Chương Trước/36Chương Sau

Bảo Bối Thông Minh Định Hôn Phu

Chương 29

Giọng nói mệt mỏi của công tước phu nhân còn vang vọng bên tai. Mạc Liên thật sự không thể lại trách cứ bà, chỉ cảm thấy vì người bà này mà bi thương, vì Lam Tư mà cảm thấy khổ sở. Cho đến khi công tước phu nhân nói rõ chuyện của anh, cô mới chính thức hiểu được vì sao anh lại hận đời cùng bi quan đến thế. Thật ra, anh có thể chống cự đến bây giờ quả là đã khiến cô kinh ngạc không ít. Vào lúc đó, anh đã lựa chọn George làm cha anh nhưng George · Bart lại phản bội anh hai lần. Một lần là vào sinh nhật năm mười tám tuổi của anh, George tìm về Khấu Thiên Ngang, và một lần khác chính là khi anh gặp tai nạn giao thông. Thở dài, cô xoay người đi ra khỏi thư phòng, lên lầu trở về phòng. Còn chưa vào đã thấy cửa mở toang, cô cảm thấy kì lạ đi đến cửa sổ nhỏ. Sau đó thấy một đứa trẻ đứng bên giường, cầm trong tay một quyển cổ tích, tò mò nhìn Lam Tư.

_ Trời ạ, chính là con trai của anh cả.

Cô còn chưa kịp đi vào, liến nghe cậu bé kia mở miệng hỏi.

_ Vì sao chú luôn nằm trên giường?

Cô hô hấp cứng lại, chớp mắt cô còn nghĩ đến việc Lam Tư sẽ điên lên bóp chết đứa trẻ kia nên vội vàng đi vào kéo đứa bé kia ra. Nhưng Lam Tư ở một giây cuối cùng lại khắc chế tinh thần trả lời đứa nhỏ.

_ Bởi vì ta gặp tai nạn giao thông.

Anh khàn khàn nói.

_ Chân của ta bị gãy, không có cách nào xuống giường được.

Đứa nhỏ trừng lớn mắt, sắc mặt có chút tái nhợt.

_ Đau lắm không?

Anh buồn bã.

_ Rất đau.

Đứa trẻ vẻ mặt nghiêm túc nhìn anh, sau đó nói.

_ Chú có muốn cháu kể cho chú nghe truyện cổ tích không? Mỗi lần cháu bị bệnh, mẹ luôn kể chuyện cho cháu nghe.

Lam Tư nhìn đứa trẻ, trên mặt hiện lên vẻ mặt phức tạp, ngay lúc cô còn nghĩ đến anh sẽ cự tuyệt thì anh lại gật gật đầu. Đứa trẻ liền mỉm cười rạng rỡ, ngồi xuống bên giường, cầm lấy cuốn sách, bắt đầu kể.

_ Ngày xửa ngày xưa, ở trong rừng rậm, có một cái con thỏ tên Haby...

Cô đứng tại chỗ, nhìn Lam Tư kiên nhẫn nghe đứa trẻ kể chuyện. Tuy rằng anh không tươi cười, nhưng cũng không để lộ dáng vẻ miễn cưỡng. Anh thậm chí khi đứa trẻ hỏi anh từ này đọc thế nào, anh cũng trả lời. Người nào đó khẽ chạm đầu vai của cô, cô hoảng sợ, quay lại liền thấy Bạch Vân. Bạch Vân đưa mặt hướng ra ngoài, cô gật gật đầu, im lặng không một tiếng động cùng cô i đi ra ngoài.

_ Làm sao có thể......?

Mới đến hành lang, cô liền nhịn không được đặt câu hỏi.

_ Tôi cũng không biết.

Bạch Vân cười cười, vỗ về ngực nói.

_ Tôi vừa mới xoay người nói điện thoại, A Kính đã không thấy tăm hơi, tôi nghĩ nó sẽ rất ngạc nhiên, vì sao Lam Tư có thể nằm hoài trên giường.

_ Hù chết tôi, tôi còn tưởng rằng Lam Tư sẽ tức điên lên mà bóp chết nó.

Mạc Liên nói.

_ Tôi cũng vậy.

Bạch Vân gật gật đầu.

_ Hai người không khỏi nhìn nhau cười.

_ Kì thật, tôi nghĩ Lam Tư biết Khấu từ đó đến giờ không muốn tranh giành thứ gì của anh hết.

Bạch Vân nói.

_ Chính cũng bởi vì biết nên anh càng ngày càng khó chịu.

Mạc Liên nhếch môi, bất đắc dĩ cười cười.

_ Cả đời anh ấy, chịu giáo dục phải trở thành tổng tài của Bart gia. Nhưng đến cuối cùng, một tai nạn xảy ra khiến Bart lão gia lại chọn chồng cô.

Bạch Vân nghe thấy liền sửng sốt.

_ Chọn cái gì?

_ Tổng tài của tập đoàn.

_ Cái kia!

Bạch Vân bật cười.

_ Cô hiểu lầm lầm rồi, Khấu chỉ là quản lí chi nhánh, anh đối với việc làm tổng tài không có hứng thú. Lần này là vì bất đắc dĩ, cho nên anh mới chịu đáp ứng cha, trước khi Lam Tư hồi phục thay anh quản lí.

Mạc Liên sửng sốt.

_ Nhưng là Lam Tư nói cha bảo anh ấy an tâm từ từ dưỡng bệnh...

Bạch Vân nghe vậy thở dài.

_ Tôi đoán anh ấy đã hiểu sai ý. Kì thật ý cha chính là mong anh dưỡn bệnh đễ mau chóng khỏe mạnh. Ông nói như vậy bởi vì sợ Lam Tư sẽ vì nôn nóng mà không chịu an dưỡng cho khỏe hẳn. Tôi nghĩ Lam Tư đã bị cha làm tổn thương quá sâu cho nên mới hiểu lầm ý ông như vậy.

_ Cho nên Bart lão gia không có ý muốn con ông lên làm tổng tài?

_ Ông đương nhiên là tìm con ông nhưng đứa con ấy trăm phần trăm là Lam Tư.

Bạch Vân mỉm cười nói.

_ Lam Tư mười năm qua khiến tài sản của tập đoàn Bart tăng lên đến bội số. George tuy ngoan cố nhưng ông không ngu xuẩn.

Mạc Liên nhìn cô.

_ Nếu George thật sự để ý đứa con này của ông. Vì sao đến bây giờ cũng không ghé qua thăm anh?

Theo lời của Lane, cô biết anh em Lam Tư đều đến thăm anh chỉ duy nhất Bart lão gia chưa từng đến.

_ Ông rất muốn.

Bạch Vân hít một hơi thật sâu.

_ Do bác sĩ không cho phép ông đến.

_ Vì sao?

Mạc Liên khó hiểu.

_ Cha vừa nghe nói Lam Tư gặp tai nạn giao thông tính mạng nguy kịch, bệnh tim liền tái phát. Lúc Lam Tư nằm viện, ông cũng nằm viện. Tuy rằng sau lại tình huống rất vòng vo, nhưng cô cũng biết, cha con họ tính tình không tốt. Nếu như cho họ gặp nhau có lẽ tình hình càng tệ hơn.

_ Lam Tư biết cha nhập viện không?

_ Biết, tôi đã nói nhưng chỉ sợ anh không tin.

Bạch Vân bất đắc dĩ lại thở dài nói.

_ Tôi thật sự không nghĩ như thế nhưng niềm tin của anh đối với Bart lão gia đã hoàn toàn phá sản. Trừ phi kì tích xuất hiện, nếu không chỉ mong thời gian sẽ hóa giải thù hận giữa anh và cha.

Mạc Liên trở lại phòng thì đã đến giờ dùng cơm tối. Không nghe tiếng kể chuyện, cô tưởng rằng con trai Bạch Vân đã rời đi. Bước tới cửa phòng mới phát hiện đứa trẻ kia đang ngủ. Mà cái người đàn ông tính tình táo bạo ấy lại giúp cậu bé đắp chăn. Cổ họng cô nghẹn cứng, chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt khí nảy lên hốc mắt. Anh ngẩng đầu, thấy cô. Cô đi lên, anh đã mở miệng.

_ Nhóm của cô nên bảo vệ nó, tôi có lẽ sẽ làm nó bị thương.

_ Có lẽ nhưng anh không có.

Cô hỗ trợ anh ngồi trên xe lăn, nhẹ giọng nói.

_ Anh có lẽ rất đáng ghét nhưng anh không giống với những gì anh đang nói và mọi người suy nghĩ.

Anh bĩu môi giác, tự giễu nói.

_ Đừng hi vọng vào tôi nhiều quá!

Giống như để chứng minh lời nói này của anh, buổi tối của anh toàn hoàn khó nuốt. Anh không hề im lặng ngậm miệng, làm tất cả mọi người căng thẳng, ngược lại không ngừng mở miệng châm chọc phê bình. Mỗi người trên bàn cơm đều bị anh phê bình qua. Anh châm chọc Adam không làm việc đàng hoàng, anh phê bình Đường Lâm giựt giây Adam bắt anh theo cô chạy loạn. Anh bảo bà nội là bạo quân ngang ngược lộng hành. Anh thậm chí cười nhạo Bạch Vân phát âm tiếng Anh không chuẩn.

_ Nếu cháu còn không biết giữ lễ phép tối thiểu trên bàn ăn...

Katy rốt cục chịu đủ sự châm chọc của cháu nội, bà buông dao nĩa, để tránh mình đem đồ ăn ném và mặt anh.

_ Ta sẽ ném cháu ra ngoài.

_ Cho nên tôi về sau có thể không cần lại đến nơi này chịu sự ân sủng của bà phải không?

Lời nói ác độc của anh khiến sắc mặt công tước phu nhân rắng bệch.

_ Đủ rồi!

Mạc Liên bỏ lại đồ ăn, đột nhiên đứng dậy, giúp anh đẩy xe lăn đi ra khỏi phòng ăn, thẳng một đường ra ngoài cho đến khi đến vườn hoa mới chịu ngừng lại.

_ Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra với anh?

Cô nổi trận lôi đình nhìn anh hỏi.

_ Lễ phép, quan tâm đến người khác một chút khó lắm sao?

_ Quan tâm? Bà phù thủy độc ác kia máu không có chút độ ấm. Cái bà ấy quan tâm chỉ là lợi ích của gia tộc Ace của bà ta thôi.

_ Dù cho trước kia bà ấy có làm sai gì cũng đã phải chịu trừng phạt rồi, không cần anh trừng phạt bà! Cho dù anh là công tước Ace, nơi này vẫn là nhà của bà, anh ít nhất phải biết tôn kính chứ?

_ Tôi muốn đối với ai thế nào đều là chuyện của tôi. Cô thấy không vừa mắt có thể biến về New York.

Cô hít sâu, sau đó gót chân xoay tròn, bỏ lại anh, xoay người liền hướng trở về. Nhìn bóng dáng cô không quay đầu lại, anh chậm nửa nhịp phát hiện chính mình không thể tự trở về, không khỏi tức giận quát.

_ Chết tiệt, cô không thể để tôi ở đây!

Cô dừng lại, quay đầu, hai mắt bốc hỏa nói.

_ Trừ phi anh đồng ý tối anh cùng người nhà nói chuyện giải thích đàng hoàng. Nếu không anh đừng mơ tôi đưa anh về để anh hạ nhục họ! Katy nói đúng, nếu anh ngay cả lễ phép cơ bản cũng không hiểu, sẽ không nằm ì ra giường. Adam cùng Đường Lâm bỏ lại công tác đến giúp đỡ, chăm sóc anh, Bạch Vân mang theo đứa nhỏ tới nơi này cùng anh, để lại anh cả Khấu Thiên Ngang một mình ở New York quản lí tạm thời giúp anh. Kết quả anh lại nói với họ những gì?

_ Giúp tôi? Hắn còn ước gì được giúp tôi cả đời kìa.

Anh rít gào.

_ Nếu anh ấy thật sự phải ở New York cả đời, kia cũng là chính do anh tạo thành!

Cô tức giận hét lại.

_ Tôi đến đây đã hai tháng, anh đối với việc làm vật lí trị liệu căn bản tuyệt không phối hợp. Chết tiệt, tôi còn phải uy hiếp đem anh trói lại có được sự hợp tác của anh. Tất cả mọi người đều hi vọng anh đi lại được chứ không phải chỉ có mình anh.

Anh cứng đờ, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

_ Anh có tiền, có thế, đó chính là báu vật của anh. Chỉ cần anh nghĩ, muốn một lần nữa đứng lên tuyệt đối không phải việc khó! Nếu anh đồng ý soi gương, anh sẽ biết vết sẹo trên mặt không hề đáng sợ như thế. Nếu anh thật sự thực để ý, phẩu thuật thẩm mĩ hiện tại cũng rất tiên tiến vậy anh rốt cuộc sợ hãi cái gì?

Anh một lời cũng không nói được, mím môi trừng mắt nhìn cô.

_ Nói đi! Anh rốt cuộc đang sợ cái gì?

Anh vẫn trầm mặc không nói, tựa như tường đá cứng rắn, dù cho cô có kích động thế nào cũng không trả lời. Nước mặt trên mi trào ra, Mạc Liên không còn sức để truy vấn, chính là nhắm lại mắt, lại xoay người rời đi.
Chương Trước/36Chương Sau

Theo Dõi