Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/297Chương Sau

Bình An Trọng Sinh

Chương 50: Không đề

Phương Hữu Lợi bảo Lê Thiên Thần chờ ở phòng khách, trở về phòng thay một bộ quần áo thoải mái.

Lê Thiên Thần ở phòng khách hoàn toàn ngồi không yên, anh ta rất muốn đến xem Bình An, lại rõ ràng biết nếu như quá nóng vội, không chỉ có Bình An đối với anh ta sẽ càng thêm kháng cự, ngay cả Phương Hữu Lợi cũng sẽ ác cảm đối với anh ta.

Lúc này tâm của anh ta giống như rơi vào trong chảo dầu nóng bỏng, không cách nào bình tĩnh.

Dì Liên bưng cho anh ta một ly trà, “Lê tiên sinh, mời uống trà.”

”Dì Liên, Nghiêm Túc đó...... Có làm gì Bình An không?” Anh ta không nhịn được mở miệng hỏi Dì Liên, về Nghiêm Túc cùng Bình An, anh ta muốn biết tường tận từng chi tiết.

”Không có làm cái gì nha, cũng chỉ là ôm tiểu thư trở về phòng, vị Nghiêm tiên sinh này thật không tệ.” Dì Liên cũng không phải là ngu ngốc, dĩ nhiên biết Lê Thiên Thần đang suy nghĩ gì, chỉ là, không phải bà không thích Lê Thiên Thần, trực giác của bà lại cho là Nghiêm tiên sinh dường như thích hợp với tiểu thư hơn.

”Vậy sao? Bình An không có phản kháng sao?” Anh ta vẫn không quên Bình An có tính thích sạch sẽ.

”Không có, tiểu thư cùng Nghiêm tiên sinh là người quen mà.” Dì Liên cười ha hả nói, “Lê tiên sinh, mời cậu ngồi, tôi còn phải đến phòng bếp chuẩn bị bữa ăn tối.”

Lê Thiên Thần nhìn đồng hồ, thì ra là đã năm giờ rưỡi rồi.

Phương Hữu Lợi ở trên lầu đi xuống, dặn dò Dì Liên, “Tối nay Thiên Thần ở chỗ này ăn xong hãy đi, tôi thấy Bình An sẽ không thức sớm đâu, Dì Liên, chị chừa lại một chút để cho con bé ăn khuya.”

”Dạ, tiên sinh.” Dì Liên dạ một tiếng, quay người đến phòng bếp.

”Thiên Thần, chuyện hai ngày trước bác nói với cháu, cháu suy nghĩ như thế nào?” Phương Hữu Lợi ngồi xuống ở ghế sa lon đối diện Lê Thiên Thần, mỉm cười nhìn anh ta.

Hai ngày trước, Phương Hữu Lợi đã hỏi Lê Thiên Thần, muốn anh ta đến Thành phố S mở công ty chi nhánh, Thành phố S là khu công nghiệp mới mở Trung Quốc vô cùng chú ý đầu tư mấy năm gần đây, rất có triển vọng, nhưng là sẽ cực kỳ khổ cực, nếu như Lê Thiên Thần có thể thành công, hai năm sau đã có thể trở thành Tổng giám đốc của Phương thị rồi, nếu không chỉ dựa vào Phương Hữu Lợi đối với anh ta bồi dưỡng cùng thiên vị, cho dù anh ta làm Tổng giám đốc, công việc cũng sẽ không phát triển lắm.

Lê Thiên Thần đối với khiêu chiến này rất có hứng thú cùng lòng tin, anh ta không nghi ngờ năng lực của mình, anh ta có lòng tin mở công ty chi nhánh ở Thành phố S thành công, tương lai cũng sẽ không thua gì những thành phố khác, nhưng mà, anh ta còn có một chút do dự.

Lần này anh ta đi, không đến hai năm hoàn toàn là không thể trở lại Tổng Công Ty, tương đối mà nói, cơ hội anh ta gặp được Bình An cũng sẽ ít đi rất nhiều, cảm tình của Bình An đối với anh vốn là có chút nhạt rồi, nếu tách ra lâu như vậy, anh ta sợ......

Phương Hữu Lợi nhìn thấy do dự trên mặt Lê Thiên Thần, hiểu anh ta đang nghĩ cái gì, trầm giọng nói, “Thiên Thần, con biết không, kể từ khi biết Bình An thích con, bác đã xem con là người nhà, con là người trẻ tuổi lại rất có tài, tương lai của con sẽ không tệ. Chỉ là Bình An rốt cuộc vẫn còn là cô gái nhỏ, ở phương diện tình cảm hoàn toàn vẫn không thể có tính cố định, trước kia con bé thích hiện tại chưa chắc thích, hiện tại thích tương lai cũng chưa chắc thích, bất kể như thế nào, bác cũng chỉ sẽ đem con gái bác giao cho người mà có thể chân chính làm cho bác yên tâm. Thiên Thần, con cần cơ hội, Bình An cũng cần thời gian.”

Dừng một chút, Phương Hữu Lợi lại nói, “Thật ra thì bất kể tương lai Bình An tính thế nào, bác đều cũng đã xem con như người nhà, cho dù con không thể làm con rể bác, thì cũng là người mà bác tin tưởng nhất.”

Lê Thiên Thần cảm động nhìn Phương Hữu Lợi, “Chú Phương......” Sau khi anh ta tốt nghiệp đã bắt đầu đến Tập đoàn Phương thị làm việc, vừa bắt đầu chỉ là nhân viên bình thường, là bởi vì cha và Phương Hữu Lợi là bạn học cũ, mới tương đối thuận lợi, không có bị quá nhiều chèn ép, sau đó Bình An đối với anh ta lưu luyến si mê, Phương Hữu Lợi mới chính thức cất nhắc anh ta.

Mặc dù là tốt nghiệp đại học nổi tiếng, nhưng trong đám bạn học của anh ta, không có một người nào ở trong thời gian ngắn này có thể có thành quả như anh ta. Cũng không phải tốt nghiệp đại học danh tiếng là có thể có được ưu đãi, cũng không phải là mỗi người có tài cũng có thể gặp phải người biết trọng dụng, anh ta là may mắn, mới gặp được Phương Hữu Lợi.

Nhưng nếu như không có Bình An, tất cả ưu đãi cũng sẽ có mức độ.

Trước là vì muốn chứng minh mình không phải là bởi vì Bình An mới có thể thành công, vì một ít tự ti buồn cười mà không dám đón nhận Bình An, đợi đến bây giờ anh ta nhìn rõ ràng tim của mình rồi, Bình An cũng đã chết tâm với anh ta rồi.

”Con suy nghĩ thật kỹ đi.” Phương Hữu Lợi nói.

”Chú Phương, con sẽ đếnThành phố S!” Mắt Lê Thiên Thần hơi trầm xuống, vẻ do dự trên mặt cũng biến thành cực kỳ kiên định, Bình An bây giờ đang kháng cự anh ta, có lẽ giữa bọn họ cần chút khoảng cách.

Khoảng cách có thể sinh ra tình yêu, cũng có thể sinh ra nhớ nhung.

Muốn lần nữa theo đuổi Bình An, nhất định phải thay đổi mình trước.

Phương Hữu Lợi tán thưởng gật gật đầu, “Tốt! Vậy thì chuẩn bị một chút!”

Dì Liên lúc này đã đem cơm tối chuẩn bị xong, hai người cùng nhau đến phòng ăn cơm, Phương Hữu Lợi hỏi Lê Thiên Thần, “Có ai có thể thay thế vị trí trợ lí của con không, con có đề nghị gì không?”

Lê Thiên Thần suy nghĩ một chút, nhìn Phương Hữu Lợi một cái, có chút chần chờ nói, “Chú Phương thấy Đỗ Hiểu Mị như thế nào?”

Mày Phương Hữu Lợi không nhíu một cái, chỉ là nói giọng nhàn nhạt, “Cô ấy đã điều đến bộ phận PR, không thích hợp điều động nữa.”

Kể từ khi ở Hongkong xác định rõ cự tuyệt Đỗ Hiểu Mị, cô ta cũng không làm ra hành động mập mờ gì với ông nữa, nhưng Phương Hữu Lợi cũng không muốn tìm một trợ lí cứ có ý định lẳng lơ với mình, ở công ty ông luôn luôn công và tư rõ ràng, tuyệt đối không thể gây ra bất cứ xì căng đan gì.

”Chú Phương, hay là điều một người ở bộ thư ký đi lên.” Lê Thiên Thần nói.

”Ngày mai đem toàn bộ hồ sơ nhân sự của bộ thư ký cho bác xem.” Trợ lí tương đương với tay trái tay phải của ông, Phương Hữu Lợi phải tự mình chọn lựa.

Ăn xong cơm tối, hai người lại đã đến thư phòng bàn công việc rồi.

Phương Hữu Lợi lấy ra một hồ sơ, “Con đối với kế hoạch Phượng Hoàng thành này của Nghiêm thị có ý kiến gì không? “

”Tiền đầu tư quá lớn, quá mạo hiểm rồi.” Lê Thiên Thần nói, bất kể là về công hay tư, anh ta cũng cảm thấy nếu như muốn cùng Nghiêm thị hợp tác, không phải là quá lý trí.

”Đây là sáng tạo mới của giới địa sản ở thành phố G này, Nghiêm Túc quả nhiên làm người ta không thể khinh thường.” Ngay cả ông cũng đều không thể không bội phục hành vi lớn mật cùng tinh thần mạo hiểm của người trẻ tuổi này, hạng mục lớn như vậy, ngộ nhỡ thất bại, Tập đoàn Nghiêm thị nhất định sẽ trọng thương.

Nhưng nếu như thành công...... Trong vòng mười năm, Thành phố G không có bất kỳ một tập đoàn có thể vượt qua Nghiêm thị!

”Chú Phương cảm thấy Phượng Hoàng thành có tỷ lệ thành công bao nhiêu?” Lê Thiên Thần hỏi.

”Cái này khó mà nói......”

Lúc bọn họ đang bàn công việc, Bình An đã ngủ mấy giờ rốt cuộc cũng tỉnh lại, vừa mở mắt liền nhìn đến vách tường quen thuộc, mới biết thì ra là cô đã về nhà.

Bởi vì ngủ quá lâu tứ chi của cô có chút như nhũn ra, đầu còn mơ mơ màng màng, nhớ không nổi mình về nhà như thế nào,, cô nhớ ở Thiên Anh Hoa gặp được Lê Thiên Thần cùng Đỗ Hiểu Mị, sau đó xảy ra chuyện gì, thật đúng là một chút ấn tượng cũng không có.

Bình An gãi gãi tóc lộn xộn lung tung, xuống giường, tắm cho có tinh thần trước.

Chờ sau khi Bình An rửa mặt xuống lầu, đã sắp chín giờ rưỡi rồi, bụng đã kêu rột rột.

”Tiểu thư, cô đã tỉnh?” Dì Liên ở phòng khách nhìn thấy Bình An đi xuống cầu thang, lập tức cười kêu một tiếng.

”Dì Liên, con đói quá, có đồ ăn hay không?” Bình An hỏi.

”Chuẩn bị cho cô xong hết rồi, tôi đi hâm lại.” Dì Liên nói.

Bình An ngồi xuống bên cạnh bàn hình chữ nhật ở phòng ăn, “Ba trở về chưa?”

”Tiên sinh về rồi, đang nói chuyện cùng Lê Thiên Thần ở thư phòng đấy.” Dì Liên vừa hâm nóng thức ăn cho Bình An, vừa trả lời.

Nghe được có Lê Thiên Thần ở trong nhà, Bình An bĩu môi, “Đúng rồi, Dì Liên, là ai đưa con về.”

”Là Nghiêm tiên sinh, cậu ấy ôm cô trở về phòng.” Dì Liên đưa canh nóng tới cho Bình An, cười híp mắt hỏi, “Nghiêm tiên sinh dáng dấp thật tuấn tú, tiểu thư, cậu ấy là bạn trai của cô phải không?”

Bình An bật cười, “Anh ta có rất nhiều bạn gái, nhưng không bao gồm con.”

”A! Nghiêm tiên sinh đã có bạn gái?” Dì Liên thất vọng than thở, “Cậu ấy đối với cô dịu dàng như vậy, còn tưởng rằng cậu ấy đang theo đuổi cô.”

Bình An nhàn nhạt cười cười, cúi đầu uống canh nóng, cô cũng không phải là cô gái nhỏ mười bảy mười tám tuổi, dĩ nhiên là nhìn ra Nghiêm Túc đối với cô thật có hơi quá tốt một chút, nhưng thế thì sao? Về chuyện tình cảm, cô hoàn toàn không muốn đụng vào nữa.

Không bao lâu sau, Lê Thiên Thần liền từ thư phòng Phương Hữu Lợi xuống, nhìn thấy Bình An ở phòng ăn, sắc mặt nặng nề đi tới, “Bình An.”

”Ừ, muốn đi sao? Không tiễn.” Bình An nói giọng nhàn nhạt, ngay cả chào hỏi cũng trở nên rất lạnh lùng.

Trong miệng Lê Thiên Thần khô khốc, thanh âm càng phát ra dịu dàng,“Bình An, Nghiêm Túc là một người thâm tàng bất lộ, em...... Phải bảo vệ mình thật tốt.”

Bình An cười liếc anh ta một cái, “Cám ơn quan tâm.”

”Vậy anh đi trước, tháng sau, anh phải đến Thành phố S rồi, trong thời gian ngắn sẽ không trở về, em chăm sóc mình thật tốt.” Lê Thiên Thần chăm chú nhìn mặt của cô, muốn biết cô sẽ có phản ứng gì.

Bình An sửng sốt, ngay sau đó mừng rỡ trong lòng, cô ngược lại quên mất, Lê Thiên Thần quả thật sẽ rời khỏi cô vài năm, nghĩ đến2 năm kế tiếp không cần nhìn thấy anh ta, tâm tình của cô nhất thời rực rỡ như ánh nắng mặt trời, “Vậy sao? Anh cũng chăm sóc mình tốt nhé.”

Cô từng ở Thành phố G cùng Thành phố S một Nam một Bắc qua lại bôn ba, chỉ vì có thể cùng anh ta chung đụng nhiều một chút, anh ta không có thời gian tìm đến cô, cô liền tự mình đi tìm anh ta.

Đây chỉ là cô đã từng khư khư cố chấp lao tới.

Chẳng qua chỉ là đã từng!
Chương Trước/297Chương Sau

Theo Dõi