Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/21Chương Sau

Anh Yêu Em, Bé Ngốc Của Anh

Chương 8

- "Hic..." tôi xin lỗi. - Cô Mai cố kìm nén nước mắt và nói, cô ân hận khi không chăm sóc tốt cho Nhã Ngân, bây giờ cô chỉ hy vọng Nhã Ngân được an toàn thôi.

- Là lỗi của cháu. - Vạn Hoà nhận lỗi.

Khi Hoàng Nhân đến thì thấy cô Mai khóc, còn Vạn Hoà thì trầm tư, Hoàng Nhân biết rằng nhà này đang có chuyện nên cũng không đùa giỡn như ngày thường, rồi bỗng Vạn Hoà bật dậy và nói:

- Cháu phải đi tìm cô ấy, cháu không thể để cô ấy gặp nguy hiểm được.

- Cậu đi đâu để tìm cô ấy đây, cậu bình tĩnh lại đi. - Hoàng Nhân tỉnh táo nói và giữ Vạn Hoà lại.

" Reeng.....reeng.....!"

Điện thoại reo lên làm cả nhà giật mình, khi Vạn Hoà bắt máy thì đầu dây bên kia vang lên giọng cười ghê rợn của 1 người đàn ông, sau đó ông ta nói:

- Muốn chuộc người thì hãy chuẩn bị 10 tỉ.

Nghe vậy, Vạn Hoà rung tay nhưng vẫn cố ép mình bình tĩnh để nói:

-Tôi muốn gặp cô ấy, xác định cô ấy an toàn thì tôi sẽ giao tiền cho ông.

Rồi lúc sau thì anh nghe Nhã Ngân khóc:

- "Huhu...huhu....hic...." anh ơi, đừng bỏ bé, cứu bé đi, bé sợ.

Khi nghe những lời đó, tim của Vạn Hoà rất đau, đau lắm nhưng anh vẫn an ủi Nhã Ngân:

-Ừ, anh không bỏ bé đâu, anh sẽ cứu bé mà, bé đừng khóc, được không?

Bỗng người đàn ông đó giật máy nên Nhã Ngân " oa...oa..." hét to làm cho Vạn Hoà hoảng sợ gọi:

- Bé ơi, em sao rồi?

-Là tôi, hãy chuẩn bị tiền đi nhưng nhớ không được báo công an.-Rồi ông ta cúp máy.

-Cậu về tập đoàn rút 10 tỉ đem đến đây cho tôi, nhanh lên!- Vạn Hoà nói với Hoàng Nhân.

- Cậu có chắc là khi nhận được tiền thì chúng sẽ thả cô ấy ra không? Chúng ta nên báo công an.

- Cậu có biết cô ấy là mạng sống của tôi không? - Vạn Hoà hét và đấm vào mặt Hoàng Nhân.

Sau khi nhận quả đấm đó thì Hoàng Nhân chỉ nghĩ mình thật xui xẻo, đúng là làm ơn mắc oán mà. Thấy vậy cô Mai nói:

- Chúng ta có thể yêu cầu công an bảo vệ cho cô ấy được an toàn.

Sau khi được hai người kia khuyên thì Vạn Hoà chịu đi báo công an, công an bí mật đến để cài máy định vị. Tối đó, trời rất lạnh, Vạn Hoà đau lòng nghĩ cô có được mặc áo ấm không, đã ăn gì chưa.

" Reeng....reeng,,,,"

Vạn Hoà nghe máy, theo lời của công an nên Vạn Hoà bật loa ngoài và cố gắng kéo dài thời gian, cuối cùng thì họ cũng xác định được vị trí của Nhã Ngân là ở căn nhà hoang thuộc vùng ngoại ô, họ lập tức lên đường tìm kiếm, Vạn Hoà xin đi theo.

Sau nhiều giờ tìm kiếm, họ cũng tiếp cận với bọn người bắt cóc nhưng chúng đang chống trả, từ đầu đến cuối Vạn Hoà chỉ nhìn hình dáng bé nhỏ bị trói kia và nhiều lần muốn xông vào cởi trói cho cô nhưng bị cá chiến sĩ công an giữ lại. Sau công an bắt hết bọn người kia thì Vạn Hoà chạy đến cởi trói và ôm cô vào lòng, Nhã Ngân khóc:

- "Huhu...huhu..." anh đến rồi.

Khi nghe câu đó thì nước mắt mà Vạn Hoà phải vất vả kìm nén lại chảy ra, sau đó anh nói mang theo sự ân hận:

- Anh đến rồi,anh sẽ không bỏ bé nữa.

Sau khi xác định đúng là Vạn Hoà thì 2 mắt của Nhã Ngân nhắm lại, ừ, vòng tay của anh là ấm nhất, ngủ thôi nhưng tại sao lại lại nghe tiếng của anh gọi vậy nhỉ, nhưng cô mở mắt hết được rồi!

Sau khi Nhã Ngân ngất đi, Vạn Hoà hoảng sợ đưa cô vào bệnh viện, bây giờ anh chỉ hy vọng cô khỏe lại và không bị ám ảnh đến chuyện này.

Còn những kẻ muốn hại cô thì sẽ lãnh hậu quả của chúng. Hãy chờ đi!
Chương Trước/21Chương Sau

Theo Dõi