Chương Trước/53Chương Sau

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu

Chương 52

Trong phòng tĩnh lặng, Triệu công công không khỏi lên tiếng khẽ gọi: “Hoàng Thượng?”

Tiêu Dặc lúc này mới lên tiếng, giọng điệu lạnh nhạt: “Cho các nàng tiến vào.”

“Dạ.”

Triệu công công xoay người đi ra ngoài, một lát sau, liền mang theo hai nữ tử trên người có bọc áo khoác vào cửa. Hai nữ tử kia cúi đầu không dám nâng lên, cử chỉ rụt rè.

Tiêu Dặc nhìn thoáng qua đầu tóc của các nàng, liền dời ánh mắt đi.

“Nô tỳ bái kiến Hoàng Thượng.” Hai nữ tử quỳ xuống đất hành lễ.

Tiêu Dặc không lên tiếng.

Hai nữ tử kia giống như có chút sợ hãi, một người trong đó thân mình còn run lên, từ trong lòng ngực rớt xuống một quyển sách, phát ra một tiếng “Rầm”. Nữ tử vô cùng sợ hãi, mặt trắng bệch, run run rẩy rẩy cong lưng đi nhặt.

Tiêu Dặc bất chợt lên tiếng đánh gãy động tác của nàng: “Đem theo cái gì? Trình lên đây.”

Nữ tử thở phào nhẹ nhỏm, trên mặt dần dần khôi phục lại huyết sắc, tai của nàng thậm chí cũng đỏ lên.

Nàng cẩn thận nhặt quyển sách trên mặt đất lên, hai tay dâng lên.

Triệu công công đi qua lấy, xoay người nhấc màn lên đi tới bên người Tiêu Dặc, sau đó đem quyển sách đưa tận tay cho Tiêu Dặc.

Tiêu Dặc để quyển sách ở trên đùi mở ra, cúi đầu nhìn, trên đó có một số tranh vẽ nam nữ giao hoan, chính là tị hỏa đồ trong cung thường sử dụng.

Lúc trước, Thái Hậu cũng từng bất động thanh sắc sai người đặt tranh sách như vậy trong cung của hắn, Tiêu Dặc chỉ mở ra xem một cái, liền cảm thấy vô cùng ghê tởm, vì thế động thủ đốt bỏ. Nhưng lần này lại thật sự nghiêm túc cẩn thận không e dè mà lật xem tị hỏa đồ.

Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng lật trang sách.

Hai gã cung nữ nghe thấy thanh âm này, vừa khẩn trương lại vừa ngượng ngùng co rụt bả vai lại.

Tiêu Dặc vẫn chậm chạp không có lật xem xong, hắn nhìn chằm chằm đủ loại tư thế ở mặt trên, nhìn kỹ một hồi lâu.

Nhưng qua một khoảng thời gian, hai cung nữ kia lại không còn cảm giác thẹn thùng nữa mà chỉ cảm thấy đầu gối mơ hồ có chút đau, hai chân nhũn ra, hận không thể cắm xuống để dựa vào nghỉ ngơi một chút……

Rất nhanh, mồ hôi liền trượt theo gương mặt các nàng mà xuống.

Mà Tiêu Dặc vẫn không nhanh không chậm lật xem.

Trong màn.

Tiêu Dặc dùng chăn che đi bộ vị ngày càng có tinh thần, không hề có ý mềm xuống kia.

Nhưng hắn trước sau sắc mặt vẫn lạnh lẽo, chỉ bất động thanh sắc mà lật xem tranh sách, không hề biểu lộ ra nửa điểm nôn nóng khó nhịn.

Rốt cuộc, hắn buông tranh sách trong tay xuống, còn hỏi Triệu công công: “Trong cung chỉ có cái này?”

Triệu công công đầu tiên là sửng sốt, nhưng ngay sau đó hắn lập tức nói: “Hồi Hoàng Thượng, kính sự trai còn chuẩn bị vài quyển sách nữa.” Còn có vơ vét từ trong dân gian tới nữa. Triệu công công thầm nghĩ.

“Lệnh hai người các nàng đi cầm qua đây.” Tiêu Dặc nói.

Triệu công công gật đầu, xoay người hỏi hai cung nữ kia: “Đều nghe thấy chưa?”

Cung nữ thần sắc ngơ ngác, không hiểu được đây là cái dạng thao tác gì.

Nhưng các nàng vẫn gật đầu, ngoan ngoãn quấn chặt áo khoác trên người, đi theo Triệu công công đi ra ngoài.

Cung nữ quay trở lại kính sự trai lấy tranh sách, thái giám lãnh sự ở kính sự trai cười cười ẩn ý với các nàng, sau đó lại lấy mấy quyển tranh sách đưa cho các nàng.

Hai cung nữ liền đỏ mặt, một người ở trong ngực ôm hai quyển, cứ như vậy lại bước vào Hàm Xuân Thất.

Tiêu Dặc đóng sách lại, ném ở dưới gối đầu, sau đó hắn lại nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chờ đến khi hai cung nữ kia lại vào cửa, hai tay trình lên sách tị hỏa đồ mới, Tiêu Dặc lúc này mới mở mắt ra, nhàn nhạt nói: “Lấy tới đây.”

Triệu công công ngẩn ra, nói: “Dạ.”

Tiêu Dặc không có lật xem nữa.

hắn đương nhiên hiểu rõ tình trạng thân thể mình hơn so với bất kỳ kẻ nào, hắn đang trong thời điểm tuổi trẻ khí huyết thịnh vượng, trước đây lại chưa từng có thư giải qua. Nếu thật sự còn cầm sách tị hỏa đồ còn lại lên nhìn, chỉ sợ phản ứng ở hạ thân sẽ còn kịch liệt hơn.

Đến lúc đó phiền toái vẫn là hắn.

Chờ đến khi Triệu công công đem tranh sách đều thu hồi cất kỹ, hai cung nữ kia lúc này lại có chút ngo ngoe rục rịch, các nàng giơ tay đặt ở trước cổ áo, chỉ cần rút dãy lụa bên trên đi, áo khoác liền sẽ tự động rơi xuống.

Nhưng Tiêu Dặc lúc này chỉ liếc mắt quét qua các nàng một cái, hỏi: “trên người mang theo cái gì?”

Cung nữ ngơ ngác nói: “Tranh sách……”

“Còn mang theo cái gì?”

Cung nữ ngơ ngẩn ngẩng đầu, thật cẩn thận nhìn về phía màn: “…… Nô tỳ, nô tỳ không mang theo cái gì hết.”

Triệu công công minh bạch ý của Tiêu Dặc, hắn tiến lên một bước, hơi hơi cung lưng, từ trên nhìn xuống nhìn xuống các nàng, giọng điệu âm trầm nói: “Hai vị cần ta đến động thủ sao?”

một cung nữ trong đó lập tức bị dọa mất lá gan, nàng run run rẩy rẩy mà từ bên hông cởi xuống một hà bao, trình lên cho Triệu công công.

Người bên cạnh thấy nàng cũng đã chủ động giao, tức khắc sắc mặt trắng bệch, cũng chỉ có thể bắt chước cởi hà bao xuống.

Triệu công công cầm hai cái túi tiền trong tay đang muốn đi đưa cho Hoàng Thượng, lại nghe Hoàng Thượng nói: “Mở ra, nhìn một cái.”

Triệu công công liền không tiếp tục đi nữa, hắn nhận lấy kéo từ trong tay một tiểu cung nhân, trực tiếp cắt nát hai hà bao kia. Triệu công công cúi đầu nhìn qua, tức khắc sắc mặt liền trở nên khó coi.

hắn nói: “Hoàng Thượng, một cái bên trong đựng nắm hoa khô đã huân hương thúc dục. một cái đựng…… xuân đan.”

Xuân đan, nói tục một chút, chính là thuốc tráng dương.

Thuốc này trong cung bị cấm chế, mỗi lần lấy dùng đều có số lượng hạn chế, đã vậy còn bị ghi chép vào sổ sách.

Bên trong một cái hà bao nho nhỏ kia lại có đến năm sáu viên như vậy.

Tiêu Dặc nhàn nhạt nói: “Nàng nếu tham hơn một chút, đựng bên trong đến mười viên, ngày mai trẫm liền bất đắc kỳ tử mà chết.”

Triệu công công nghe vậy, sợ tới mức lập tức quỳ xuống, nói: “Phi phi phi, Hoàng Thượng hồng phúc tề thiên, hiện giờ lại có Dương cô nương mang đến phúc vận, làm sao sẽ…… Làm sao sẽ……” Triệu công công nói hai lần, cũng không thể nói ra bốn chữ “Chết bất đắc kỳ tử” được.

Mà hai cung nữ đang quỳ gối gần đó đã sợ hãi.

Hai cung nữ sắc mặt trắng bệch, tay chân các nàng cứng đờ giống như rối gỗ, cứng ngắc dập đầu, mở miệng xin tha: “Nô tỳ không biết, nô tỳ cái gì cũng đều không hiểu…… Xin Hoàng Thượng tha mạng……”

“Để các nàng ra ngoài quỳ đi.” Tiêu Dặc nhíu mày nói.

trên người hai người này chắc cũng có huân hương, mùi hương vào mũi, làm Tiêu Dặc cảm thấy khó chịu buồn nôn.

Nếu còn để các nàng ở lại đây, hắn hẳn là ngủ cũng thể ngủ được.

Triệu công công gật đầu, vội sai người túm các nàng kéo ra ngoài.

Trong phòng chớp mắt lại yên tĩnh trở lại.

Tiêu Dặc đứng dậy đi tắm.

Cung nữ bên cạnh hầu hạ, khi nhìn thoáng qua hạ thân của Hoàng Thượng, không tự giác mà đỏ mặt.

Chỉ là chuyện kính sự trai đưa cung nữ đến khi nãy còn chưa có giải quyết xong, các nàng cho dù có ý tưởng, cũng đều phải đè trở lại vào đáy lòng.

Chờ đến khi tắm gội xong, Tiêu Dặc mới lại lần nữa nằm xuống.

hắn luôn luôn cảnh giác, ít ngủ, hôm nay sau khi nằm xuống, ngược lại rất nhanh liền ngủ say.

Sau nửa đêm, Tiêu Dặc lại nằm mộng.

Lúc này trong mộng, hắn cầm lấy tay Dương yêu Nhi, Dương yêu Nhi ngồi ngay ngắn ở trên đùi hắn, thân thể căng chặt, giống như vô cùng khẩn trương. hắn cúi đầu một chút, liền có thể vùi đầu ở bên cổ của nàng.

Nhưng hắn không có cúi đầu, hắn cũng chỉ kéo nàng qua, ở trên giấy Tuyên Thành viết xuống một chữ lại một chữ.

một lúc sau, trên giấy đã dày đặc “Tiêu Dặc”, “yêu Nhi”……

Có một phần nét mực bị nhòe.

Làm tên dính lại thành một chỗ, giống như là từ một bút viết ra vậy.

……

Chờ hắn tỉnh lại lần nữa, đã là sáng sớm ngày thứ hai.

Tiêu Dặc thong thả chớp mắt, mới xác nhận bản thân mình đã từ trong mộng tỉnh lại.

hắn chậm rãi đứng dậy, cúi đầu nhìn nhìn ngón tay của mình, ngón tay hắn mở ra, hơi cong, giống như chỉ cần muốn bắt, thì cái gì cũng đều có thể bị hắn bắt lấy……

Từ sau khi yến nạp thái qua đi, bái thiếp cùng thiệp mời đưa tới Dương trạch lại nhiều lên.

Trong đó liền không thiếu Mạnh gia, nhà Quân Định Hầu phủ, chẳng qua tất cả đều viết tên của các phu nhân đương gia. Mà không phải danh nghĩa của bọn tiểu bối.

Dương yêu Nhi rời giường dùng cơm, ngồi ở trước bàn viết chữ, Lưu ma ma liền ngồi ở nơi đó chậm rãi phân thiệp, đem hữu dụng lấy ra tới, vô dụng thì quăng ra ngoài.

Lưu ma ma phân loại bất tri bất giác ước chừng đã được một canh giờ, Liên Quế liền tới thay thế nàng.

Nàng đứng dậy đi tới gần chỗ Dương yêu Nhi, thấp giọng hỏi: “cô nương muốn dùng chút trà bánh sao?” Lời nói dứt, Lưu ma ma mới phát hiện Dương cô nương ngồi ở chỗ đó, lại chính là ngồi yên đấy, ngay cả bút trong tay cũng đã hạ xuống.

Lưu ma ma trong lòng lộp bộp một chút, vội hỏi: “cô nương như thế nào lại ngây người? Hay là hôm qua thấy ác mộng?”

Dương yêu Nhi do dự gật đầu, chậm rãi nói: “Nằm mơ, ăn ta.”

Lưu ma ma hơi hơi há hốc mồm: “cô nương mơ thấy có người ăn ngươi?”

Dương yêu Nhi lại gật gật đầu, lại khó có được mà thở dài, trong lúc nhất thời Lưu ma ma trái lại cũng không rảnh lo cái khác, nàng chuyển buồn thành vui, nói: “cô nương lúc trước ngay cả thở dài cũng đều không có, hiện giờ ngược lại đã học được cái này……”

Dương yêu Nhi mờ mịt mà nhìn chằm chằm nàng, cũng không biết than thở có gì nghiêm trọng.

Dương yêu Nhi không cảm giác được.

Nàng cũng không biết được, lúc trước nàng đối với thế giới bên ngoài hết thảy đều chậm chạp, tốt hay xấu, đều cũng không có biểu đạt. hiện giờ có vui vẻ, cũng có lo lắng, lúc này mới thuyết minh cảm giác của nàng đối với thế giới bên ngoài đang dần dần trở nên sâu hơn.

trên mặt Lưu ma ma hiện lên nụ cười, nàng nói: “cô nương trước dùng trà một chút, một bên ăn, một bên cô nương lại cùng lão nô nói chuyện, nói xem mơ thấy cái gì.”

Dương yêu Nhi đang muốn gật đầu, thì quản gia đi tới ngoài cửa, thần sắc sợ hãi nói: “Dương cô nương, ma ma, có cô cô từ trong cung tới, nói là tới tặng vài thứ cho cô nương.”

Lưu ma ma đứng thẳng dậy, nói: “Cho nàng lại đây.”

“Dạ.”

không đến chốc lát, một tiểu cung nữ cùng đi theo quản gia ra ngoài, mang theo một nữ tử đã đến tuổi ba mươi vào cửa.

Nàng kia cúi người với Dương yêu Nhi một cái.

Lưu ma ma nhìn chằm chằm nàng nói: “Lúc trước như thế nào chưa từng gặp qua ngươi?”

Nàng kia cười nói: “Ma ma chưa thấy qua ta, ta lại gặp qua ma ma rất nhiều lần. Ta đang làm việc ở kính sự trai, hôm nay phụng mệnh tiến đến, là để tặng đồ cho cô nương.”

nói, hai tay nàng trình lên một cái hộp nhỏ.

Lưu ma ma nhận lấy, ước lượng một chút, sau đó mới trình cho Dương yêu Nhi.

Dương yêu Nhi tò mò nhìn chằm chằm, lại không có duỗi tay nhận.

Lưu ma ma liền đem tráp để xuống ở trước mặt nàng.

Dương yêu Nhi lúc này mới vươn ngón tay ra, đẩy cái khóa nhỏ vẫn chưa khóa lại đang khó khăn treo ở bên ngoài ra, cái khóa nhỏ kia lạch cạch rớt xuống dưới, Dương yêu Nhi mở nắp ra nhìn, liền thấy bên trong đựng thứ giống như sách, còn có hai cái hà bao nhỏ……

Dương yêu Nhi không có chạm vào hà bao.

Bởi vì treo bên hông nàng còn đẹp mắt hơn, tất nhiên liền không thể hấp dẫn được lực chú ý của nàng.

Nàng chỉ mở quyển sách ra, khẩy ngón tay lật trang……

Trong giây lát, Dương yêu Nhi liền hơi trừng lớn mắt.

Tranh thật thú vị.

Dương yêu Nhi nghĩ, lại dùng đầu ngón tay chọc chọc tranh ở trên.

Như vậy, nàng trước giờ chưa từng gặp qua.

Lưu ma ma quay đầu nhìn, thấy âm tọa liên.

Tức khắc mặt già đỏ lên.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu hoàng đế: xem tranh tổn thương thân thể (? ﹏?)
Chương Trước/53Chương Sau

Theo Dõi