Chương Trước/31Chương Sau

Bước Qua Yêu Thương

Chương 18: Cô Chỉ Có Thể Sống Như Một Con Nợ Về Tình Cảm

Sau khi Nam Lâm bỏ đi, dường như không khí trong cái gara này đã bị rút cạn. Ngột ngạt và cẳng thẳng đến cùng cực. Trúc Diệp cảm tưởng như các tế bào li ti trong cơ thể cô đang lớn dần, lớn dần rồi chèn ép các mạch máu khiến cho chúng phải chịu một sức ép nặng nề. Nặng đến nỗi làn da mỏng manh không thể che giấu nổi mà đành phải làm lộ ra những mạch máu ấy.

An Lâm đứng lặng người nhìn Trúc Diệp. Khuôn mặt trắng bệch, cơ thể run run, làn môi tái nhợt. Cô ấy đang sợ hãi ư? Đang sợ hãi Nam Lâm sẽ bỏ rơi cô ấy thật ư? Không! Chỉ là suy đoán của anh thôi. Anh đã suy nghĩ quá nhiều rồi. An Lâm bước đến bên Trúc Diệp, nắm nhẹ tay cô. Nếu những hành động này có thể trấn an được cô ấy thì dù anh phải làm hàng trăm hàng nghìn lần thì anh cũng cam tâm.

Trúc Diệp cứ đứng như vậy, cô cảm thấy toàn thân như rơi vào nơi lạnh giá nhất trên hành tinh. Trái tim run lên từng nhịp đập, phập phồng, thoi thóp...cố níu lại chút gì đó gọi là dễ chịu cho tâm hồn. Nhưng sao quá khó.

Cô có cảm tưởng mình đang sợ hãi, sợ hãi khi Nam Lâm nói ra những lời tuyệt tình như vậy. Trước kia, anh ấy có thể ăn nói sỗ sàng và tuyệt tình hơn như thế, vậy mà sao cô lại không đau? Cô lại không sợ? Cô không lí giải nổi. Quả thực như lời Nam Lâm nói sao? Cô đang chơi trò ái tình với anh ấy? Đang cố làm cho anh ấy phải yêu cô hơn? Hóa ra cô lại là một đứa con gái khó hiểu và độc ác như vậy. Cô quá ích kỉ rồi.

Rõ ràng cô luôn biết trái tim mình hướng về An Lâm, vậy mà vẫn hại Nam Lâm ra nông nỗi này. Cho dù trước đó cô không thể tưởng được là Nam Lâm có thể yêu mình. Cho dù không biết mình cố tình hay hữu ý, nhưng chỉ cần nhìn thấy ánh mắt của anh đầy thù hằn như vậy là cô đã thấy mình là đứa đáng chết nhất trên đời rồi.

* * *

An Lâm và Trúc Diệp ngồi ăn cơm trong yên lặng. Lặng đến nỗi tiếng thở hòa cùng tiếng bát đũa va vào nhau cũng tạo lên những âm hưởng rõ rệt và chói tai. An Lâm vừa nhai những hạt cơm có vị đắng ngắt vừa nghĩ về những lời mà em trai mình nói: "Hôm đó em có thể cự tuyệt tôi..." Có thể cự tuyệt sao? Vậy mà cô ấy vẫn chấp nhận. Trái tim anh lúc đó như bị xát muối, đau rát đến khó tả. Cô ấy không toàn tâm toàn ý với anh như anh vẫn lầm tưởng. Phải rồi, anh là gì của cô ấy cơ chứ? Lúc cô ấy cần anh cho một danh phận thì anh lại hững hờ, lại tỏ ra không cần thiết. Chỉ cần trên danh nghĩa anh em là được, là có thể chăm sóc được cho nhau. Nhưng rồi mọi chuyện thay đổi, thời gian là động lực làm xoay chuyển quỹ đạo vốn có, làm cho cô ấy dần dần rời bỏ anh, làm cho những thứ tưởng chừng sẽ mãi là của mình đã đi xa. Một ngày nào đó, anh sẽ chẳng còn gì.

- Anh An Lâm!

Giọng nói của Trúc Diệp chỉ thỏ thẻ, âm thanh nhỏ đến nỗi ngay cả tiếng lá rơi cũng có thể to hơn. Nhưng trong tâm hồn anh, giọng nói ấy lại như những mảnh kim loại rơi, âm thanh sắc bén len lỏi vào những ngóc ngách nhỏ nhất. An Lâm đặt bát xuống cố nở một nụ cười thật tươi với Trúc Diệp:

- Sao thế em? Vẫn chưa no à?

Trúc Diệp thấy An Lâm vẫn cố tình tỏ vẻ chưa có chuyện gì xảy ra thì lại càng khổ tâm hơn. Thà anh ấy cứ nói những lời tuyệt tình như Nam Lâm đã nói với cô vậy. Để cô thấy tâm hồn cô được thanh thản ít nhiều.

Trúc Diệp biết An Lâm là một người tốt, tốt nhất với cô trên thế giới này. Nhưng anh ấy không biết rằng sự tốt đẹp của anh ấy dành cho cô đang trở thành những mũi kim nhỏ ti hin, liên tục, liên tiếp đâm vào trái tim cô. Khiến nó đau nhói và rỉ máu.

Nghe An Lâm nói như vậy, Trúc Diệp cảm thấy khóe mắt mình trực trào nước mắt. Cô muốn khóc nhưng mọi thứ lại tắc nghẹn trong cổ họng không cho cô giải tỏa. Quả thực là rất khổ sở. Trúc Diệp không khóc được đành phải cười, một nụ cười chua cay, rồi cô nói:

- Em...

- Chốc nữa chúng ta xem phim nhé? Anh thấy có mấy đĩa phim hay nên đã mua về. Hi vọng em thích.

- Anh An Lâm, thực ra em...

- Em ăn nhanh đi còn xem. Vừa ăn vừa nói sẽ gây bệnh dạ dày đấy.

Trúc Diệp thấy cổ họng đã nghẹn cứng rồi, từ một sự khó chịu giờ nó đã thành đau. Trúc Diệp thở dài, An Lâm sợ cô nói ra câu ấy sao? Anh ấy đã đoán được cô nói gì rồi hay sao?

- Em có chuyện muốn nói.

An Lâm đặt bát xuống. Nhìn thẳng vào đôi mắt của Trúc diệp, tròng mắt cô đỏ hoe tự bao giờ rồi.

- Anh không muốn nghe. Em đứng nói nữa.

Nam Lâm lái xe về thẳng nơi mà mình đang ở. Trong lòng anh dâng lên một cảm xúc bừa bộn khó sắp xếp. Cái này đan xen rồi lại chồng chất lên cái kia khiến mọi thức như bị đảo tung. Anh buồn bực, anh căm hận tất cả.

Kể cả Trúc Diệp.

Từ trước đến nay, với bất cứ người con gái nào anh đều rõ ràng. Chưa bao giờ có sự ràng buộc hay níu kéo. Vậy mà với Trúc Diệp, cô ấy ác độc âm thầm trói chặt anh lại và rồi lại độc ác đứng nhìn anh níu kéo từng sợi yêu thương mỏng manh của cô ấy dành cho anh. Anh ghét cô, rất ghét. Nhưng chỉ là lừa bản thân mà thôi. Cái ghét của anh thực chất lại là yêu. Yêu sâu đậm đến không dứt được ra nữa rồi.

Cho dù như vậy, anh cũng là một thằng con trai. Hơn nữa, anh còn là một kẻ có lòng tự trọng cao hơn núi. Lời anh nói với cô lúc chiều nay, rằng cho dù cô có chết anh cũng không quan tâm nữa. Anh sẽ giữ lời nói ấy.

Nếu như anh có khả năng!

* * *

Tết Trung Thu đang nhích từng bước từng bước lại gần với cuộc sống của mỗi người. Trên tivi, thông tin quảng cáo về các loại bánh rầm rộ đến nỗi người dân chỉ muốn mua ngay để họ khỏi phải quảng cáo nữa. Đúng là sức PR thời đại công nghiệp hóa ngày càng có ma lực mạnh mẽ.

Trúc Diệp đứng cạnh máy pha cà phê nghĩ vẩn vơ. Trên tay cô là một tách cà phê nóng ấm, hương thơm ngào ngạt bốc lên len lỏi vào từng niêm mạc khiến tinh thần sáng khoái đến cực độ. Sắp Trung thu rồi, cô, An Lâm và Nam Lâm sẽ về nhà. À không, sẽ lại phải về nhà mới đúng. Quả thực bây giờ cô không muốn nhìn mặt ai trong hai anh em họ. Cả hai người cô đều đang nợ một thứ tình cảm sâu sắc và nặng nề. Một con nợ nghèo nàn như cô kiếm đâu ra số tình cảm lớn lao để bù đắp cho hai anh em họ bây giờ? Cách lựa chọn tốt nhất là cô nên toàn tâm toàn ý cho một người. Nhưng nghĩ thì có vẻ dễ đấy, đến lúc thực hiện mới thật khó làm sao.

Tình cảm là thứ không thể ràng buộc. Cho dù ta có bắt ép thì nó cũng không bao giờ chịu nghe lời ta. Ngược lại, ta càng buộc chặt thì nó lại càng trở mặt với ta. Biết là vậy nhưng mấy ai để cho nó tự nhiên được?

- Chị Trúc Diệp.

Dương Thùy từ đâu chạy đến bá vai Trúc Diệp. Khuôn mặt của cô mấy hôm nay hồng hào trông thấy. Dường như là tâm trạng đang bật đèn xanh thì phải.

- Sao thế? Mạnh Đức đâu?

Nói đến Mạnh Đức, Dương Thùy không hề trốn tránh. Ngược lại còn rất hào hứng trả lời câu hỏi của Trúc Diệp:

- Anh ấy đang làm nốt mấy bản báo cáo. Chị muốn tìm anh ấy à?

Trúc Diệp hai mắt mở to nhìn Dương Thùy. Cô phải mở to mắt thì may ra mới có thể thấy được sự khác lạ của Dương Thùy. Mấy hôm trước, Dương Thùy còn trốn Mạnh Đức còn hơn cả tội phạm bị truy nã trốn công an. Vậy mà hôm nay đã tự lấy bút viết lên mặt mình hai chữ "chúng tôi đang yêu nhau" rồi. Quả là mờ ám.

Trúc Diệp thấy vậy vội vàng nhéo lấy cái tai trắng hồng của Dương Thùy. Trên vành tai còn có một khuyên tai hạt lựu nhỏ xíu khiến nét cá tính và sành điệu trong cô càng hiện lên rõ rệt. Trúc Diệp vừa cười vừa lớn giọng thị uy:

- Nói mau! Em và Mạnh Đức đã tình xưa nối lại rồi có đúng không?

Dương Thùy bị nhéo đến lệch cả người. Cô giơ hai tay lên đầu tỏ ý muốn đầu hàng rồi nói:

- Vâng vâng. Em xin thú tội! Đúng là như vậy, làm ơn thả cái tay độc ác của chị ra đi.

Trúc Diệp bị Dương Thùy công kích sự ngạc nhiên đến nỗi đôi tay vừa nắm chặt lấy vành tai của Dương Thùy bỗng nhiên thả ra. Cô hỏi nghiêm túc:

- Sao thế? Lần trước em còn phản đối chuyện này cơ mà? Anh ta uy hiếp em cái gì hay sao?

Dương Thùy lắc đầu nguầy nguậy.

Không chịu từ bỏ, Trúc Diệp lại tiếp tục:

- Hay là anh ta mang tiền ra mua chuộc em? Chị cảnh cáo em về việc này nhé!

Dương Thùy lắc đầu càng mạnh hơn.

Cuối cùng thì Trúc diệp cũng chịu thua với việc đoán già đoán non. Cô nắm lấy đôi vai của Dương thùy lắc nhẹ rồi hỏi:

- Vậy thì em nói đi. Rốt cục là có chuyện gì?

Dường Thùy chỉ tủm tỉm cười rồi đưa ngón trỏ lên môi nháy mắt nói:

- Bí mật. Sau này chị sẽ biết thôi.

Nói rồi Dương Thùy bê một tách cà phê trở về phòng làm việc trước ánh mắt tức giận của Trúc Diệp. Thật là, có chuyện gì thì cứ nói ra, còn tỏ vẻ bí mật làm gì cơ chứ? Chẳng phải hai người là chị em tốt của nhau hay sao?

Trúc Diệp vừa tức lại vừa buồn cười. Đúng là cái đôi khó hiểu, đuổi nhau chán chê rồi lại bắt đầu quấn quýt lấy nhau. Bản chất như những đứa trẻ to xác chẳng chịu lớn. Cô lắc đầu rồi quay trở lại phòng làm việc.

Vừa bước vào phòng, Trúc Diệp đã nghe thấy tiếng của tổng giảm đốc đang nói chuyện điện thoại:

- Cuối tháng sau? Hình như là lúc đó có cuộc đàm phán với công ti bên kia rồi. Có thể đổi lịch được không?

Giám đốc nghe người kia nói xong lại tiếp tục:

- Ồ! Thế thì tôi sao có thể bỏ lỡ. Vậy được, cứ quyết định thế đi.

Khi sếp cúp máy cũng là lúc Trúc Diệp bước vào. Cô ngồi xuống ghế rồi mở vài file excel ra tính toán. Được khoảng hai phút sau thì giọng sếp đã vang lên:

- Cô Trúc Diệp này.

Trúc Diệp rời mắt khỏi màn hình. Cô cung kính:

- Dạ!

- Cuối tháng sau, tôi có việc bận tại Philipines. Có gì cô cứ đi gặp đối tác nhé?

Trúc Diệp nhíu mày:

- Có quan trọng không ạ? Nếu quan trọng thì sếp nên giao cho mấy vị khác trong công ti. Tôi sợ mình sẽ làm hỏng việc.

Ông sếp đầu bị hói mất phân nửa. Đuôi mắt có vài nốt chân chim, khi cười chúng xô lại tạo lên những được thẳng ngắn chạy ra thái dương. Ông ta cười xuề xòa và nói:

- Không sao. Việc kí hợp đồng và những việc quan trọng khác tôi đã giao cho họ rồi. Ý của tôi là tôi muốn cô mời họ đi ăn cơm để tạo mối quan hệ tốt đẹp. Dù gì cũng là hợp tác lâu dài, họ không có chủ ý gì thì ta cũng nên hành động. Coi như là tỏ rõ sự nhiệt tình.

Trúc Diệp đã hiểu ý của sếp. Cô chấp nhận gật đầu.

Hết giờ làm, Trúc Diệp bước ra khỏi công ti. Ánh chiều tà hắt hiu như rọi vào nơi sâu kín nhất trong cô. Khiến nó càng trở nên u ám, đau buồn. Mặt trời nặng nề bị thời gian kéo xuống, chút hồng hồng đỏ đỏ còn xót lại nhợt nhạt trên nền trời cũng chẳng đủ thắp sáng không gian như lúc ban ngày. Thời khắc chuyển giao này sao lúc nào nó cũng gây cho Trúc Diệp một cảm xúc nặng nề đến vậy?

"Tin tin"

Tiếng còi xe phía đằng xa khiến bước chân cô chợt khựng lại. Chút nữa thôi là cô đã quên mất An Lâm rồi. Cứ tưởng anh đã rời xa cô rồi chứ? Hóa ra anh ấy vẫn ở bên cạnh cô, như một người bạn trai theo đúng nghĩa. Hằng ngày đưa cô đi làm rồi đón cô về. Hai người sẽ cùng ăn những bữa cơm ấm cúng vào buổi tối, sẽ cùng xem những bộ phim tình cảm có thể làm ta khóc bất cứ lúc nào, sẽ cùng nhau trao những nụ hôn ngọt ngào đến tận tâm khảm và...sẽ cùng nhau vượt qua mọi sự vui buồn. Như lúc này đây, hai người đều có một tâm trạng chung...có thể chia sẻ cho nhau. Tuy rằng nó rất khó.

An Lâm bước chân xuống xe. Vẻ đẹp của anh đã làm một số nhân viên nữ trong công ti không kìm được mà khẽ thốt lên đầy ngưỡng mộ. Nhưng anh không có vẻ gì là để ý, ánh mắt anh giờ đây ngập tràn hình ảnh của Trúc Diệp. An Lâm bước đến chỗ Trúc Diệp, cầm lấy túi xách trong tay cô, có vẻ như cô đã tự cho rằng nó rất nặng. Anh nhoẻn miệng cười ấm áp:

- Chúng ta về thôi.

Trúc Diệp không nói gì chỉ lặng người trong giây lát rồi lại ngoan ngoãn bước theo anh. Cô vẫn chưa nói được câu mà hôm qua đã bị anh và cổ họng ngăn lại. Không nói được tâm trạng cô buồn bực lắm. Như một người bị treo lơ lửng giữa không trung vậy. Nhưng nói ra rồi sẽ làm tổn thương đến anh ấy. Cô đã từng hứa gì nhỉ? Hứa là sẽ quan tâm đến anh ấy cả đời, mà quan tâm là không được làm hại đến tâm hồn và tình cảm của anh ấy. Cô đã hứa với chính mình như vậy đấy.

Khi hai người đã yên vị, An Lâm mới quay sang vuốt nhẹ má cô một cái. Hành động của anh lại như một làn hơi ấm áp phả vào trái tim cô khiến nó giãn nở ra một cách dễ chịu. Trước kia, anh ấy vẫn hay làm như vậy. Cô nhớ rồi.

- Mặt em chảy dài ra nhìn xấu lắm. Cười lên đi, anh thích nhìn em cười hơn.

Trúc Diệp chẳng biết làm thế nào, chỉ biết cười nhẹ một cái như để cho ánh nhìn của anh chuyển đi nơi khác. Anh đừng nhìn cô ấm áp và trìu mến như vậy thì tốt biết bao. Cô sẽ không dày vò bản thân mình nữa.

- Chúng ta ăn cơm ở nhà phải không anh?

An Lâm nháy mắt nói:

- Trước khi về nhà chúng ta đến một nơi nhé?

Vẻ bí mất của An Lâm lập tức khơi gợi trí tò mò của Trúc Diệp.

- Chỗ nào thế anh?

- Trung tâm thời trang. Anh muốn mua cho em một bộ váy.

Trúc Diệp lập tức phản đối:

- Không cần đâu. Em có đủ quần áo rồi mà. Với lại đi làm cũng không cần thiết mặc váy như tiểu thư.

An Lâm đánh vô lăng sang trái, anh quay ra nhìn Trúc Diệp rồi nói:

- Anh đâu có nói em sẽ mặc bộ váy đó đi làm. Mà em có muốn cũng không mặc đi được đâu, vì đó là váy dạ hội mà.

Trúc Diệp lại càng tỏ ra không hiểu:

- Tại sao lại phải mặc váy dạ hội?

- Bệnh viện sắp tổ chức một party lớn cho những nhân viên cấp cao. Anh là chủ nhiệm khoa tim mạch rồi đấy, cho nên được hai vé. Tất nhiên người đi cùng anh sẽ là em rồi.

An Lâm đúng là mẫu người tuổi trẻ tài cao hiếm thấy trong xã hội. 26 tuổi đã là chủ nhiệm hoa tim mạch, công danh và sự nghiệp của anh xem ra sẽ còn rộng mở nữa.

- Party sao? Em đi cũng được à?

An Lâm nói giọng rất tự hào:

- Đương nhiên. Một cô người yêu kiêm cô em gái xinh đẹp như hoa thế này phải mang đi khoe chứ? Để ở nhà sẽ héo đấy.

Trúc Diệp chợt đỏ ửng mặt mũi. Cô dưa tay đánh nhẹ lên vai An Lâm nói ngượng ngùng:

- Đáng ghét.

Tuy nhiên, không khí trong xe vừa được hâm nóng lên chút ít thì đã giảm đột ngột bởi hình ảnh ngoài xe. Chỉ có Trúc Diệp nhìn thấy vì An Lâm còn đang mải nhìn đường. Giây phút đó, trái tim cô đã vụn vỡ ra nghìn mảnh, cho dù có ngồi nhặt lại rồi tỉ mỉ gán ghép thì nó sẽ không thể lành lặn như lúc đầu nữa.

Nam Lâm đang ngang nhiên ôm hôn một cô gái trong xe. Cửa kính xe còn chưa được kéo lên. Hình ảnh đôi môi hai người quấn lấy nhau như một hồi ức tồi tệ khắc sâu vào tâm trí Trúc Diệp. Cô gái nóng bỏng kia quàng đôi tay thon dài nõn nà lên chiếc cổ cao ngạo của Nam Lâm, cô ấy đang cố kéo anh ấy về phía mình. Chiếc váy màu đỏ chói mãnh liệt rực lên như cười nhạo Trúc Diệp. Lúc đó, Trúc Diệp đã nhủ thầm "sẽ không bao giờ mặc đồ màu đỏ nữa". Phải, cô đã ghét màu đỏ rồi.
Chương Trước/31Chương Sau

Theo Dõi