Chương Trước/104Chương Sau

Chỉ

Q.2 - Chương 11: Tôi Muốn Chia Tay

Mới đầu Chung Dương có hơi sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó bật cười, ôm chằm Tả Á vui vẻ nói: “Bé cưng à, về hồi nào vậy, sao không báo anh biết biết để anh đi đón em!”

Một khắc trước đó, cô vô cùng mong đợi người đàn ông quen thuộc ở trước mắt gọi mình là bé cưng này ôm vào lòng biết bao. Nhưng giờ phút này, Tả Á lại cực kỳ chán ghét cái ôm này, cô đẩy anh ra, mặc dù trong lòng không thoải mái nhưng vẫn giữ vẻ ngoài tự nhiên cười nói: “Chẳng qua muốn tạo sự ngạc nhiên bất ngờ thôi.”

“Chung Dương, không giới thiệu một chút sao?” Cô gái trong nhà bếp hỏi với vẻ mặt tươi cười sáng rỡ, cũng chẳng hề có chút lúng túng nào, giọng điệu cứ như mình là một nữ chủ nhân đang chiêu đãi khách.

Tả Á chẳng thể nào ưa nổi giọng điệu và tiếng cười của cô gái này, rất chướng mắt, làm cho người ta có cảm giác không thoải mái. Cũng không thích cái kiểu ánh mắt khi cô ta nhìn Chung Dương.

Chung Dương cười cười, ôm vai Tả Á nhìn cô gái nọ nói: “Đây là Tả Á, bạn gái tôi. Tiểu Á, cô ấy là Lucy, vừa từ Mỹ trở về.”

Sau khi hai người bắt tay chào hỏi, sau đó Lucy xoay người trở vào bưng nồi canh ra, vừa đi ra vừa nói, “Tôi làm cơm xong rồi, ăn chung đi, nhiều người lại càng vui, lúc còn sống ở nước ngoài, tôi chỉ ăn có một mình thôi!”

Hay thật, còn tỏ ra uy quyền với mình nữa cơ đấy, Tả Á giận đến bốc hỏa, hất tay Chung Dương ra, nhìn anh gằn từng chữ nói: “Chung Dương, hôm nay em có lòng trở về để mừng sinh nhật với anh, em muốn chỉ có hai chúng ta thôi, ngày mai em phải quay lại trường rồi.”

“Tiểu Á…….!” Chung Dương dường như có vẻ khó xử, anh đương nhiên hiểu được ý của Tả Á, nhưng cũng không thể mở miệng đuổi khách.

“Được rồi, cô ta ở lại, em đi!” Tả Á nói xong xoay người tính đi, Chung Dương vội vàng kéo cô lại, “Tiểu Á, đừng vậy mà.”

Lucy lại có chút lúng túng, sau đó tháo tạp dề xuống cười cười nói: “Hay là để tôi đi vậy, không quấy rầy thế giới riêng của hai người.”

Chung Dương cười với vẻ mặt áy náy, nhưng cũng không giữ khách, chỉ đơn giản dặn dò một câu, “Lái xe cẩn thận!”

Chung Dương cười với vẻ mặt áy náy, nhưng cũng không giữ khách, chỉ đơn giản dặn dò một câu, “Lái xe cẩn thận!”

Lucy cười cười, sau đó mở cửa đi ra ngoài.

Chung Dương quay đầu lại nhìn nhìn khuôn mặt tức giận của Tả Á, vội lấy lòng nắm lấy tay Tả Á đi tới bàn cơm, “Bé cưng, đói bụng chưa, có mệt hay không, ăn cơm trước đã.”

Nhìn cả bàn đầy thức ăn, Tả Á tức giận hất tay Chung Dương ra, không nói lời nàoxoay người đi tới lối cửa.

Chung Dương nhìn ra Tả Á đã thật sự nổi giận, anh vội vàng bước lên một bước, vươn tay từ phía sau lên ôm eo Tả Á nói, “Tiểu Á à, anh và cô ta không có gì mà, em đừng nghĩ lung tung được không?”

Phải, cô rất giận, nếu như cô không giận, vậy thì cô không phải là người mà là thần mất rồi. Cả hai đã cả tháng không gặp nhau, cô rất muốn về gặp anh, bởi vì lúc nào anh cũng bận, cho nên cô mới không muốn quấy rầy anh. Nhưng để đáp lại tấm lòng thấp thỏm chờ đợi của cô chính là bắt gặp cảnh Chung Dương và một cô gái khác đang thân mật thế này.

Tả Á cố gỡ cánh tay Chung Dương ra, nhưng có cỗ thế nào cũng không mở được, vì vậy tức giận nói: “Chung Dương, hôm nay là sinh nhật anh, em không muốn gây với anh, em thấy mệt rồi, em muốn về nhà, anh cứ ở lại từ từ ăn, buông tay.”

“Tiểu Á, em nghe anh giải thích có được không?” Chung Dương ôm chặt Tả Á, không muốn cho cô đi, “Anh thề, anh và cô ta thật sự không có gì, quen nhau nhiều năm như thế mà em vẫn không tin anh sao?”

Tả Á thôi không giãy giụa nữa, quay đầu lại dùng ánh mắt lạnh tựa như băng nhìn Chung Dương nói, “Được, em sẽ nghe anh giải thích, vậy anh nói đi, chuyện này rốt cuộc là sao?”

Chung Dương vội vàng giải thích: “Cô ta chỉ tới đây nấu một bữa cơm, hoàn toàn không có xảy ra chuyện gì cả.”

“Chung Dương, em hỏi anh, đây là lần đầu tiên cô ta đến nhà anh làm cơm cho anh hay sao? Sinh nhật anh, năm nào chúng ta cũng ở bên nhau. Năm nay, anh không đến tìm em, không gọi điện thoại cho em là bởi vì cô ta đúng không?”

“Chung Dương, em hỏi anh, đây là lần đầu tiên cô ta đến nhà anh làm cơm cho anh hay sao? Sinh nhật anh, năm nào chúng ta cũng ở bên nhau. Năm nay, anh không đến tìm em, không gọi điện thoại cho em là bởi vì cô ta đúng không?”

Chung Dương nhất thời cứng họng.

Anh lặng im khiến lòng Tả Á càng thêm khó chịu dữ dội, cười lạnh, chua sót nói: “Xem ra, đây không chỉ mới một lần. Thì ra, thời điểm em ở trường học nhớ đến anh, nghĩ đến anh, còn anh thì đang ở đây hưởng thụ thế giới của hai người với người khác, thưởng thức món ngon của người con gái khác làm cho anh ăn, hưởng thụ sự bận rộn ấm áp của người con gái khác mang đến cho anh, anh vui sướng, anh hài lòng lắm có đúng hay không?”

Vì khó chịu mà trong mắt Tả Á ngập đầy hơi nước, nghẹn ngào nói: “Sinh nhật anh, tại sao anh không đến tìm em, mà lại ở cùng với cô ta? Anh không rãnh đến tìm em ư? Được, vậy em sẽ về tìm anh, nhưng anh lại đang rất rãnh rỗi nha, nhàn nhã nhìn cô gái khác tự tay nấu canh ình. Chung Dương, anh nói xem, những chuyện này là thế nào?”

Chung Dương bất đắc dĩ nói: “Tả Á, em đừng chuyện bé xé to có được không?”

Trái tim Tả Á như bị ai cào cấu, mình không vui, mình ghen tỵ, sao bây giờ mình mới phát hiện ra mình là một người nhỏ nhen như thế. Mình chuyện bé xé ra to sao? Nước mắt che mờ cả tầm mắt, nhìn xuống chiếc bánh kem còn có quà sinh nhật đáng ghét vẫn đang nắm chặt trong tay, cô tức giận ném nó về phía Chung Dương, “Chung Dương, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”

Chung Dương bị bánh kem nêm ột phát, nhưng thấy Tả Á tính đi, anh vội vàng chạy đuổi theo, một tay kéo lại Tả Á ôm vào lòng, giữ chặt lấy cơ thể cô, sau đó cúi đầu bứt rứt hôn lên môi Tả Á, kiềm cập thân thể cô đi về hướng phòng ngủ. Nụ hôn dữ dội kịch liệt như muốn xua tan đi cơn giận của Tả Á.

Nhưng Tả Á lại cắn cho anh một cái, Chung Dương bị đau liền nhả môi Tả Á ra, thấy trong mắt Tả Á đầy lửa giận còn có sự thất vọng về mình khiến lòng anh chợt căng thẳng, siết cánh tay chặt nói, “Xin lỗi Tiểu Á, tha thứ cho anh, đừng giận nữa có được không. Anh yêu em Tả Á, anh và cô ta thật sự không có gì.”

Tả Á đẩy anh ra khó chịu nói: “Tôi muốn về nhà, ngày mai còn phải quay về trường.”

Chung Dương vội ngăn Tả Á lại, nôn nóng nói: “Tiểu Á, hôm nay ở lại đây đi, ngày mai anh sẽ đưa em đến trường.”

“Không cần, anh buông tay, đừng ôm tôi! Buông tay!” Tả Á giãy dụa mãi không được, tức giận quát nhẹ. Chung Dương nhìn hốc mắt đỏ au của Tả Á, và trong ánh mắt cũng đều là nước mắt, luống cuống buông ra cô.

Tả Á vừa được tự do, liền xoay người bỏ đi chẳng thèm nhìn tới Chung Dương. Chung Dương nhìn theo bóng lưng Tả Á mà lòng dạ vô cùng hoảng hốt, lật đật chạy đuổi theo. Ra khỏi nhà trọ, Chung Dương đuổi kịp Tả Á, vội vàng giữ tay cô lại nói, “Tiểu Á, để anh đưa em về!”

Tả Á vừa được tự do, liền xoay người bỏ đi chẳng thèm nhìn tới Chung Dương. Chung Dương nhìn theo bóng lưng Tả Á mà lòng dạ vô cùng hoảng hốt, lật đật chạy đuổi theo. Ra khỏi nhà trọ, Chung Dương đuổi kịp Tả Á, vội vàng giữ tay cô lại nói, “Tiểu Á, để anh đưa em về!”

“Không cần, tự tôi đón xe về được.”

Đây là lần đầu tiên Chung Dương và Tả Á cãi nhau có vẻ nghiêm trọng như thế, trước đây cũng từng cãi nhau, nhưng chưa bao giờ thấy Tả Á nổi giận đến mức này. Lòng dạ rối bời không kiểm soát được khẽ quát: “Tiểu Á, em đừng vậy có được không hả, anh và cô ta thật sư không có gì!”

Tả Á nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Chung Dương hỏi: “Chung Dương, anh dám nói cô ta không có ý gì với anh không? Một cô gái có tình ý với anh, đến nhà anh làm cơm cho anh ăn, anh dám nói anh không hề hay biết cô ta có ý gì với anh không? Rõ ràng anh biết cô ta có lòng riêng, anh còn cùng cô ta chơi trò mập mờ này? Chung Dương, bị phản bội mới gọi là phản bội hay sao?”

“Phải, tôi có thể tin tưởng anh và cô ta không có gì. Nhưng đầu óc của anh đã chệch hướng rồi, có phải đợi đến ngày nào đó, thể xác của anh thuộc về người khác rồi, lúc đó anh vẫn nói cho tôi biết, lòng anh vẫn chỉ thuộc về tôi thôi có phải không?”

Chung Dương bị những lời lẽ của Tả Á dọa cho hết hồn, anh quýnh quáng không nhịn được khẽ thốt lên: “Tả Á, em đừng có cố tình gây sự!”

Tả Á sững sờ nhìn Chung Dương, tôi cố tình gây sự sao? Nước mắt không có tiền đồ lăn dài xuống nói, “Chung Dương, chúng ta hết rồi!”

Mặt Chung Dương liền biến sắc, nắm chặt tay cô hỏi, “Em nói gì, cái gì hết rồi, em hãy nói lại lần nữa!”

“Tôi muốn chia tay, tôi muốn chia tay với anh!”
Chương Trước/104Chương Sau

Theo Dõi