Chương Trước/90Chương Sau

Bị Phú Nhị Đại Theo Đuổi

Chương 81: Đối Mặt

Editor: tiểu mao

Nguồn: Cung Quảng Hằng

Mấy ngày nay, Mạnh Hân Vũ đã nhắn cho cô rất nhiều tin, mãi đến vừa rồi, cô nàng còn nhắn xin cô nhắn lại một tin để báo bình an.

cô nàng nhắc tới khai giảng, Kỷ An Ninh nhìn thoáng qua ngày tháng mới giật mình phát hiện, vậy mà đã là mồng một tháng ba. cô cùng Văn Dụ, thế mà đã liên tục mấy ngày mấy đêm không rời khỏi căn nhà này.

cô cầm điện thoại ngẩn người, Mạnh Hân Vũ lại nhắn thêm tin mới, lần này là gửi tin nhắn thoại.

Kỷ An Ninh ấn mở, nghe được giọng của Mạnh Hân Vũ.

“An Ninh, có chuyện này tớ muốn nói với cậu.” Mạnh Hân Vũ nói, “Mẹ tớ...mất rồi.”

Kỷ An Ninh đột nhiên mở to hai mắt.

Giọng Mạnh Hân Vũ nói tiếp: “Ngay mùa xuân...”

Tin nhắn thoại còn chưa nghe hết, điện thoại liền kêu tích tích hai tiếng, hết pin, máy tự động tắt nguồn.

Kỷ An Ninh hốt hoảng đi tìm túi của mình, lấy dây sạc, cằm vào nguồn điện. cô đợi khoảng một phút mới khởi động lại máy.

một lần nữa mở tin nhắn thoại, lại nghe thấy giọng Mạnh Hân Vũ.

“An Ninh, có chuyện này tớ muốn nói với cậu. Mẹ tớ...mất rồi.” Giọng Hân Vũ trầm thấp bình tĩnh, “Ngay mấy ngày Tết. Tớ lúc đầu... không định nói cho mọi người. nói cho người khác biết chuyện này làm gì, để mọi người chịu chung nỗi đau với mình ư?”

“Tớ không ngờ vừa quay về trường đã nghe thấy chuyện của cậu, tớ, tớ cả người cũng ngơ ngẩn theo. Năm nay là năm gì chứ? Vì sao chúng ta phải trải qua những chuyện như thế này?”

cô nàng nói: “Giờ tớ rất hiểu cảm giác của cậu. Có phải không muốn gặp ai cả, rất không muốn nói chuyện đúng không? Tớ cũng vậy.”

“Nhưng bố tớ không cho. Mẹ tớ cũng không cho! Lúc bà ấy gần đi, tớ ở bên cạnh bà, cậu biết mà, mẹ bị bệnh nhiều năm, nhà tớ đã chuẩn bị tâm lý cả rồi, thời gian cuối, nhà tớ đều ở bên cạnh chăm sóc bà ấy.”

“Sau mẹ tớ hồi quang phản chiếu, đã lôi kéo tay tớ nói, tớ nhất định phải thật tốt, bà ấy nói, tớ nhất định phải thật tốt.”

“An Ninh.” Mạnh Hân Vũ bật khóc, “Bà ngoại cậu nhất định giống với mẹ tớ, muốn cậu sống thật tốt. Cậu mau quay về đi, khai giảng rồi. Trở về học đi! Cậu không đi học thì có thể làm gì? Cậu vẫn còn cuộc sống của mình mà!”

“Trả lời điện thoại tớ được không? Xin cậu đấy!”

“Trả lời điện thoại đi!”

Kỷ An Ninh rơi lệ.

cô run rẩy gọi lại cho Mạnh Hân Vũ, vừa vang lên một tiếng, Mạnh Hân Vũ liền nhận điện thoại.

“An Ninh! An Ninh!” Trong giọng cô nàng còn mang theo tiếng sụt sịt, “Giờ cậu ở đâu? Cậu vẫn ổn chứ? An Ninh, An Ninh, cậu nói chuyện đi!”

Kỷ An Ninh há miệng nói: “A..., a...”

cô cảm thấy yết hầu đâu nhức, cô dùng hết sức lực mới tạo ra thanh âm nói: “A a... Vũ, Hân...Vũ...”

cô cuối cùng cũng nói được.

Mạnh Hân Vũ lập tức trào nước mắt: “Khi nào cậu về?”

“Tớ...” Giọng Kỷ An Ninh vẫn còn khàn khàn, “Tớ không...biết.”

Mạnh Hân Vũ nghẹn ngào nói: “Cậu đang ở cùng với Văn Dụ à?”

Kỷ An Ninh giữ cuống họng nói: “Ừm...”

Mạnh Hân Vũ yên lòng, cô nàng rút tờ khăn giấy, lau lau cái mũi nói: “Vậy là được, anh ấy có thể chăm sóc tốt cho cậu không? Cậu, cậu nghỉ ngơi thật tốt, điều chỉnh một chút. Bài tập đừng lo lắng, chờ cậu trở về, tớ sẽ hướng dẫn lại cho cậu.”

Kỷ An Ninh hít một hơi thật sâu, kêu lên tên Mạnh Hân Vũ, nói: “Nén bi thương.”

“Ừ.” Mạnh Hân Vũ dừng một chút, cũng nhẹ nhàng nói với Kỷ An Ninh: “Nén bi thương.”

Kỷ An Ninh cúp điện thoại, ngồi ngốc một lát, bỗng nhiên đứng lên, quay về phòng ngủ.

Văn Dụ mặc quần, thân trên để trần, đang ngồi hút thuốc cuối giường.

Đèn tường tỏa ánh sáng mềm mại, mờ mịt.

anh cúi người, hai khuỷu tay chống lên chân, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên nhìn cô một cái.

Râu riu xồm xoàm, trong mắt vằn vệt tia máu, dưới mắt một mảng xanh đen, toàn thân quấn quanh khí tức túng dục quá độ, giống như khắc sau liền chết bất đắc kỳ tử.

anh nhìn chằm chằm cô, toàn thân không có sức sống. Giống anh kiếp trước, ngồi một mình trong phòng giam, từng ngày chờ đợi ngày hành hình, chờ cái chết tới.

Kỷ An Ninh sợ hãi xen kinh hoảng.

đang làm cái gì? Hai người bọn họ rốt cuộc đang làm cái gì?

Cùng nhau trầm luân, cùng nhau diệt vong sao? Giống như kiếp trước sao?

cô sống lại để làm gì?

Bà ngoại trên trời có linh thiêng, liệu muốn nhìn bọn họ như thế này không?

“Đứng dậy.” Kỷ An Ninh khóc, đi qua ôm lấy đầu Văn Dụ, “Đứng dậy!”

Văn Dụ chấn kinh: “Em, em có thể nói chuyện rồi.”

Kỷ An Ninh lau nước mắt, khàn giọng nói: “Mau đứng dậy.”

Văn Dụ mờ mịt: “Đứng dậy làm gì?”

Kỷ An Ninh nói: “Rời khỏi đây.”

Kỷ An Ninh đi tới một bên cửa sổ sát đất, “Xoạt” một tiếng kéo ra rèm cửa, ánh mắt trời chói mắt chiếu qua cửa sổ, trong chốc lát chiếu rõ căn phòng đầy bừa bộn.

Kỷ An Ninh nhìn thành phố ngoài kia. cô từng chết ở đây, sau đó sống lại.

sự tái sinh này phải trả giá bằng một người thân yêu.

cô sống lại không phải để trầm luân, mà vì sống tốt hơn, trở thành người tốt hơn.

Bà ngoại, nhất định là muốn như thế đúng không?

Đôi mắt Văn Dụ nhoi nhói, giơ cánh tay che ánh sáng. Đợi đến khi con mắt thích ứng, anh buông cánh tay xuống, híp mắt nhìn lại.

Kỷ An Ninh đứng trong ánh sáng. cô mặc áo thun của Văn Dụ, bị ánh sáng chiếu xuyên qua, đường cong mảnh khảnh lộ rõ.

cô gầy yếu như vậy.

Nhưng cô lại đứng trong ánh sáng, phảng phất như thoát thai hoán cốt, tái tạo linh hồn.

cô quay người đi tới, đưa tay ra với Văn Dụ.

Đem Văn Dụ cùng kéo lên.

Lúc Văn Dụ và Kỷ An Ninh lái xe rời khỏi nhà để xe, một lần nữa nhìn thấy ánh nắng, hai người đều cảm thấy giống như đã qua mấy đời.

Văn Dụ đưa Kỷ An Ninh đến nhà tang lễ, Kỷ An Ninh đi đến trước quầy, nhân viên công tác ngẩng đầu: “Chào ngài?”

Văn Dụ cầm tay Kỷ An Ninh, dùng sức.

“Chào anh.” Kỷ An Ninh nhẹ nhàng nói, “Tôi đến để nhận... Thân nhân.”

Linh cữu bà ngoại được đặt ở nhà tang lễ, vẫn luôn đợi Kỷ An Ninh tới.

Hai người không có thân nhân bằng hữu, không cần phải tổ chức tang lễ. Văn Dụ giúp Kỷ An Ninh xử lỷ hậu sự của bà ngoại, đã đặt sẵn ngày hỏa táng.

Sau đó Kỷ An Ninh cùng Văn Dụ đi gặp Văn Quốc An.

Văn Dụ để cô đợi ở bên ngoài, Kỷ An Ninh nhẹ gật đầu.

Văn Dụ đứng ngoài cửa phòng gặp mặt mấy giây, mới đẩy cửa bước vào.

Văn Quốc An chờ anh rất lâu, ngước mắt nhìn anh.

Lần nữa đối mặt với người cha già, Văn Dụ toàn thân cứng ngắc. anh đi qua, nhẹ nhàng kêu một tiếng: “Bố...”

Văn Quốc An gật gật đầu nói: “Tới đây.”

Văn Dụ cứng đờ ngồi xuống.

Văn Quốc An quan sát anh một phen, nói: “Sắc mặt không tốt lắm, mấy ngày nay, con không nghỉ ngơi cho tốt à?”

Văn Dụ nói: “Vẫn ổn.”

Văn Quốc An trầm mặc một lúc nói: “Có gì muốn hỏi ta không?”

Văn Dụ ngước mắt, nhìn thấy hai bên tóc mai Văn Quốc An đã thành màu hoa râm, anh nhìn chăm chú vào ông, hỏi: “Mẹ con chết như thế nào?”

Văn Quốc An nói: “Con cho rằng là ta giết.”

Văn Dụ hoang mang: “Ban đầu con cảm thấy không phải.”

Văn Quốc An nói: “Ban đầu?”

Văn Dụ gật đầu: “Có một người tên là Dương Viễn, nói cho con biết một chuyện.”

“Dương Viễn à...” Văn Quốc An lặp lại cái tên này, âm cuối phát ra từ lỗ mũi tỏ vẻ khinh miệt, “hắn nói với con cái gì?”

Văn Dụ toàn thân đổ mồ hôi.

“Chuyện này, mặc kệ thật hay giả, con cảm thấy, bố đều có quyền được biết.” anh cắn răng, móc từ trong túi một tờ giấy bị vò đến nhăn nhúm, mở ra, vuốt phẳng, đẩy qua.

Văn Quốc An đeo kính lão, cầm lên nhìn.

Phòng gặp mặt bỗng trở nên yên tĩnh như chết.

Văn Dụ nắm chặt nắm đấm, nhắm mắt lại, lòng bàn tay túa đầy mồ hôi.

Hồi lâu sau, anh nghe được Văn Quốc An thở dài một tiếng.

“Cuối cùng vẫn,” ông nói “Bị con biết...”

Văn Dụ bỗng nhiên mở mắt ra.

Văn Quốc An gỡ kính lão, bình tĩnh nhìn anh.

Trái tim Văn Dụ chỉ trong chớp mắt đã co vào rất nhanh. Đầu anh cũng thấy quay cuồng.

“Là, là thật?” anh hỏi.

“Đúng.” Văn Quốc An nói, “Con thật sự là con trai của mẹ con và hắn.”

Văn Dụ miệng đắng lưỡi khô, giọng khàn khàn hỏi: “Bố biết từ khi nào?”

Văn Quốc An cười.

Ông bỏ tờ giấy kia xuống, khẽ ngả người dựa về phía sau: “Đại khái là, từ lúc mẹ con mang thai con đi.”

Đầu Văn Dụ quay cuồng nhưng vẫn tiêu hóa tin tức cực nhanh, phân tích thông tin Văn Quốc An đưa cho anh, sau đó cho ra một kết luận.

“Bố...bị vô sinh?”

Văn Quốc An thở dài một tiếng.

“Lúc còn trẻ quá quậy phá, không nghe ông nội con dạy bảo, đụng nhầm phải thứ không nên đụng, đem thân thể phá hỏng.” Ông nói, “Từ lâu ta đã biết mình bị vô sinh. Trước khi kết hôn với mẹ con đã biết rồi.”

Cho nên cô vợ trẻ vào một ngày bỗng nhiên nói cho ông biết, mình mang thai, khi đó ông tức giận tới mức nào có thể đoán được.

Văn Dụ ngơ ngác nghe Văn Quốc An nói chuyện xưa.

“Ta lúc đó đúng thật là rất muốn giết chết mẹ con cùng tên gian phu kia, con người của ta, thủ đoạn làm việc vẫn luôn có phần cay độc, ta nghĩ đợi đến khi cô ta sinh con ra, ta lại chơi chết một nhà ba người.” Văn Quốc An thong thả nhắc lại hồi ức.

“Thời gian mang thai đứa bé đúng là dài, ta nhất định phải chờ mười tháng. Trong quá trình chờ đợi đó, ta phát hiện một chuyện rất thú vị. Thái độ của mẹ con đối với đứa bé trong bụng rất kỳ lạ... Ta cẩn thận quan sát, sau khi suy nghĩ liền kết luận, hóa ra mẹ con cũng không biết đứa bé này không phải của ta. Cũng đúng, chúng ta vẫn luôn không tránh thai, bà ấy đương nhiên không nghĩ ra, ta vậy mà bị vô sinh.”

Khi đó, cả ông bà nội Văn Dụ đều đã qua đời, vì quả trứng vàng mãi mới có này, ông bà ngoại Văn Dụ liền chạy tới chăm sóc cho Trình Liên.

Bọn họ lòng tràn đầy sung sướng, vẫn luôn lo lắng hôn nhân của con gái không đủ vững chắc, lần này cuối cùng cũng có nhiều bảo đảm hơn.

Bọn họ suốt ngày líu ríu, báo cáo cho Văn Quốc An về trình trạng thai nhi, để ông nghe nhịp tim, để ông cảm nhận thai động.

Văn Quốc An cười lạnh, phối hợp với bọn họ.

Nhưng thai động rất thần kỳ, trong bụng người phụ nữ có một thứ nho nhỏ, động đậy!

Văn Quốc An khi đó mới thật sự hối hận lúc trẻ sống phóng túng. Nếu không phải mình thích tìm đường chết làm hỏng thân thể, thì ông cũng có thể làm một người phụ nữ mang trong mình một bé con chân chính thuộc về ông.

Sau đó ông nghĩ, chờ đứa bé sinh ra, ông sẽ chơi chết đôi gian phu dâm phụ kia, về phần đứa nhỏ này... Cứ ném cho ông bà ngoại đi.

Tha cho nó một mạng.

Cái tên gian phu tên Dương Viễn kia, ông đã tra rõ về hắn ta. Bề ngoài đạo mạo bên trong thối nát, cầm tiền phụ nữ cho mấy lần lập nghiệp đều thất bại.

Nhưng mà trên phương diện đối xử với phụ nữ, Văn Quốc An đúng là rất bội phục hắn ta. Sau khi Trình Liên gả cho ông, tên Dương Viễn này liền kết hôn, còn sinh con, cứ như vậy, thế mà còn có thể tiếp tục dỗ Trình Liên.

Là hắn quá lợi hại? Hay Trình Liên quá ngu?

Trình Liên trong công việc, rõ ràng không ngốc.

Văn Quốc An kìm nén một hơi, thật vất vả nhịn tới lúc Trình Liên sinh con.

Cả mặt tràn đầy nếp nhăn, làn da ửng hồng, một bé con còn đang nhắm mắt oa oa khóc nỉ non được ý tá đưa vào tay Văn Quốc An.

nhỏ như vậy, nhẹ như vậy, mềm mại như thế, trên người có mùi kì lạ, làm Văn Quốc An kinh ngạc.

Trước khi Văn Dụ sinh ra, nếu có người nói với Văn Quốc An, sinh mệnh là kỳ tích, Văn Quốc An có thể đem tiền mặt quất hắn bay xa tít.

Nhưng sau khi đứa bé sinh ra, nếu có người nói với Văn Quốc An, sinh mệnh là kỳ tích, Văn Quốc An đại khái sẽ cảm khán một câu:

Đúng vậy, thật không thể tưởng tượng.
Chương Trước/90Chương Sau

Theo Dõi