Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/297Chương Sau

Bình An Trọng Sinh

Chương 126: Tương kế tựu kế

Tim Bình An như bị treo trên đầu mũi đao, giờ cô giống như một người chết đuối, khủng hoảng lấp đầy trong lòng, đầu óc trống rỗng, chỉ có thể gắt gao nắm thật chặt tay Nghiêm Túc, tựa như người đang chết đuối bắt được một cây lục bình cố gắng giữ mình đừng chìm xuống.

Nghiêm Túc chưa bao giờ thấy Bình An sợ hãi đến vậy, mặt hoàn toàn không còn một chút huyết sắc nào, các ngón tay đang nắm tay anh run lẩy bẩy, trong mắt cô toát ra vẻ sợ hãi rõ rệt như một người sắp mất đi cột trụ chống đỡ sinh mạng mình.

Phương Hữu Lợi... là toàn bộ thế giới của cô, nếu như Phương Hữu Lợi gặp chuyện không may, Bình An cũng sẽ tuyệt vọng đến phát điên. Nghĩ đến điểm này, trong lòng Nghiêm Túc như có ai đang xát muối, mạnh mẽ nắm lấy bàn tay của cô, dịu dàng an ủi, “Chỉ là té xỉu thôi, không có việc gì đâu, đừng lo lắng, nếu như ba em thấy em như vậy ngược lại càng lo lắng hơn cho em đó.”

Thanh âm của anh trầm thấp mà kiên định, lọt được vào tai Bình An thì trái tim đang đập điên cuồng của cô như tìm được chút xíu an ủi, cô cố gắng nuốt vào tiếng nức nở nghẹn ngào, “Sao lại té xỉu vào lúc này...”

Tại sao lúc này ba lại xảy ra chuyện? Do cô quên mất chuyện gì đó trong kiếp trước, hay là vì có chỗ nào thay đổi mà cô không biết?

Cô còn chưa làm cho mình thành công, cô còn chưa để cho ba thấy dáng vẻ mà cô cố gắng lột xác để trưởng thành, cô còn chưa làm được việc gì để ba có thể hãnh diện vì cô... Cô còn có rất nhiều, rất nhiều việc chưa làm được cho ba, tại sao có thể để cho ba gặp chuyện không may...

Không, ba sẽ không có việc gì đâu, nếu bước ngoặt vận mệnh của hai cha con cô là ở thời điểm sau năm năm nữa, vậy thì bây giờ nhất định là ba sẽ không gặp vấn đề gì lớn đâu.

Nhưng mà ở kiếp trước, vì ba tức giận về chuyện của cô đến nỗi phát bệnh tim, liệu có thể là lần này cũng do tim ba có vấn đề hay không? Mấy tháng trước, cha con cô đi kiểm tra toàn thân, ba ngoại trừ huyết áp có cao thì tim không có một chút khuyết tật gì cơ mà.

Bình An càng nghĩ càng cảm thấy nôn nóng, chỉ tiếc sao không thể chắp cánh bay đến bên cạnh Phương Hữu Lợi ngay lúc này.

“Bình thường cơ thể ba em có vấn đề gì không?” Ngón cái của Nghiêm Túc vuốt nhè nhẹ trên mu bàn tay của cô, hy vọng giảm bớt sầu lo và áp lực trong lòng cô lúc này.

“Có bị cao huyết áp... nhưng không có khiếm khuyết gì khác. Ba tôi trước giờ vẫn rất chú ý đến việc tập thể dục.” Thanh âm của Bình An khan khan nghèn nghẹn, ánh mắt đỏ lên.

“Có lẽ gần đây quá bận rộn nên mới có thể đột nhiên té xỉu như vậy, chắc không có vấn đề gì to tát đâu.” Nghiêm Túc an ủi.

Huyết áp lúc cao lúc thấp nên cô vẫn luôn dặn dò ba phải chú ý.

“Sắp đến chưa?” Bình An lo lắng thúc giục, nếu không nhìn thấy ba thì lời an ủi nào cũng chẳng có hiệu quả đối với cô.

Nghiêm Túc gật đầu, “Sắp đến rồi.”

Chưa đến mười phút sau thì xe đã đến Bệnh viện tư nhân cao cấp Maria Thành phố G. Bình An vừa bước xuống xe thì lập tức vọt vào đại sảnh. Nghiêm Túc ngừng xe xong thì vội vàng đi theo phía sau cô.

Phương Hữu Lợi nằm ở phòng trị liệu dành cho VIP tại tầng 10. Lúc Bình An và Nghiêm Túc đi tới lầu 10 thì đã thấy Hồng Dịch Vũ và hai cha con Phương Hữu Kiệt đang đứng trên hành lang dài, Đổng Tư Tiệp cũng có mặt ở đây.

“Bình An, cô tới rồi à.” Hồng Dịch Vũ là người đầu tiên nhìn thấy Bình An, nét mặt căng thẳng của anh lộ ra ý cười.

“Ba tôi sao rồi?” Bình An gấp gáp hỏi.

“Đã tỉnh rồi, đang nghỉ ngơi ở bên trong.” Hồng Dịch Vũ kinh ngạc nhìn Nghiêm Túc đang đứng sau lưng Bình An một cái, nhỏ giọng nói vào tai Bình An, “Ba em đang chờ em đấy.”

“Tóm lại là đã xảy ra chuyện gì?” Bình An vừa đi về phía phòng bệnh, vừa hỏi Hồng Dịch Vũ.

Hồng Dịch Vũ còn chưa trả lời, Phương Hữu Kiệt đã trầm mặt đi tới, “Bình An, cháu đã đến là tốt rồi, nhanh nhanh đi xem ba cháu có việc gì hay không?”

Bình An nghi hoặc nhìn Hồng Dịch Vũ, chẳng lẽ cha con Phương Hữu Kiệt còn chưa vào ngó xem ba thế nào sao?

“Chủ Tịch chỉ muốn gặp cô.” Mặt Hồng Dịch Vũ không hề đổi sắc nhìn Phương Hữu Kiệt một cái, rồi mới nói khẽ với Bình An.

Lòng Bình An càng thêm trầm xuống, chẳng lẽ thật sự xảy ra chuyện gì?

Cô vội vàng đẩy cửa phòng bệnh ra, cha con Phương Hữu Kiệt cũng muốn theo vào nhưng lại bị Hồng Dịch Vũ chặn lại.

“Trợ lý Hồng, ý cậu là sao đây?” Phương Hữu Kiệt phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Hồng Dịch Vũ, tên trợ lý tay sai này nãy giờ vẫn ngăn cản không cho bọn họ đi vào, bây giờ Bình An cũng đã đến đây rồi, nói không chừng là đến để nghe di ngôn của Hữu Lợi, thế mà hắn vẫn không cho bọn họ đi vào là sao.

“Chủ Tịch chỉ muốn gặp Phương tiểu thư.” Sắc mặt Hồng Dịch Vũ vô cùng bình tĩnh, căn bản là chả xem giận dữ của Phương Hữu Kiệt ra gì hết.

“Tôi là Anh Hai ruột của Phương Hữu Lợi, sao tôi không thể vào?” Phương Hữu Kiệt lớn tiếng hỏi.

Phương Húc cũng không vừa, “Cậu là cái giống gì mà dám ngăn chúng tôi.”

Hồng Dịch Vũ khinh miệt liếc nhìn bọn họ, “Tôi là ai tôi rất rõ ràng, nhưng mà hai vị là hạng người gì không biết các vị có tự biết hay không. Tại sao Chủ Tịch chúng tôi lại té xỉu, chẳng phải các người nên rõ ràng nhất đó ư? Chẳng lẽ tới giờ còn cho là Chủ Tịch của chúng tôi muốn gặp các người.”

Đổng Tư Tiệp cũng thản nhiên nhìn bọn họ, “Hai vị Phương tiên sinh, hay giờ các người đi về trước đi, các người ở đây có thể không tiện lắm đâu.” Sự mạnh khỏe của Phương Hữu Lợi rất quan trọng, nếu không cẩn thận mà để phóng viên biết được chuyện hôm nay, ngày mai cổ phiếu Phương thị sẽ xuất hiện sự rung chuyển, đây chẳng phải là chuyện có thể đùa được.

“Chú Ba tôi sống chết chưa biết, sao chúng tôi có thể đi được.” Phương Húc nói.

Nghiêm Túc trầm mặc đứng một bên nhìn Hồng Dịch Vũ và cha con Phương Húc giằng co qua lại, trong nội tâm cũng hiểu ra được bảy phần.

Phương Hữu Kiệt chuyển sự chú ý đến Nghiêm Túc, tuy đứng đó không nói lời nào nhưng không thể nào bỏ qua được sự hiện diện của anh, “Cậu là bạn trai của Bình An à? Nhà làm cái gì? Lui tới bao lâu rồi? Có phải chỉ muốn nhắm vào Phương thị của chúng tôi hay không?”

“Phương tiên sinh, ngài lo xa quá rồi.” Nghiêm Túc nhàn nhạt nói.

Hồng Dịch Vũ gật đầu với anh, “Nghiêm tiên sinh, cám ơn anh đã đưa Bình An tới đây, cuộc họp định vào chiều nay với Chủ Tịch chúng tôi sợ là phải đổi sang ngày khác.” Cách nói mang ý mời Nghiêm Túc bây giờ nên rời đi.

Nghiêm Túc nhún vai, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cửa phòng, nếu chưa thấy cô ra, anh không yên tâm rời đi vào lúc này.

Thời điểm mà bên ngoài đang giằng co, thì Bình An ở trong phòng bệnh cũng đang trừng mắt hờn dỗi.

Phương Hữu Lợi, người đáng lẽ phải đang nằm trị liệu trên giường, đang cười xòa ngồi bên cạnh Bình An, chả có chỗ nào là giống với một bệnh nhân mà giống y như một người đang có tinh thần vô cùng phấn chấn, nhìn dáng vẻ của ông hiện giờ không chừng có thể đăng ký tham gia tranh tài trong cuộc đua Marathon cũng không có vấn đề.

“Còn tức giận đấy à? Ba không cố ý, Bình An, đừng giận nữa mà.” Ông vuốt đầu Bình An, giọng cũng rất bất đắc dĩ.

“Ba, ba có biết là ba làm con sợ muốn chết không, con còn nghĩ là ba thật sự...” Bình An nói chưa xong câu mà đã nghẹn ngào ngưng giữa chừng.

“Được rồi, được rồi, không sao, không sao đâu mà, sẽ không có lần sau nữa.” Phương Hữu Lợi vội vàng dỗ ngọt.

Nhìn tinh thần sáng láng vui vẻ của ba, cơn tức mười phần đã lui hết chín, Bình An nhăn mày hỏi, “Ba, chuyện gì xảy ra vậy? Ngay cả bác trai với anh họ cũng chạy tới, hình như bọn họ rất sợ ba xảy ra chuyện gì đó.”

Phương Hữu Lợi hừ lạnh một tiếng, “Dĩ nhiên là bọn họ phải sợ rồi, hôm nay Bác Hai con thật là quá đáng lắm rồi...”

Thì ra, sáng nay Phương Hữu Lợi có cuộc họp với Tổng Giám Đốc các chi nhánh mà thành tích năm ngoái tương đối không khả quan. Công ty dự định trong vòng nửa năm nữa sẽ mở rộng phòng đầu tư địa ốc tại Thành phố J, cho nên một lần nữa điều một đội nhân viên cấp quản lý đến chi nhánh tại thành phố J để tiến hành phân tích hạng mục, cũng cho phép đội quản lý này nếu có chuyện gì thì có thể trực tiếp báo cáo lên Tổng Công Ty, không cần phải thông qua Tổng Giám Đốc vô dụng Phương Hữu Kiệt.

Đội này do một tay Phương Hữu Lợi chọn lựa trong số các nhân viên quản lý, trong đó có Phó Tổng Giám Đốc cũ của Chi nhánh ở Thành phố J trước đây.

Đương nhiên Phương Hữu Kiệt không hài lòng việc mình sẽ bị qua mặt, ngay trước mặt mọi người trong hội nghị chỉ trích Phương Hữu Lợi an bài không thỏa đáng, cho rằng lãnh đạo chi nhánh là ông ta có năng lực tự mình hoàn thành các loại hạng mục, không cần thiết phải điều thêm nhân viên nào xuống nữa.

Trong công việc, Phương Hữu Lợi luôn luôn công-tư rõ ràng, cho nên ông trực tiếp thảy bảng báo cáo thành tích của chi nhánh tại thành phố J tới trước mặt Phương Hữu Kiệt, yêu cầu ông ta đưa ra lời giải thích hợp lý. Phương Hữu Kiệt thẹn quá thành giận, mắng to rằng Phương Hữu Lợi không hề xem ông ta là một huynh trưởng, Phương Hữu Lợi chỉ có thể tuyên bố tan họp, nhưng cũng không thay đổi những sắp xếp đã định trước.

Phương Hữu Kiệt nổi điên đến mức nói rằng muốn từ chức, Phương Hữu Lợi cũng không ngăn cản ông ta mà bảo ông ta nên nhanh chóng nộp đơn từ chức lên đi.

Sự dễ dàng tha thứ của mỗi người đều có một giới hạn nhất định, Phương Hữu Lợi cho rằng đối với ông anh này ông đã làm hết mức mà không thẹn với lương tâm, cái gì một người em nên làm thì ông cũng đã làm, nhưng không có nghĩa là sẽ chấp nhận bị đòi hỏi mãi mãi mà không có giới hạn.

Phương Hữu Kiệt tức giận sập cửa đi ra.

Buổi trưa, lúc Phương Hữu Lợi đang nghỉ trong văn phòng thì cha con Phương Hữu Kiệt lại tới. Đầu tiên, Phương Húc thay Phương Hữu Kiệt xin lỗi Phương Hữu Lợi, nói là tính khí cha mình quá nóng nảy, nhưng thật ra cũng là vì suy nghĩ cho công ty, muốn tiết kiệm tiền vốn cho công ty. Chỉ vì cách nói không thích hợp mới làm cho Phương Hữu Lợi tức giận, rồi cũng bởi kích động mà muốn từ chức, nhưng thật ra thì ba anh ta toàn tâm toàn ý cống hiến cho công ty, làm sao có thể rời khỏi công ty lúc này được, hy vọng Phương Hữu Lợi đừng xem lời nói của ông ta là thật.

Tiếp theo, Phương Hữu Kiệt tỏ vẻ mình lúc nào cũng cố gắng vì lợi ích của chi nhánh, còn tràn đầy tin tưởng vào tương lai rộng mở, đặc biệt là đối với chú em này của ông, ông thật sự đối đãi bằng tình cảm chân thành đến có thể móc gan lôi ruột ra, ngay cả con trai cả của mình mà cũng đã tình nguyện cho chú em làm con thừa tự rồi đó thôi, chẳng lẽ anh em còn phân chia lẫn nhau sao?

Thế là lại nói đến vấn đề cho con thừa tự, hết Phương Hữu Kiệt nói một câu, lại đến Phương Húc chêm vào một câu bảo đảm, hai cha con cứ thế mà thay nhau ba hoa chích chòe, Phương Hữu Lợi nghe mà lảo đảo muốn xỉu.

Hai ngày nay Phương Hữu Lợi bận tối mắt để trả giá mảnh đất mà công ty đang muốn mua đến nỗi chân không bén đất, buổi tối còn thường xuyên thức khuya, định sẽ nhân giờ cơm trưa mà đặt lưng nghỉ ngơi một chút, không ngờ cha con Phương Hữu Kiệt lại tới trước mặt ông giống y như ruồi muỗi mà vo ve nói chuyện không ngừng.

Ông thật sự đã quá mệt mỏi.

Đang lúc Phương Hữu Kiệt lên giọng người trên kẻ trước rao giảng với ông về việc có con trai là không phụ lòng tổ tông, Phương Hữu Lợi dứt khoát tựa vào ghế salon ngủ ngay tắp lự, mà giấc ngủ này đại khái là quá sâu vì mệt nhọc, nên khiến cho cha con Phương Hữu Kiệt bị một phen kinh hoàng bởi kêu to gọi nhỏ mà cũng không thể đánh thức được ông, Phương Húc càng hoảng hốt nên vội vàng gọi 120.

Lúc Hồng Dịch Vũ nghe huyên náo tiến vào, nhìn thấy tình trạng Phương Hữu Lợi nằm im lìm trên ghế sa lon thì anh cũng hoảng hồn, cho là Phương Hữu Lợi bị hành động lời nói gì đó của cha con Phương Hữu Kiệt làm cho té xỉu, nên lập tức vội vàng đưa ông lên xe cấp cứu.

Trên đường tới bệnh viện, Phương Hữu Lợi đã tỉnh lại. Khi phát hiện mình đang nằm trên xe cứu thuơng, rồi lại nghe Hồng Dịch Vũ đang gọi điện thoại báo cho Bình An, mới biết ông đã khiến cho bọn họ hiểu lầm nghiêm trọng.

Thật là một vở hài kịch dở khóc dở cười.

Hồng Dịch Vũ nói chuyện với Bình An xong quay lại thì đã thấy Phương Hữu Lợi tỉnh lại, mới đầu anh cũng sửng sốt, nhưng sau khi hỏi rõ nguyên do thì cười lăn cười lộn đến thắt cả ruột mới dừng lại được. Kết quả, Phương Hữu Lợi muốn tương kế tựu kế, cứ để cho Phương Hữu Kiệt nghĩ rằng bọn họ đã làm cho mình tức đến nỗi té xỉu cũng tốt, ông thật sự cũng muốn biết những kẻ xưng là “người thân” của mình kia khi biết ông ngã bệnh thì sẽ có biểu hiện thế nào.

Cha con Phương Hữu Kiệt lái xe theo sát phía sau xe cấp cứu hoàn toàn không biết gì về chuyện Phương Hữu Lợi đã tỉnh lại, sau khi thẳng tiến tới bệnh viện cũng không có cơ hội nhìn thấy ông…
Chương Trước/297Chương Sau

Theo Dõi