Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/109Chương Sau

Cuộc Sống Nhàn Rỗi Của Dược Y

Chương 6

Ôm Tiểu Ngọc nhìn sang một hướng khác, bờ cỏ xanh thật dài không thấy điểm cuối, Tịch Tình Nhi đổ hắc tuyến, đây có phải là bãi đua ngựa không vậy, hay là thảo nguyên? Bãi cỏ này thật khác mấy bãi cỏ khác ở đại cầu, phải chăng là vì có linh khí? Có lẽ vậy, vì nơi này sạch đến mức không có một chút ô nhiễm nào và cây cối không có bị chặt.

“Tiểu Ngọc, sau này nếu có cơ hội tỷ tỷ sẽ bắt vài con thú đẹp đẽ đến cho đệ chơi được không?” Không biết động vật vào đây có bị biến dị không…

Hai mắt Tiểu Ngọc sáng ngời, gật đầu như trống bỏi, “Được.”

Sờ đầu cậu nhóc, đúng là một đứa trẻ cô độc, “Đi xem thành quả lao động của đệ nha.”

Tiểu Ngọc khoanh tay trước ngực, “Đều sắp xếp gọn gàng rồi, chỗ này là nhà Tiểu Ngọc, vật gì ở đây đều chịu khống chế của Tiểu Ngọc.”

Mở cửa bảo thất, có kích thích lần trước, lần này Tịch Tình Nhi bình tĩnh không kích động nữa, giống như nhân viên ngân hàng mà thôi. Mỗi ngày đều nhận giữ nhiều tiền, cũng không phải của mình, bộ dáng bây giờ của nàng giống vậy đấy, bảo bối tuy nhiều, có thể doạ chết người, nhưng không phải của nàng, có nhiều hơn nữa cũng không dùng được.

Từng món từng món đều được sắp xếp gọn gàng, mỗi thứ đều chia khu vực để riêng nữa, mấy thứ như ngọc, trân châu thì bỏ vào hộp gỗ, xếp chồng lên, Tịch Tình Nhi không keo kiệt mà khích lệ Tiểu Ngọc, “Làm tốt lắm, Tiểu Ngọc thật giỏi, trong thời gian ngắn như vậy đã dọn dẹp xong, nếu đổi lại thành tỷ, không biết phải mất bao nhiêu ngày đây.”

Tiểu Ngọc ngoác miệng cười, tỷ tỷ khen hắn nha.

Đi dạo bên trong vài vòng, cái gì cũng có, chỉ tuỳ tiện lấy ra một món cũng đều đáng gái hết, cước bộ bỗng dừng lại trước bộ sách trước mặt, Tịch Tình Nhi thuận tay cầm lên nhìn xem, lật vài trang, hay quá, chữ này giống ở thế giới của nàng, mặc kệ nó có tác dụng gì, có ích lợi gì, mỗi ngày nhàm chán có thể lấy ra đọc để giết thời gian, không chừng còn biết thêm về không gian kia [nơi mà chủ nhân trước của tiểu Ngọc sống]? Giống như đọc truyện thần thoại mà thôi.

Để sách xuống, sau này rãnh rỗi đến lấy đọc là được, những thứ này nàng không thể mang ra ngoài được, ở đây xem thì được, hơn nữa Tiểu Ngọc cũng không nói là không thể.

“Tỷ tỷ, tỷ vào phòng tỷ xem không?” Tiểu Ngọc kéo ống tay áo của nàng, hắn biết tỷ tỷ sắp đi ra ngoài.

Tịch Tình Nhi nhìn khuôn mặt nhỏ mang đầy tâm sự, yêu thương nói,”Tỷ tỷ cũng không phải là không đến, tỷ sẽ thường xuyên đến, đệ còn phải tu luyện công pháp mà chủ nhân trước của đệ đã dạy đã, nói không chừng còn có thể tu luyện thành linh thể mà đi ra ngoài nữa đó.”

Hái mắt Tiểu Ngọc sáng rực, lại ảm đạm, “Chủ nhân cũng đã nói như vậy, Tiểu Ngọc rất nghiêm túc tu luyện, nhưng mãi đến bây giờ vẫn không thể đi ra ngoài.”

“Không nên gấp gáp, đệ nói cho tỷ tỷ nghe xem, từ khi bắt đầu tu luyện đến khi có linh thức, rồi linh thể cần mất bao nhiêu năm?”

Tiểu Ngọc tính toán một chút, “Hình như là một vạn năm, không, một vạn hai nghìn năm.”

“Vậy đệ tu luyện thành linh thể đến bây giờ có đã mất bao nhiêu năm?”

Tiểu Ngọc nhíu mày tính toán, bộ dáng thật đáng yêu làm cho Tịch Tình Nhi nhịn không được muốn hôn hắn, đây là bồi thường của lão thiên đối với nàng ư? Vừa mất đi thân nhân, lại có thêm một thân nhân nữa.

” Sau khi Tiểu Ngọc tu thành linh thể, ở cùng chủ nhân hai nghìn năm, lại rơi xuống tinh cầu kia thêm bốn nghìn năm nữa, cộng lại đã là sáu nghìn năm rồi.”

Tịch Tình Nhi mỉm cười, “Nhất định là muốn từ linh thể tu luyện thành thực thể để ra ngoài phải mất rất nhiều sức mạnh, cho nên Tiểu Ngọc phải cố gắng tu luyện hơn nữa.”

Tiểu Ngọc vừa nghĩ đến điều này, gật đầu, “Đã biết tỷ tỷ, Tiểu Ngọc sẽ cố gắng.”

“Tỷ tỷ đi ra trước nha.”

“Vâng”

Thấy trên mặt tiểu Ngọc không có vẻ cô đơn nữa, Tịch Tình Nhi mới ly khai, mặc kệ hắn sống bao nhiêu năm, ở trong mắt nàng, cũng chỉ là một đứa trẻ cô độc, nàng nhất định sẽ không để cho sự cô độc này xuất hiện trên mặt Tiểu Ngọc lần nữa.

Thu hồi ý thức, Tịch Tình Nhi mở mắt, nhìn Chung Ly Dạ cẩn thận đặt bọc y phục trên bàn chuẩn bị rời đi, trong lòng cảm thấy ấm áp, thân là hoàng tử, lại yêu thương muội muội ruột như vậy, thì tốt cỡ nào đây.

“Ca ca.”

Chung Ly Dạ dừng bước lại, quay đầu nhìn muội muội, “Tình Nhi, đánh thức muội sao?”

“Không có, chỉ là ngủ thiếp một lúc thôi, đây là quần áo ca ca mua cho muội sao?”

“Chúng ta bây giờ không có tiền,c hỉ có thể mua loại quần áo vải thô này, muội mặc đỡ đi, đợi A Thì quay lại ca ca sẽ mua cho muội loại tốt hơn.”

Tịch Tình Nhi lắc đầu, ngồi cạnh bàn trà rót hai ly trà, “Ca ca cũng ngồi đi.”

Chung Ly Dạ ngồi bên cạnh nàng, đối với vị muội muội có chút thần bí này, hắn không biết nên nói cái gì, có điều hắn biết, muội muội sẽ không làm thương tổn hắn, nếu quả thật có ý đó, thì nàng đã không đỡ một kiếm đó, thì hắn đã mất mạng.

(Bạn đang đọc truyện Cuộc ống nhàn rỗi của dược y – Quỷ Quỷ Mộng Du được edit tại Âm Dương Cung. Chúc các bạn có những phút giây đọc truyện vui vẻ >.
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi