Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/297Chương Sau

Bình An Trọng Sinh

Chương 42: ‘đại hội đấu võ’

Bình An trở về kí túc xá không bao lâu, thư kí trưởng hội học sinh thông báo cô lập tức đến phòng họp đi họp.

Lúc đến phòng họp, phát hiện lần này đi họp đều là Tổ trưởng các ngành, những cán bộ khác cũng không có tại chỗ, mà Bình An cũng không phải là Tổ trưởng bộ ngoại giao, cô có chút nghi ngờ tại sao gọi cô đi đến họp.

Sau khi ngồi xuống, cô phát hiện ánh mắt của các vị đó nhìn cô có chút kỳ quái, may mắn khi người gặp họa cũng có, nghi ngờ cũng có, cô nhàn nhạt nhíu mày, chẳng lẽ chủ đề họp hôm nay là bởi vì cô?

”Người đã đông đủ thì mở cuộc họp thôi.” Đàm Tuyền nhìn Bình An một cái, sửa sửa mắt kiếng, vẻ mặt nghiêm nghị mở miệng, “Căn cứ vào gần đây có cán bộ hội học sinh lợi dụng chức quyền ở khu kí túc xá trường học tiêu thụ thương phẩm, tôi cảm thấy chúng ta cần thiết phải mở hội nghị thảo luận......”

Lúc nói lời này, Đàm Tuyền cũng không hề nhìn Bình An, nhưng rõ ràng cho thấy là đang nhằm vào cô.

Khóe miệng của Bình An cong lên một độ cong đẹp mắt, ánh mắt bình tĩnh như nước nhìn Đàm Tuyền, đối với anh ta nhấn mạnh việc cán bộ hội học sinh không thể lợi dụng chức quyền kinh doanh hoàn toàn không tỏ thái độ.

”Là cán bộ nào lạm dụng chức quyền, điều này làm cho những bạn học khác phải xử lí thế nào đây, tôi thấy, hay là đem người đó khai trừ ra khỏi hội học sinh để răn đe!” Bộ học tập Phùng Ngọc Đình đợi sau khi Đàm Tuyền nói xong, lập tức phát biểu ý kiến của mình.

”Chủ tịch, có thật có cán bộ lợi dụng quyền lợi tiêu thụ sản phẩm hay không, chuyện này cũng cần phải suy xét kĩ lại, bởi vì cũng chưa có quy định chính thức nào quy định cán bộ hội học sinh không được làm thêm ngoài giờ trong sân trường.” Phó Chủ Tịch Ông Hiền Bân đôi tay giao nhau ở trên mặt bàn, hỏi công bằng.

”Đây là lúc mới gia nhập học sinh đã nói qua, vào hội học sinh chính là đại biểu cho học sinh, phải làm gương tốt, bạn học Ông, chẳng lẽ cậu cho là lợi dụng chức quyền để kinh doanh trong trường học là đúng?” Đàm Tuyền đem tầm mắt rơi vào trên người Ông Hiền Bân, hai vị Chủ và Phó chủ tịch này cũng không phải là hài hòa như vẻ bề ngoài

Ông Hiền Bân cười cười, “Bất kỳ học sinh muốn thử nghiệm để gây dựng sự nghiệp cũng nên ủng hộ, nhưng nếu quả như thật lợi dụng chức quyền của hội học sinh, đương nhiên phải phê bình, chỉ là tôi không cho là thật sự có người làm như vậy mà thôi.”

Đôi mắt sau lớp kính cận của Đàm Tuyền chợt lóe, nhìn Bình An, “Phương Bình An, cô cho là thế nào?”

Bình An cười rực rỡ như ánh nắng mặt trời, như hoa nở tháng ba, “Tôi cảm thấy, mọi việc đều phải nói chứng cớ.”

”Nói như vậy, cô cũng cho rằng chuyện cô đến các kí túc xá khác bán thương phẩm là đúng?” Đàm Tuyền không hề quanh co lòng vòng nữa, trực tiếp đem Bình An điểm ra ngoài.

Ánh mắt của mọi người trong phòng họp cũng rơi vào trên mặt Bình An, chờ giải thích của cô.

Bình An thần thái hết sức nhàn nhã dựa vào thành ghế, mặt không đổi sắc cười rất vui vẻ, “Tôi làm sai sao? Thực nghiệm xã hội một chút có cái gì không tốt?”

”Phương Bình An, dùng loại lý do này để biện hộ, cô cho là có bao nhiêu người sẽ tin? Cô đúng là rảnh rỗi nên gây chuyện, cố ý phá hư hình tượng của hội học sinh, cô còn cần thực nghiệm xã hội để làm gì? Cầm hơn mười túi trang sức tiêu thụ khắp nơi, đối với Phương Bình An cô mà nói có ý nghĩa sao? Nếu như cô chỉ là nhàm chán tìm niềm vui thú, loại hành vi này tuyệt đối không thể tha thứ.” Đàm Tuyền nói một cách sắc bén, quả thật chính là hùng hồn buộc tội.

Bình An cười nhạt, “Phương Bình An tôi tại sao thì không thể thể nghiệm cuộc sống rèn luyện mình? Miệng anh thì luôn luôn bảo tôi lợi dụng chức quyền của hội học sinh, chứng cớ đâu? Tôi lấy danh nghĩa hội học sinh yêu cầu những bạn học khác nhất định phải mua đồ của tôi sao? Tôi có nói qua với bất kỳ người nào một câu tôi là cán bộ hội học sinh sao? Hội học sinh trao chức quyền cho tôi là cái gì? Đàm học trưởng, tôi cũng rất muốn hiểu rõ đó.”

Khóe miệng cương nghị của Ông Hiền Bân khẽ cong, “Phương Bình An, cô có bắt buộc các học sinh khác giúp cô tiêu thụ thương phẩm không?”

”Không có.” Bình An nhìn anh một cái, cô đối với vị Phó Chủ Tịch tính tình tương đối chững chạc này vẫn khá tôn trọng.

”Cho dù cô không hề lên tiếng thân phận của mình là cán bộ, hội học sinh người khác cũng sẽ xem cô là cán bộ, bản thân cô chính là một đại biểu! Cũng bởi vì cô là cán bộ, những người đó kiêng kỵ cô, cô mới có thể đem thương phẩm tiêu thụ ra ngoài nhanh như vậy, đây đối với các bạn học mà nói là rất không công bình.” Đàm Tuyền nghiêm nghị nói, hôm nay vô luận như thế nào cũng sẽ không bỏ qua Phương Bình An.

”Đàm học trưởng, hay là mở cuộc điều tra đi, hỏi thử những bạn học kia là bởi vì thân phận của tôi là cán bộ nên mới mua thương phẩm, hay là bởi vì tôi chỉ là Phương Bình An.” Bình An thờ ơ buông tay, “Tôi nghĩ, mọi người sẽ không đem hội học sinh coi là quan trọng như học trưởng nghĩ đâu.”

”Phương Bình An, đây chính là thái độ nhận sai của cô đó sao?” Đàm Tuyền tức giận hỏi.

”Học trưởng, anh lầm rồi, tôi đây không phải đang nhận sai, tôi chỉ là đang nói sự thật.” Bình An trả lời lại một cách mỉa mai, Đàm Tuyền vì Ôn Triệu Dung không rảnh trở về trường học, sẽ không ai đứng ở bên Bình An, cho nên mới cố ý tìm cớ đuổi cô.

Thật sự cho là cô cần ở lại hội học sinh như vậy sao?

”Phương Bình An, cô cậy mình là con nhà giàu nên không đem hội học sinh để vào mắt sao?” Trịnh Yến Phân của bộ Văn nghệ là không cho phép bất luận kẻ nào không tôn trọng Đàm Tuyền.

Bình An nhàn nhạt liếc cô ta một cái, cảm thấy không cần thiết để trả lời.

Trịnh Yến Phân nổi đóa.

Đàm Tuyền nói, “Người khác làm thêm là vì kiếm thêm tiền sinh hoạt phí, Phương Bình An, cô làm vì cái gì? Đừng nói cô cũng là vì kiếm thêm tiền đấy nhé.”

”Tôi là vì thể nghiệm cuộc sống, học trưởng, có ý kiến gì sao?” Bình An cười hỏi, “Các người cứ có ý kiến vơi người có tiền như vậy sao? Quá tức giận như vậy cũng không hay.”

Có mấy Tổ trưởng chọn lựa thái độ vây xem cười khẽ một tiếng.

”Phương Bình An, bây giờ là đang họp, đừng cợt nhã.” Đàm Tuyền lạnh giọng quát lên, mỗi lần hướng về phía Phương Bình An, anh ta cũng cảm giác thân phận Chủ tịch hội học sinh của mình là thùng rỗng kêu to.

”Tôi rất nghiêm túc, Đàm học trưởng, đừng tùy tiện tìm lý do phê bình tôi, cán bộ hội học sinh thì sao? Cán bộ hội học sinh lại không thể làm thêm để thể nghiệm cuộc sống sao? Tôi vừa không hề lợi dụng danh nghĩa của hội học sinh mưu lợi cho mình, cũng không lấy thân phận của cán bộ uy hiếp các bạn học mua đồ của tôi, tôi chỉ là bằng cố gắng để trải nghiệm ở thực tế, Đàm học trưởng có lý do gì mà nói tôi đây làm sai?” Bình An thu hồi nụ cười, ánh mắt lành lạnh nhìn Đàm Tuyền, trọng sinh cũng đã lâu rồi, hiện tại cô cũng nên để cho người khác biết, cô không phải là Phương Bình An trước kia.

”Tôi đồng ý cách nói của Phương Bình An, chỉ cần không lợi dụng danh nghĩa của hội học sinh để mưu lợi, mỗi cán bộ hội học sinh cũng nên có tự do để làm thêm.” Ông Hiền Bân gật đầu một cái, đồng ý cách nói của Bình An.

Đàm Tuyền nhìn mọi người chung quanh một lần nữa, “Các người còn có ai cho là bạn học Phương Bình An không cần bị khai trừ ra khỏi hội học sinh hay không?”

Bộ học tập Chương Hiểu Vĩ cau mày nói, “Không nghiêm trọng đến mức cần phải khai trừ ra khỏi hội học sinh như vậy.”

Tổ trưởng bộ Nữ sinh cùng bộ khoa học kỹ thuật nhìn nhau, bày tỏ đồng ý với ý kiến của Phó Chủ Tịch.

”Vậy thì giơ tay biểu quyết.” Đàm Tuyền nói.

Tổng cộng mười hai người, chỉ có Đàm Tuyền, Phùng Ngọc Đình cùng Trịnh Yến Phân cho là phải xử lí Bình An, những người khác không ai giơ tay.

Đàm Tuyền ở trong lòng giận đến nội thương, trầm mặt nói, “Nếu tất cả mọi người cảm thấy nên cho Phương Bình An một cơ hội, vậy chuyện này đến đây là ngừng, hi vọng sẽ không có lần sau.”

”Lời này Đàm học trưởng của không đúng rồi, nếu đa số người cho là tôi không có làm lỗi, vậy sao được gọi là cho tôi thêm một cơ hội?” Bình An cười lạnh hỏi lại, cô không phải quả hồng mềm, mặc cho người ta bóp như thế nào cũng sẽ không phản kích.

Tất cả mọi người trầm mặc nhìn Đàm Tuyền.

Đàm Tuyền chợt cảm thấy có loại phiền não thẹn quá thành giận, “Chuyện này đến đây chấm dứt, tan họp!”

Nói xong, đẩy ra ghế xếp, sải bước đi ra khỏi phòng họp.

Mọi người đối mặt nhìn nhau, vẻ mặt khác nhau giải tán đi. Bình An vẫn như cũ ngồi ở trên ghế xếp, thần sắc khó phân biệt nhìn bọn họ từng bước từng bước rời đi, chỉ có một người vẫn đang trầm mặc quan sát cô.

”Ông học trưởng, có lời muốn nói sao?” Giây lát, Bình An quay đầu lại nhìn Ông Hiền Bân cười khẽ.

Ông Hiền Bân là một người có cuộc sống hết sức nghiêm cẩn đối với mình yêu cầu cũng rất cao, chỉ là không thích nói lời hay, cho nên lúc ban đầu tranh cử mới có thể ít hơn Đàm Tuyền, chỉ có thể là Phó Chủ Tịch.

”Không cần để ý Đàm Tuyền nói gì, bất kể là người có thân phận gì, đều có quyền lợi lựa chọn phương thức sống của mình.” Ông Hiền Bân nói, lo lắng cho Phương Bình An hôm nay bởi vì Đàm Tuyền toàn cố ý nhằm vào mình mà buông tha ý niệm thực nghiệm xã hội.

Bình An nở nụ cười, nhất thời có cảm giác hết sức tốt đối với vị học trưởng này, “Cám ơn Ông học trưởng, lời ra tiếng vào đương nhiên tôi sẽ không để ở trong lòng.” Cô xem lời nói của Đàm Tuyền như gió thoảng, đối với loại thanh niên có thù với nhà giàu như hắn, cô rất hiểu.

Ông Hiền Bân gật đầu một cái, “Vậy thì trở về đi, sắp đến giờ lên lớp rồi.”

Bình An cười đi ra phòng họp, trong lòng lặng lẽ nghĩ, học kỳ sau chính là tranh cử hội học sinh nhiệm kỳ mới rồi, không biết vị trí chủ tịch của Đàm Tuyền có thể ngồi được yên ổn hay không.

Đại học hội học sinh của Học viện đại học ngoại ngữ thành phố G một năm tranh cử một lần, quy tắc thật không tệ.
Chương Trước/297Chương Sau

Theo Dõi