Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/297Chương Sau

Bình An Trọng Sinh

Chương 56: Gặp phải một đóa hoa trắng nhỏ

Bình An chưa bao giờ gặp qua Hà Tư Lâm luôn thanh nhã ôn nhu lại phát giận, hôm nay thế nhưng vì điện thoại mà chống đối Bác Hà, càng làm cho cô thêm giật mình, trong ấn tượng của cô, anh Tư Lâm là rất ôn hòa, cũng rất hiếu thuận, làm sao có thể làm Bác Hà giận đến thiếu chút nữa nhảy dựng?

”Anh Tư Lâm!” Đuổi theo đến ngoài cửa nhà hàng, lại thấy anh và một người người phụ nữ mảnh khảnh, sắc mặt có chút trắng bệch đang lôi kéo.

Hà Tư Lâm nhìn thấy Bình An, gương mặt tuấn tú thoáng qua một tia do dự, ngay sau đó dùng sức hất tay người phụ nữ kia ra, đi tới ôm bả vai Bình An, hướng về phía người phụ nữ kia nói, “Về sau em không nên tới tìm tôi nữa, cô ấy là bạn gái của tôi, chúng tôi đã định ngày cưới rồi.”

Người phụ nữ kia trợn tròn mắt, không thể tưởng tượng nổi nhìn Bình An, lại nhìn về hướng Hà Tư Lâm, gương mặt vốn tái nhợt càng thêm trắng mấy phần.

Bình An trừ giữ vững vẻ mặt mỉm cười, thật sự không biết nên phản ứng ra sao, cô muốn phản bác, nhưng mà tay của Hà Tư Lâm đặt tại bả vai cô khẽ run, cô lại không đành lòng nói ra khỏi miệng.

Cô không nhịn được hồi tưởng một chút trong trí nhớ về Hà gia vào năm nay sẽ xảy ra chuyện gì? Đây là bệnh chung của người trọng sinh, gặp phải chuyện gì cũng thích nhớ về đời trước một chút, nói không chừng là có thể tìm được nguyên nhân, tiếp theo tìm ra phương pháp giải quyết.

Đáng tiếc cô ở kiếp trước, vào năm nay cũng không có đi cùng ba để làm kiểm tra sức khỏe, đương nhiên cũng không gặp phải Hà Tư Lâm, hình như sau đó lúc cô đi thăm Bác Hà, cũng không nhìn thấy Hà Tư Lâm, chỉ cảm thấy dường như Hà gia có một đoạn thời gian rất không vui vẻ.

Chẳng lẽ là bởi vì Hà Tư Lâm? Mà Hà Tư Lâm là bởi vì người phụ nữ trước mắt này?

”Tư Lâm, anh nói cái gì?” Người phụ nữ kia dáng dấp rất đẹp mắt, hai mắt thật to, chiếc mũi thanh tú khéo léo, cái miệng nho nhỏ, da thịt trắng nõn mềm mại, rất trẻ tuổi, đại khái chỉ khoả ng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, nhìn Hà Tư Lâm ôm Bình An, nước mắt liền không ngừng rớt xuống, ngay cả rơi lệ bộ dạng cũng nhu nhược đáng thương, giống như hoa lê thấm đẫm nước mưa.

”Em đi đi, về sau chúng ta đừng gặp nhau nữa.” Hà Tư Lâm cúi đầu nói.

”Em nghe lời của anh, đem nhà cửa cùng xe trả lại cho người kia rồi, giờ anh lại muốn bỏ rơi em!” Người phụ nữ nước mắt rơi như mưa, khóc đến ruột gan đứt từng khúc, “Tư Lâm, anh đã nói anh sẽ không bỏ rơi em mà.”

”Tôi rất xin lỗi.” Thanh âm của Hà Tư Lâm vô cùng đè nén, dắt tay Bình An đi tới chiếc xe đậu ở ven đường.

”Tư Lâm!” Người phụ nữ kéo tay Hà Tư Lâm, “Em không muốn nghe cái này!”

Hà Tư Lâm có chút bối rối kéo tay của cô ta ra, mở cửa xe chui vào.

Bình An nhíu mày, cũng muốn mở cửa xe, người phụ nữ kia đột nhiên kéo cô, không còn là bộ dạng điềm đạm đáng yêu, mà là như công chúa kiêu ngạo, hất cằm lên nhìn Bình An, gây sự hỏi, “Cô thật sự thương anh ấy sao? Cô thật sự muốn kết hôn cùng anh ấy sao?”

Tốc độ thay đổi sắc mặt như thế này...... Bình An nhìn Hà Tư Lâm trong xe một cái, là bởi vì anh không thấy được, cho nên người phụ nữ này mới không cần thiết giả bộ nhu nhược nữa ư?

”Tối hôm qua anh ấy vẫn còn ở chỗ của tôi, lên giường với tôi, trong lòng anh ấy chỉ có tôi, chỉ thích tôi, cô cam tâm gả cho anh ấy?” Người phụ nữ kiêu căng hỏi, cô ta không tin mình sẽ thua bởi con nhóc trẻ trung trước mắt này.

Bình An cười cười, “Bất kể như thế nào, người anh ấy muốn kết hôn hiện tại cũng không phải cô.”

Sắc mặt người phụ nữ lập tức trắng bệch, đáy mắt thoáng qua một tia phẫn hận.

Đối với loại phụ nữ trong ngoài không đống nhất này, Bình An cũng lười nhiều lời, mở cửa xe ngồi xuống.

Hà Tư Lâm do dự một chút, mới nổ máy xe.

”Bình An, thật xin lỗi.” Hà Tư Lâm lái xe đến công viên gần đó mới dừng lại, áy náy mà nói với Bình An. “Xin lỗi em cái gì? Lấy em làm bia đỡ đạn à?” Bình An cười hỏi, giọng nói hết sức dí dỏm, “Anh Tư Lâm, anh rất thích người phụ nữ kia sao?”

”Ừ, cô ấy tên Tô Cầm, vốn làm việc ở Nghiêm thị, là..... Là tình nhân cấp trên của cô ấy, chỉ là đã bị bỏ rơi, có một lần cô ấy nóng sốt ở trên đường gặp mưa, anh không cẩn thận đụng vào cô ấy......” Hà Tư Lâm gục trên tay lái, thanh âm không đè nén được thống khổ kể về quá trình anh và Tô Cầm quen biết.

Anh cần một đối tượng để bày tỏ, mặc dù không trông cậy vào Bình An có thể hiểu anh, nhưng hiện tại anh rất cần có người nghe lời anh nói.

Nhưng thật ra là một câu chuyện rất đơn giản, không cẩn thận đụng phải một mỹ nữ, đưa cô ấy đến bệnh viện, phát hiện thân thế cô ấy đáng thương cùng lý do không thể không làm tình nhân của người khác, vì vậy dần dần yêu đối phương, chỉ là gặp phải người trong nhà phản đối.

Sau đó lại phát hiện cô ấy cùng cấp trên trước kia dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng, còn nhận nhà cửa cùng xe của người đó, liền cứng rắn quyết tâm muốn chia tay......

Thật giống như những tình tiết cẩu huyết trong tiểu thuyết a!

Tình yêu của mỗi người không ai giống ai, cô không thể nói Hà Tư Lâm yêu một người phụ nữ như vậy là sai, nhưng người phụ nữ tên Tô Cầm này quả thật không xứng với anh, “Anh Tư Lâm, anh nghĩ anh thực sự hiểu Tô Cầm sao? Anh cảm thấy bộ dạng cô ấy nhu nhu nhược nhược vô cùng cần được bảo vệ, cho nên mới yêu cô ấy sao?”

Hà Tư Lâm than một tiếng, “Anh cũng không biết......”

Quả nhiên tình yêu làm người ta mù quáng, bất kể là phụ nữ hay đàn ông!

”Vì cô ta mà chống đối với người trong nhà, rất không đáng, hôm nay anh dùng em để qua cầu, cũng chỉ là muốn chọc tức cô ấy một chút, cũng không phải thật sự muốn rời khỏi cô ấy. Anh Tư Lâm, nếu như có một ngày anh phát hiện người con gái anh yêu cũng không phải là giống như anh nghĩ, và không cẩn thận làm thương tổn người thân của mình, anh sẽ phải hối hận.”

Hà Tư Lâm kinh ngạc nhìn Bình An, anh dường như nghe ra đau đớn trong lời nói của cô, là anh nghe lầm sao?

”Em cũng không biết nên khuyên anh như thế nào, dù sao, em cảm thấy chỉ có người thân là quan trọng nhất, có một số người mất đi chỉ là tiếc nuối, có một số người lại không thể mất được.” Cô nói đến thế thôi, đến tột cùng Hà Tư Lâm có thể hiểu hay không, thì đó lại là chuyện của anh.

”Bình An, bao nhiêu tháng không thấy, em đã lớn lên rất nhiều.” Hà Tư Lâm như có điều suy nghĩ nói.

”Một ngày không gặp như cách ba năm, huống chi là mấy tháng, biến thành một người khác cũng có thể.” Bình An nửa đùa nửa thật.

Hà Tư Lâm nở nụ cười, “Anh đưa em về, chú Phương vẫn còn đang chờ em.”

Bình An cười gật đầu, mới vừa rồi Phương Hữu Lợi có nhắn tin cho cô, vẫn còn ở nhà hàng cùng Bác Hà ôn chuyện, bảo cô đem Hà Tư Lâm mang về.

Mà lúc bọn họ lái xe đến ngoài cửa nhà hàng, Tô Cầm kinh ngạc đứng tại chỗ nhìn, thái độ thay đổi không ngừng, có oán hận, cũng có đau đớn.

”Tô Cầm!” Một chiếc xe hơi Honda màu trắng ngừng lại ở trước mặt cô ta, gương mặt xinh đẹp kiều mỵ của Đỗ Hiểu Mị xuất hiện tại trong tầm mắt cô ta.

Thấy là Đỗ Hiểu Mị, đối thủ một mất một còn của mình thuở còn đại học, Tô Cầm lập tức hất cằm lên, toàn thân tràn đầy lực chiến đấu, “Đỗ Hiểu Mị, là cậu à.”

”Đã lâu không gặp, không nghĩ tới lần đầu tiên gặp mặt sau khi tốt nghiệp, lại là cảnh thấy cậu cùng một con nhóc tranh một người đàn ông.” Đỗ Hiểu Mị cười duyên, không giấu vẻ khi dễ trong mắt khi nhìn Tô Cầm.

Mới vừa rồi, cảnh Tô Cầm cùng Hà Tư Lâm lôi lôi kéo kéo, đều rơi hết vào trong mắt của cô ta, vốn là định giả vở như không nhìn thấy, chỉ là vừa nhìn thấy cô gái bên cạnh người đàn ông kia Phương Bình An, cô ta đương nhiên muốn đi qua cùng Tô Cầm chào hỏi.

”Hừ, loại con gái trước sau bằng phẳng đó, là đối thủ của tôi sao?” Tô Cầm xì mũi coi thường, cô ta tin tưởng Hà Tư Lâm là tuyệt đối không thể rời bỏ cô ta.

”Đừng quá tự tin thế, tôi đã từng chứng kiến qua Phương Bình An lợi hại như thế nào, tổng tài các cô cũng quỳ gối ở dưới váy của cô ta, cô cảm thấy người đàn ông mới vừa rồi thua kém Nghiêm Túc sao?” Đỗ Hiểu Mị hài lòng nhìn vẻ bình tĩnh lạnh lẽo trên mặt Tô Cầm, hai người đấu lâu như vậy, lần đầu tiên cô ta có một loại khoái cảm toàn thắng.

”Còn nữa, mặc dù cô bé kia bằng phẳng không có trước không có sau, nhưng dáng dấp ngọt ngào hơn cô, hiện tại không thịnh hành thể loại hoa nhỏ e ấp rồi, đàn ông bây giờ đều thích hoạt bát như ánh mặt trời thôi.” Đỗ Hiểu Mị thêm dầu vào lửa, hoàn toàn đem Tô Cầm chọc giận.

”Đỗ Hiểu Mị, cô cũng đang ghen tỵ với cô gái kia sao?” Tô Cầm lạnh lùng hỏi.

”Tô Cầm, bây giờ là cậu đang ở trên đường mất thể diện, người bị ném bỏ cũng là cậu không phải là tôi.” Đỗ Hiểu Mị nhớ tới chuyện sau khi bị Phương Hữu Lợi cự tuyệt, lại bị Lê Thiên Thần nhục nhã, nộ hỏa công tâm, liền không có tâm tình cười nhạo Tô Cầm, nhấn cần ga một cái, dứt khoát lái xe rời đi.

Tô Cầm nắm chặt quả đấm, mặc dù biết Đỗ Hiểu Mị là cố ý bỏ đá xuống giếng, nhưng lời của cô ta không ngừng nhảy nhót trong lòng cô ta, chẳng lẽ Hà Tư Lâm thật sự thích cô gái ngọt ngào đáng yêu kia?

Không phải bộ dạng hơi xinh xắn một chút sao? Nếu như không có gương mặt đó, ai còn để ý cô ta?

Vài ngày sau, Bình An trước khi đến tiệm học trang điểm có ghé qua bệnh viện để lấy kết quả kiểm tra sức khỏe, nhìn thấy Hà Tư Lâm đã khôi phục vẻ sáng rỡ, cùng Bác Hà đang cười nói giống như thường ngày, trong lòng cô cũng cảm thấy cao hứng, xem ra Hà Tư Lâm đã nghĩ thông suốt.

Kết quả kiểm tra sức khỏe của ba coi như bình thường, trừ huyết áp tương đối cao, cũng không có phát hiện những vấn đề khác, Bình An lúc này mới tương đối an tâm, quyết định bắt đầu từ bây giờ phải tăng gấp bội chú ý sức khỏe của ba, tuyệt đối không để huyết áp ảnh hưởng chức năng trái tim của ông. Cô đã hỏi Bác Hà rồi, cao huyết áp là biểu hiện của tắc nghẽn cơ tim, tuyệt đối phải chú ý mới đúng.

Khi cô đem xe dừng ở bãi đậu xe, có chút nghi ngờ quay đầu lại, sao cô lại có cảm giác hôm nay có chút là lạ? Chẳng lẽ là ngày hôm qua ngủ không ngon?

Lắc đầu một cái, Bình An không nghĩ nhiều vào thang máy, hôm nay học cùng Hàn Á Lệ là kiến thức về tinh dầu, càng tiếp xúc vào nghề chăm sóc da như thế này, cô càng thấy được làm phụ nữ đúng là không dễ mà.

Chỉ là về phương diện dưỡng da mà thôi, đã tốn không ít công sức và tiền bạc đủ để khiến rất nhiều người đàn ông nhìn qua e sợ rồi bỏ chạy.

Mãi cho đến sáu giờ rưỡi, Bình An mới rời khỏi trung tâm.

Sắc trời bên ngoài đã tối xuống, đèn đường phồn hoa lóe lên, điểm tô thêm cho sự thần bí của màn đêm.

Cô đến Starbucks mua một ly cà phê Blue Mountain, từ từ đi trở về bãi đậu xe.

”Phương tiểu thư, thật sự là cô?” Phía trước có người cao hứng kêu cô một tiếng, Bình An ngẩng đầu nhìn qua, đôi mày thanh tú không tự chủ nhẹ chau lại.

”Khâu tiên sinh.” Nhàn nhạt lên tiếng chào, không hề có ý định muốn nói thêm.

Khâu Thiếu Triết không nghĩ tới lại ở chỗ này nhìn thấy cô, vui vẻ đi về phía cô, đang ở cách Bình An không tới hai thước, ánh mắt của anh ta đột nhiên rơi sau lưng vào Bình An, sắc mặt đột nhiên biến đổi, sải bước lên trước, kéo cánh tay Bình An, đem lấy cả người cô ôm vào trong lòng ngực của mình, “Cẩn thận!”

”Phương tiểu thư!” Phía sau có người kêu cô một tiếng, đáng tiếc Bình An vẫn không thể quay đầu lại thấy rõ ràng là ai, cũng đã bị Khâu Thiếu Triết kéo vào trong ngực anh ta.

Bình An không nghĩ tới này Khâu Thiếu Triết lại dám ở trên đường cái cợt nhã cô, đang muốn lớn tiếng quát anh ta, lại nghe được anh kêu đau một tiếng, chung quanh cũng vang lên tiếng thét chói tai.

Mùi vị A- xít sun-phu-rit gay mũi chui vào trong hơi thở, sau lưng của Khâu Thiếu Triết bị ăn mòn một mảng lớn, ở sau lưng anh, một người mặc áo che gió màu đen, mang mũ lưỡi trai, trên mặt mang khẩu trang bỏ chạy trối chết.

Trong nháy mắt sắc mặt của Bình An trở nên trắng bệch.
Chương Trước/297Chương Sau

Theo Dõi