người để chuẩn bị cho cô dâu.khung cảnh nhà hàng được trang hoàng rất lộng lẫy và hoành tráng,những vòng hoa ,dải hoa được uốn thành hình cầu vồng tạo nên sự mới lạ và độc đáo.Sửa lại chiếc áo cho My cô mỉm cười hài lòng.Chiếc váy cưới màu trắng này là sản phẩm tuyệt vời nhất mà cô từng thiết kế lại được khoác lên người một cô dâu xinh xắn như thế này khiến nó càng trở nên tuyệt vời.7h sáng quan khách đã bắt đầu đến đông đủ cũng sắp tới giờ làm lễ nhưng tìm mãi mà chẳng thấy Lâm đâu khiến mọi người rất lo lắng.Vì mặt áo cô dâu nên My không tiện ra ngoài cô đành nhờ Trang đi tìm hộ.Trang cũng lo lắng không kém , không biết có chuyện gì xảy ra với anh không?.Men theo những hành lang dài hun hút và những khóm hoa cúc vàng rực của nhà hàng cô đã thấy Lâm,anh đang đứng nhìn về hướng nhà thờ,một tay đưa vào túi quần một tay cầm hộp nhẫn cưới màu đỏ .Anh nhìn nó sâu lắng và đầy cảm xúc,Trang nhẹ nhàng bước đến vỗ nhẹ vào vai anh cô nói:

-Mọi người tìm anh nãy giờ.

-Anh biết

-Sao anh còn ở đây?

-Anh muốn tạm biệt Diệp

Như hiểu ra tât cả Trang ồ lên thành tiếng.

Lâm chầm chậm nói:

-Hôm nay anh cưới, đây là chiếc nhẫn đính hôn, vật kỉ niệm cuối cùng của hai chúng ta, có lẽ anh phải quên em thật rồi.Cô ấy tuy không bằng em nhưng anh yêu cô ấy .hi vọng em sẽ chúc phúc cho anh và My.tạm biệt em.

Nói xong Lâm ném mạnh chiếc nhẫn xuống sường núi,Trang thoáng thấy mất anh ươn ướt, thật đúng là một chàng trai tốt hiếm có.

Lâm và Trang trở vào vừa nhìn thấy ánh My đã nhào tới ôm anh khóc nức nở

-Anh đã về, em tưởng anh bỏ em rồi chứ?

-Vuốt tóc cô ,anh thì thầm.

-Bé ngoan, anh đã về, anh hứa sẽ không bao giờ xa em nừa, anh yêu em.

Lễ cưới được diễn ra nhanh chóng ngay sau đó, ngắn gọn và đầy xúc cảm của hạnh phúc.Văn cũng đã đến, anh đang đứng cùng Trang ,hai người chăm chú theo doic buổi lễ thỉnh thoảng văn lại nhìn Trang cười:

-Mai mốt em phải làm cô dâu xinh đẹp hơn thế này nghe chứa? nếu không anh không lấy em đâu

-Trời đất, thế anh lấy em vì sắc đẹp sao?

-Ừ thì…

-Chết đi,Trang đưa tay nhéo vào hông anh làm anh la lên oai oái

Buổi lễ kết thúc trong sự hân hoan chúc mừng của mọi người,Lâm và My lên xe hoa chuẩn bị cho tuần trăng mật của mình, ai cũng chúc mừng cho một đám cưới viên mãn và hạnh phúc.

……………………………………………

3 tháng sau:

Tại Candy Plaza

Chào mừng quý vị và các bạn đã đến với công diễn cho ra mắt bộ sưu tập “áo cưới thiên đường” của nhà thiết kế Lê Hoàng Vân Trang.

Bộp bộp…….

Với sự đầu tư công phu và hoành tráng, đêm diễn ngày hôm nay của chúng tôi mong muốn sẽ tạo ra một diện mạo khác cho các cô dâu trong ngày cưới, chúng tôi rất cám ơn sự hiện diện và ủngr hộ của tất cả quí vị ngày hôm nay

Bộp… bộp…..

-Và để biết thêm về ý tưởng của bộ trang phục này ,sau đây tôi xin giới thiệu nhà thiết kế của chúng ta cô Vân Trang.

Trang từ tốn bước lên sân khấu, cô nói những ý chính vắn tắt về ý tưởng của mình,gởi lời tri ân tới khán giả xong đâu đó chào mọi người và đi xuống nhường chỗ cho nội dung chính của tối hôm nay.

Tiếng nhạc cất lên từng người mẫu chuyên nghiệp sải bước tự tin trong trang phục cưới tuyệt đẹp , ai cũng cười rạng rỡ theo những cánh hao hồng bay trong gió nhân tạo.Trang chăm chú theo dõi trên sân khấu nhưng cũng không quên liếc nhìn xung quanh. Dưới hàng ghế khán giả, các vé vip do cô mời đã đến đông chỉ có Văn là chưa đến, cô bỗng thấy giận anh ghê gớm. nuốt nỗi buồn cô tiếp tục dán mắt lên sân khấu.Đã đến phần chính, vedete của buổi công diễn hôm nay gồm có siêu mẫu Thanh Hằng và một siêu mẫu nũa cũng đáng chú ý đó là Quỳnh Thư, sau một thời gian nghỉ ẩn ở Phan Thiết hôm nay cô quay trở lại với sàn diến theo lời mời của Trang.Màn biễu diễn của cô và Thanh Hằng là màn trình diễn được chờ đợi nhất Mọi khán giả ồ lên thích thú khi hai người mãu này bước ra, sáng tạo phong cách và cá tính đó là những nhận xét của khán giả đang ngồi theo dõi ở đây.Kết thúc buoỉ lễ Trang lên nhận hoa của khán giảvà cuả nhà tài trợ báo hiệu cho một buổi ra mắt thành công, ánh mắt dáo dác của cô vẫn liên tục tìm kiếm Văn nhưng chẳng thấy anh đâu.Định quay bước thì tiếng hò reo cổ vũ của mọi người làm Trang quay người lại, dưới sân khấu một chàng trai ăn mặc rất chỉnh tề với vest đen cà vạt trằng tay ôm bó hao hồng to tướng đang tiến về phía sân khấu, không khó để Trang nhận ra đó là Văn, anh đang mặc chính bộ vest mà cô đã tặng anh hôm nào,bao nhiêu giận hờn trong cô như tan biến hết, đón lấy bó hoa từ tay anh cô hỏi dồn

-Anh làm em bất ngờ quá!

Chưa kịp nói hết câu Văn đã tiến lại chiếc mic ròi dõng dạc tuyên bố:

-Hôm nay tôi xin tuyên bố với mọi người,trước đây tôi khoogn coi trọng hai chữ hôn nhân là mấy ,tôi luôn nghĩ hôn nhân chỉ là thứ giáy tờ ràng buộc hai người với nhau, nhưng từ khi gặp cô ấy tôi mới biết thế nào là hạnh phúc của tình yêu của hôn nhân, hôm nay sẵn nhân dịp này tôi xin xin chính thúc ngỏ lời cầu hôn cô ấy

-Vân Trang ,anh yêu em, chúng ta cưới nhau em nhé!

Rầm rầm ,rào rào, tiếng vỗ tay chúc phcus cho đôi tình nhân lãng mạn vang lên không ngớt

Trang đỏ mặt thẹn thùng tiến lại phíai anh, nhận chiếc nhẫn từ tay Văn cô thì thầm

-CÁm ơn anh, em cũng yêu anh

-Hôn đi,hôn đi…….

Văn đã trao cho Trang nụ hôn nồng cháy ngay trên sân khấu ,những tàng pháo tay không ngớt vang lên báo hiệu một hạnh phúc mới bắt đầu, từ trong cánh gà có một người con gái cũng đang xúc động rơi nước mắt đó là Thư,cô thâm chúc phúc cho hai người bạn tốt của mình,nắm lấy tay Tuấn Anh người yêu của cô người đã giúp cô vực dậy trong thời gian ở Phan Thiết, hai người cũng trao nhau nụ hôn nồng nàn không kém.

Cuộc sống muôn màu, con đường chúng ta đi không trải đầy hoa thơm cỏ lạ nhưng ta hãy duũng cảm đối mặt với khó khăn thử thách có như thế mới tìm được những vui thú trong cuộc đời, Hãy biết lắng nghe và chia sẻ ,tha thứ và bao dung.đó là thông điệp tôi muốn gởi trong fic “áo cưới cho tình yêu” này.
Chương Trước/41Chương Sau

Theo Dõi