Chương Trước/53Chương Sau

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu

Chương 49

Khi quản gia nhìn thấy chiếc xe ngựa, hơi sửng sốt một chút.

Bởi vì trong nhà cũng có một chiếc xe ngựa giống như chiếc này vậy, giờ phút này còn đang dừng ở hậu viện đấy. Quản gia sững người trong chốc lát, sau đó mới tiến lên đón tiếp.

Canh giữ ở trước xe ngựa là một nam tử trẻ tuổi mặt mày nhã nhặn, nam tử trẻ tuổi đè vai quản gia lại, ghé sát vào thấp giọng cùng hắn thì thầm vài câu, không lâu sau, sắc mặt quản gia liền thay đổi.

Bên ngoài lại có xe ngựa đi đến Dương trạch, mọi người đều là lần đầu tiên đến nơi này, những người này đánh giá xung quanh, liền nhìn thấy tình cảnh xe ngựa bên này.

Hôm nay tiến đến đều là các phu nhân đương gia, làm sao có thể ngu ngốc? Các nàng đoán không ra thân phận của người bên trong xe ngựa, nhưng lại liếc mắt một cái liền nhận ra xe ngựa này, chính là đồ của hoàng gia! Nghĩ đến người ở bên trong, địa vị tất nhiên sẽ không nhỏ.

Mọi người nhìn vài lần, thấy người bên trong vẫn như cũ không hề có muốn ý xuống xe, các nàng mới từ bỏ, trước một bước đi vào bên trong.

Liễu gia năm đó huy hoàng, tất nhiên là vô cùng cường thịnh, bằng không Lý thị cũng sẽ không muốn cùng kết thân. Sau đó Liễu gia thất thế, nhưng tòa nhà lại được giữ gìn vô cùng tốt, lại có Lý Thiên Cát gần đây ra sức trang trí, hiện tại vừa bước vào, tất nhiên là xa hoa lộng lẫy, làm người kinh ngạc cảm thán.

Mấy người nhỏ giọng nói chuyện: “Vị cô nương này không phải tới từ thôn quê sao? Nàng làm sao có tiền? Có thể trang trí tòa nhà thành như vậy.”

“Ngươi đã quên có Lý Thiên Cát?”

“thì ra là công lao của hắn, trái lại cũng không sợ làm vị kia tức giận……”

“Cũng không biết hôm nay vị tân hậu kia có lộ diện không?”

“Sợ là sẽ không, lúc này đã qua được bao nhiêu thời gian, các loại lễ nghi sợ là cũng chưa học xong đấy.”

Mà bên đó là một đám cô nương tuổi trẻ, lại nói về một chuyện khác.

“Các ngươi có nghe nói hiện giờ trong kinh có một vị cẩm lý tiên tử không?”

“Cái gì mà cẩm lý tiên tử? Nghe sao cảm thấy thật tầm thường.”

“Đó là ngươi không có nhìn thấy ngày đó……” Người nói chuyện liền tỉ mỉ cùng người khác miêu tả ngày rầm rộ đó, dứt lời, lại đè thấp thanh âm, nói: “trên trời xuất thế một vị như vậy, ngày đó lại đang lúc Lý Tứ phải gả Liễu gia, Lý Tứ sợ là bị chọc giận rồi.”

Lý Nguyên ở kinh thành vô cùng nổi danh, lại vì cố ý giữ phong thái, cho nên cũng không thường lui tới cùng các quý nữ trong kinh. Người khác nhắc tới nàng, lời nói tất nhiên sẽ không lưu tình.

Mọi người thấp giọng nghị luận, rất nhanh liền đi vào trong sân.

Tiệc rượu đã bày xong, quan viên của Lễ Bộ cũng đã tới, huynh đệ Lý Thiên Cát lại càng mặt dày tiến đến. Lễ Bộ quan viên cũng đang phát sầu, thầm nói vị tân hậu này không có phụ huynh, bọn họ sẽ phải cùng ai ngồi cùng bàn, cùng uống rượu đây…… Huynh đệ Lý Thiên Cát tiến đến, trái lại ít nhiều cũng có người để nói chuyện, không đến mức xấu hổ như vậy.

Bên ngoài dần dần náo nhiệt lên, Dương yêu Nhi còn ngồi ở trước gương, Liên Quế đang ở phía sau chải đầu cho nàng, chải đến vô cùng tinh tế, tinh tế đến mức Dương yêu Nhi cũng nổi lên một tia ủ rũ.

Nhưng nàng là một người rất nghe lời.

Liên Quế cùng nàng nói: “cô nương đừng lộn xộn.”

Nàng liền thẳng tắp ngồi ở chỗ kia, ngay cả có sợi tóc quấy nhiễu trên mặt, mang đến cảm giác hơi ngứa, nàng cũng không có nhúc nhích.

Lưu ma ma đứng ở một bên, nói: “Hôm nay có rất nhiều rất nhiều người tới, đều chờ gặp cô nương đấy. Phải trang điểm cho cô nương đẹp một chút, miễn cho mấy người dụng tâm kín đáo kia chê cười.”

Dương yêu Nhi cái hiểu cái không, đang muốn gật đầu, rồi lại chợt nhớ tới tóc còn đang ở trong tay Liên Quế, liền cứng ở nơi đó, bộ dáng thật cẩn thận, làm lòng người nhũn ra.

thật vất vả, Liên Quế mới búi tốt tóc cho nàng.

Lưu ma ma nói: “cô nương trước cứ ngồi một chút……”

“Bên ngoài……”

“Cứ để cho bọn họ chờ. Để cho bọn họ biết, hôm nay tiệc này không phải nói ăn là có thể ăn, cô nương nói gặp là có thể gặp. Để đáy lòng bọn hắn cũng giữ lại một chút nặng nhẹ. Ngày sau nhìn thấy cô nương, tất nhiên mới vì như vậy mà cung kính.”

Dương yêu Nhi liền ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế, hai tay cũng đặt ở cùng một chỗ.

Lưu ma ma không khỏi cười: “Để Liên Quế lấy chút thức ăn tới cho cô nương có được không?”

Dương yêu Nhi chậm chạp gật đầu.

Liên Quế liền lau tay đi ra ngoài.

Lưu ma ma để lại một tiểu cung nữ ở ngoài cửa, sau đó liền đi ra đằng trước chủ trì đại cục.

Dương yêu Nhi ngồi ngay ngắn ở nơi đó trong chốc lát, thật sự ngồi thẳng đến mức lưng eo đều mỏi.

Nàng vươn tay, cầm cây trâm trên bàn còn chưa có cất đi, bắt chước giống như lúc dùng bút viết chữ, dùng cây trâm ở trên bàn nhẹ nhàng vẽ……

Vẽ từng nét từng nét không biết mệt mỏi.

Dù là chữ khó đến đâu, chỉ cần viết trên trăm lần ngàn lần, thì cũng đều có thể nhớ rõ, còn có thể viết đẹp nữa.

Dương yêu Nhi chính là như thế.

hiện giờ khó khăn lắm lại vẽ ra một chữ, nét chữ cũng đã mơ hồ hiện lên vẻ thanh tú.

“Đây là chữ gì?” một đạo thanh âm từ phía sau lưng nàng vang lên.

“Yểu.” Dương yêu Nhi ngoan ngoãn lên tiếng.

nói xong, nàng đột nhiên quay đầu lại nhìn thoáng qua, sau đó lại xoay trở về: “…… Nằm mơ.”

một bàn tay từ phía sau duỗi tới, đè vai nàng lại.

Bàn tay kia trắng nõn không có huyết sắc, trên mu bàn tay mơ hồ có thể nhìn thấy được gân xanh. Đốt ngón tay thon dài, ấn ở trên vai Dương yêu Nhi, lực đạo xuyên qua tầng quần áo mỏng manh kia, lại truyền đến tận xương tủy.

“Là Hoàng Thượng?” Dương yêu Nhi lẩm bẩm nói.

“Là trẫm.”

“không phải, là mộng.” Dương yêu Nhi bướng bỉnh nói.

Tiêu Dặc đành phải túm tay vịn của ghế dưới thân nàng, dùng sức, làm cho Dương yêu Nhi xoay một vòng, đối diện với hắn.

“A?” Dương yêu Nhi chậm chạp chớp mắt, hàng lông mi thật dài run lên.

Liên Quế đi lấy thức ăn đã trở lại, chỉ là nàng đang cùng tiểu cung nữ đứng ở ngoài cửa, cúi đầu, không dám đặt chân tiến vào, càng không dám ngẩng đầu nhìn.

Dương yêu Nhi lại chớp chớp mắt.

Tiêu Dặc từ trên cao nhìn xuống nàng, ánh mắt hắn dần dần trở nên thâm thúy, hắn nhìn chằm chằm vào mắt nàng, đột nhiên nâng tay lên, ngón tay xẹt qua khóe mắt của nàng, giống như đang nhìn một vật tuyệt đẹp.

“Nơi này lúc trước rất mờ mịt.” hắn xoa xoa khóe mắt của nàng nói, mang theo một chút thân mật: “hiện tại đã sáng hơn.”

Dương yêu Nhi vẻ mặt ngây thơ, cũng không hiểu mờ mịt ở nơi nào, sáng ở nơi nào.

Tiêu Dặc lại nhìn chằm chằm đôi mắt của nàng một hồi lâu.

một đôi mắt như vậy luôn khiến người cảm thấy khó có thể mà cưỡng lại được, đôi mắt của nàng như là biết biến hóa vậy, biến hóa thành một thanh kiếm thiên chân vô tà, đâm thẳng vào lòng người.

“Mới vừa rồi là đang luyện chữ sao?” hắn thấp giọng hỏi.

Dương yêu Nhi do dự một hồi, mới cẩn thận gật đầu: “…… Ừm.”

hắn quay đầu nhìn về phía cung nhân ngoài cửa: “Lấy giấy mực tới.”

Liên Quế lên tiếng, đem đồ ăn trong tay đưa cho tiểu cung nữ, sau đó liền xoay người đi lấy giấy và bút mực.

Đến khi Liên Quế quay trở về, trong Dương trạch càng thêm náo nhiệt, thanh âm ở đằng trước mơ hồ chui vào lỗ tai của Dương yêu Nhi.

Trong một khoảng khắc như vậy, Dương yêu Nhi lại thật tình cảm thấy đây là đang nằm mơ.

Đây là chuyện mà nửa đời trước nàng chưa từng trải qua.

Liên Quế đem giấy bút mực lần lượt bày lên trên bàn, lại vội thu dọn những trang sức cài tóc đang nằm rải rác trên bàn đi.

Dương yêu Nhi nhìn nhìn tiểu cung nữ ngoài cửa, lại nhìn nhìn đồ ăn nàng đang nâng trong tay, lúc này mới thu hồi tầm mắt. Tiêu Dặc nhìn thấy động tác của nàng, nhưng cũng không có lên tiếng cho nàng ăn trước, mà nói: “Viết cho trẫm nhìn một cái, trẫm nhìn xem ngươi có lười biếng hay không.”

Liên Quế nghe vậy, khóe miệng không khỏi giật giật.

Hoàng Thượng đây không phải là đang khi dễ cô nương sao? cô nương có lười biếng hay không, Hoàng Thượng rõ ràng biết rất rõ. Ngay cả chữ cô nương luyện, cũng đều đưa tới chỗ hắn đó.

Dương yêu Nhi hoàn toàn không biết.

Nàng thẳng lưng, sau đó cẩn thận cầm bút, chấm lấy nước mực, ổn định cổ tay dựng bút, chậm rãi bắt đầu viết tên.

Bất tri bất giác viết hai hàng, Dương yêu Nhi mới hốt hoảng ngẩng đầu lên, nàng chỉ vào chính mình, nhỏ giọng nói: “yêu Nhi, ta.”

“Hoàng Thượng, ngươi.” Nàng lại chỉ vào Tiêu Dặc, “Nhưng…… Nhưng……”

Chính là Hoàng Thượng viết như thế nào.

Tiêu Dặc minh bạch ý của nàng, tiến lại gần một chút, thấp giọng nói: “Tham lam, bây giờ đã muốn học viết chữ khác? Hả?”

Tham lam?

Là mắng nàng sao?

Dương yêu Nhi nắm chặt bút, bốn phía mờ mịt. không có ủy khuất hay nghi hoặc, chỉ có mờ mịt. Cái này đại khái là cái biểu cảm xuất hiện nhiều nhất trong ngày thường của nàng.

Nhưng nàng càng như vậy, lại càng có vẻ đáng thương lại đáng yêu.

Tiêu Dặc nghiêng người về phía trước, gần như nửa thân mình đều gần sát vào nàng, bàn tay hắn mở ra, bao trùm lấy tay nàng: “…… Trẫm dạy ngươi viết.”

Tay hắn tất nhiên có nhiều lực hơn, đem ra so sánh, xương cốt của Dương yêu Nhi lại giống như bông vậy.

Nàng bị hắn kéo tay, ở trên giấy Tuyên Thành viết một chữ hoàn toàn xa lạ.

Tiêu, dặc.

Tiêu Dặc viết xong liền thu tay.

Dương yêu Nhi chỉ vào kia hai chữ xinh đẹp kia, đọc: “Hoàng, thượng?”

“không phải.” Tiêu Dặc cũng duỗi tay chỉ vào chữ phía trên, nói: “Tiêu, dặc.”

Dương yêu Nhi nhất thời mờ mịt.

Đây là cái tên thứ ba.

Nàng chỉ chỉ Tiêu Dặc, từng bước từng bước đếm: “Hoàng Thượng, chủ tử, Tiêu Dặc……”

Tiêu Dặc nhịn không được cười một cái, vẻ thâm trầm trên mặt nhất thời bị xua tan. hắn cũng học theo bộ dạng của Dương yêu Nhi, chỉ vào nàng nói: “yêu Nhi, Nguyệt Yểu, cô nương.” Giọng hắn khàn khàn, lúc gọi tên, lại mang theo cảm giác khác.

Dương yêu Nhi bừng tỉnh đại ngộ, rốt cuộc minh bạch sự khác nhau trong đó.

thì ra ba cái không phải đều là tên.

Tiêu Dặc lại nhìn lướt qua tờ giấy trên bàn kia, nói: “yêu Nhi không có lười biếng, chữ viết rất tốt.”

Những lời này Dương yêu Nhi có thể hiểu được.

Khen nàng nha.

Nàng rất ít khi được khen, lúc này cảm xúc vừa xa lạ vừa vui sướng lấp đầy lòng ngực, Dương yêu Nhi khóe miệng liền cong lên.

Vì thế nàng gật đầu, thật mạnh, chính là đang phụ họa cho lời Tiêu Dặc nói.

Tiêu Dặc nhìn nhất cử nhất động của nàng, một chớp mắt một nhếch môi đều thu vào trong mắt.

hắn nói: “Trẫm thưởng cho ngươi.”

Dương yêu Nhi lập tức vươn bàn tay, hướng về phía Tiêu Dặc mở ra, vô cùng tự giác.

Trong tay áo Tiêu Dặc rơi xuống một vật, bị hắn cầm ở trong tay.

hắn mở nắp ra.

Dương yêu Nhi liền duỗi dài cổ, tò mò nhìn.

Chỉ thấy bên trong đặt một viên châu tròn xoe, ánh sáng rực rỡ, vô cùng xinh đẹp.

Dương yêu Nhi muốn sờ nhưng không dám sờ, Tiêu Dặc liền lấy hạt châu kia ra, nhét vào lòng bàn tay của nàng.

Lòng bàn tay hắn có một chút vết chai mỏng, gãi qua lòng bàn tay Dương yêu Nhi, Dương yêu Nhi vô thức rụt rụt về sau, gương mặt cũng hơi đỏ, mặt mày giống như trong một khắc kia liền được tô điểm thêm, càng có vẻ mỹ lệ kiều mị.

Tiêu Dặc yên lặng nhìn nàng, đột nhiên cười nói: “Ngược lại cũng đã biết thẹn thùng?”

Dương yêu Nhi không có đáp lời Tiêu Dặc, nàng nâng viên hạt châu kia, có chút luống cuống, giống như là không biết nên đặt ở nơi nào mới tốt.

Tiêu Dặc thấy thế, lại đi qua, sau đó kéo túi thêu bên hông nàng ra, đang muốn bỏ vào, lại bị cái gì cản lại. “Ngươi thả cái gì ở bên trong?” Tiêu Dặc nói liền duỗi tay đi vào sờ sờ thử.

Có bàn che lại.

Tiêu Dặc xoay người lại xem hình dáng của túi thêu, từ ngoài cửa nhìn qua vô cùng quái dị.

Tiểu cung nữ kia nhất thời liền đỏ mặt.

Bên này Tiêu Dặc mới lấy được vật từ bên trong thêu túi ra.

một vật cứng.

Ngọc phù hình hổ.

Tiêu Dặc đang mím môi chợt thả lỏng, ánh mắt hắn thâm trầm nhìn nàng, giọng điệu không rõ vui hay giận, nói: “Đồ trẫm cho đều phải để ở bên người như vậy?”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu hoàng đế: Để ở bên người. Kích thích. Trẫm cố gắng khống chế chính mình không cười ra tiếng.
Chương Trước/53Chương Sau

Theo Dõi