Chương Trước/90Chương Sau

Bị Phú Nhị Đại Theo Đuổi

Chương 80: Tự Vẫn

Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Kỷ An Ninh được Văn Dụ ôm về nhà.

không phải là tòa đại trạch của Văn Quốc An và Trình Liên mà chính là chỗ ở của Văn Dụ.

Năm ở trung tâm thành phố, nổi danh là nơi ở của nhà giàu. Mỗi nhà có thang máy riêng, dùng vân tay vào cửa, hệ thống chiếu sáng cảm ứng âm thanh. Văn Dụ kêu ‘bật đèn’, ánh đèn liền theo bước chân của anh, từ tối đến sáng, dần dần hiện lên.

sẽ không gây chói mắt ngay.

không gian vô cùng rộng rãi. Văn Dụ từng nói qua, toàn bộ phòng Kỷ An Ninh còn không to bằng cái phòng ngủ của anh.

Rất nhiều lần, anh dụ dỗ cô đủ kiểu cùng anh về nhà. Kỷ An Ninh hiểu rõ anh muốn làm chuyện xấu gì, kiên quyết không để mình dê vào miệng cọp.

Đây là lần đầu cô tới chỗ Văn Dụ.

Văn Dụ ôm cô đi qua phòng khách rộng lớn, ôm cô vào phòng ngủ, đặt lên giường mình.

Trong phòng nhiệt độ rất cao, Kỷ An Ninh mặc lại khá dày, Văn Dụ cầm bộ đồ ngủ của mình đưa cho cô: “Thay đồ rồi nằm ngủ đi.”

Thế là Kỷ An Ninh chậm rãi cởi quần áo. Động tác dính nhớp, giống như người già hành động không tiện.

Văn Dụ cũng không giục cô.

Nếu như anh không trải qua chuyện hôm qua với hôm nay, ước chừng anh cũng không thể hoàn toàn hiểu được cảm nhận của cô. Nhưng lại trùng hợp, anh và cô, kẻ trước người sau chịu cảnh người thân qua đời, bên người biến đổi lớn.

Lúc này không ai có thể hiểu được cảm giác của cô hơn anh.

Thế giới bị đảo lộn, linh hồn bị rút ra, thân thể mất sạch sức lực.

Văn Dụ đưa tay giúp cô kéo tay áo, cởi áo ra, lại giúp cô lột quần xuống.

Làn da lộ ra ngoài không khí, hơi lạnh, Kỷ An Ninh co người lại, ôm lấy hai chân. Trước mắt tối sầm lại, Văn Dụ tung ra áo ngủ, khoác lên lưng cô. Kỷ An Ninh vươn tay, chui tay áo vào.

Áo Văn Dụ quá lớn, tay áo rất dài, vạt áo cũng dài nốt. Văn Dụ liền đem cái quần vứt đến cái ghế phía cuối giường, đỡ Kỷ An Ninh tựa vào gối dựa đầu giường, kéo chăn mỏng che lại chân cho cô, hỏi: “Muốn ăn gì không?”

Đầu Kỷ An Ninh hơi giật giật, giống như lắc đầu. Nhưng bụng cô lại phát ra tiếng kêu.

Văn Dụ hỏi: “Có thể nói chuyện không?”

Kỷ An Ninh không nhúc nhích.

không thể nói, càng không muốn nói.

Văn Dụ thở dài, nói: “Em cứ nằm trước đi.”

Văn Dụ đi vào bếp. Mặc dù anh không nấu ăn nhưng vẫn có chút đồ ăn.

anh làm một bát yến mạch vị trái cây, thổi nguội bưng vào cho Kỷ An Ninh, đút tận miệng cho cô.

Kỷ An Ninh ánh mắt đờ đẫn, cơm đút tới bên miệng, miễn cưỡng hé miệng ăn. Ăn được vài miếng thì không há miệng nữa, còn chưa ăn được non nửa bát.

Văn Dụ để bát lên tủ đầu giường, dùng khăn giấy lau miệng cho cô. Sau đó im lặng cầm tay cô, thật lâu cũng không nói gì.

Nhưng Văn Dụ biết, có một số việc không thể trốn tránh được, sớm muộn gì cũng phải cho Kỷ An Ninh biết.

“An Ninh, có chuyện này nhất định phải nói với em.” anh cầm tay Kỷ An Ninh, khó khăn nói.

anh nắm rất chặt, tay Kỷ An Ninh truyền tới đau đớn, cô ngước mắt, hoang mang nhìn anh.

“đã tìm được nguyên nhân vụ cháy.” Văn Dụ cắn răng nói, “anh... Cái bật lửa của anh, rơi trong nhà em...”

Kỷ An Ninh phải mất thời gian rất lâu, mới hiểu được hàm nghĩa bên trong câu nói của anh.

Tay của cô bỗng xiết chặt, móng tay cắm vào trong da thịt Văn Dụ, con mắt nhìn trừng trừng vào Văn Dụ, thân thể run rẩy.

Văn Dụ không dám nhìn thẳng vào cô.

anh cắn răng nói: “An Ninh! Em đánh anh! Mắng anh! Đều được!”

“Em...” anh cố chống dũng khí ngước mắt lên, xin cô: “Em nói một câu đi.”

Nhưng Kỷ An Ninh không đánh anh, cũng không mắng anh. Tay cô đã mất sạch sức lực, buông anh ra.

cô ngã xuống, co người lại như thai nhi, bụm mặt khóc thút thít. cô nói không ra lời, chỉ có thể phát ra tiếng “A a” khó nghe, giống như con thú sắp chết.

Văn Dụ trong lòng quặn thắt. anh ôm chặt Kỷ An Ninh, cầu khẩn cô: “An Ninh, An Ninh, em nói một câu đi, xin em nói chuyện đi...”

Kỷ An Ninh chỉ có thể khàn giọng “A a” mà trả lời anh, thân thể cô khóc đến phát run.

Văn Dụ đem mặt chôn vào trong tóc cô, ôm cô thật chặt, chết cũng không muốn buông tay.

Kỷ An Ninh cứ vậy mà ngủ thiếp đi, tỉnh lại lần nữa đã là đêm khuya.

Cánh tay Văn Dụ còn đang ôm cô. Hô hấp sau lưng rất nặng, cả ngày hôm nay anh đã mệt mỏi cùng cực.

Kỷ An Ninh nhẹ nhàng xoay người, liền thấy được mặt anh. anh đang nhắm mắt lại, nhíu mày, hoàn toàn không còn bộ dạng kiêu ngạo như bình thường.

Kỷ An Ninh rơi lệ.

thật ra cô muốn nói với anh, cô không trách anh.

Đây là sự sắp đặt của cõi U minh. Là do anh làm rơi xuống một cái bật lửa hay cô lưu lại một mồi lửa, chẳng qua đều là cái tay ở cõi U minh nhẹ nhàng gảy lên thay đổi rất nhỏ mà thôi.

Ví dụ như nếu lúc đó cô chịu nghe lời anh, đưa bà ngoại đến viện dưỡng lão để hộ lý chuyên nghiệp chăm sóc, thì cũng sẽ không có chuyện như vậy xảy ra.

Nhưng cuối cùng vẫn thành thế này, bởi vì không phải do Văn Dụ, là do cô.

trên đời sao có thể trùng sinh được chứ?

Nhất định là vì kiếp trước cô chết oan uổng, chấp niệm quá mạnh, mới về lại thế gian.

Thiên đạo vốn là một tổn một bổ*. Nhất định là vì cô tham lam, trở thành sự tồn tại vốn không nên, vì thế mà cướp được thọ mệnh của bà ngoại, sự thay thế đó mới cho cô tiếp tục sống ở thế giới này.

*quy luật bù trừ, có được có mất.

Tất cả đều...do cô mà ra!

Kỷ An Ninh xê dịch một chút, rời khỏi ôm ấp của Văn Dụ, xuống giường.

Cái nhà này quá lớn, gần phòng ngủ vẫn là phòng, cô đẩy nhầm cửa, đi qua thư phòng, đẩy tiếp cửa thứ hai mới là phía ngoài hành lang.

Kỷ An Ninh tìm được phòng khách, đẩy cánh cửa sát đất của phòng khách, khí lạnh lập tức đập vào mặt, bao phủ cô. Bước ra một bước, rời khỏi lò sưởi, sàn sân thượng bên ngoài lạnh như băng. Ngón chân Kỷ An Ninh run lên một cái, vẫn bước tới.

Cuối đông, khí lạnh bao quanh đôi chân trần trụi, Kỷ An Ninh run rẩy hướng về ngoài lan can nhìn thoáng qua.

Văn Dụ không biết ở tầng bao nhiêu, chỉ thấy rất cao.

Chỉ cần nhảy xuống, toàn bộ đều kết thúc.

Bà ngoại không còn ở đây, chỉ còn mình cô, sống còn có ý nghĩa gì?

Văn Dụ cũng không cần cô. thật ra nếu kiếp trước không có cô, anh ngược lại cũng không gặp phải việc gì, không phải sao?

Kiếp trước cô làm liên lụy cả đời Văn Dụ, kiếp này cô lại cướp đi thọ mệnh của bà ngoại.

Tay chân Kỷ An Ninh như nhũn ra, chống đỡ nhảy mấy lần, mới chống được lan can đá, nhân chân đứng lên.

Làn da cảm nhận được cái lạnh buốt của lan can đá, lạnh đến đau buốt. Kỷ An Ninh biết cảm giác rơi xuống đáng sợ ra sao. Kiếp trước cô đã trải nghiệm qua.

Bà ngoại, đợi cháu.

Kỷ An Ninh nhắm mắt lại, hướng về phía ngoài ngã xuống.
Chương Trước/90Chương Sau

Theo Dõi