Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/21Chương Sau

Anh Yêu Em, Bé Ngốc Của Anh

Chương 4

Một tháng trôi qua, Nhã Ngân không còn sợ người lạ nữa nhưng vẫn không nhớ được những chuyện trước đây mặc dù các bác sĩ đã tận tình chữa trị, họ cho rằng trong tiềm thức của Nhã Ngân không muốn nhớ lại nên bác sĩ Phương gọi Vạn Hoà lên phòng và nói:

-Có thể cô ấy có 1 kí ức kinh khủng nên tiềm thức của cô ấy muốn quên đi tất cả, chúng tôi đã cố gắng nhưng...

-Ý của bác sĩ là...-Vạn Hoà không hiểu hỏi lại.

-Cô ấy mất trí vĩnh viễn và bây giờ cô ấy giống 1 đứa trẻ cần được quan tâm, bây giờ người nhà hãy đưa cô ấy về nhưng phải uống thuốc hàng ngày.-bác sĩ Phương giải thích.

- Tôi hiểu rồi, cảm ơn bác sĩ.-rồi Vạn Hoà quay về phòng, khi đứng ở cửa phòng nhìn thấy Nhã Ngân nói chuyện không ngừng với cô Mai mà những câu chuyện đó làm cho người khác...không hiểu gì cả, Vạn Hoà đau lòng nghĩ "người nhà của cô không quan tâm đến cô sao, họ có đau lòng vì cô không" nhưng sau đó anh lại nghĩ" mặc kệ không còn ai quan tâm cô thì cô vẫn là bảo bối của anh", rồi tiếng gọi của Nhã Ngân làm anh giật mình:

-Mau lại đây chơi với bé đi anh.

-Bây giờ chúng ta về nhà rồi anh sẽ chơi với bé nha.-Vạn Hoà yêu chìu vuốt tóc Nhã Ngân rồi quay lại nói với cô Mai:

-Cô thu dọn quần áo của cô ấy giúp cháu, chờ cháu làm thủ tục xuất viện xong thì chúng ta về.

-Nhưng cô ấy chưa nhớ lại mà.-Cô Mai khó hiểu hỏi.

-Cô ấy vĩnh viễn không thể nhớ lại được.-Vạn Hoà đau lòng giải thích, cô Mai nghe xong thì hai mắt bị phủ lên 1 màng sương, tuy là ở với Nhã Ngân mới có 1 tháng nhưng cô Mai thương Nhã Ngân như con gái, tuy là ngốc nhưng Nhã Ngân ngoan hơn những cô gái khác rất nhiều nên cô Mai cảm thán trong lòng"ôi, đúng là ông trời không công bằng mà".

Một lúc sau, Vạn Hoà đã làm xong thủ tục xuất viện và về phòng với 1 túi thuốc trong tay, Nhã Ngân tò mò hỏi:

-anh ơi, cái gì đó?

-Đó là kẹo của bé, bé phải ăn hết kẹo thì mới ngoan.- Vạn Hoà mỉm cười nói.

-"Oa...." bé thích ăn kẹo nhất.-Nhã Ngân hưng phấn hét,nhưng hai người kia thì đau lòng,rồi họ về nhà.

Khi về nhà, Vạn Hoà hướng dẫn cho cô Mai cách tắm bằng bình nưỡc nóng, sau đó cô Mai tắm cho Nhã Ngân thì ở ngoài dọn dẹp phòng bằng tốc độ nhanh nhất nên khi 2 người kia ra thì căn phòng của Nhã Ngân đã sạch sẽ, Vạn Hoà mỉm cười với Nhã Ngân và nói:

-Bé có mệt không, lại đây ngủ đi, anh kể chuyện cho bé nghe nha.

Nhã Ngân cười hi hi nhào vào lòng của Vạn Hoà, được nghe kể chuyện lại được ôm rất ấm áp nên Nhã Ngân vốn dĩ đã mệt mỏi nên đã ngủ say, Vạn Hoà hôn lên mái tóc Nhã Ngân và nói:

-Ngủ ngon, nhé bé ngốc của anh! rồi cẩn thận đắp chăn cho Nhã Ngân, sau đó anh xuống phòng bếp thì thấy cô Mai đang làm thức ăn nên anh hỏi:

-Nhà cô ở gần đây không?

-Cảm ơn cậu quan tâm nhưng tôi có nhà cũng như không có.-cô Mai cười khổ.

Cô Mai sống với con gái nhưng từ khi con gái cô lấy chồng thì nghe lời nhà chồng mà hắt hủi cô. Sau khi nghe xong, Vạn Hoà nói:

-Nếu như cô không chê thì cô có thể ở lại với cháu.

-cảm ơn cậu.-cô Mai rất cảm động.

Vạn Hoà mỉm cười nghĩ có cô Mai ở đây thì bé ngốc của anh sẽ vui vẻ hơn.
Chương Trước/21Chương Sau

Theo Dõi