Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/29Chương Sau

Có Anh Trong Đời

Chương 26

"Con không cần người trông trẻ", Eddie khăng khăng và bướng bỉnh khoanh tay trước ngực. Nó giận dữ nhìn Allison, mắt nheo lại như muốn thách thức chị nó nói thêm điều gì nữa.

"Chị cũng vậy", Allison trả miếng. Con gái Zach chưa bao giờ thắng được trong mỗi lần thách thức, đặc biệt là từ phía cậu em.

"Anh nghĩ chúng ta nên đi thôi", Zach thì thầm với Rosie, "trước khi bọn trẻ có lý do bắt chúng ta ở lại".

"Bố nói với chị ấy đi", Eddie nằn nì bố.

Zach thông cảm với cậu con trai nhưng cũng phải có giới hạn với những điều cậu bé nói và làm. "Người trông trẻ còn được trả công nhưng chị con thì chẳng được gì khi ở nhà với con".

"Ý bố là con làm việc này không được gì hết". Allison hét lên nhưng Zach hiểu con bé cũng đang vờ để đánh lừa cậu em.

Eddie mới chỉ phần nào dịu đi nhưng nó không còn phản đối khi Zach đưa Rosie ra phía cửa. "Bọn trẻ sẽ ổn thôi".

Rosie đồng ý. "Em mong được xem bộ phim này lắm rồi".

"Anh cũng vậy". Zach nói và vội vã đi trước, mở cửa xe cho Rosie.

Anh ngạc nhiên vì cô khựng lại, nhìn chăm chăm vào cửa xe.

"Có chuyện gì vậy em?" anh hỏi hơi khó chịu. Cứ cho đấy là một cử chỉ lịch sự lỗi mốt rồi nhưng trước đây Rosie không bao giờ phản đối việc này.

"Chỉ là đã từ lâu lắm rồi anh không mở cửa xe cho em".

Zach hơi sốc. Anh biết cô đang muốn nói đến cuộc hôn nhân của họ một năm trước đây, và cô nói đúng. Họ đã đối xử với nhau thiếu quan tâm và tôn trọng, và một trong những biểu hiện đó là những cử chỉ lịch sự đã biến mất.

"Em rất cảm động Zach à, lúc nào cũng vậy. Cám ơn anh". Cô chui vào xe và với tay rứt dây an toàn.

Zach nhanh chóng đi vòng sang bên ghế lái. Đây là cuộc "hẹn hò" thứ ba của họ. Lần đầu tiên là bữa đi ăn tối vào hôm Rosie khóc và bọn trẻ gọi điện cho anh. Anh vẫn không hiểu tất cả những điều này thực sự diễn ra như thế nào, nhưng dường như tâm trạng của cô ổn định hơn sau khi họ nói chuyện. Thậm chí cho đến bây giờ, đã hai tuần sau cột mốc đó, anh vẫn không nhớ họ đã nói chuyện gì với nhau. Điều mà anh nhớ được là khoảng thời gian ở bên Rosie thật dễ chịu.

Trong mớ hỗn độn của cuộc sống mà họ đã gây ra, Zach quên mất một điều rất quan trọng. Rosie đối với anh còn hơn một người vợ - cô còn là một người bạn của anh. Anh nhớ những bí mật nho nhỏ mà họ từng chia sẻ, những câu truyện bông đùa riêng tư, những mẩu hội thoại trên giường lúc đêm khuya. Anh không cho phép mình nghĩ nhiều đến những điều này cho đến bây giời và anh nhận ra rằng anh đã nhớ cô, nhớ cuộc sống trước đây của họ biết bao.

Tuần này bọn trẻ được nghỉ xuân và Rosie có năm ngày rảnh rỗi. Họ đã cùng nhau ăn trưa vào hôm thứ hai. Và họ đã quyết định đi xem phim vào "thứ ba tiết kiệm", khi tất cả các phim đều chỉ có giá 3 đôla. Tuy nhiên bỏng ngô và sô- đa thì vẫn giá cũ. Rosie rất thích bỏng ngô, đặc biệt là loại có vị bơ.

Bộ phim hài lãng mạn đã được đánh giá cao. Trong khi Zach trả tiền vé thì Rosie đứng xếp hàng mua bỏng ngô. Đây là một buổi tối hiếm hoi của Zach trong đợt thuế vì hầu hết các tối anh đều ở văn phòng đến tận bảy hay tám giờ.

Họ chọn hàng ghế ngồi phía sau và nhìn lên chính giữa màn hình. Anh nhận thấy một vài người nhìn về phía họ, và mấy cái đầu chụm vào nhau thì thầm to nhỏ.

"Mọi người đang bàn tán về chúng ta", Rosie nói.

"À chúng ta đã ly hôn mà", Zach cười ngoác miệng, nhắc cô. "Ly hôn rồi thì người ta không hẹn hò nhau như vậy nữa".

"Đúng thế", cô nói. "Chắc là những lời bình luận đáng buồn phải không anh? Bây giờ khi ly hôn rồi chúng ta lại hạnh phúc hơn là trước kia".

"Ừ", Zach cũng không phủ nhận. "Ít nhất là hạnh phúc hơn những năm cuối cuộc hôn nhân của chúng ta".

"Chuyện gì đã xảy ra với chúng ta vậy anh?".

Zach chưa kịp nghĩ ra câu trả lời thì ánh đèn trong rạp tối dần và âm nhạc nổi lên. Và đoạn giới thiệu phim đã bắt đầu, mất khoảng mười lăm phút, với rất nhiều tiếng ồn và các pha hành động gay cấn.

Bộ phim rất thú vị. Zach đã cười phá lên không dưới hai lần. Mặc dù anh nói anh không thích bỏng ngô nhưng anh ăn hết hơn nửa túi bỏng của Rosie. Khi xem được hơn nửa bộ phim, Zach nhận thấy họ đang cầm tay nhau như những ngày còn hẹn hò thời sinh viên.

Khi đèn trong rạp bật sáng, họ vẫn ngồi yên thêm vài phút, tận hưởng dư âm của bộ phim và âm nhạc. Mọi người bắt đầu lục tục đứng lên rời khỏi rạp; một vài người gật đầu với Zach và Rosie. Cô nói đúng - họ đã gây ra một điều xáo trộn. Cũng tốt thôi. Cứ để mọi người bàn tán. Zach không phản đối.

“Đã lâu lắm rồi em mới được cười vui như vậy", Rosie nói và đứng lên.

"Anh cũng vậy".

"Và thậm chí còn lâu hơn từ khi chúng ta cùng nhau cười vui như thế".

Zach chỉ còn nước đồng ý với cô.

Vì công việc ở văn phòng của anh quá bận rộn và vì đang được nghỉ xuân, bọn trẻ ở nhà nên họ cùng quyết định tốt hơn là Rosie sẽ ở nhà với bọn trẻ cả tuần. Zach sẽ đưa cô về đó.

Trên đường họ trò chuyện sôi nổi về bộ phim, cười nói vui vẻ về những tình tiết khôi hài