Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/123Chương Sau

Chuyện Xấu Nhiều Ma

Quyển 4 - Chương 35: Vô cực đại đạo [ thượng ]

Sau khi chạy khỏi Nhạc Lam Kiếm phái, Ngụy Khải và Ôn Tĩnh cấp tốc đi cả ngày lẫn đêm, chạy tới Nam Phong. Nhưng trên người Ôn Tĩnh có thương tích, không thể đi xa, cho nên mọi người liền tìm một thôn xóm yên tĩnh nghỉ chân.

Từ trận chiến lần trước, Ôn Tĩnh đã bị nội thương. Bôn ba mấy ngày liền, chưa từng có thời gian nghỉ ngơi cho tốt để chữa lành. Thương thế kia vốn không quá nghiêm trọng, nhưng lại khiến hắn ngày càng sa sút. Hắn thua trong tay Ôn Túc, cho nên lòng mang uất giận, hiện thời lại còn bị thương thế này làm phiền, càng thêm tức giận.

Hắn nhìn chén thuốc trước mặt, lửa giận trong lòng liển nổi lên, hung hăng hất mạnh tay một cái, chén thuốc rơi xuống đất, nước thuốc và cái chén vỡ tan, văng ra khắp nơi, khiến cả căn phòng tràn ngập vị thuốc.

Lúc này, Ngụy Khải gõ cửa tiến vào, trên mi mày hơi có chút ưu tư, nói: “Ôn đảo chủ, mới vừa rồi đám thám tử thủ hạ của ta đã báo lại, liên minh mấy phái đã tập kết đi đến đây, thật sự không thể kéo dài thời gian nghỉ ngơi được nữa… Chỉ sợ không đợi được đảo chủ hồi phục thương thế.”

Ôn Tĩnh nghe vậy, ổn định hơi thở, nói: “Ngụy bảo chủ nói rất đúng, lão phu không dám làm chậm trễ đại sự. Chỉ là, lão phu có một chuyện lo lắng.”

“Chuyện gì?” Ngụy Khải nói.

“Hiện tại, thần khí trong tay ta và ngươi hợp lại, tổng cộng là có tám kiện, vậy thì không thể hoàn thành đại sự. Hơn nữa, bí mật về Cửu Hoàng cũng chưa tìm ra. Lão phu lo lắng, nghiệp lớn của Thiên Sư khó thành a.”

Ngụy Khải nghe xong, cười nói: “Ôn đảo chủ cứ yên tâm đi. Thực không dám dấu diếm, kiện thần khí thứ chín đang ở ngay trong tay Thiên Sư. Thiên Sư hiểu rõ thiên cơ, tất nhiên cũng biết cách sử dụng Cửu Hoàng. Trong thành Nam Phong đã sớm bố trí ổn thỏa pháp trận phát động Cửu Hoàng rồi. Đợi đến được đó, tất cả đều có thể thành công.”

“Thì ra là thế…” Ôn Tĩnh mỉm cười gật đầu.

Ngụy Khải cũng cười, nói: “Ôn đảo chủ, hiện giờ, có thể mời ngươi giao thần khí trong tay ra được không?”

Ôn Tĩnh mở miệng: “Nếu lão phu không đồng ý, vậy thì sao?” Ôn Tĩnh nói xong, nhịn không được ho khan mấy tiếng.

Ngụy Khải thấy thế, lạnh nhạt cười, nói: “Ôn đảo chủ, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.”

Tiếng nói của hắn vừa dứt, vài tên đệ tử của Anh Hùng Bảo liền vọt vào phòng, cùng lúc đó, hắc y Ninja Nhật Bản cũng xuất hiện từ trong hư không, song phương bắt đầu giằng co.

Ôn Tĩnh đứng dậy, thần sắc có chút mỏi mệt, nói: “Ngụy Khải, ngươi định qua cầu rút ván?”

“Đâu có…” Ngụy Khải lắc đầu, nói, “Ta chỉ muốn dạy Ôn đảo chủ chút quy củ giang hồ mà thôi.”

Lời này vừa nói ra, Ngụy Khải đã xuất chưởng đánh thẳng vào ngực Ôn Tĩnh. Mọi người chung quanh thấy thế, lập tức bắt đàu hỗn chiến.

Ôn Tĩnh miễn cưỡng tránh khỏi một chưởng này, chau mày, không nói một lời.

Ngụy Khải thấy thế càng cười đắc ý hơn nữa, ra tay đều là sát chiêu, không để lại một chút lối thoái nào. Chỉ thấy hắn thu chưởng, giơ chân đá về phía bụng Ôn Tĩnh. Đợi Ôn Tĩnh đưa tay phòng hộ, lại đánh thêm một chưởng về phía đỉnh đầu Ôn Tĩnh.

Trong ánh mắt của Ôn Tĩnh đột nhiên xẹt qua một chút ý cười. Chỉ thấy hắn nháy mắt lui về phía sau, tránh khỏi một chưởng kia, đồng thời, song chưởng đánh về ngực Ngụy Khải.

Ngụy Khải biết Ôn Tĩnh có thương tích trong người, mấy ngày nay không được nghỉ ngơi cho nên càng nặng hơn. Chỉ cảm thấy nắm chắc thắng lợi, cho nên bất ngờ, không kịp đề phòng, thực sự đã trúng phải hai chưởng kia, liên tục thối lui vài bước.

Ngụy Khải sặc ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt khó có thể tin nhìn Ôn Tĩnh. Quanh mình, đệ tử Anh Hùng Bảo nhìn thấy biến hóa như vậy cũng nhất thời rối loạn, khiến cho Ninja Nhật Bản chiếm được thế thượng phong.

Ôn Tĩnh chắp hai tay ra sau lưng, đứng thẳng người, trong thần sắc không có chút mỏi mệt nào. Hắn nhìn Ngụy Khải, cười nói: “Ngụy bảo chủ, luận tới kinh nghiệm giang hồ, lão phu vẫn cao hơn một chút. Vẫn là để lão phu dạy cho ngươi chút quy củ thôi!”

“Hóa ra, thương thế của ngươi đã sớm khỏi…” Hơi thở của Ngụy Khải đã loạn, trong giọng nói tràn ngập ảo não.

Ôn Tĩnh cười cực kỳ hiền lành, “Chuyện này, chỉ sợ không cần lão phu nhiều lời nữa rồi?”

Ngụy Khải cắn răng, nâng tay lên đánh về phía chiếc bàn bên cạnh, đẩy nó về phía Ôn Tĩnh. Ôn Tĩnh khinh thường, một chưởng đánh vỡ chiếc bàn kia. Nhưng mà, Ngụy Khải lại thừa dịp khe hở này mà phá tan cửa sổ, chạy trốn ra xa.

Trong phòng, Ninja Nhật Bản đã giết chết hết đám đệ tử Anh Hùng Bảo. Ôn Tĩnh thấy thế, nhân tiện nói: “Truy cho ta!”

Ninja tuân lệnh, lập tức chạy ra truy kích.

Ôn Tĩnh nhìn một mảnh hỗn loạn trong phòng, tươi cười dâng lên chút khoái ý. Hắn đẩy cửa đi ra, bên ngoài, đã sớm tụ tập một đám Ninja.

“Thần khí mà Ngụy Khải lấy được nhất định đang ở đây, tìm ra cho ta!”

Mệnh lệnh của Ôn Tĩnh vừa hạ xuống, Ninja liền tản ra bốn phía, bắt đầu tìm kiếm.

Nửa canh giờ sau, Ôn Tĩnh nhìn đám thần khí lấy được, ý cười càng sâu.

“Lập tức khởi hành, chạy tới Nam Phong.” Hắn cao giọng hạ lệnh, tiện đà xoay người, cất bước rời đi.

Một lát sau, Ôn Tĩnh và đội nhân mã của hắn liền vội vàng rời đi. Tuy nhiên, trong một khắc kia, không hề có ai chú ý tới, sau khi bọn họ rời khỏi, có một người đứng yên lặng ở của thôn kia, mang theo một ý cười phức tạp, nhìn theo bọn họ rời đi…

………

Nói đến bên này, trong phân đà của Anh Hùng Bảo, mọi người trong liên minh sau khi biết được nơi lẩn trốn của Ngụy Khải, lập tức phái đệ tử “Khúc phường” đi trước truy kích. Mà những người còn lại, chuẩn bị một chút, cũng ngay trong hôm đó, đi tới Nam Phong. Trong lúc nhất thời, trong phân đà Hùng Bảo, tiếng người ồn ào, náo nhiệt phi thường.

Khi Tiểu Tiểu lại một lần nữa ngồi lên đại kiệu mười sáu người k