Chương Trước/36Chương Sau

Bảo Bối Thông Minh Định Hôn Phu

Chương 23

_ Liên!

Bạch Vân tiến lên ôm lấy cơ thể đang run rẩy, nước mắt rơi như mưa của Mạc Liên, giải thích nói.

_ Cô hiểu lầm rồi!

Nhưng Bạch Vân nói còn chưa nói xong, Mạc Liên liền căm giận bất bình chặn miệng cô, cứ như bệnh nhân tâm thần gào thét.

_ Anh ấy làm sao có thể như vậy? Tôi thậm chí còn chưa nói với anh ấy. Trời ạ, tôi cái gì cũng chưa nói với anh ấy. Tôi còn rất nhiều chuyện muốn nói, cái tên đáng ghét, vô sỉ ngang ngược, gian thương, chỉ biết có tiền kia,...

_ Cậu ấy không có chết!

Mắt thấy cô càng mắng càng dữ, càng khóc càng nhiều, Khấu Thiên Ngang rốt cục cũng mở miệng.

_ Tôi không có ý muốn ngăn cô mắng cậu ấy. Cậu ấy cho dù rất đáng chết nhưng vẫn còn sống. Ít nhất là cho đến hiện tại.

(Di Di: càng ngày càng khoái cách nói chuyện của anh Khấu Thiên Ngang nì nha!:">

Mạc Liên trừng lớn hai mắt đẫm lệ nhìn anh, sau đó nhìn lại Bạch Vân. Bạch Vân gật gật đầu.

_ Tuy rằng cậu ấy bị thương rất nặng nhưng vẫn còn sống.

_ Còn sống?

Cô mờ mịt há miệng thở dốc. Hai vợ chồng trước câu hỏi của cô, cùng nhau gật đầu. Cô ngây ngốc nhìn bọn họ, đột nhiên cảm thấy nhẹ nhàng hẳn, cả người ngồi chồm hỗm trên đất.

_ Liên, cô có khỏe không?

Bạch Vân lo lắng giúp cô ngồi trên mặt đất. Cô ngẩng đầu, nhìn Bạch Vân, lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười, nói giọng khàn khàn.

_ Không tốt...... Tôi ghét anh ấy...... Tôi hận anh ấy...... Cái tên đáng ghét tự cao kia!

Bạch Vân mỉm cười, vòng tay ôm lấy cô, dịu dàng nói.

_ Tôi lại nghĩ cô thương cậu ấy.

Cổ họng cô cứng đờ, nước mắt lại tràn mi mà trào ra. Bạch Vân hốc mắt cũng lấp lánh nước mắt.

_ Xin lỗi vì đã làm cô hiểu lầm. Nhưng chúng tôi rất vui vì cô còn thương cậu ấy. Cậu ấy hiện tại rất cần cô.

_ Có ý gì?

Cô cứng đờ, đột nhiên nhớ tới Bạch Vân nói Lam Tư không chết nhưng bị thương rất nặng.

_ Anh ấy có khỏe không?

_ Không tốt lắm.

Bạch Vân nắm tay cô, chậm rãi nói.

_ Thật ra, cậu ấy gặp tai nạn đã được bốn tháng.

_ Bốn tháng!

Mạc Liên hoang mang ngước hai đôi mắt đẫm lệ.

_ Làm sao có thể? Tôi không nghe được tin tức gì cả. Nếu như có chuyện báo chí nhất định sẽ đăng tin.

_ Ông lão chết tiệt ấy đã ém thông tin.

Khấu Thiên Ngang mở miệng nói.

_ Lam Tư là tổng tài, nếu là đột nhiên chết, cổ phiếu nhất định sẽ chấn động mạnh.

_ Chết!

Chữ này lại khiến lòng cô lạnh run.

_ Anh ấy...

Cô run giọng cố bức mình nói ra.

_ Hiện tại anh ấy....

_ Bởi vì xe lệnh khỏi làn chạy vọt qua phía bên kia. Bọn họ bị một khác chiếc xe đụng phải bốc cháy. Tuy rằng lúc Akina tỉnh lại đã kéo Lam Tư đang hôn mê rời xa chiếc xe kia nhưng tình trạng của Lam Tư vẫn rất tệ.

Bạch Vân ngừng lại, nhìn thẳng hai mắt của cô, chậm rãi nói.

_ Gương mặt cùng ngực cậu ấy đều bị phỏng, toàn thân có bao nhiêu chỗ bầm tím, chân trái phải đều bị gãy xương. Bởi vì mất máu quá nhiều, lúc ấy thiếu chút nữa cứu không được. Cậu ấy đã mê man suốt bốn mươi lăm ngày.

_ Bốn mươi lăm ngày!

Anh hôn mê bốn mươi lăm ngày.

Anh thiếu chút nữa sẽ chết, cô lại không biết gì.

_ Trời ạ......

Mạc Liên hơi nhếch môi, đau lòng nhắm lại mắt.

_ Xin lỗi, chúng tôi vốn định báo cho cô biết sớm, nhưng Akina nói cho bà nội Lam Tư biết hai người đã li hôn.

_ Bà nội?

Cô mờ mịt mở miệng, cô chưa bao giờ biết anh có bà nội.

_ Cô hẳn đã nghe qua tin đồn Lam Tư không phải là con ruột của cha?

Bạch Vân dịu dàng hỏi.

_ Ừm!

Cô gật đầu.

_ Đó là sự thật. Katy- bà nội Lam Tư là công tước phu nhân của đặc công Ace nước Anh. Bà ấy ở nước Anh có ảnh hưởng rất lớn. Gặp chuyện không may, Akina liền thông báo cho bà.

Bạch Vân bất đắc dĩ cười cười.

_ Công tước phu nhân là người có chủ quan rất mạnh mẽ, bà ấy hiển nhiên cho rằng nếu Lam Tư cùng cô ly hôn, cô không cần biết chuyện này. Thật bất hạnh, cha cũng cho là như vậy. Chúng tôi chỉ mới biết cô chưa biết chuyện này là hồi tuần trước.

_ Tôi và anh ấy li hôn rồi.

Cô thở sâu, chua xót mở miệng.

_ Bọn họ đúng là không cần báo cho tôi biết.

_ Tôi nghĩ chuyện này không đúng!

Khấu Thiên Ngang lại mở miệng. Cô mờ mịt nhìn anh, anh đưa cho cô một tờ giấy trông rất quen.

_ Tuần trước, tôi đồng ý đến nhà của Lam Tư ở New York để tiếp nhận công việc. Trong ngăn kéo của anh tôi tìm thấy cái này!

Mạc Liên trừng mắt nhìn tờ giấy trước mặt, hoài nghi mình nhìn lầm. Đó là giấy li hôn của cô và anh. Vấn đề là phía bên chỗ anh kí. Anh chỉ kí một tờ còn một tờ phía sau lại trồng rỗng.

_ Cậu ấy chưa có kí hết lại cũng không giao nó ra.

Khấu Thiên Ngang mỉm cười.

_ Cho nên cô trước mắt vẫn là em dâu của tôi.

Cô hoàn toàn á khẩu không trả lời được, chỉ có thể tiếp tục trừng mắt nhìn tờ giấy li hôn kia.

_ Tôi không biết cô và Lam Tư xảy ra chuyện gì nhưng hiện tại tôi nên đưa cái này lại cho cô.

Bạch Vân nắm tay cô, thiệt tình nói.

_ Nếu muốn cô nó xé đi, tiếp tục hôn nhân hay là tìm Lam Tư bảo cậu ấy kí hết cho xong chuyện tất cả đều tùy ở cô.

Cô tiếp tục im lặng không hiểu anh tại sao vẫn chưa chịu kí cho xong. Bạch Vân tiếp tục nói.

_ Tôi biết với tình trạng hiện tại của Lam Tư bắt cô tiếp tục sống với cậu ây thì quả là tàn khốc. Nhưng dù sao, anh cũng là người đã từng cưới cô.

_ Vậy là có ý gì? Anh ấy vẫn chưa tỉnh lại sao?

_ Cậu ấy tỉnh rồi nhưng tình trạng đang rất tệ.

Khấu Thiên Ngang trầm giọng xen vào.

_ Sau khi cậu ấy tỉnh dậy, sức khỏe còn chưa hồi phục đã muốn xuống giường. Kết quả làm cho chân vừa nối xương lại gãy tiếp. Bác sĩ đành phải làm phẩu thuật lần hai.

Bạch Vân thở dài.

_ Sau đó lại không biết vì nguyên nhân gì, cậu ây không chịu làm vật lí trị liệu. Ai đến gần đều khiến cậu ấy tức giận.

_ Cậu ấy cứ đuổi hết những quản lí mà chúng tôi mời đến.

_ Ai muốn quan tâm cậu ấy đều bị cậu ấy chanh chua kháng cự.

_ Cậu ấy hiện tại cứ như quái thú. Ai đến gần liền há miệng ra cắn.

_ Câu ấy thậm chí không chịu ngồi xe lăn. Suốt ngày nhốt mình trong phòng âm u. Chỉ cần có việc không vừa lòng, lập tức la hét.

_ Nếu không thì ném tất cả đồ.

_ Từ lúc cậu ây tỉnh lại đến khi rời khỏi bệnh viện, chuyển đến nhà công tước phu nhân chỉ có hai tháng mà cậu ấy đã đuổi đi hai mươi mấy người quản lí chuyên nghiệp, ngay cả hầu phòng cũng bị cậu ấy đuổi gần hết.

Nhìn đôi vợ chồng mỗi người một câu miêu tả hành vi của Lam Tư, Mạc Liên thật sự không dám tin.

_ Người mà hai người đang nói là Lam Tư sao?

Cô chần chờ hỏi.

_ Đúng vậy.

Hai vợ chồng liền gật đầu. Mạc Liên nhìn bọn họ, không biết nên nói gì. Lam Tư mà cô biết luôn rất bình tĩnh tự chế, ít khi nổi giận, cô chưa từng thấy anh động tay động chân với ai, càng miễn bàn là lấy thế dọa người, hay là lớn tiếng rít gào. Anh luôn đem cảm xúc đặt ở đáy lòng, với anh mà nói, không khống chế được là không thể làm được gì.

_ Tôi nghĩ anh ấy bây giờ chỉ biết cam chịu.

Bạch Vân thở dài nói.

_ Hai tuần gần đây nhất, phòng anh ấy chỉ còn Khấu dám đi vào nhưng do cha sức khỏe không tốt cần Khấu trở về Mĩ để nhậm chức tổng tài. Nhưng chúng ta cũng không thể bỏ mặc để Lam Tư tiếp tục như thế. Tuy rằng tôi biết yêu cầu cô về bên anh là rất quá đáng. Dù sao cô cùng Lam Tư đã quyết định muốn ly hôn. Nhưng nếu cô còn thương anh ấy, mời cô đến nước Anh thăm anh ấy một lần...

_ Tôi!

Cô cúi đầu nhìn giấy chứng nhận ly hôn trên tay, cổ họng co rút nhanh. Bạch Vân dịu dàng nói.

_ Cô không cần phải miễn cưỡng, nếu đối với cô mà nói, chuyện này rất đau khổ, tôi có thể giúp cô đem giấy chứng nhận ly hôn đến cho Lam Tư kí. Sau đó đưa lại cho cô.

_ Không!

Cô ngẩng đầu, nhìn Bạch Vân, khàn khàn nhưng kiên quyết nói.

_ Tôi đi! Tôi đi với cô!

Nghe được câu trả lời của cô, Khấu Thiên Ngang cùng Bạch Vân đều thở dài nhẹ nhõm. Tuy rằng cảm thấy đối Mạc Liên rất ngượng ngùng nhưng nếu theo biểu hiện của Lam Tư gần đây, không muốn nhắc tới Mạc Liên. Chỉ sợ hiện tại chỉ có cô, mới có thể làm cho Lam Tư tỉnh lại. Hoặc là càng tệ hơn? Nói thật, vợ chồng bọn họ lưỡng lự cũng rất lâu nhưng sau một tuần thảo luận đều đồng ý nếu không tìm Mạc Liên mọi chuyện chắc sẽ còn tệ hơn.

Mùa xuân Nước Anh. Mạc Liên cùng Bạch Vân cùng nhau từ New York bay đến Luân Đôn, ngồi xe một lúc lâu mới đến được nhà công tước.

Biệt thự Ace.

Đó là tên của Lam Tư ở nước Anh, theo lời Bạch Vân nói biệt thự đã được ba trăm năm. Tất cả đất quanh đây đều thuộc gia sản của nhà Ace. So với trang viên Bart gia, Ace đặc có vẻ không phô trương như vậy. Nó hết thảy đều rất thanh lịch, mỗi một nơi đều có dấu ấn lịch sử, lại có vẻ càng thêm lạnh như băng. Lúc hai cô tới, trời đổ mưa phùng nhè nhẹ. Trên thực tế, từ lúc hai người xuống máy bay, mưa vẫn như thế không ngừng. Hai vị bảo vệ miễn cưỡng cho hai cô và cổng. Trong nhà, một vị quản gia tóc trắng xóa đứng chào, bên cạnh là hai mươi mấy người hầu. Việc chào đón này lúc trước đều làm cho cô sợ chết khiếp nhưng từ sau khi lấy Lam Tư, cô đã dần quen được.

_ Lane, xin chào!

_ Khấu phu nhân, thật vui khi gặp lại cô.

Bạch Vân mỉm cười, sau đó nói.

_ Hi vọng ông không để ý, tôi hôm nay dẫn thêm một người bạn. Đây là Mạc tiến...

Trên lầu đột nhiên một tiếng vỡ lớn truyền xuống, chặn ngang lời giới thiệu của Bạch Vân. Tất cả mọi người ở nháy mắt cứng đờ, tứ phía tiếng vỡ là liên tiếp những lời phẫn nộ. Nhưng vì khoảng cách quá xa nên không nghe rõ.

_ Xem ra quái thú của chúng ta tỉnh rồi.

Bạch Vân nhếch môi, cười khổ nói. Mạc Liên nhìn về hướng có thanh âm truyền đến, không thể tin được kia thật là anh. Nhưng này thật là anh cho dù cách đến mấy cô vẫn nhận ra giọng nói anh.

_ Chúng ta trước hết đến chỗ cho cô nghỉ ngơi. Còn Lam Tư chở xem đến tối tâm tình anh ấy có tốt hơn không.

Bạch Vân nắm chặt tay cô, Mạc Liên tự nhiên có cảm giác chị dâu của anh sợ cô hối hận quay đầu chạy ra cửa. Đúng lúc này, tiếng vỡ của thủy tinh lại vang lên khiến cô giật nảy mình. Mạc Liên có thể thấy Bạch Vân cũng hoảng sợ. Nhìn về hướng phát ra tiếng đồ rơi vỡ loảng xoảng, cô quay đầu hướng về phía hành lang thì thấy một chiếc ghế nằm chỏng trơ.

_ Anh ấy bình thường ném đồ như thế bao lâu?

Cô nghe được chính mình mở miệng hỏi. Bạch Vân chần chờ một chút, mới thành thực thở dài nói.

_ Tùy tình huống, có đôi khi một chút thì xong, có đôi khi anh ấy sẽ ném hết cả một giờ. Chúng tôi đã muốn tận lực dọn hết những thứ anh có thể ném ra ngoài.

Cô vừa mới dứt lời, một khay đựng ly sữa, bánh mì, bơ, trái cây, rau xà lách salad theo hướng cửa sổ mà bay xuống dưới, cùng cái ghế kia phơi thây ở hoa viên.

_ Cái này quá đáng lắm rồi!

Mạc Liên nhíu mày, bước qua người Bạch Vân nhanh chóng đi lên lầu. Tất cả mọi người hoảng sợ, Bạch Vân liền đuổi theo.

_ Liên, chờ đã!

Bạch Vân ở lầu hai bắt được cô, thở gấp nói.

_ Chờ một lát, cô tốt nhất hiện giờ đừng vào đó. Nghỉ ngơi một chút rồi hãy vào sau.

_ Dù sao sớm hay muộn đều phải vào, gặp trễ chi bằng gặp sớm vậy.

Hành lang dài bên phải lại truyền đến anh rít gào, cô mỉm cười nhìn Bạch Vân nói.

_ Cô yên tâm, tôi biết phải làm gì với anh ấy.

Nói xong, cô xoay người liền hướng bên phải đi đến. Bạch Vân ngẩn ngơ, lần này không đuổi theo. Nhìn Mạc Liên một đường đi vào phòng, dáng người phát ra toàn phóng xạ tức giận, cô không khỏi mỉm cười, xem ra cô lo thừa rồi. Nếu vị này Mạc tiến sĩ này đã nghe tình trạng của anh, lại thấy anh gào thét như thế mà vẫn dám đi vào, chắc chắn cô ấy có đủ dũng khí đối kháng với Lam Tư. Hình như cô ấy cũng có gan làm công tước phu nhân.
Chương Trước/36Chương Sau

Theo Dõi