Chương Trước/111Chương Sau

Bị Phú Nhị Đại Theo Đuổi

Chương 108: Sau Khi Cưới (4)

Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Chị Lưu ở văn phòng bỗng yên tĩnh như gà.

Nếu người khác mạnh hơn bạn chỉ một chút xíu, bạn có thể hâm mộ hoặc ghen ghét. Nhưng nếu người khác ở độ cao mà mà bạn căn bản không với tới nổi, đến hâm mộ hay ghen ghét cũng không có.

Đêm hôm đó, đồng nghiệp cùng thấy Văn Dụ, lặng lẽ nói với chị ta: “Nhìn kỹ lại, mới thấy Kỷ An Ninh từ đầu đến chân đều khác lạ.”

Chị Lưu sau khi nghe xong, lặng thầm quan sát kĩ càng. Quần áo Kỷ An Ninh phù hợp với quy định văn phòng, kiểu dáng cũng không cầu kỳ, rất đơn giản. Nhìn qua thì không gây chú ý mấy, nhìn kĩ mới phát hiện đúng là rất đơn giản, nhưng đều là thiết kế đẹp, cắt may tinh tế.

Đồng nghiệp này còn kề tai nói nhỏ, lặng lẽ nói: “Tôi có qua HR nghe ngóng, cô ta không phải được phỏng vấn vào đây, cô ta được đưa vào, hồ sơ cá nhân của cô ta cũng không nằm ở chỗ chúng ta, mà nằm bên tổng bộ tập đoàn.”

Ý nói là Kỷ An Ninh có lẽ được người chống đỡ.

Chị Lưu và người này trong phòng làm việc đều ngậm chặt miệng, ai cũng không nói.

Lúc ăn cơm, Kỷ An Ninh cúi người, lộ ra dây chuyền đeo chỗ cổ.

Có nữ đồng nghiệp nhìn thấy, nói: “Lớn thật đấy. Viên này là kim cương tự nhiên à?”

Kỷ An Ninh sờ lên, nói: “không phải, là kim cương nhân tạo.”

Kim cương nhân tạo không đáng bao nhiêu tiền, nữ đồng nghiệp kia ồ một tiếng, nói thêm: “Đẹp thật.”

Bỗng nhiên lại thấy vòng tay Kỷ An Ninh, lúc này hứng lên, nhìn kỹ một chút, hỏi: “Đây là kiểu của Cartier đúng không?”

Kỷ An Ninh nói: “Ừ.”

Nữ đồng nghiệp khen: “Cái này đẹp quá.”

Mấy ngày sau, nữ đồng nghiệp kia đeo một cái giống vậy tới: “Chị cũng mua một cái giống vậy này.”

cô nàng vươn tay ra so với Kỷ An Ninh, nói: “Hử? Sao cảm thấy cứ khác khác. Cái của em không đủ sáng! Chị nói này, cho dù mua hàng nhái em cũng phải so sánh mấy chỗ với nhau, mỗi nhà làm một kiểu riêng. Chị Tôn, chị xem, có phải của em sáng hơn không?”

Tôn Mộng Như bị gọi tên, cười nói: “Để tôi xem thử.”

Kỷ An Ninh không định so sánh, nhưng nữ đồng nghiệp kia đã đưa tay ra, cô cũng im lặng đưa tới.

Tôn Mộng Như nâng cổ tay hai người lên, tập trung nhìn kĩ.

Có một nam đồng nghiệp uống nước đi ngang qua, cầm cái cốc liếc thử. Đúng thật là vòng tay của nữ đồng nghiệp kia sáng hơn, nhưng cổ tay Kỷ An Ninh, trắng nõn tựa tuyết, khớp xương hơi nhô lên, làm trong lòng người bỗng có cảm giác khác thường.

Nam đồng nghiệp kia liền uống thêm mấy ngụm nước, mới đem ánh mắt rời đi, vội đi qua.

Tôn Mộng Như tập trung nhìn một lát, lẩm bẩm: “Cartier à...”

Nữ đồng nghiệp nói: “Đúng vậy, đều là hàng nhái Cartier.”

Chị Lưu ngẩng đầu liếc qua. Chị ta và Tôn Mộng Như đều là tổ trưởng, thu nhập giống nhau. Nhưng tiền của chị Lưu đều tiêu vào tiền học thêm của con với tiền đi trại hè, Tôn Mộng Như lại đang độc thân, tự kiếm tự tiêu, sống rất thoải mái. Hai người có cùng thu nhập, nhưng lại sống cuộc sống hoàn toàn khác biệt.

Bởi vậy, chị Lưu không hiểu rõ mấy thứ đắt tiền, Tôn Mộng Như cũng tính là tinh thông.

Chị Lưu nhạy bén phát hiện, ánh mắt Tôn Mộng Như là lạ.

Tôn Mộng Như ngẩng đầu, mỉm cười với nữ đồng nghiệp kia: “Đúng thật là của cô sáng hơn.”

Nữ đồng nghiệp vui vẻ, hảo tâm nói với Kỷ An Ninh: “Chút nữa chị sẽ gửi link trang web kia cho em, bọn họ làm giống lắm.”

Kỷ An Ninh mỉm cười gật đầu.

cô chạm mắt với Tôn Mộng Như, hai người đều rất bình tĩnh, trong ánh mắt đều hiểu ý đối phương.

Có một ngày hai người gặp nhau ở nhà vệ sinh, cùng rửa tay. Kỷ An Ninh cúi người, dây chuyền đính viên kim cương nhân tạo rủ xuống.

Tôn Mộng Như liếc qua, không nhịn được hỏi: “cô có vẻ rất thích sợi dây chuyền này.”

Kỷ An Ninh chạm vào nó rồi nói: “Sợ hù dọa mọi người cho nên không nói. thật ra đây là từ tro cốt của trưởng bối đã qua đời tạo thành.”

Tôn Mộng Như bừng tỉnh đại ngộ.

thì ra là thế.

Kỷ An Ninh đi vào công ty này là để rèn luyện học tập. cô định ở đây hai tháng rồi rời đi, sau đó tới từng công ty, bộ phận khác nhau để trải nghiệm.

không ngờ vừa qua tết Nguyên đán, giám đốc bộ phận gọi Kỷ An Ninh đi công tác cùng hắn.

Kỷ An Ninh có hơi kinh ngạc: “Em ạ?” cô luôn cảm thấy chuyện này không tới phiên người mới như mình.

“Ừ, phải đi bốn ngày.” Giám đốc Bành cười ôn hòa vô hại, “Người mới ít có cơ hội này lắm, em phải trân trọng đấy.”

Trực giác Kỷ An Ninh thấy chỗ nào không đúng, nhưng không quá quan tâm.

Quay về văn phòng, cô suy nghĩ, nói cho Tôn Mộng Như. đã ở đây một tháng, cô cảm thấy trong mấy đồng nghiệp nữ, Tôn Mộng Như là người đáng tin nhất, giữa sự đấu đá chốn văn phòng vẫn có thể tự mình đứng thẳng, đối với người mới có nghiêm ngặt nhưng vẫn giữ hòa ái, nguyện ý đưa chỉ đạo nhất định lẫn hỗ trợ cho bọn họ.

Tôn Mộng Như nghe xong liền nhíu mày, nói: “Sao lại gọi em đi?”

Kỷ An Ninh nói: “Em cũng không biết.”

Tôn Mộng Như ra ngoài lượn một vòng, quay về liền kéo Kỷ An Ninh vào cầu thang, hỏi: “Trong văn phòng có lời đồn rằng em có quan hệ ở tổng bộ, là thật à?”

Kỷ An Ninh kinh ngạc: “Sao lại hỏi cái này.”

cô không phủ nhận. Tôn Mộng Như hơi an tâm, nói với cô: “Nếu em thật sự có quan hệ thì dùng tới đi. Lần này đi công tác trừ em với Bành tổng, còn có Cung tổng công ty mình.”

Bành tổng là giám đốc Bành, Cung tổng là phó tổng công ty.

Kỷ An Ninh hỏi: “Bọn họ có vấn đề gì ạ?”

Tôn Mộng Như nói: “Tên họ Cung kia không phải người tốt, hắn ta thích sử dụng quy tắc ngầm với phụ nữ.”

Biểu cảm Kỷ An Ninh nghiêm túc: “thật ạ?”

Tôn Mộng Như gật đầu nói: “Trước kia, khi hắn vẫn còn là giám đốc, muốn động tay với chị, lúc đó chị vẫn còn là người mới. Nhưng con người chị, em biết rồi đấy, tính tình chị tương đối lớn...”

Tôn Mộng Như mặc dù là cô gái độc thân, nhưng năng lực mạnh, tính tình cũng cứng rắn.

Kỷ An Ninh do dự một chút hỏi: “Vậy chị...từng báo cáo chuyện này lên trên chưa?”

“không có chứng cứ.” Tôn Mộng Như nói, “Chuyện như vậy rất khó nói rõ. Mà khi đó chị còn là người mới, cho dù có chứng cứ, người ra khỏi công ty chắc chắn là chị. Chị không muốn bị mất việc.”

một cô gái độc thân tới nơi khác xông xáo, cũng chẳng dễ dàng gì.

Kỷ An Ninh im lặng.

“Còn nữa,” Tôn Mộng Như thức tỉnh cô, “Em được điều từ bên tổng bộ tập đoàn đúng không? Họ Cung chưa chắc biết, nhưng Bành tổng là giám đốc bộ phận, hắn không có khả năng không biết.”

Kỷ An Ninh nhíu mày lại.

Chính trị chốn văn phòng đúng là khiến người ta khó chịu.

Kỷ An Ninh về nhà, nói chuyện này cho Văn Dụ.

Văn Dụ nghiến răng cười: “Mẹ kiếp!”

Kỷ An Ninh, thành viên mới tới của tổ theo giám đốc đi công tác, làm hai người mới khác vô cùng hâm mộ.

Tôn Mộng Như mấy hôm nay vẫn luôn lo ngay ngáy. cô nàng nói tình huống mình biết cho cô bé này, cô bé vẫn cứ đi. Là cô bé này hoàn toàn chắc chắn mình có thể tự vệ? Hay là cam tâm tình nguyện đi đường tắt, chịu quy tắc ngầm?

Cùng là phụ nữ, Tôn Mộng Như không hi vọng là cái sau.

cô nàng đương nhiên không biết, tiểu Văn tổng của tập đoàn, cũng mang người đi tới cùng một chỗ.

Bốn ngày sau, Kỷ An Ninh bình an về lại văn phòng.

Phó tổng Cung và giám đốc bộ phận họ Bành kia đều biến mất khỏi văn phòng.

Tổng bộ chuyển tới một phó tổng giám đốc, phó giám đốc bộ phận thăng lên là giám đốc, Tôn Mộng Như được chuyển lên thành phó giám đốc.

Nhanh chóng thay đổi một trận, tất cả liền kết thúc.

Sau đó, thực tập sinh Kỷ An Ninh liền kết thúc công việc bên này, rời khỏi công ty.

Quân Quân được bảy tháng, lần đầu tiên gọi xưng hô đầu tiên trong đời “Ông”. Lúc được tám tháng, mới gọi mẹ và bố.

Mà đúng là hành động thực tế đã chứng minh, tình cảm được nuôi dưỡng lên, mà không phải sinh ra. Cả một nhà, Quân Quân thân với ông nội nhất.

Ai bảo ông ở bên bé nhiều nhất, đã thế còn chịu nằm rạp trên mặt đất, chổng mông lên cùng bé bò chứ.

Tới lúc tết xuân, Quân Quân đã nghe hiểu tiếng người, cũng có thể dùng mấy từ đơn giản để biểu đạt ý nghĩ của mình.

Tiến vào giai đoạn thú con đáng yêu, có thể làm người ta điên cuồng.

Bé còn chưa tới một tuổi, Văn Quốc An đã chọn trúng, thậm chí còn thu mua luôn một nhà trẻ tư nhân, cũng bắt đầu khảo sát trường học, xem xét nên mua ở đâu thì tốt.

Ông nhìn thấy trong tin tức có chuyện ngược đãi trẻ em ở mẫu giáo, tức run người. Khắc phục mạnh mẽ ngay nhân lực nhà trẻ mình mua, tiến hành huấn luyện cường độ cao, tăng tiền lương, đổi mới giám sát phần cứng, cam đoan nhà trẻ không có góc chết.

Lúc này ông mới thấy hài lòng, cam đoan với Văn Dụ và Kỷ An Ninh: “Đợi đến khi Quân Quân đi học mẫu giáo, đảm bảo con bé không có chuyện gì. Này, hai đứa nhìn xem, hai trường này, cái nào tốt hơn? Ta đang hơi do dự giữa hai trường này? Hay là mua cả hai?”

Hai vợ chồng trẻ đều không nhịn được xoa xoa thái dương.

Văn Quốc An nuông chiều Quân Quân quá mức, biểu hiện của ông trực tiếp ảnh hưởng tới cô nuôi trẻ cầm tiền lương của Văn gia, cô này cũng không nghiêm ngặt quản giáo Quân Quân quá mức, bị đánh một chút, đạp một chút cũng nhịn. Dù sao Văn gia trả lương cao, cô này cũng muốn ăn cơm.

Kỷ An Ninh chú ý tới Quân Quân cầm đồ chơi đánh cô nuôi trẻ, cảm thấy cứ tiếp tục thế này là không ổn.

cô bàn chuyện này thật kĩ với Văn Dụ, hai vợ chồng đạt thành nhất trí, Văn Dụ lại chạy đi tìm Văn Quốc An nói chuyện.

“Bố, bố có nhớ công ty dược Thịnh Đằng không?” Văn Dụ chọn chuyện này mở màn, “Con trai bọn họ học cùng trường với Kỷ An Ninh.”

Văn Quốc An, suy nghĩ nói: “Hình như có nghe, mấy năm trước con trai họ chết do tai nạn xe cộ thì phải?” Có chút ấn tượng.

Văn Dụ nói: “không phải tai nạn xe cộ, là con sắp xếp.”

Văn Quốc An trải qua sóng to gió lớn, nghe vậy cũng chỉ kinh ngạc nhìn anh một cái, hỏi: “Vì sao? Nó đắc tội với con ở chỗ nào?”

Văn Dụ nói chuyện Triệu Thần đã làm với Hạ Mạn cho Văn Quốc An: “hắn còn muốn xuống tay với Kỷ An Ninh. Bố nói con có thể chịu được không?”

Văn Quốc An “Hừ” một tiếng, gật đầu: “Chết cũng chẳng oan.”

Văn Dụ tam quan bất chính, cũng không phải vô cớ, đều là gia truyền cả.

Văn Quốc An hỏi: “Sao tự nhiên lại nhắc tới chuyện này?”

Văn Dụ nói: “Trước đó con từng điều tra hắn. Tên tiểu tử này, thật ra khi bé cũng không như vậy, sau này hắn được đưa tới thành phố Du, ở bên ông nội nên bị chiều hư. Hay nói cách thế hệ, cách thế hệ, chính là như vậy. Người già rất dễ dàng yêu chiều con cháu, bố nói đúng không?”

Văn Quốc An “Hừ” thêm một tiếng, nhấc cao máy tính bảng, che mặt lại: “Sao mấy đứa hiểu lòng mấy người lớn tuổi được.”

Văn Dụ kéo máy tính bảng xuống, nói: “Bố, bố mà như thế, sẽ dạy hư Quân Quân.”

Văn Quốc An không thừa nhận: “Quân Quân vẫn còn nhỏ, sao lại dạy hư được.”

Văn Dụ không hiểu nổi, nói: “Khi con còn nhỏ, rõ ràng bố dạy con rất nghiêm khắc, sao giờ bố lại thành thế này rồi?” Đúng là không thèm nói đạo lý.

Văn Quốc An mắng: “Con hay nhỉ? Con so được với Quân Quân à? Tự mình đi soi gương đi, Quân Quân đáng yêu hơn con gấp vạn lần!”

Văn Dụ: “...”

Bố thay đổi! Bố thay đổi rồi!

rõ ràng lúc bé, bố đã nói con là đứa bé đáng yêu nhất trên đời!!!

* Kim cương kỉ niệm làm từ tro cốt, cái rẻ nhất cũng gần 70 triệu, còn vòng tay Carier kia, mò được cái rẻ nhất cũng hơn 30 triệu, quả là một con người giàu ngầm.

**: cách thế hệ, là chỉ mối quan hệ giữa ông bà và cháu, ông bà thường yêu thương cháu hơn con mình. không tìm được từ Việt nào mô tả giống nên để nguyên.
Chương Trước/111Chương Sau

Theo Dõi