Chương Trước/104Chương Sau

Chỉ

Q.1 - Chương 8: Chuyện Đáng Xấu Hổ

Tả Á nín thinh không đối đáp nữa.

Chung Dương hé miệng cười, cảm thấy dáng vẻ bĩu môi giận dỗi của Tả Á thật đáng yêu, từ lúc quen tới giờ, nhóc con này chưa bao giờ có thái độ thiện cảm dành cho anh, hiện tại nhìn cái mặt còn “thúi” hơn trước nữa. Anh đoán Tả Á còn giận nhất định là vì chuyện phát sinh của ngày hôm đó rồi, không nhịn được nữa hỏi: “Vừa nãy định đi đâu chơi?”

Tả Á trừng mắt nhìn Chung Dương không thèm trả lời.

Tay Chung Dương lắc nhè nhẹ vô lăng, chân mày hơi nhíu lại, “Em nói xem tại sao em lại bướng bỉnh vậy chứ, tôi hỏi em trả lời đi, em trả lời xong thì tôi trả điện thoại lại cho em, sau đó em quay về trường học, chuyện chẳng phải chỉ đơn giản vậy hay sao?”

Chỉ đơn giản như vậy sao? Tả Á thực sự hoài nghi về nhân phẩm qua vẻ ngoài của anh, nhưng vẫn hy vọng anh còn có chút lương tâm, vì vậy nói: “Định đi trượt băng.”

Chung Dương ngắm nhìn khuôn mặt dễ thương lại xinh xắn của Tả Á nhưng không trả lời nữa mà cho xe tăng tốc. Không lâu sau, xe dừng lại ở một bãi đậu xe trong khu trung tâm thương mại trên con đường lớn nhất thành phố. Tả Á bị Chung Dương kéo xuống xe mới biết là anh muốn đưa cô tới sân trượt băng lớn nhất cạnh làng giải trí.

“Thời gian không còn sớm, tôi không muốn chơi nữa.” Tả Á không chịu đi vào, chỉ mong sao thoát khỏi Chung Dương để trở về trường học càng sớm càng tốt. Nhận thấy ở bên cạnh anh ta thật nguy hiểm, hơn nữa nhớ tới anh cướp đi nụ hôn đầu đời của mình, còn có cảnh tượng xấu hổ sau khi tỉnh dậy của ngày hôm đó thì trong lòng lại đâm bực.

Bóng dáng cao ráo của Chung Dương càng khiến anh trông cao lớn hơn khi đứng cạnh một Tả Á xinh xắn nhỏ bé, hai người cứ đứng giằng co trên đường lớn khiến cho không ít người phải ngoái đầu lại nhìn.

“Được, vậy thì đi dạo đâu đó một lát, rồi sau đó đi lấy điện thoại!” Nói xong không đợi Tả Á nói năng gì, Chung Dương tự nhiên ôm vai Tả Á đi thẳng về phía trước.

Đường phố ngày chủ nhật có thể nói người đông nườm nượp, nhất là ở những khu vực hộn nhịp đông đúc, người càng nhiều đến đáng sợ. Dáng người cao lớn của Chung Dương bá đạo ôm cô, anh làm vậy cũng là vì muốn tránh cho cô va phải những người đi đường.

Tả Á không có hứng thú đi dạo phố, mà Chung Dương thì một mực lôi kéo cô vào một cửa hàng bán quần áo thời trang, cũng không thèm hỏi cô có muốn thử hay không, chỉ vào vài bộ quần áo nói kích cỡ bảo nhân viên cửa hàng gói lại tính tiền rồi đi ra.

Ra khỏi cửa hàng, trong lúc Tả Á vô tình quay đầu lại nhìn thấy bên cạnh có một tốp người mặc áo khoác dài trắng xếp thành hàng đi tới, trong tay còn đang cầm thứ gì đó.

Tả Á chỉ thấy bóng lưng của một đoàn người, vốn đang tò mò không hiểu họ đang làm cái gì thì bỗng thấy một thanh niên trẻ tuổi cũng mặc áo choàng trắng trong số đó tiện tay ném vật đó vào một cửa hàng bán đồ kiểu mở cửa công khai, rồi một nữ nhân viên của cửa hàng tới nhặt lên vật bị ném vào, sau đó đột nhiên cô ta ôm bụng cười lăn cười bò thở không ra hơi như muốn gục xuống đất không dậy nổi. 7,8 nhân viên nữ còn lại khác cũng bu lại xem, sau khi nhìn cái vật kia xong cũng không để ý hình tượng ngay tức khắc cười lăn cười bò, âm thanh lớn đến độ khiến cho người đi đường ai nấy cũng phải quay đầu nhìn.

Tả Á chỉ thấy bóng lưng của một đoàn người, vốn đang tò mò không hiểu họ đang làm cái gì thì bỗng thấy một thanh niên trẻ tuổi cũng mặc áo choàng trắng trong số đó tiện tay ném vật đó vào một cửa hàng bán đồ kiểu mở cửa công khai, rồi một nữ nhân viên của cửa hàng tới nhặt lên vật bị ném vào, sau đó đột nhiên cô ta ôm bụng cười lăn cười bò thở không ra hơi như muốn gục xuống đất không dậy nổi. 7,8 nhân viên nữ còn lại khác cũng bu lại xem, sau khi nhìn cái vật kia xong cũng không để ý hình tượng ngay tức khắc cười lăn cười bò, âm thanh lớn đến độ khiến cho người đi đường ai nấy cũng phải quay đầu nhìn.

Tả Á không hiểu rốt cuộc là thứ gì mà khiến người ta cười tới như vậy, ngay lúc này Chung Dương lại muốn lôi cô vào một cửa hàng bán quần áo thời trang nổi tiếng, nhưng Tả Á không chịu đi vào mà thừa dịp này hất cánh tay Chung Dương ra chạy về phía trước, đưa tay vỗ vỗ bả vai một thanh niên áo trắng đi ở cuối cùng hỏi: “Đó là cái gì vậy, có thể cho tôi một cái được không?”

Anh chàng áo trắng xoay đầu lại, anh ta mang một cái mắt kính không vành, dáng vẻ cũng rất dễ nhìn, anh chàng nọ liếc nhìn nhìn Tả Á, mặt không cảm xúc bóc món đồ chơi nho nhỏ kia từ cái hộp trong tay ra đưa cho cô, sau đó xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Tả Á sững sờ đứng ở nơi đó, cúi đầu nhìn đồ vật trong tay, có gì đáng buồn cười đâu chứ, chẳng phải chỉ giống bao gia vị trong gói mì ăn liền thôi sao? Xem ra, mình không có tế bào hài hước rồi, thiệt là cười không nổi.

Lúc này Chung Dương đi tới, đưa tay ôm ghì cô vào ngực. Tả Á ngẩng đầu lên nhìn Chung Dương, quơ quơ món đồ trong tay hỏi, “Đây là cái gì, có tức cười tới vậy không?”

Chung Dương cố nén cười bị nghẹn đến sắp nội thương. Trong mắt chứa đầy ý cười xấu xa, nhướng người cúi đầu kề sát vào tai Tả Á thì thầm nói: “Đồ ngốc, có ai như em vậy không, đuổi theo người ta đi xin cái bao tránh thai!”

Bao tránh thai???

Tả Á vừa xấu hổ vừa tức giận, ngay tức khắc chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào, đang cúi đầu nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt cười cợt của mọi người chung quanh phóng tới. Cái bao tránh thai trong tay lúc này tựa như một quả bom nổ chậm, cô không biết nên ném nó đi đâu, cô xấu hổ quay đầu tìm kiếm thì nhìn thấy trên người của một người dẫn đầu đi phía trước đang muốn băng qua đường có đeo một tấm bảng chữ màu đỏ: Hãy quý trọng sinh mạng, phòng chống Aids!

Hai lỗ tai Tả Á cũng biến thành màu hồng.

Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng đó của Tả Á, trong lòng Chung Dương cảm thấy buồn cười không dằn được muốn trêu cô, trầm giọng mập mờ dán vào bên tai Tả Á nói: “Hay là tối hôm nay chúng ta thử xem thế nào nhé?”

Tả Á ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn vì xấu hổ mà đỏ bừng đã chuyển sang tái nhợt giận dữ, vung tay ném thẳng cái bao vào khuôn mặt đáng ăn đòn của Chung Dương.

“Đi chết đi!”

Dứt lời Tả Á lẻn vào dòng người bỏ đi trước, Chung Dương đưa tay sờ sờ lên mặt nhếch môi cười chạy đuổi theo.

Có Tả Á, cuộc sống sẽ mãi luôn đặc sắc như thế……

Có Tả Á, cuộc sống sẽ mãi luôn đặc sắc như thế……

***

Lần này Chung Dương đã có kinh nghiệm, không dám trêu Tả Á nữa, chỉ đuổi theo túm cô quay lại nhét vào xe, sau đó lái xe về nhà để lấy điện thoại trả cho cô.

Dù anh nói thế nào nhóc con cũng nhất quyết không chịu vào phòng, nói ở bên ngoài đợi. Đây cũng là lần đầu tiên Chung Dương thể hiện phong độ, không có ép buộc cô vào phòng nữa. Trả điện thoại lại cho Tả Á xong thì lái xe đưa cô về tận trường học.

Tả Á không chịu nhận những bộ quần áo mà anh mua cho cô, Chung Dương nói nếu cô không nhận, anh sẽ giúp cô gửi vào ký túc xá. Bộ quần áo hơn cả ngàn tệ, làm sao cô dám nhận đây, tay ngắn sao với tới người*, đạo lý này cô vô cùng hiểu rõ. Nhưng khi thấy Chung Dương sấn tới muốn đi vào trường học thì Tả Á tạm thời nhượng bộ nhận lấy những bộ quần áo, nói: “Sau này đừng đến tìm tôi nữa!” (ý đũa mốc chòi măm son, nghèo bày đặt trèo cao)

Chung Dương chỉ cười cười, không nấn ná ở lại nữa, ngay sau đó lái xe rời đi.

Trong lòng Tả Á vẫn đang nghĩ tới chuyện mất mặt xảy ra ngày hôm nay, sự thông minh một đời của cô cứ thế bị hủy hoại. Về đến ký túc xá, Tả Á lấy ra chiếc váy trắng lần trước cùng với những bộ đồ mà ngày hôm nay mua, ngay trong ngày tìm một công ty chuyển phát nhanh gửi bằng đường bưu điện trả lại hết cho Chung Dương.

***

Ngày hôm sau là thứ hai, vừa đúng giờ lên lớp, Tả Á cũng không còn bận tâm đến chuyện đáng xấu hổ hôm chủ nhật nữa, bởi vì mấy chục người trong lớp cúp cua tập thể, không biết phải bị xử phạt như thế nào đây.

Tiết thứ nhất chính là tiết của chủ nhiệm lớp, quả nhiên chủ nhiệm lớp đi vào với sắc mặt bừng bừng tức giận, tất cả mọi người đều ngồi im ngay ngắn, cúi đầu nghiêm túc đọc sách.

Chủ nhiệm lớp đứng trên bục giảng hô lớn: “Ngày hôm qua, ai cho phép các em tự ý rời khỏi trường học, lời nói của thầy các em coi như gió thoảng qua tai có đúng không? Không ngờ các em lại dám trốn học tập thể như thế, càng ngày càng vô kỷ luật rồi!”

Mọi người nín thinh không ai dám hó hé, dường như cũng thấy có lỗi nên ai cũng cúi đầu như đã biết sai.

Chủ nhiệm lớp nhìn những học trò yêu quý của mình câm nín không nói lời nào, tức giận vỗ bàn một cái thật to: “Lưu Đông, em đi ra ngoài!”

Mọi người đều ném cho bạn lớp trưởng anh dũng ánh mắt đồng tình, ra dấu với cậu bạn một động tác hãy cố lên. Lớp trưởng đi theo chủ nhiệm lớp ra khỏi phòng học. Những người còn lại lặng lẽ chờ đợi, cầu nguyện cho lớp trưởng thoát nạn. Nửa tiết học trôi qua, rốt cuộc lớp trưởng cũng trở lại với vẻ mặt cười gượng gạo, mọi người nhao nhao lên xù xì hỏi: “Lớp trưởng, sao, sao, không có sao chứ?”

Mọi người đều ném cho bạn lớp trưởng anh dũng ánh mắt đồng tình, ra dấu với cậu bạn một động tác hãy cố lên. Lớp trưởng đi theo chủ nhiệm lớp ra khỏi phòng học. Những người còn lại lặng lẽ chờ đợi, cầu nguyện cho lớp trưởng thoát nạn. Nửa tiết học trôi qua, rốt cuộc lớp trưởng cũng trở lại với vẻ mặt cười gượng gạo, mọi người nhao nhao lên xù xì hỏi: “Lớp trưởng, sao, sao, không có sao chứ?”

Lớp trưởng rất hào khí vung tay lên nói: “Không sao cả!”

“Chủ nhiệm lớp nói gì vậy?” Chung Tĩnh hỏi.

Lớp trưởng cười cười nói: “Chủ nhiệm lớp hỏi, ai cho phép các em không học thêm mà tự ý nghỉ đi về. Mình nói là mình cho.”

Tiểu Bàn nôn nóng hỏi: “Sau đó thì sao?”

Lớp trưởng nói tiếp: “Thầy hỏi mình: Em là chủ nhiệm lớp hay tôi là chủ nhiệm lớp? Mình trả lời, thầy là chủ nhiệm lớp ạ. Sau đó thầy chủ nhiệm lớp phất phất tay bảo mình đi đi.”

Ha ha, mọi người cười sặc sụa như điên. Tả Á cũng không nhịn được bật cười ra tiếng.

Một cậu nam sinh tên Từ Cường Nghịch ngợm vỗ bàn một cái đứng phắt dậy, chỉ vào Tiểu Bàn ngồi cùng bàn với mình quát lên: “Em là chủ nhiệm lớp hay tôi là chủ nhiệm lớp?”

Tiểu Bàn rất phối hợp gục đầu xuống, vẻ mặt làm bộ biết lỗi nói: “Dạ, thầy ạ!”

Cả lớp lại được một trận cười phá lên rộn rã.

“Từ Cường, ra đứng hành lang đi!”

Mọi người nhất thời im bặt, quay đầu lại thấy thầy chủ nhiệm lớp đang cầm sách đứng giữa cửa phòng học nhìn Từ Cường với ánh mắt căm tức.
Chương Trước/104Chương Sau

Theo Dõi