Chương Trước/111Chương Sau

Bị Phú Nhị Đại Theo Đuổi

Chương 109: Sau Khi Cưới (5)

*

Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Dù lẩm bẩm nhưng Văn Quốc An vẫn chú ý một chút đến phương pháp giáo dục của mình, bớt thoải mái đi một chút.

Cuối cùng Kỷ An Ninh và Văn Dụ cũng thoải mái thở một hơi. Chỉ là thi thoảng đi ngang qua phòng vui chơi, nghe thấy lão đầu tử này nói xấu sau lưng Văn Dụ: “Bố xấu nhất đúng không? Bố không cho ông nội thương Quân Quân quá nhiều. Hừ hừ, ông nội biết mà, nó đang ghen tỵ với Quân Quân nhà chúng ta.”

Văn Dụ: “...”

không còn gì để nói! = =

Mà, hình như cũng có chút... No no no, tất cả đều là nói hươu nói vượn cả, sao anh có thể ghen tỵ với khuên nữ nhà mình!

Văn Dụ thở phì phò chạy tới chỗ Kỷ An Ninh tìm an ủi, lẩm bẩm nói: “Chúng ta sinh thêm một đứa nữa đi!”

Chia chút ân sủng, đừng để lão đầu tử suốt ngày quấn quýt bên Quân Quân, bỏ mặc con trai.

Kỷ An Ninh bực mình, cắn anh một cái: “Sinh con ra vì cái này à?”

Nhưng thật ra những người như bọn họ phần lớn không sinh mỗi một đứa. Huống chi Quân Quân sinh ra cứ như thỏi nam châm, kéo ba con người vốn không có quan hệ máu mủ nối liền với nhau, hai người đều chuẩn bị sau này sẽ sinh thêm.

Họ đều muốn trong ngôi nhà này, đầy ắp tiếng cười vui tươi và sức sống.

Chỉ là giờ vẫn còn sớm, Quân Quân vẫn còn nhỏ. Hai người thống nhất, quyết định chờ thêm hai năm rồi tính tiếp.

Kỷ An Ninh dùng thời gian một năm, ở trong mấy bộ phận khác nhau của công ty quan trọng, dạo một vòng, cuối cùng dưới sự thiết tha chờ đợi của Văn Dụ, bước vào tổng bộ.

Nhưng cô lại không như Văn Dụ kỳ vọng, cùng anh dùng chung cái văn phòng bự kia, sau đó phủ lên nào là “giám đốc”, “chủ tịch danh dự” hình thức gì đó, cô vẫn muốn làm chút việc thực hơn.

“Em vẫn nên tới phòng thị trường thì hơn.” cô thương lượng với Văn Dụ, “Đừng nói cho người ta biết em là vợ anh, như vậy em sẽ không làm việc được, cũng không thể giao tiếp bình thường.”

cô cứ tưởng Văn Dụ sẽ không vui, không ngờ mặt mày Văn Dụ hớn hở: “Được được được!”

Kỷ An Ninh: “...?”

không hiểu anh hưng phấn nỗi gì?

Cứ thấy không có chuyện gì tốt.

Kỷ An Ninh khiêm tốn tiến vào phòng thị trường tổng bộ tập đoàn.

Có lẽ là do trải qua chuyện của Trình Liên, từ Văn Quốc An đến Văn Dụ đối với việc nhà mình đều vô cùng khiêm tốn. Ngoại trừ việc bên cạnh có mấy thư ký riêng, trong công ty, người ta chỉ nghe sơ qua rằng tiểu Văn tổng đã kết hôn, cụ thể hơn thì không rõ.

Cái này vừa đúng ý Kỷ An Ninh. cô cũng không muốn bị mọi người chú ý.

Kỷ An Ninh đã có bằng lái xe, mặc dù trong gara có đủ kiểu xe, cô vẫn mua một cái xe Smart để đi làm. nhỏ gọn, dừng đỗ thuận tiện, vừa rẻ vừa khiêm tốn.

Tiểu Văn tổng chỉ thị thư ký xếp chỗ đậu xe của vợ mình gần chỗ mình. Nhưng trong gara, chỗ của tiểu Văn tổng, xung quanh đều là phó tổng, giám đốc đậu, chuyển ai đi cũng không ổn.

Phu nhân lại còn dặn dò, tùy tiện tìm chỗ nào phù hợp là được, cố gắng khiêm tốn.

Thư ký bứt tóc cả ngày, cuối cùng trước khi phu nhân tới nhận chức cũng giải quyết được vấn đề này.

hắn gọi công ty quản lý tới cạnh chỗ đậu xe của tiểu Văn tổng, ngay chỗ góc tường, vẽ ra một chỗ đậu. Vị trí này chỉ bằng một nửa chỗ đậu xe bình thường, xe khác không đậu được, chỉ có xe Smart mới được.

Hoàn mỹ!

Thế là ngày đầu tiên Kỷ An Ninh tới tổng bộ đi làm, sau khi dừng xe bước xuống, đóng cửa lại, liên nghe thấy tiếng đóng cửa “Rầm” cách mười mét. Quay sang nhìn, thấy tiểu Văn tổng sáng nay ra ngoài cùng cô, đang đứng cạnh xe mình mỉm cười nhìn cô.

Luôn cảm thấy nụ cười kia ẩn chứa ý xấu, giống như đang lén lút chuẩn bị làm gì đó.

Tiểu Văn tổng đang muốn chào hỏi tiểu kiều thê giấu mặt của mình, lại đúng lúc có người dừng xe, xuống chào hỏi anh.

Quay qua, tiểu kiều thê đã nhân lúc này chạy thoát thân.

Tiểu Văn tổng: “...” Móe!

Tiểu Văn tổng tự có tính toán trong lòng, chỉ là Kỷ An Ninh vừa mới nhận chức, không được quá chói mắt, anh nhịn nguyên một tuần, không chạy đi quấy phá cô.

Cuối tuần đó, hai vợ chồng đầu giường nói chuyện, Văn Dụ hỏi: “đã quen chưa? Cả tuần này em bận gì thế?”

“Cũng tạm.” Kỷ An Ninh nói: “Giờ em đang chuẩn bị cho cuộc họp thường niên. Em phụ trách liên hệ với từng công ty chi nhánh của HR. Sau đó quá trình cụ thể cuộc họp thường niên, Ngô tổng nói tuần tới muốn bọn em cho ý tưởng, năm nay nhất định phải tạo sự mới mẻ.”

“À... Cuối tuần,” tiểu Văn tổng mỉm cười, ánh mắt sáng rực, “anh rất chờ mong đấy.”

Kỷ An Ninh: “...” Bỗng có dự cảm xấu.

Sáng thứ hai, Ngô tổng triệu tập người phòng thị trường, mở hội nghị bàn tròn để mọi người cùng động não. Mọi người nói thoải mái, các loại linh cảm tầng tầng lớp lớp.

Đây là lần đầu tiên Kỷ An Ninh tham gia, cảm thấy vô cùng thú vị, tính tích cực được điều động, thế là cô cũng tích cực phát biểu, còn đưa ra hai ý tưởng.

Những ý tưởng này đều được ghi chép lại, giao cho cô chỉnh sửa.

Sau đó cô nhanh chóng chỉnh sửa xong, tới phòng làm việc giao cho Ngô tổng, rồi quay lại làm việc của mình.

Mọi người bận rộn tới trưa, lúc này mới được thư giãn một chút, ngồi thưởng trà uống cà phê.

Nữ đồng nghiệp sát vách ngăn hỏi: “Em thật sự kết hôn rồi à?”

Kỷ An Ninh giơ tay trái quơ quơ, cười nói: “Đúng ạ.”

Vì để tránh những phiền tái không cần thiết, Kỷ An Ninh ngay ngày đầu tiên đi làm đã đeo nhẫn cưới, trực tiếp cho mọi người thấy thân phận đã kết hôn của mình. Nhưng vẫn cứ như cũ, mấy đồng nghiệp không chịu tin.

Lần này cô đã thông minh hơn, căn bản không nhắc tới việc mình từng sinh con.

Có nói thì căn bản cũng chẳng ai tin.

“Em kết hôn sớm thật đấy, hình như mới tốt nghiệp được một năm đúng không? Là vừa tốt nghiệp liền kết hôn à?” Nữ đồng nghiệp đó hỏi.

“không phải.” Kỷ An Ninh nói, “Năm hai là cưới, đủ hai mươi là cưới.”

Nữ đồng nghiệp kia líu lưỡi: “Giỏi thật! Chưa tốt nghiệp, mà đã hoàn thành một chuyện trọng đại đời người.”

Kỷ An Ninh hé miệng cười.

Trước khi tốt nghiệp, ngay đến chuyện sinh con, cô cũng làm xong rồi.

Điện thoại trên bàn bỗng vang lên, Kỷ An Ninh nhận, Ngô tổng nói: “Tiểu Kỷ, vào đây một lát.”

Kỷ An Ninh vội kết thúc cuộc nói chuyện, đi tới văn phòng của Ngô tổng.

Ngô tổng đưa thứ lúc nãy cô vừa chỉnh sửa, chuyển lại cho cô, nói: “Thư ký Tạ bảo cô lên tầng cao nhất, Văn tổng muốn xem.”

Thư ký Tạ điểm danh người mới là Kỷ An Ninh đưa lên, ngược lại Ngô tổng cũng không thấy gì lạ. Vì hắn biết, Kỷ An Ninh là do thư ký Tạ xếp vào. hắn suy đoán Kỷ An Ninh có thể là họ hàng nào đó của thư ký Tạ.

hắn chỉ thấy kỳ quái ở chỗ tiểu Văn tổng tự nhiên lại muốn bọn họ nghĩ ý tưởng mới. Mấy loại chuyện nhỏ này, bình thường tiểu Văn tổng không quan tâm quá trình, chỉ cần kết quả.

Có chút kỳ quái.

Kỷ An Ninh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, nhận lấy.

Ngô tổng còn đặc biệt nhắc nhở cô: “Nhớ đi thang máy hành chính lên.”

Tầng cao nhất chỉ có Văn Dụ và mấy người bậc tổng giám đốc trở nên mới được sử dụng thang mấy cá nhân, tầng quản lý sử dụng thang máy hành chính mới có thể đi lên. Nhân viên đi thang máy công cộng không lên được.

Kỷ An Ninh đi thang máy hành chính lên, cửa vừa mở liền đối diện với khu thư ký bên ngoài phòng làm việc Văn Dụ.

Mấy thư ký nhìn thấy cô, đều định đứng dậy. Kỷ An Ninh ra hiệu tay với bọn họ, mọi người liền ngồi im không nhúc nhích. Trước đó đã dặn rồi, phải khiêm tốn.

“Văn tổng đang đợi ngài.” Trong mắt thư ký Tạ ẩn ý cười, nói, “Ngài cứ trực tiếp đi vào là được.”

Thân tín của Văn Quốc An là thư ký Tôn phụ tá Văn Dụ hai năm, đợi đến khi anh có thể kiểm soát toàn bộ, liền chạy tới công ty chi nhánh làm tổng giám đốc. Giờ thư ký Tạ là thân tín của Văn Dụ, do một tay thư ký Tôn dẫn dắt. Là người có tư cách tham gia vào sinh hoạt cá nhân của Văn Dụ.

Kỷ An Ninh rất quen với hắn.

Cũng phải nói tới, năm đó Văn Quốc An cần nữ thư ký, tới chỗ Văn Dụ, thế mà lại thuần một sắc thư ký nam, đúng là có phần thú vị.

Trước kia cứ gặp nhau lẻ tẻ, chưa có cảm giác gì. Lúc này đây, mấy thư kỳ đều chỉnh tề ngồi trong khu thư ký, vô cùng rõ ràng.

Kỷ An Ninh đẩy cửa vào.

Văn phòng Văn Dụ trước kia cô từng tới rồi. đi thang máy cá nhân, trực tiếp đi lên.

Lúc trước là văn phòng Văn Quốc An, Văn Dụ nhập chủ, ghét bỏ cách trang trí cổ lỗ, tiến hành sửa chữa một lần. Từng đưa cô tới đây xem qua, khoe khoang phong cách của mình.

Chỉ là khi đó vừa trang trí xong, mặc dù đều là dùng vật liệu bảo vệ môi trường, nhưng người đặc biệt chú trọng tới vấn đề dưỡng sinh như Văn Quốc An cũng bắt Văn Dụ phải phơi mấy tháng mới được dùng. Dùng mấy máy lọc không khí công suất cao để thanh lọc.

Phong cách của Văn Dụ đúng là trẻ trung hơn Văn Quốc An, trang trí văn phòng tạo cảm giác tràn đầy năng lượng.

Chỉ là văn phòng lại trống không, ghế da sau bàn làm việc không có người, cũng chẳng thấy bóng dáng Văn Dụ đâu.

Kỷ An Ninh thấy hơi kỳ quái, đi về trước hai bước, nhỏ giọng gọi: “Văn Dụ?”

một cánh tay từ phía sau vươn tới, bịt kín đôi mắt Kỷ An Ninh, một tay khác ghim chặt vòng eo mỏng manh.

“Cấm nhúc nhích, cướp đây!” Chất giọng quen thuộc vang lên, “Chỉ cướp sắc, không cướp tiền!”

Kỷ An Ninh bật cười, tách tay anh ra: “Nghịch cái gì thế, làm việc đi.”

Văn Dụ càng ôm chặt eo cô, khẽ thổi hơi bên cổ: “Nghịch xuân.”

“Giờ đang là mùa đông khắc nghiệt đấy!” Kỷ An Ninh tức giận nói, “Em đem tư liệu cho anh này, anh có nhìn hay không?”

“Tài liệu có gì hay mà xem, để lão Ngô xem rồi tự xử lý là được.” Văn Dụ vô sỉ nói, “Thứ anh muốn nhìn là em.”

Chọc ghẹo cô mấy lần, Văn Dụ mới cười hì hì buông tay, trở tay khóa trái cửa văn phòng.

Kỷ An Ninh không tìm được cái gì để nhìn. cô đi tới sau bàn làm việc của Văn Dụ, khen: “Tầng cao nhất này ngắm cảnh tuyệt thật.”

“Đẹp thì em lên đây đi.” Văn Dụ bất mãn nói, “Văn phòng của em đã chuẩn bị xong từ lâu, thông gió cũng thông cả một năm rồi.”

“Giờ rất tốt mà.” Kỷ An Ninh quay người ôm eo anh, tựa vào lồng ngực, cười hì hì nói, “Em không có năng lực mạnh, gánh không nổi trách nhiệm quá lớn, nhận mấy chức vị suông kia cũng không thú vị. không bằng làm mấy việc nhỏ, khá phong phú mà.”

“Ừ, em vui vẻ là được.” Văn Dụ dụi dụi tóc cô, cúi đầu hít hà, khen ngợi: “Mùi dầu gội nhà mình thơm thật.”

Kỷ An Ninh: “…”

Hỏng bét! Đây là dấu hiệu động tình!

Thân thể Kỷ An Ninh khẽ nhúc nhích, Văn Dụ đã ôm chặt eo cô, nhấc lên, bế cô để xuống đặt trên bàn làm việc.

“Bên ngoài có người!” Kỷ An Ninh hạ giọng nói.

“Em phải tin tưởng chất lượng trang trí này, cách âm siêu tốt, em cứ gọi thử đi!” Văn Dụ động thủ cởi quần áo Kỷ An Ninh.

Kỷ An Ninh nắm tay anh, phản kháng: “Giờ đang giữa ban ngày!” (tự nhiên nhớ câu ban ngày thích hợp tuyên dâm)

“Kỷ An Ninh.” Văn Dụ mở hai tay chống bên cạnh cô, gần sát cô nói, “Em biết anh đã chờ ngày này bao lâu rồi không?”

Kỷ An Ninh suy ngẫm: “Khoảng ba năm?”

“…” Văn Dụ, “Hừm!”

Kỷ An Ninh cắn môi, sóng mắt liễm diễm: “Em biết lần đó anh nhất định phải dẫn em tới văn phòng, chắc chắn không có ý tốt!”

Ba năm trước, văn phòng đã được sửa sang xong cả rồi, Văn Dụ liền vội vã, không nhịn nổi đi dỗ dành Kỷ An Ninh tới tham quan.

Đêm hôm khuya khoắt, trong tòa nhà tổng bộ vắng bóng người, trống rỗng. Hai người lặng lẽ lên tầng cao nhất, ở trong văn phòng mới trống trải làm một phát, kích thích cỡ nào!

Mẹ nó, ai mà ngờ, bố anh lại gọi người lắp nhiều máy lọc không khí ở văn phòng mới như vậy.

Ngổn ngang trên đất là bảng mạch, dây điện, máy lọc không khí đan xen để trên mặt sàn, mang theo khí thế của một thất tinh bát quái trận, lượng gió tối đa, ù ù lọc không khí.

Tiểu Văn tổng lúc ấy nhìn thấy, liền biết hôm nay, mình ở trong văn phòng này không cứng nổi rồi.

Cái xe Smart đây, nhìn cưng dễ sợ.

IMG
Chương Trước/111Chương Sau

Theo Dõi