Chương Trước/71Chương Sau

Bệnh Chiếm Hữu

Chương 45-2: "Anh Ơi, Em Nhớ Anh Lắm!"

Editor + beta: Sel

Nhưng đúng là người tính không bằng trời tính.

Máy bay đến trễ, Thời Ôn trở về Nam Đều cũng chậm một ngày so với dự kiến. Trên đường đi cô đã gọi vài cuộc điện thoại cho Trần Trì nhưng cậu đều không nghe.

Có lẽ là tức giận rồi.

Thời Ôn về tới nhà cũng không kịp nghỉ ngơi, thay quần áo liền đến nhà của Trần Trì. Ấn chuông cửa hồi lâu cũng không có người mở, Thời Ôn từ trong túi lấy ra chìa khoá dự phòng lúc trước Trần Trì đưa cho cô.

Phòng khách trống không, không có bóng dáng của Trần Trì.

Thời Ôn nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ, nhìn thấy trong chăn phồng lên một đoàn.

Bây giờ cũng đã giữa trưa rồi mà cậu vẫn còn ngủ?

Cô đi tới gần, vốn dĩ muốn doạ cậu một phen, lại đột nhiên không kịp chuẩn bị mà thấy khuôn mặt cậu đầy vết thương.

Tâm của Thời Ôn giống như bị kim châm một chút.

Thời Ôn: "Anh ơi!"

Cậu không tỉnh.

Thời Ôn đem chăn kéo ra, nhìn đến trên người cậu lớn bé vết thương đều có cả, nhìn đến nỗi tay đều phát run. Cô lại đắp chăn lên giúp cậu, sờ sờ gương mặt Trần Trì muốn gọi cậu dậy, nhưng lúc này mới phát hiện người cậu nóng hầm hập.

Tay cô để lên trán cậu.

Độ ấm không bình thường.

-

"Miệng vết thương bị nhiễm trùng khiến cậu ấy bị sốt cao, may là còn đưa đến kịp. Nhưng hiện tại vẫn còn đang hôn mê." Bác sĩ cầm báo cáo, lại ngước mắt nhìn Thời Ôn: "Cháu là gì của cậu ấy? Hai đứa chắc cũng chưa thành niên đúng không? Thế thì nhanh gọi người nhà của cậu ấy đến đi."

Thời Ôn nói cảm ơn xong liền ra khỏi phòng, cô ngồi vào trên ghế dài ngoài hành lang.

Còn may không nghiêm trọng.

Nhưng còn người nhà? Làm thế nào mới liên lạc được với người nhà của cậu đây?

Điện thoại của cậu ngoại trừ số của cô ra thì không có ai cả.

Đúng rồi, Vương Đình là lớp trưởng, có lẽ sẽ có tư liệu cá nhân của Trần Trì, chắc cũng sẽ biết cách liên lạc với mẹ của cậu.

Ngay sau đó Thời Ôn liền gọi cho Vương Đình, đầu dây bên kia có chút ầm ĩ, có lẽ họ hàng nhà cô nàng tới chơi. Vương Đình nghe cô nói xong liền nói sẽ gọi điện cho Ngô Đông hỏi một chút.

Một lúc sau, Vương Đình gửi một dãy số tới.

Thời Ôn hít sâu mấy lần, ấn gọi.

"Ai vậy?"

Giọng của người phụ nữ không phải thật sự ôn nhu mà còn có chút hơi vội, làm Thời Ôn có cảm giác nếu hai giây sau cô không nói câu nào, người phụ nữ này nhất định sẽ tắt máy.

Thời Ôn cũng không nghĩ nhiều được như vậy.

"Chào cô, cháu là bạn cùng lớp của Trần Trì, cậu ấy hiện tại đang ở bệnh viện, bác sĩ yêu cầu người nhà phải đến, cô có rảnh không ạ?"

Đầu dây bên kia an tĩnh một hồi.

Trong lòng Thời Ôn lại loạn như ma.

Nếu bà ấy không tới thì phải làm thế nào bây giờ?

Thời Ôn nhéo góc áo, thử hỏi: "Cháu gửi địa chỉ bệnh viện cho cô nhé?"

"Gửi đi."

Nói vậy nghĩa là sẽ đến đi?

Trần Trì vẫn còn đang hôn mê, vết thương trên người cũng được bác sĩ xử lí tốt, nhìn qua rất chật vật, lại chọc người đau lòng.

Thời Ôn ghé vào mép giường của cậu, sau đó lại dần dần thiếp đi.

Lúc cô tỉnh lại, mặt trời đã lặn xuồn được một nửa. Thời Ôn ngủ sâu, nhất thời không phân biệt được bây giờ là chiều tối hay là sáng sớm.

Cô lung tung nhìn xung quanh, cuối cùng đối diện với đôi mắt của Trần Trì.

Không biết cậu đã tỉnh từ lúc nào, nghiêng đầu nhìn chằm chằm cô, khuôn mặt tiều tuỵ nhưng ánh mắt một chút cũng không giống người bệnh.

"36 ngày?"

Câu nói đầu tiên của Trần Trì chính là câu này.

Thời Ôn biết cậu sẽ không dễ gì bỏ qua chuyện này: "Máy bay đến trễ, xin lỗi anh, em về muộn một ngày!"

Trần Trì mím môi, biểu tình cũng không hề buông lỏng.

Thời Ôn thấy vậy, một tay chui vài chăn, cầm lấy bàn tay không ghim kim của cậu

"Anh ơi! Em nhớ anh lắm!"

Lúc đầu chỉ là muốn dỗ dành cậu nên mới nói, nhưng không ngờ nói ra rồi mới biết lời này là thật lòng.

Mặt mày của cậu buông lỏng vài phần, quay đầu sang hướng khác.

Có người đẩy cửa bước vào.

Là hai hộ sĩ, bọn họ đẩy xe, đem cơm chiều chia cho từng bệnh nhân.

Thời Ôn nhìn đến thức ăn quá mức thanh đạm kia, đoán chắc rằng Trần Trì sẽ không thích ăn.

Nhưng cô vẫn hỏi một chút: "Anh ăn cơm chiều nhé?"

Quả nhiên Trần Trì ghét bỏ mà nhắm mắt lại không thèm nhìn.

Hộ sĩ dặn dò bệnh nhân xong liền rời đi. Mới vừa đi ra cửa, một trong hai hộ sĩ lập tức nói:

"Cô có nhìn thấy nam sinh ngồi dựa cửa sổ kia không? Đẹp trai thật đấy!"

Hộ sĩ còn lại tiếp lời: "Đúng là đẹp trai thật nhưng mà cậu ta có bạn gái rồi. Hơn nữa cô bạn gái cũng rất xinh đẹp."

"Đẹp thì đẹp thật nhưng cô không phát hiện nam sinh kia một chút cũng không thèm phản ứng cô bé kia à? Tôi đoán chắc chắn là cô bé kia đơn phương. Toàn bộ quá trình đều là cô bé hỏi han ân cần, nam sinh kia lại một câu cũng không thèm trả lời. Nhìn rất không kiên nhẫn ấy."

"Hình như là như vậy."

"Vừa rồi cô bé bảo nam sinh ăn cơm, cậu ta cũng không thèm để ý trực tiếp nhắm mắt lại. Tôi cảm thấy không lâu nữa là chia tay rồi."

"Vết thương trên người cậu ta vừa nhìn là biết  do đánh nhau, hiện giờ nữ sinh ngoan ngoãn đều thích nam sinh hư à?"

"Nam nhân không xấu nữ nhân không yêu mà. Tôi chắc chắn chúng ta đưa cơm xong, cậu ta ngay cả một miếng cơm cũng không động đến. Cô bé kia mềm mềm mại mại, căn bản không hold được nam sinh như thế này đâu!"

Thời Ôn dỗ dành Trần Trì một hồi liền miệng khô lưỡi khô, từ lúc ngồi trên máy bay về đây cô chưa uống một miếng nước nào đâu.

Cô cầm lấy ly nước trên bàn, bởi vì khát nên uống có chút nhanh, khoé miệng rơi ra vài giọt, cô tuỳ ý liếm đi.

Lại hỏi Trần Trì: "Anh có muốn uống không?"

Cô lắc nhẹ cái ly, lại thấy Trần Trì thẳng lăng lăng mà nhìn mình, ánh mắt tuỳ ý lại trần trụi.

Cô không biết cậu lại nghĩ tới cái gì, cũng không suy nghĩ nhiều. Đợi một hồi vẫn không thấy cậu trả lời, cô dứt khoát đem cái ly để lại trên bàn.

Cửa phòng bệnh mở ra.

Tim Thời Ôn đập nhanh một nhịp.

Là mẹ của Trần Trì sao?

Cô thử thăm dò mà nhìn qua, nhưng không phải, mà là hai hộ sĩ vừa rồi.

Hai hộ sĩ đi tới các giường hỏi han một vòng, cuối cùng mới đi tới chỗ Trần Trì.

Hai người liếc nhau.

Một hộ sĩ mở miệng: "Sao cậu còn chưa ăn cơm? Để nguội không có tốt đâu!"

Thời Ôn thấy hộ sĩ nói rất đúng, liền ôn nhu khuyên:

"Trần Trì, anh mau ăn đi. Nếu anh lại phát sốt thì làm sao?"

Trần Trì nhíu mày.

Hai hộ sĩ lại liếc nhau. Một người đột nhiên nhìn thấy một bàn tay của Thời Ôn để trong chăn, lông mi liền dựng lên.

Giờ nào rồi còn cầm tay? Một tay cậu truyền dịch, một tay bị nắm thì ăn thế nào được?

Hôi sĩ: "Em gái nhỏ này, phiền em tránh ra để chị nâng cao chỗ dựa lên một chút, chắc tư thế này không thoải mái!"

Thời Ôn nghe tư thế này khiến cậu không thoải mái liền lập tức đồng ý: "Vâng."

Cô muốn đứng lên, lại cảm giác được bàn tay của Trần Trì nắm chặt lấy tay cô. Cô giật giật tay, cậu lại càng dùng sức.

Lúc này hộ sĩ còn lại cũng phát hiện tay của Thời Ôn còn trong chăn, sắc mặt biến đổi:

"Này em gái, người bệnh phải ăn cơm theo đúng quy luật, bây giờ muộn lắm rồi, bảo em tránh sang một bên cũng không được à?"

Thời Ôn không biết mở miệng như thế nào, cô thật sự cũng rất muốn đứng lên mà.

Cô nhìn Trần Trì ra hiệu nhưng đối phương lại lười biếng dựa vào thành giường, biểu tình đạm nhiên, giống như người túm tay cô không chịu thả ra không phải là cậu.

Hộ sĩ nhìn Thời Ôn vẫn không đi ra liền chịu không nổi, cô ta đi đến cạnh Thời Ôn, cố ý "nha" một tiếng: "Hôm nay nóng như vậy em còn thấy lạnh à? Còn đem tay giấu trong chăn, không cần phải làm vậy đâu!"

Nói xong cô ta liền xốc chăn lên, nhìn đến một màn dưới chăn, đúng là sét đánh giữa trời quang.

Dưới chăn, không giống như trong tưởng tượng, nữ sinh mặt dày mày dạn mà lôi kéo nam sinh, mà là nam sinh nhìn có vẻ không để ý nữ sinh lại đang gắt gao nắm chặt lấy tay nữ sinh, không chịu buông ra.

Sel: nhanh thật đấy, mới đó mà truyện đã được 10k vote rùiii ???? cảm ơn mọi người nhaaa!!!
Chương Trước/71Chương Sau

Theo Dõi