Chương Trước/53Chương Sau

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu

Chương 53

Lưu ma ma ở trong cung tất nhiên đã nhìn thấy nhiều, nhưng dù là như vậy, khi nhìn thấy Dương yêu Nhi nghiêm túc lật xem tranh trên tị hỏa đồ, còn muốn dùng ngón tay chọc chọc vẽ vẽ, Lưu ma ma cũng bất giác mà mặt đỏ. Thần sắc Dương yêu Nhi càng thiên chân vô tà thì nàng lại càng đỏ mặt.

Lưu ma ma di chuyển ánh mắt, liền dứt khoát mang hai cái hà bao còn dư lại trong tráp, đều lấy ra tới.

“Đổi cho cô nương? Hay là cùng đeo lên?” Lưu ma ma hỏi.

Dương yêu Nhi đang cảm thấy tranh sách trong tay mới lạ, nhìn vô cùng chăm chú, làm sao mà nghe được Lưu ma ma đang nói cái gì. Lưu ma ma bất đắc dĩ cười, đành phải tự duỗi tay tháo túi thêu vốn đang treo bên hông Dương yêu Nhi xuống. Dương yêu Nhi hình như cảm giác được, eo cứ vặn vẹo, né tránh tay của Lưu ma ma. Nàng một tay khép tranh sách lại, vội cúi đầu nhìn bên hông.

“không đổi.” Dương yêu Nhi nói.

nói, nàng còn duỗi tay sờ sờ túi hương còn dư lại bên hông kia.

Nàng còn nhớ mơ hồ, lần trước Hoàng Thượng đã cùng nàng nói qua, không thể để người khác nhìn thấy túi thêu của nàng.

Lưu ma ma liền đem hai cái hà bao kia cầm trong lòng bàn tay, nói: “Vậy lão nô đổi lại cho cô nương.”

nói, Lưu ma ma lại xoay người sờ đến vật cứng bên trong, tròn xoe, giống như là thuốc viên gì đó. Lưu ma ma nhíu mày, suy nghĩ cẩn thận, mở hà bao ra nhìn. Liền thấy bên trong thật đúng là đựng thuốc viên.

Sắc mặt Lưu ma ma chợt thay đổi, vội đem thuốc viên bên trong đều đổ ra ngoài.

Nàng nâng thuốc viên đến gần ngửi ngửi, không có mùi gì đặc biệt, nhưng nhìn hình dạng lại có vài phần quen mắt.

Nàng buông thuốc viên xuống, lại mở cái hà bao khác, ở bên trong đổ ra một nắm hoa khô, mùi hương vô cùng thơm kia, Lưu ma ma ngửi một cái liền biết đây là mùi gì.

Sắc mặt nàng chợt trầm xuống.

“Người kia không phải là do Hoàng Thượng phái tới.”

Lưu ma ma làm sao còn dám để Dương yêu Nhi tiếp tục cầm tranh sách kia nhìn.

Thủ đoạn này ở trong cung rất khó mà phòng bị, dùng dược huân, hay là đem độc trộn lẫn vào trong mực…… thật sự có quá nhiều.

Lưu ma ma vội lấy đi tị hỏa đồ.

Dương yêu Nhi tất nhiên tỏ vẻ có chút không nỡ.

Nàng còn chưa có xem đủ đâu.

Lưu ma ma thấy thế, nói: “Hôm nay cái này không tốt, ngày khác cô nương lại từ chỗ Hoàng Thượng lấy cái tốt hơn.”

Dương yêu Nhi gật gật đầu, xem như tin lời Lưu ma ma nói.

Lúc đang nói chuyện, Liên Quế đẩy cửa từ bên ngoài đi vào. Nàng khom người quỳ gối hành lễ với Dương yêu Nhi, sau đó thẳng lưng nói: “Vừa rồi vị cô cô mang đồ tới kia, đã bị ta chế trụ.”

Lưu ma ma đầu tiên là kinh ngạc, sau đó mừng rỡ: “Liên Quế cô nương quả nhiên lợi hại.”

Liên Quế trái lại cũng không kể công, nàng lắc đầu nói: “Cái này không thể coi là lợi hại.”

Lưu ma ma cười một cái, ngữ khí ôn hòa, nhưng lời nói ra lại làm người cảm thấy lạnh lẽo, nàng nói: “đi đi, hiện tại mới là lúc xem thử bản lĩnh, nhất định phải từ miệng nàng hỏi ra kết quả.”

Liên Quế gật đầu.

Lưu ma ma để lại tiểu cung nữ ở trong phòng, liền cùng Liên Quế đi ra ngoài.

Qua chừng non nửa một canh giờ, Lưu ma ma lại trở về, Liên Quế vốn dĩ đi theo phía sau nàng, chỉ là đang đi tới thì đột nhiên dừng bước.

Lưu ma ma hỏi nàng: “Sao lại không đi nữa?”

Liên Quế ôn nhu cười cười, nói: “một thân mùi như vậy, làm sao có thể chạm vào cô nương? Vẫn nên là tắm gội đổi một thân y phục mới tốt.”

Lưu ma ma cười nói: “Đúng vậy đúng vậy, vẫn là Liên Quế cô nương suy nghĩ chu đáo, nên đi đổi một thân y phục mới phải.”

Dứt lời, hai người lại cùng nhau đi thay y phục, mới lại về đến trước mặt Dương yêu Nhi hầu hạ. Dương yêu Nhi gần sát vào, cái mũi động động.

Lưu ma ma lập tức khắc khẩn trương lên, hỏi: “cô nương nghe thấy cái gì sao?”

Dương yêu Nhi nói: “Thơm, mùi thơm.”

Lưu ma ma lúc này mới cười: “Đây là y phục đã huân qua đàn hương, cô nương nếu như thích, lần tới cũng huân cho cô nương.”

Dương yêu Nhi gật đầu.

Lưu ma ma cùng Liên Quế liếc nhau, đều không hề nhắc đến vị cô cô kia, cũng càng không nói bên trong hà bao kia có cái gì.

Nếu như đã gặp qua vẻ đẹp thanh khiết.

thì làm sao có thể nguyện ý nhìn màu sắc khác làm bẩn nó chứ?

Chuyện xảy ra bên này của Dương trạch, không bao lâu liền truyền vào trong cung.

Tiêu Dặc nhắm mắt nghe thuộc hạ bẩm báo xong.

Các cung nhân đều cho rằng Hoàng Thượng sắp phát hỏa, ai biết hắn chỉ chậm rãi mở mắt, hỏi: “Đại chinh lễ chuẩn bị sao rồi?”

Triệu công công nói: “Lễ Bộ đang muốn báo lại, đang chờ ở bên ngoài.”

“không cần báo, thúc giục bọn họ mang lễ đến trước hẻm Tĩnh Ninh. hiện tại, trẫm muốn đi một chuyến đến Vĩnh An Cung. Thái Hậu tĩnh dưỡng nhiều ngày, trẫm còn chưa có đến thăm, chẳng lẽ để người khác nói trẫm bất hiếu?”

Triệu công công vội gật đầu, đi xuống phân phó.

Chỉ chốc lát sau, ngự liễn của hoàng đế liền đi tới Vĩnh An Cung.

Bên ngoài Vĩnh An Cung vẫn canh gác nghiêm ngặt như cũ.

Cấm quân ngoài cửa thấy thân ảnh của Hoàng Thượng, liền lập tức quỳ xuống đất hành lễ.

Cung nhân của Vĩnh An Cung vẫn là lần đầu nhìn thấy trận thế lớn như vậy, nhìn những binh sĩ đeo đao kiếm đó làm lòng người rụt rè, liên quan đến Hoàng Thượng nhìn qua đều có chút uy thế áp người.

Trong đoạn thời gian này, người của Vĩnh An Cung không được tùy ý ra vào, lúc đầu bọn họ còn sinh lòng oán giận, nhưng đến lúc sau, toàn bộ oán giận đều đã là bị mài mòn,chỉ còn lại có sự sợ hãi thấp thoáng, một chút sợ hãi kia chôn sâu dưới đáy lòng từng chút một bành trướng ra…… Cho đến giờ khắc này, bọn họ đều vô thức quỳ xuống đất hành lễ. trên mặt đã không còn là cung nhân kiêu căng ngạo mạn của Vĩnh An Cung nữa, mà lại mang theo một chút hoảng sợ.

Tiêu Dặc cũng không thèm nhìn tới bọn họ, hắn lập tức đi lên bậc thang, bước vào trong điện.

hắn hỏi cung nhân quỳ gối bên cạnh cửa: “Gần đây Thái Hậu mạnh khỏe không?”

Biểu tình trên mặt cung nhân kia tựa như khóc mà cũng không phải khóc, đại khái là bởi vì cảm xúc dao động đến cực đại, liền sinh ra một cái biểu tình vặn vẹo quỷ dị, nàng đáp: “Thái Hậu nương nương gần đây…… Rất nhớ Hoàng Thượng.”

nói là nhớ Hoàng Thượng.

Chi bằng nói là mỗi ngày cũng đều mắng Hoàng Thượng.

Chỉ là lời này không phải là lời nàng có thể nói.

Tiêu Dặc cũng hoàn toàn không để ý những lời này.

Cung nhân kia nếu nói như vậy, vậy chứng tỏ Thái Hậu mấy ngày nay sống quả thực không tốt lắm.

hắn lập tức vào cửa, nhàn nhạt nói: “Tất cả thất thần làm cái gì? Trẫm nếu như đã tới, còn không đi mời Thái Hậu?”

một phòng cung nhân lúc này mới cả kinh như chim thú chạy tán loạn.

Bọn họ đi mời Thái Hậu, nhưng một mặt lại sợ hãi cẩn thận ngẩng đầu, đánh giá Hoàng Thượng.

Từ khi tân đế kế vị tới nay, phần lớn cũng chỉ ở Dưỡng Tâm Điện, cũng không hề rời khỏi Dưỡng Tâm Điện. Bọn họ cũng đã từng có người đến Hàm Xuân Thất Dưỡng Tâm Điện tham kiến một lần, trở về còn cảm thấy hoảng hốt ngừng. không phải vì hắn, mà là vì không khí bên trong Hàm Xuân Thất kia không thông thuận, khiến người cảm thấy chủ nhân bên trong cũng giống như bất cứ lúc nào cũng có thể chết.

Hơn nữa trên dưới cả triều Đại Tấn đều biết, tân đế thân thể không tốt, thường xuyên bệnh nặng, cho nên mới có quẻ bói của Khâm Thiên Giám……

Nhưng hôm nay thì sao?

hiện tại Hoàng Thượng đang đứng ở trong Vĩnh An Cung, thân hình thon dài thẳng tắp, mắt hắn như điểm sơn, mày như vẽ, khuôn mặt ngày thường lại trắng bệch. Lộ ra một khuôn mặt tái nhợt, mắt ngăm đen, môi đỏ như thế…… Bên trong tuấn mỹ lại hiện ra một tia âm tà yêu dị.

Làm người không dám nhìn thẳng.

Lúc này cuối cùng cũng có người ra tới.

Là Liên Kiều cô nương luôn luôn được trọng dụng ở Vĩnh An Cung.

Liên Kiều nói: “Hoàng Thượng, Thái Hậu nương nương thân thể không khoẻ, sợ là không thể đứng dậy.”

Liên Kiều nói chuyện, ngược lại còn mạnh dạn nhìn Hoàng Thượng. Trong cung này,Ngoại trừ thị vệ, thái giám, còn có Hổ Bí quân làm người chán ghét bên ngoài cửa cung kia, thì chỉ có Việt Vương Tiêu Chính Đình thường xuyên đến đây. Nhưng hôm nay có Hổ Bí quân gác, Việt Vương đã lâu không vào cửa. Lúc này đột nhiên nhìn thấy Hoàng Thượng, Liên Kiều không khỏi nhìn nhiều thêm hai lần, thậm chí còn vô thức đỏ mặt.

Tiêu Dặc ngay cả nhìn đều không nhìn nàng, giọng điệu của hắn vẫn thản nhiên như trước, nói: “Vậy thì trẫm đi gặp Thái Hậu.”

Dứt lời, hắn cất bước đi vào trong phòng.

Liên Kiều ngẩn ra, mới nhanh chóng chạy theo, chỉ là sau đó, thì lưng nàng cũng không nhịn được mà phát lạnh. Bản thân nàng không được nhịn mà buồn bực. Tân đế này tuổi so với với nàng còn nhỏ hơn, lại là một ma ốm, chẳng lẽ chính mình nhìn thấy hắn, còn cảm thấy sợ hãi sao?

Tiêu Dặc đi qua bình phong, bước vào phòng trong.

Người bên trong nghe thấy tiếng bước chân, tức khắc luống cuống tay chân, Thái Hậu dĩ nhiên là không có ngủ, nàng đang ngồi ở trên trường kỷ, nghiêng người dựa vào, tư thái cao ngạo. Chờ khi nhìn thấy Tiêu Dặc tiến vào, nàng cũng không vì lời nói dối bị chọc thủng mà đỏ mặt.

Nàng chỉ nhíu mày, sau đó trầm mặt xuống, nói: “Hoàng Thượng hết bệnh rồi?”

Tiêu Dặc không trả lời nàng, mà nói: “Thái Hậu sai người tặng đồ đến hẻm Tĩnh Ninh? Bên ngoài có Hổ Bí quân canh gác, Thái Hậu cũng còn có thể truyền lời ra ngoài……” Tiêu Dặc gật đầu, dùng giọng điệu phán xét nói: “Quả thật là cũng có một phần bản lĩnh.”

Thái Hậu cực kỳ chán ghét giọng điệu như vậy của hắn.

hắn nếu như tức hộc máu, trong lòng nàng còn cảm thấy sảng khoái một chút, cố tình khẩu khí của Tiêu Dặc bình thản, trong lời nói càng giống như khinh thường các loại hành vi của nàng.

Bây giờ bị khó chịu lại là chính Thái Hậu.

Nàng nói: “Như thế nào? Có gì không ổn sao? Hoàng Thượng sắp sửa đại hôn. Ai gia thân là mẫu hậu của Hoàng Thượng, tất nhiên phải vì Hoàng Thượng mà suy nghĩ, lệnh cho trên dưới kính sự trai không được chậm trễ.”

Tiêu Dặc nói: “Thái Hậu thần thông như vậy, nhưng đã biết tình trạng hiện giờ bên ngoài của Lý gia là gì sao?”

Thái Hậu hồ nghi hỏi: “Lý gia nào?”

“Tất nhiên là Đông Lăng Lý gia.”

Thái Hậu lạnh lùng nói: “Hoàng Thượng đây là có ý gì?”

Tiêu Dặc đạp tiểu thái giám bên người một cái: “Tới, nói cho Thái Hậu biết.”

Tiểu thái giám kia mặt lộ vẻ kinh hoàng, quỳ xuống đất, khó khăn nói cho Thái hậu nghe, ngay cả tranh chấp của Lý gia cùng Liễu gia cũng nói, nói bên ngoài đều nói Lý gia chính là đại gia tộc ra vẻ đạo mạo!

Thái Hậu dĩ nhiên tức giận đến muốn đứt hơi.

Nàng cười lạnh nói: “thì đã sao? Chẳng qua là một ít sâu bọ mà thôi, làm sao có thể lay động được đại thụ?”

Tiểu thái giám lại cúi đầu nói: “hiện tại…… hiện tại tứ cô nương Lý gia phải gả đến cho Liễu gia.”

Thái Hậu cao giọng ngắt lời hắn: “không có khả năng! Liễu gia kia đã suy tàn…… Làm sao có thể kết thân với Lý gia?”

Tiêu Dặc không nhanh không chậm nói: “Chính là từ lúc bắt đầu, đem Lý gia kéo vào cuộc, cũng không phải là Liễu gia. Hai cái phế vật kia của Liễu gia làm sao có thể có bản lĩnh như vậy?”

Thái Hậu nhìn thẳng hắn, cắn chặt răng nói: “…… Chẳng lẽ là Hoàng Thượng?”

Tiêu Dặc lại không có trả lời câu hỏi của nàng.

hắn lại nói: “một khi Lý gia có cô nương đầu tiên gả đến Liễu gia, còn lại, cũng đều không có giá trị tốt như trước.”

Sắc mặt Thái Hậu lúc xanh lúc trắng.

Nàng biết, Tiêu Dặc nói không sai.

Ai cũng sẽ nói, Lý gia cùng Liễu gia vì đại nghĩa mà liên hôn, nhưng nếu như thật sự gả đi, trên cơ bản cũng liền đoạn tuyệt đường đi của các cô nương Lý gia còn lại.

Trong nhà có một người gả cao, thì dư lại tất nhiên đều sẽ gả đến chỗ tốt.

Nếu như cô nương tốt nhất lại gả thấp, còn dư lại cũng không gả được vào nhà cao cửa rộng.

Thái Hậu rất có mặt mũi, đặc biệt là sau khi làm chủ Vĩnh An Cung, mặt mũi của nàng cũng ngày càng lớn hơn.

Để Tiêu Dặc một lần liền lột sạch trần trụi như vậy, Thái Hậu gần như cắn răng, nàng yên lặng nhìn Tiêu Dặc, nói: “Hoàng Thượng long thể suy yếu, lại còn không tiếc vì một đứa ngốc từ sơn dã nông thôn tới lo lắng lao lực, ngược lại cũng không sợ làm tổn hại đến thân thể……”

Tiêu Dặc lại ngắt lời nàng: “không phải đứa ngốc. Là Hoàng Hậu.”

Sắc mặt hắn lạnh băng, ngữ khí âm u: “Đó là Hoàng Hậu của trẫm, Hoàng Hậu của Đại Tấn.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu hoàng đế: Chỉ có trẫm mới có thể gọi nàng là đứa nhỏ ngốc.
Chương Trước/53Chương Sau

Theo Dõi