Chương Trước/53Chương Sau

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu

Chương 51

Khách khứa dự yến tiệc đợi mãi vẫn không thấy chủ nhân xuất hiện, dĩ nhiên liền nóng nảy, nhưng khi mọi người nhìn về phía quan viên Lễ Bộ đang ngồi, thì đành phải đem chút nóng nảy này đè ép xuống.

một lúc lâu sau, bọn họ cuối cùng cũng nhìn thấy ba người mặc y phục cung nữ thái giám, vây quanh một vị nữ tử trẻ tuổi đi đến, nàng dáng người yểu điệu, trên người mặc áo vân trúc màu tím nhạt, váy dài rải hoa màu tro, tiếc là có mang mũ sa, làm người khác không thể nào nhìn thấy rõ khuôn mặt, cũng không thể từ đó mà đánh giá bộ dáng của nàng là xấu xí hay là xinh đẹp, có thể đảm đương nổi vị trí quốc mẫu Đại Tấn này hay không.

Có người nhìn chằm chằm nàng, thầm nói một tiếng: “Nhìn cách ăn mặt, ngược lại có phần giống với vị Lý Tứ cô nương kia của Đông Lăng Lý gia kia.”

Lời vừa nói, bên cạnh liền có người vội giơ tay đâm đâm nàng.

Người này ngẩn ra, mới thoáng nhìn qua Lý Tứ cô nương cùng mẫu thân đến đang ngồi trong yến tiệc.

Mà mặt Lý Tứ cô nương hơi căng chặt, dường như đầu ngón tay đang để ở dưới bàn cũng căng thẳng theo.

Nàng chỉ nghe Lý Nguyên nói: “không dám? Chẳng qua là do ta bắt chước bừa, noi theo tân hậu một phần thôi. Lại sao dám cùng tân hậu so sánh?”

Người nọ nghe lời Lý Nguyên nói, không khỏi lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Đây là mặt trời sắp mọc ở hướng Tây à. Lý Nguyên tâm cao khí ngạo, lại còn có thể mở miệng nói những lời như vậy…… Đây là cố ý sao? Hay là Lý Nguyên lúc trước đã gặp qua tân hậu, cho nên mới nói những lời này?

Cuối cùng các nữ quyến trong yến tiệc cũng không thể lại tùy tiện khinh thường vị tân hậu này nữa.

Trong chốc lát, bọn họ vây quanh tân hậu mà ngồi xuống.

Nhưng mà vị tân hậu kia từ đầu đến cuối đều không có ý muốn mở miệng.

Mọi người càng cảm thấy kinh ngạc.

Nếu nói tân hậu này không nói lời nào là bởi vì từ nơi thôn quê tới,thì khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy tất nhiên bước chân sẽ không ổn định, ngay cả miệng cũng không dám mở…… Nhưng người ta bước đi ổn định lại vững chắc, hành động cử chỉ đều vô cùng tự nhiên, làm gì có nửa điểm sợ hãi rụt rè nào chứ?

Nhưng nếu cũng không phải là do sợ hãi, vậy hẳn là người ta đã có thể khống chế được đại cục.

Advertisement / Quảng cáo

không phải nói là một đứa ngốc sao?

Mọi người hốt hoảng nghĩ.

sự hèn mọn cùng khinh thường dưới đáy lòng trước đây cũng giảm đi một một chút.

Dương yêu Nhi trước đó đã ăn no, lúc này đang là mơ màng muốn ngủ, những người ngồi đầy trong viện này, mỗi người đều ăn diện lộng lẫy, làm nàng nhìn đến hoa cả mắt, càng không có hứng thú với bọn họ. Nàng liền nghiêng người dựa vào bàn, mượn lực như vậy mới không vì ngủ gà ngủ gật mà ngã xuống.

Nhưng dừng ở trong mắt mọi người, nàng chẳng qua chỉ tùy ý dựa một cái, cũng biến thành tính tình tùy ý không nói nên lời, vô cùng thoát tục.

Vẫn là Lưu ma ma nhìn ra Dương yêu Nhi mệt mỏi.

Nàng sớm đã nhận được lệnh từ Hoàng Thượng.

Hoàng Thượng nói, để Dương cô nương đi lướt qua là được, ngay cả mặt cũng không cần lộ. Bọn họ càng là không đem này những phu nhân triều thần vương hầu để vào mắt, thì những phụ nhân này mới càng thêm tôn kính Dương cô nương.

Bọn họ không phải đều khinh thường sao.

Lưu ma ma nâng mí mắt, ghé vào bên người Dương yêu Nhi, thấp giọng nói: “cô nương nếu như mệt mỏi, chúng ta liền trở về nghỉ ngơi thôi.”

“Bọn họ……”

“Tự nhiên sẽ có người thay cô nương tiếp đón thôi, ai cũng không dám sinh lòng bất mãn.” Lưu ma ma cười nói.

Dương yêu Nhi thật sự mệt mỏi, dư vị của những món vừa ăn trong miệng vẫn còn làm Dương yêu Nhi càng cảm thấy buồn ngủ hơn.

Lưu ma ma liền đỡ nàng đứng dậy.

Mọi người thấy động tác này, không khỏi đều ngừng đũa, đồng loạt nhìn về phía Dương yêu Nhi.

Dương yêu Nhi lại không sợ bị người ta nhìn.

Có lẽ là do khi còn nhỏ đã nghe quá nhiều người nói nàng là đứa ngốc, lúc sau lại vẫn luôn bị nhốt ở trong sân, cảm giác đối với thế giới bên ngoài liền giảm đi qua từng năm.

Lúc này, dù cho bọn họ có dùng ánh mắt châm chọc nhìn chằm chằm Dương yêu Nhi, thì Dương yêu Nhi ngay cả mí mắt cũng không thèm chớp một cái.

Nàng vịn cánh tay Lưu ma ma xoay người rời đi.

Mọi người nghĩ thầm, nàng mới ngồi bao lâu chứ? Tuy nói là nữ tử sắp xuất giá, quả thật không nên tùy tiện ra ngoài, nhưng lúc này, thế nhưng lại lưu loát không chừa mặt mũi như vậy…… Được rồi, mọi người cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng đi, qua một lúc lâu sau, ngay cả nửa câu nghị luận cũng không dám nói.

Lại thêm một lát sau, mới có người cân nhắc nói một câu: “Tân hậu trái lại khác xa so với trong tưởng tượng rất nhiều……”

Đâu chỉ là khác nhau rất nhiều, những người khác thầm nghĩ.

Tân hậu này thật sự thần bí, làm người nhìn không thấu, mà càng không thể nhìn thấu, thì lại càng làm người khác kiêng kị kính sợ……

Dương yêu Nhi đi rồi, không khí trong viện dần dần lại trở về như cũ.

Mọi người lại một lần nữa cầm đũa lên.

Mà Dương yêu Nhi lúc này đã trở lại phía trước hậu viện, nàng chậm rì rì bước vào trong phòng, ló đầu nhìn —— trống rỗng.

Dương yêu Nhi: “Là mộng nha.”

Liên Quế cười cười, nói: “cô nương, hoàng thượng vừa mới đi rồi. Làm sao là mộng được?”

“Lúc trước……”

“Mấy lần trước cũng không phải là mộng.” Lưu ma ma tiếp lời nói.

“A.” Vậy là ai sờ miệng nàng? Dương yêu Nhi giơ tay sờ sờ miệng mình. Mềm mại. hắn nhất định là coi mặt nàng như cục bột, nhéo rất mềm.

Lưu ma ma đỡ Dương yêu Nhi vào nhà nghỉ ngơi, vừa đi, nàng một bên lại lặng lẽ quan sát vẻ mặt của cô nương. Chỉ là nhìn tới nhìn lui, Lưu ma ma cũng không thể từ trong đó tìm ra được một tia mất mát.

Lưu ma ma âm thầm thở dài, thầm nghĩ, phải đợi đến khi cô nương thông suốt, cũng không biết là khi nào……

Nhưng sau đó Lưu ma ma lại thay đổi tâm trạng.

Nàng thầm nghĩ, cô nương tính tình tốt, tóm lại cũng sẽ không làm cho Hoàng Thượng ngột ngạt, mà chỉ cho Hoàng Thượng thêm thú vị…… Như vậy cũng đủ rồi.

Lúc này sắc trời chưa muộn, Dương yêu Nhi đã ăn uống no đủ, không buồn không lo, chờ đổi y phục, lắng tai nghe thanh âm bên ngoài, ôm lấy chăn liền ngủ mất.

Dương yêu Nhi rất ít khi nằm mơ.

Nhưng hôm nay trong lúc mơ mơ màng màng, nàng cảm thấy chính mình giống như bay lên, nhưng mới bay được trong chốc lát, liền có tay mạnh mẽ đè nàng xuống, bàn tay kia dùng sức rất lớn, mang theo ý ngang ngược bá đạo không cho kháng cự.

Lưng nàng cũng bị cấn đau.

Dương yêu Nhi mơ hồ cảm thấy mình hình như đang nằm ở trên một chiếc giường cứng ngắc……

Bàn tay kia ấn trên vai nàng, truyền lại cảm xúc nóng rực, theo sau lại có một bàn tay khác ấn trên môi nàng, vuốt ve qua lại, thật giống như là đang chơi với bột mì vậy……

Dương yêu Nhi muốn giơ tay bảo vệ miệng.

Nhưng nàng thật sự rất mệt, suy nghĩ lung lay, phiêu phiêu đãng đãng sau đó liền không có……

Tiêu Dặc trở lại trong cung, thì lại nghỉ ngơi ở Hàm Xuân Thất.

Advertisement / Quảng cáo

Sau khi hắn lật xem mấy xấp tấu chương, lại lấy một quyển du ký ra xem, cũng không biết nhìn bao lâu, hắn ngẩng đầu nhìn bóng đêm bên ngoài, lại hỏi Triệu công công: “Yến nạp thái kết thúc chưa?”

Triệu công công gật đầu nói: “Vừa rồi có gởi thư tới, vừa mới kết thúc.”

“Bữa tiệc có chuyện gì phát sinh không?”

“Hồi Hoàng Thượng, không có việc gì phát sinh.”

Tiêu Dặc lúc này không nóng không lạnh nói: “Quả thực đều là người thông minh.”

hắn đóng quyển du ký trong tay lại, đứng dậy nói: “đi ngủ.”

“Dạ.”

Cung nhân vội vàng tiến đến, hầu hạ Tiêu Dặc tắm gội đi ngủ.

Trong phòng có thêm hương, Tiêu Dặc chỉ mặc áo ngủ đơn bạc, bóng đêm thâm thẩm, Tiêu Dặc nhắm mắt lại, trong giây lát liền ngủ mất.

Tiêu Dặc là một người có dục vọng khống chế rất mạnh, điểm này ở trong mộng cũng có thể thể hiện.

hắn nằm mơ, thì tất nhiên sẽ rành mạch mà mơ. hắn sẽ mắt lạnh nhìn hướng đi trong mộng, sau khi tỉnh lại còn có thể tự nhiên mà phân tích bản thân……

Chỉ là hôm nay, hắn ở cảnh trong mơ như rơi vào bóng tối, những nơi mà ánh mắt lướt qua, đều là một mảng không gian mênh mang đen tối…… hắn giống như đang đi lại trong núi rừng đêm tối âm u, quanh mình đều là bóng tối có thể cắn nuốt người. không biết đi được bao lâu, mới mơ hồ xuất hiện hai ngọn nến.

Ánh sáng ngọn nến yếu ớt, gặp gió thổi qua, liền lay động.

Vật gần đó cũng theo đó mà đong đưa.

Tiêu Dặc nhìn chăm chú, thì ra là bức màn treo cạnh cửa.

Nơi này không phải là trong rừng núi gì.

Mà là ở Hàm Xuân Thất.

Tấm màn lúc này giống như bị một bàn tay xốc lên, có người đẩy một thiếu nữ tiến vào.

Là Dương yêu Nhi.

Cảnh trong mơ dường như trở lại lần đầu tiên gặp mặt, nhưng hình như lại có chút ít khác biệt.

Bóng tối xung quanh mơ hồ, mặt người khác đều không nhìn rõ ràng lắm.

Lại chỉ có nàng nghiêng ngả lảo đảo hướng về phía hắn.

Ánh mắt của nàng mờ mịt, lúc nhìn hắn, giống như có chút sợ hãi. Nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn tiến tới trước mặt hắn. Nàng bị hung hăng xô đẩy trên mặt đất, đầu gối đụng phải mặt đất vang lên một tiếng thật mạnh.

Tiêu Dặc nhíu mày, nắm lấy cố tay của nàng.

Cổ tay nàng nhỏ như vậy, lại trơn bóng, dùng nõn nà tới để hình dung cũng không quá trớn.

hắn nhịn không được nhéo thật mạnh một cái ở cổ tay nàng, nàng lại như không thấy đau, cứ như vậy ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ là khóe mắt lại ngấm nước mắt, có một chút đỏ. Gương mặt vốn dĩ có vẻ vô cùng thoát tục, không thể khinh nhờn, lại nhiều thêm một chút hương vị.

Giống y như lúc trước.

hắn để nàng ngồi xuống bên cạnh chân mình.

Vì thế nàng vừa bị ngã, liền tới ngồi bên chân hắn, nàng nắm lấy vạt áo hắn, cả nửa người đều dựa ở bên cạnh chân hắn.

Nàng dựa vào hắn, ngẩng đầu lên, trong mắt cũng chỉ có một mình hắn.

hắn hơi hơi cúi người, nắm lấy cằm của nàng.

Cằm của nàng cũng mịn màng, giống như cố ý dụ dỗ người khác vuốt ve.

Vì thế hắn liền thật sự dùng sức một chút, nhìn chính mình dùng lòng bàn tay lưu lại ở trên cằm của nàng một vệt đỏ nhỏ.

Nàng vẫn như cũ không tránh không né, giống như vô cùng ỷ lại vào hắn.

Vì vậy mà lại không giống với lần mới gặp.

Lúc này, hắn cong lưng, ôm lấy eo nàng, dùng sức, liền ôm nàng tới trong lòng mình.

Quần áo đơn bạc kề sát, truyền qua độ ấm của nhau.

Ngón tay hắn thưởng thức viên trân châu đính trên cổ áo của nàng, nàng mờ mịt luống cuống mềm mại ở trong lòng ngực hắn, cứ như vậy mà tùy ý hắn thưởng thức.

Có lẽ do dùng lực không cẩn thận, viên trân châu kia từ vạt áo rơi xuống, ục ục mà lăn vào trong bóng đêm.

Cổ áo của nàng hơi mở ra.

hắn đem nàng ôm vào trong ngực, liền có thể dễ dàng nhìn thấy phần cổ trắng tuyết lại hồng nhạt của nàng, còn có hình dáng xương quai xanh xinh đẹp ……

một trận lửa nóng không kiềm chế được mà “bùm” nhảy vọt lên, lấy tư thế không thể đỡ mà quấn lấy hắn.

Ánh mắt hắn vẫn duy trì bình tĩnh như cũ, nhưng ngay sau đó, hắn lại đem người ấn ngược xuống dưới thân ở trên giường.

trên giường rộng lớn mềm mại.

Advertisement / Quảng cáo

Trong phòng có đốt hương, hòa lẫn với hương vị trên người nàng, chui vào mũi Tiêu Dặc.

hắn xé cổ áo của nàng, lộ ra một đoạn cánh tay trắng như tuyết.

Dục vọng đã tích tụ bấy lâu giống như đều tại đây một khắc này mà tuôn ra.

hắn xé rách làn váy của nàng.

hắn muốn đem nàng nhiễm một hương vị khác, hương vị chỉ thuộc về hắn ……

……

Trong nhà tiếng bước chân cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng vẫn khiến Tiêu Dặc bừng tỉnh.

Tiêu Dặc liền mở mắt.

Phía sau bức màn trùng điệp, mơ hồ có thể thấy được vài thân ảnh.

Trong mũi hắn vẫn còn mùi hương trong mộng kia.

hắn nhíu mày, cúi đầu nhìn lại. Trong quần dính nhớp.

hắn lúc trước cố ý tránh né cùng nữ tử hành phòng. Vì vậy, cho nên đến bây giờ vẫn chưa có làm qua, vừa gặp mộng xuân thế nhưng lại phản ứng lớn như vậy, cho dù là có phát tiết ở trong mộng, ngược lại dưới thân càng thêm hưng phấn.

Lúc này chỉ nghe được bên ngoài màn Triệu công công đè thấp giọng nói, nói: “Hoàng Thượng……”

“nói.”

“Hoàng Thượng, kính sự trai tặng hai cung nữ tới.”

Theo quy củ, trước khi thành viên hoàng thất đại hôn, đều sẽ đưa cung nữ đã dạy dỗ tốt đến, chỉ dạy chủ tử cách thức.

Mặt mày Tiêu Dặc đột nhiên lạnh xuống, một chút sắc dục vừa rồi còn sót lại ngược lại đã biến mất sạch sẽ.
Chương Trước/53Chương Sau

Theo Dõi