Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/50Chương Sau

Câu Chuyện Của Tôi - Tình Yêu Đẹp

Chương 49:

Lần này sáng ra em không tha cho Nhi nữa, kêu em ngủ lười à. 5H sáng em dậy như mọi khi và tất nhiên tất cả trăm mạng vẫn đang ngủ say rồi. Đang định trêu cho Nhi dậy thì nghe sau lưng có người gọi.

– P.

– Yến à? Chuyện gì vậy?

– Bạn cẩn thận nhớ, mình nghe Hậu muốn làm gì bạn đó.

– Ừ dai như đỉa.

– Bạn đừng làm gì Hậu nha.

– Đùa hả? Bảo mình cẩn thận rồi lại bảo đừng làm gì nó. Mà bạn yêu nó vậy sao không nói luôn đi.

– Thì mình…..

– Thôi không sao đâu. Đừng lo gì hết.

– Ừ. Bye

Rồi em quay lại với công cuộc trêu Nhi. Bóp kem đánh răng vào bàn tay Nhi rồi lấy sợi tóc gập đôi ngoáy vào mũi Nhi. Và tất nhiên cô nàng “vỗ muỗi” rồi vùng dậy khóc tu tu khi nhận ra.

– Ck bắt nạt vk. Hu hu

– Ơ gì thế? Em giả vờ ngái ngủ.

– Mặt nè.

– Ơ thằng nào láo trêu vk này?

– Không ck thì ai. Tuýp kem đánh răng vẫn kia kìa.

– Ơ….. Em quên cmn mất chưa cất.

– Hu hu bắt đền ck.

– Ai bảo ngủ như heo. Mà thôi đền này. Em hôn luôn một cái.

– Á đánh răng chưa vậy. Bẩn quá

– Chưa, hai đứa bẩn như nhau mà.

– Ck hấp.

– Ăn phở không ck dẫn đi.

– Dạ ăn.

– Vệ sinh cá nhân đi rồi đi.

Vậy là em và Nhi đi ăn quả lẻ. Đến lúc về thì thấy Hằng tuyên bố.

– Cả tập thể hôm nay dạo bộ thăm thú khu này nha. Đi theo đoàn không tách nhau nha.

Và đi tập thể cả sáng để thăm thú chơi bời.

Vâng bữa trưa là hai em lợn quay. Và tất nhiên em là người…. Ăn. Em chưa đủ trình làm thịt lợn.

Thằng Hậu ml lại rủ em đi và tất nhiên không từ chối và cũng không thể không cho Nhi đi.

Chuẩn cmnr nó lại dắt em đi gặp Ngọc.

– Tôi tưởng cô không dám mặt giầy gặp tôi nữa chứ?

– Anh không thoát được tôi đâu.

– Tưởng sau mọi chuyện cô sẽ khác đi chứ? Mà sai, cô đã khác rất nhiều đó chứ, khác xưa.

– Mày nói gì? Hậu ml gắt

– Bản chất con người thì không thể thay đổi, dù cho có cố gắng thay đổi hay che dấu như thế nào.

– Đm thằng chó.

Định thể hiện trước mặt Ngọc luôn à? Nó túm cổ áo em, tưởng dám ăn nhưng éo ngờ là túm rồi chơi “võ mồm”. Nhi thấy vậy lao vào can thì bị nó đẩy ngã ra đất.

Em lúc ấy nóng máu quá tung một đạp ngay bụng làm nó bắn lùi về đằng sau một đoạn.

Lại nữa, nó gọi đâu ra tầm hai chục thằng, dân lao động chắc luôn, vạm vỡ vler nhưng chỉ được cái dáng. Em đã chuẩn bị nên cũng nhanh chóng rút cặp baton ra.

– Lần này không ai cứu nữa đâu. Vào đất tao mày tới số rồi.

– Tao nghe mà sợ bm.

– Mày ngon, lên hết đi anh em. Vậy là cả đám bọn nó lao vào chơi em.

Và cặp baton của em hoạt động hết công xuất. Lần trước dùng là một tay đau thôi, lần này hai tay bình thường thoải mái tung hoành. Nhưng đám này nghe vẻ còn yếu hơn bọn hôm qua định chơi em. Chắc còn gì hay nữa đây.

– Sao giờ tới lượt mày.

– Mày ngon cứ đứng đấy. Nó hét to rồi lôi điện thoại ra gọi.

Tưởng cu cậu thế nào hoá ra gọi ông già ra. Lúc sau thì có con “4 bánh” tới, một ông chú bước xuống, nhìn quen quen. Chú đấy lại gần nói gì đó với thằng Hậu rồi nhìn qua mình. Ánh mắt dừng lại khoảng vài giây rồi chú bước nhanh về phía mình. Nhưng nhìn dáng không phải là muốn “gây chiến” nên em cũng thoải mái đứng đó.

– Thằng P. Chuyện gì đây?

– Dạ.

– Mày không nhớ chú nữa à? Chú Thắng đây. Lâu quá không gặp rồi đấy nhỉ, lớn tướng rồi. Chuẩn chú Này là bạn làm ăn với ông già đây. Trước cùng quê nhưng sau chú chuyển đi làm ăn.

– Dạ cháu xin lỗi, tại lâu quá không gặp chú.

– Ngày trước đến nhà còn gặp được chứ mấy năm nay có lầ nào đến mà mày ở nhà đâu.

– Dạ.

– Mà mày với thằng Hậu có chuyện gì?

– Không có chuyện gì đâu chú. Hiểu nhầm thôi ạ.

– Ừ, có gì cho chú xin lỗi thay nó.

– Ơ chú làm thế….

– Anh em bọn mày với nhau, bỏ qua được thì bỏ qua hết đi.

Đệt đi đâu cũng gặp người quen thế nhờ, số muốn hoạt động chân tay cho nó dãn cơ mà cũng khó. @@

– Giờ bố mày không có ở đây thì mày thay vào uống với chú.

– Ơ nhưng mà…..

– Mày đại diện, không ý kiến gì hết.

Vậy là tối phải vác xác đến nhà thằng Hậu. Nhi thì cứ nằng nặc đòi đi theo nhưng không được đâu sói ạ, cho em đi để anh ngồi uống nước lọc à?

Vừa đến nơi thì đã thấy có người chờ ở ngoài, một chị chắc chỉ ngoài 20.

– Chào cậu, cậu P phải không?

– Dạ chị là?

– Chị là Hà chị gái Hậu. Bố chị bảo chị chờ cậu.

– Vâng.

– Đi theo chị. Rồi chị dẫn đi, đm đất rẻ có khác sân vào nhà mà cũng rộng vler.

Vào đến nhà thì chú thì đã thấy sắp bàn rồi. Đủ các món chắc toàn đặc sản ở đây. Rượu thì chơi uống cốc hoa hồng. May sao thấy ở góc thằng Hậu đang ôm thùng ken ướp đá.

– Cháu chào chú.

– Đến rồi đấy hả. Vào luôn đi cháu.

Chú đẩy chén rượu cho em, vẫn giả ngơ cho đến lúc chú hắng giọng.

– Nào thằng cháu.

Em nhẹ nhàng nâng……. Chai ken lên tiếp chú, chú thấy vậy nói trách.

– Kìa P, mày chê rượu nhà chú à?

– Cháu không biết uống rượu, cháu xin phép.

– Mày không được giấu chú, bố mày kể hết rồi. Mày uống rượu như nước lã chứ không biết cái gì.

– Dạ vâng. Vậy cháu kính chú.

Vậy là phải nhiệt tình với chú thôi.

Công nhận thức ăn ở đây ngon thật, rượu thì khá nặng. Đéo hiểu sao thằng Hậu uống kém thế.

Đang ngồi ăn dở thì thằng Hậu xin phép ông già nó để mình và nó ra ngoài nói chuyện riêng. Thì ra thôi, đi cùng nó lên ban coing tầng hai.

– Chuyện gì đây?

– Nhi….

– Nó đi rồi hả?

– Ừ, nó vừa nói chia tay tao.

– Tao đã đoán trước.

– Nó đã nói hết, ban đầu thấy tao cũng có điều kiện nên làm quen rồi dùng tao để trả thù mày. Nó đã dựng một câu chuyện mà trong đó mày thành một thằng không thể tồi hơn, rồi là sướt mướt hay căm thù nên tao mới….

– Ừ.

– Rồi vừa rồi nó thấy tao hết lợi dụng được thì nó thẳng thừng nói….

– Tao biết.

– Nhìn gương mặt và độ tuổi đấy ai ngờ được.

– Một ác quỷ dưới gương mặt thiên thần.

– Ừ, tao đã ngu không nhận ra.

– Không phải mỗi mày đâu, tao đã từng bị gương mặt ấy cho đau hai lần rồi.

– Tao xin lỗi.

– Có lỗi gì mà xin, nhưng tao học được nhiều điều từ nó đấy.

– Nó thực sự nói đúng, tao quá vô dụng. Mày bỏ qua cho tao được chứ?

– Bỏ qua chuyện gì ý nhỉ??? @@

– Ừ, tao biết đéo đáng nhưng giờ coi nhau là anh em được không?

– Đã lúc nào chưa coi vậy. Thực sự nếu không coi mày là anh em cùng lớp thì tao xử đẹp mày từ hồi đầu rồi.

– Tao biết, nghe hết chuyện về mày tao thấy mình vẫn may chán.

– Thôi, bỏ qua hết rồi mà, không nhắc nữa, vào nhậu tiếp không chú chờ.

– Ừ, mà này.

– Nhi thực sự yêu mày đấy. Trước chỉ tao và Nhi thông đồng chơi mày thôi.

– Mà mày nên chú ý hơn tới Yến đó…. Em bỏ lửng câu rồi vào chiến tiếp.

Đã rõ hết mọi chuyện, thằng Hậu giờ thì cay đắng cũng chả dám kêu ai. Tự nhiên thành vũ khí đánh thuê cho một đứa con gái lợi dụng lại cả bao lâu nay bị em chơi bao nhiêu vố. Anh thông cảm cho chú, nhưng chú chưa là gì so với anh….

Nhưng chưa kịp bước thì nghe tiếng thằng Hậu nói.

– Cô ấy rất tốt với tao.

– Chúng tao chơi với nhau từ nhỏ.

– Nói thật tao cũng có cảm tình với cô ấy.

– Bố mẹ và người nhà tao cũng thích cô ấy.

– Mày thấy đấy tao vì đứa con gái khác mà chuyển trường cô ấy cũng theo tao.

– Tao biết cô ấy luôn quan tâm tao theo nhiều cách.

– Nhưng thực sự tao không chắc về cái tình cảm này.

– Tao lo sợ nhiều thứ.

– Sợ tình cảm chỉ là ngộ nhận.

– Sợ tình cảm này chỉ là một thói quen.

– Sợ cô ấy chỉ coi tao là bạn.

– Sợ nếu có làm sai gì đó thì đến cả người bạn thân nhất cũng mất….

Em không quay lại, đứng ngư vậy nói.

– Tao chưa đủ lâu để hiểu về hai đứa mày, cũng chưa thể biết nội tình bên trong. Nhưng tao nghĩ mình đủ cảm nhận được tình cảm của Yến với mày khi Yến nói về mày. Cố mà giữ, cơ hội không tồn tại mãi, đừng để phải hối hận….

– Cám ơn mày.

– Không phải cám ơn, nhưng hãy làm điều mình coi là đúng. Giờ xuống uống tiếp.
Chương Trước/50Chương Sau

Theo Dõi