Chương Trước/104Chương Sau

Chỉ

Q.2 - Chương 21: Biến Đổi Lớn Trước Kết Hôn

“Tôi chưa từng nghĩ sẽ làm tổn thương em.” Anh nói xong đột nhiên dịch người về phía sau, đứng ở ngưỡng cửa nhìn cô nói, “Tả Á, thật ra em cũng không hiểu được con tim mình, em hãy tự hỏi lại lòng mình xem, người em yêu là ai!”

Tả Á tựa vào tường tức giận nhìn Kiều Trạch, cất tiếng thét to lanh lảnh nói: “Người tôi yêu là Chung Dương, là Chung Dương. Hơn nữa tôi yêu ai chẳng có liên quan gì đến anh. Kiều Trạch, nếu như không có đêm hôm ấy thì chúng ta còn có thể là bạn, hoặc người thân, nhưng bây giờ, chúng ta cái gì cũng không còn. Vì vậy, mong rằng từ nay về sau, xin anh đừng lảng vãng xuất hiện trước mắt tôi nữa, cũng đừng đến làm phiền tôi.” Tả Á nói xong bỏ đi ra cửa, muốn đi lướt qua Kiều Trạch đưa tay mở cửa thì đột nhiên cảm thấy trước mắt biến thành một màu đen, thân thể không ổn định từ từ ngã xuống.

Không biết qua bao lâu, Tả Á mới mơ màng tỉnh lại, tầm mắt mơ hồ thấy bóng dáng cao lớn của Kiều Trạch cùng một người đàn ông lớn tuổi mặc áo trắng đứng cùng với nhau, hình như đang trao đổi vấn đề gì đó.

“Bệnh nhân đã mang thai 40 ngày, sở dĩ bị ngất xỉu là do mệt vì kiệt sức, lại thêm tâm trạng xúc động, hoặc do hoàn cảnh xung quanh quá ngột ngạt….Nhưng hiện đã không có vấn đề gì, tất cả đều rất tốt, sẽ tỉnh lại ngay thôi…..”

Tả Á chóng mặt lắc lắc đầu, cái gì mang thai, cái gì 40 ngày, đang nói ai vậy? Còn đang nghi hoặc thì bóng dáng cao lớn rắn rỏi của Kiều Trạch đã đi tới, gương mặtlãnh đạm đẹp trai bỗng phóng đại rõ rệt ngay trong tầm mắt cô.

“Tôi làm sao vậy, tại sao tôi lại ở bệnh viện?” Tả Á rốt cuộc cũng tỉnh táo lại nhìn quanh bốn phía, trong lòng bắt đầu lo lắng dữ dội, “Tôi…..Tôi muốn về nhà.”

Nói xong vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng bị bàn tay Kiều Trạch ấn giữ vai Tả Á lại để cô nằm, “Bây giờ em không thể đi.”

Tả Á cau mày tức giận nhìn Kiều Trạch, “Tại sao, anh dựa vào đâu mà cản tôi….Tôi muốn về nhà, tôi không muốn ở bệnh viện, tôi đã không sao rồi!”

Bác sĩ đi tới, là một ông lão lớn tuổi mặt đầy nếp nhăn, rất nghiêm túc nói: “Cô đã mang thai, bản thân sắp sửa làm mẹ, sao có thể lơ là bất cẩn như vậy được chứ, cô phải ở lại bệnh viện một ngày để quan sát, như vậy sẽ tốt cho cả người mẹ lẫn đứa bé. Anh Kiều, hãy chăm sóc cô bé cho thật tốt, phụ nữ mang thai tâm tình thường hay cáu gắt như thế.” Bác sĩ nói xong xoay người đi ra ngoài.

“Tả Á!” Kiều Trạch thâm tình gọi tên cô, đôi mắt luôn thâm trầm, vẻ mặt mặc dù lãnh đạm, nhưng dường như đang ẩn chứa sự xúc động lẫn vui sướng.

“Tả Á!” Kiều Trạch thâm tình gọi tên cô, đôi mắt luôn thâm trầm, vẻ mặt mặc dù lãnh đạm, nhưng dường như đang ẩn chứa sự xúc động lẫn vui sướng.

Mang thai? Mang thai? Nhất định là đang nói đùa thôi, sao mình có thể mang thai được kia chứ, mình còn phải lập gia đình, còn gả cho Chung Dương mà mình yêu nhất, sao có thể mang thai được, đã vậy còn mang thai không phải là con của Chung Dương.

Tả Á chết cứng nằm một chỗ, giống như bị sét đánh trúng, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm Kiều Trạch, vẻ mặt trong nháy mắt tái nhợt không còn chút máu, lắc đầu hốt hoảng kêu lên: “Không, đây không phải là thật, không phải, không phải…..!”

Tròng mắt đen của Kiều Trạch nhìn chằm chằm khuôn mặt mang theo điều sợ hãi của Tả Á, đưa tay nắm bả vai cô, “Tả Á…..Lời bác sĩ mới nói, không phải em cũng nghe thấy sao?”

Lời nói mang thai 40 ngày, mang thai 40 ngày của vị bác sĩ khi nãy lại hiện lên trong đầu Tả Á, câu nói ấy giống như ma chú vang vọng trong đầu cô. Đầu Tả Á ong ong, cảm giác tuyệt vọng như trời đất sụp đổ tới nơi, lo lắng lắc đầu hoảng sợ nói: “Không, tôi không có, Kiều Trạch, mấy người gạt tôi, tôi không có mang thai, sao tôi có thể mang thai được, tôi còn phải đám cướivới Chung Dương nữa, chúng tôi sẽ có những đứa con riêng của mình, tôi không có mang thai!”

Trong đôi mắt Kiều Trạch đều là vẻ khổ sở, “Bình tĩnh lại đã Tả Á!”

“Tôi không tin, tôi không tin, không đâu, không đâu!” Tả Á mất bình tĩnh kêu gào ầm ĩ, vũng vẫy khỏi bàn tay Kiều Trách, nước mắt đau khổ dàn dụa tuôn xuống. Tay Kiều Trạch giữ chặt bả vai Tả Á để cho cô dịu bớt cơn kích động. Tả Á tức giận đánh loạn xạ vào Kiều Trạch, ngay lúc này chỉ muốn rời khỏi nơi đây càng sớm càng tốt, không muốn nhìn thấy con người này nữa.

Kiều Trạch nhìn Tả Ágần như suy sụp, ôm cô vào lòng siết lấy thật chặt, không để cho cô lộn xộn. Tả Á liều mạng giãy dụa, vũng vẫy không bao lâu sau đó cong hai tay thành hai quả đấm, đánh liên lục lên lưng Kiều Trạch, khóc khàn cả giọng, từng giọt nước mắt nóng bỏng từ gương mặt dính lan sang cổ Kiều Trạch.

Kiều Trạch để mặc cho cô đánh, chỉ biết dùng hết sức ôm lấy cơ thể đang cùng cực thống khổ vào trong lòng. Tả Á khổ sở nghẹn ngào khóc nức nở, vừa đau lòng vừa hoang mang, cô không biết mình phải làm sao, giống như đang đi trên vách đá, đi tới phía trước thì không có đường, lui về phía sau thì có sói ác cản đường, cô thật giống như đã đi đến đường cùng.

Mình phải làm sao đối mặt với Chung Dương, làm sao mở miệng nói với Chung Dương là mình đã có con với Kiều Trạch vào thời điểm cả hai gần sắp kết hôn. Nhưng sao mình lại có con với Kiều Trạch chứ, Tả Á đau đau xé cõi lòng bao nhiêu thì càng hận Kiều Trạch bấy nhiêu, hận anh đã hủy đi cuộc đời cô, hủy hoại đi mọi thứ của cô.

Mình phải làm sao đối mặt với Chung Dương, làm sao mở miệng nói với Chung Dương là mình đã có con với Kiều Trạch vào thời điểm cả hai gần sắp kết hôn. Nhưng sao mình lại có con với Kiều Trạch chứ, Tả Á đau đau xé cõi lòng bao nhiêu thì càng hận Kiều Trạch bấy nhiêu, hận anh đã hủy đi cuộc đời cô, hủy hoại đi mọi thứ của cô.

Tiếng khóc nhỏ dần, Tả Á cũng bình tĩnh lại, nhưng chỉ ngơ ngác không nói chuyện. Kiều Trạch lặng nhìn gương mặt trắng bệch muốn nói gì rồi lại thôi của Tả Á, trong lúc nhất thời trong phòng bệnh an tĩnh đến khác thường, yên tĩnh như thời gian đang ngừng hoạt động.

***

Do tâm tình Tả Á hơi bất ổn, sáng hôm sau Kiều Trạch liền đón Tả Á ngơ ngơ ngáo ngáo về lại nhà mình. Tả Á không phản kháng cũng không từ chối, để mặc cho anh bế cô lên lầu.

Nơi này là nơi cô quen thuộc, nơi này đã từng là cảng tránh gió của cô, là nơi tâm hồn cô có thể tìm được an ủi bình tĩnh, nhưng hiện tại, nơi này làm sao lại đáng ghét đến vậy? Kỵ Sĩ thấy cô chạy tới, vốn định nhiệt liệt hoan nghênh nhưng dường như cũng phát hiện không bình thường, liền quay ngược đầu đi trở về ổ của mình.

Kiều Trạch vào phòng ngủ đặt cô ở trên giường lớn, nhìn cô an tĩnh giống như không khí, nhưng anh cảm được cô rất hận và oán ghét mình. Giữa hai người chỉ có sự im lặng, Kiều Trạch ngồi xuống cạnh Tả Á làm cho chiếc giường lún sâu xuống, anh cúi người ôm chặt lấy cô nói, “Tả Á, đừng hận anh…..”

Thân thể Tả Á chợt cứng ngắc liếc nhìn sang Kiều Trạch nhưng không nói gì, cũng không giãy giụa, chỉ là cắn môi, ánh mắt cô đơn trống rỗng. Sau một hồi Kiều Trạch mới buông cô ra, xoay người đi ra ngoài làm điểm tâm cho cô. Mà khi anh xoay người thì nước mắt Tả Á tuôn đầy trên mặt, cắn chặt môi không ình bật ra tiếng khóc.

Trong đầu cô lúc này chỉ luôn nghĩ phải làm thế nào? Phải nói với Chung Dương ra sao, nên giải quyết cái sinh mệnh bé nhỏ đột nhiên xuất hiện này như thế nào? Chung Dương, hôn lễ, đứa bé, Kiều Trạch, giống như bốn lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim lẫn linh hồn cô.

Lồng ngực như một cái hang động bị phá tung, thật là đau cũng thật là lạnh. Cô đột nhiên đứng dậy, giầy cũng không mang, điên cuồng mở cửa chạy ra ngoài. Xuống tới dưới lầu, gió bên ngoài rất lạnh, khiến cho cô không nhịn được co rúm người lại. Cô chân không chạy trốn ra khỏi khu chung cư, chân không cảm thấy đau mà chỉ cảm thấy đau lòng.

Cô đứng ở bên lề đường, nhìn dòng xe tới xe lui qua lại mà cảm giác mê mang khổ sở. Từ sau lưng truyền tới tiếng gọi lo lắng ầm ĩ còn có tiếng bước chânđuổi theo của Kiều Trạch, Tả Á vội vươn tay cản một chiếc xe taxi rồi mở cửa lên xe.

Cô đứng ở bên lề đường, nhìn dòng xe tới xe lui qua lại mà cảm giác mê mang khổ sở. Từ sau lưng truyền tới tiếng gọi lo lắng ầm ĩ còn có tiếng bước chânđuổi theo của Kiều Trạch, Tả Á vội vươn tay cản một chiếc xe taxi rồi mở cửa lên xe.

Tài xế hỏi: “Thưa cô, đi đâu vậy?”

“Cứ chạy đi ạ!” Cô cũng không biết mình có thể đi nơi nào.

Bảo xe chạy lung tung không mục đích trên đường, cho tới khi bỏ rơi Kiều Trạch đang lo lắng bất an ở rất xa, cuối cùng không còn nhìn thấy anh nữa. Mới cho xe dừng lại ở vùng ngoại ô, Tả Á tiện tay đưa cho tài xế 100 đồng tiền, không đợi thối lại tiền liền bỏ đi như người mất hồn mất vía.

“Cô à, cô không sao chứ?” Tài xế nhìn vẻ mặt khác thường của Tả Á cũng thấy lo lắng mở miệng hỏi thăm.

Tả Á quay đầu lại, sắc mặt tái nhợt lắc lắc đầu nói, “Tôi không sao, tôi đang về nhà đây.”

Tả Á nói xong đi như người mất định hướng, mà lúc này điện thoại di động của cô bỗng vang lên, lấy điện thoại trong túi ra thì thấy là của Kiều Trạch gọi tới, cô tức giận nhấn tắt cuộc gọi.

Nhìn trên màn hình điện thoại rất nhiều cuộc điện thoại gọi nhỡ, đa số đều là Chung Dương gọi tới. Lòng Tả Á co rút đau đớn, từ từ trượt người ngồi bệch xuống đất, coi như chốn không người bật khóc lớn tức tưởi, Chung Dương, Chung Dương, em xin lỗi, em xin lỗi!
Chương Trước/104Chương Sau

Theo Dõi