Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/38Chương Sau

Dị Thế Tình Duyến - Phong Duy

Chương 14

Đầu tiên là âm thanh mơ hồ quanh quẩn bên tai, chầm chậm, các tri giác khác cũng bắt đầu khôi phục, cả người hâm hấp như hỏa thiêu, yết hầu thì quá khô khốc. Cố gắng hết sức mở mí mắt, trong một mảnh màu sắc mơ hồ dần dần nhận ra gương mặt đang tựa vào bên gối của ta, hàng mày cau chặt, sắc mặt tiều tụy, một lọng tóc đen phủ lên quầng mắt thâm. Hắn lẳng lặng ngủ, nhưng nhịp thở lại phi thường không bình ổn.

Tầm mắt của ta lướt qua hắn dời về căn phòng, có một người hòa nhã khoác áo trằng nằm nghỉ ở bên bàn. Bấy giờ ta khẳng định, nơi này không phải Văn Phủ, mà là Tầm Thủy biệt viện.

Động nhè nhẹ đầu ngón tay, Văn Liệt lập tức bừng tỉnh, bàn tay to lớn xoa trán ta, hắn dịu giọng thăm dò: “Tiểu Bảo, ngươi tỉnh rồi sao”

Hải Chân cũng chạy tới bên giường, vừa dùng ngón tay kiểm tra nhiệt độ của ta, vừa dịu dàng nói: “Tiểu Bảo, ngươi có đau ở đâu không”

Ta khó khăn lắc đầu. Thiệt là không đau, ngay cả bả vai cũng vậy, có điều toàn thân rã rời chẳng có sức.

Văn Liệt thở dài một hơi, vùi đầu vào bên cổ ta, dùng sức ôm lấy cơ thể của ta. Hắn không thể khống chế mà run lên, đôi môi in bên má ta cũng là lạnh lẻo. Đứa bé đáng thương, đây là lần thứ mấy hắn gánh vác sai lầm của mẫu thân

Cố gắng tích góp chút sức lực còn lại, ta giơ cánh tay lên ôm đáp lại Văn Liệt, chầm chậm vỗ về lưng hắn.

“Tiểu Bảo… Tiểu Bảo… Hóa ra… Ta cũng sẽ sợ hãi như vậy…” Giọng nói của hắn mơ hồ, mang theo âm mũi trùng điệp. Ta muốn mở miệng, lại phát hiện cuống họng không thể cất lên tiếng.

“Để tiểu Bảo uống nước đi.” Hải Chân luôn xuất hiện những khi thích hợp nhất. Dòng nước ngọt lành tặng kèm nụ cười chân thành, ta đột nhiên phát hiện Hải Chân không chỉ săn sóc và bảo vệ, kỳ thật y mới là người chống đỡ và quan tâm Văn Liệt vô điều kiện.

Dùng khăn tay lau đi vệt nước nơi khóe miệng ta, Văn Liệt yên lặng nhìn ta, sắc mặt vẫn là thảm đạm và tái nhợt. Trong lòng không hiểu sao thấy đau xót, ta vươn tay vỗ về nhè nhẹ chiếc cằm có vẻ nhọn ra của hắn, lần đầu tiên chủ động tựa vào ngực hắn.

Lập tực nhận được cái ôm chặt, chặt đến nỗi dường như cả đời không muốn buông, gò má cảm nhận ý thấp lành lạnh, mà lòng lại ấm áp.

“Tiểu Bảo… Ta muốn nói cho ngươi biết…”

“Ta biết…”

“Tiểu Bảo… Ta yêu ngươi…”

“Ừ… Ta biết…”

Lời tỏ tình bá đạo như con người hắn, người đàn ông này đã nhiều lần ác ý chòng ghẹo và bỡn cợt ta, người đàn ông này ở tại thương trường và quan trường mạnh vì gạo, bạo vì tiền, người đàn ông này hoàn toàn không biết nhân quyền là cái thứ gì… Cũng là người đàn ông khiến ta cảm thấy yêu thương và luyến tiếc. Có lẽ đã sớm biết, rồi sẽ có một ngày, lòng không chút giãy dụa sà về phía hắn.

Ngẩng đầu lên, Hải Chân đang lẳng lặng tựa bên cửa sổ, dùng ánh mắt nhu hòa chăm chú nhìn chúng ta. Mái tóc đen dài rũ xuống bờ vai y, trên khuôn mặt tuyết trắng vẫn mang vẻ u buồn nhàn nhạt, nhưng nét cười trong đôi mắt ấy lại trong veo như vậy. Chợt cảm thấy hơi xót lòng, y xinh đẹp như vậy, vẻ đẹp từ trong ra ngoài, nhưng chung quanh mịt mờ, ta không nhìn thấy được hạnh phúc của y.

Đợi khi Văn Liệt ổn định tâm trạng kích động, Hải Chân tiến lên trước, dùng ngữ khí không cho phản bác bảo hắn sang phòng cách vách nghĩ ngơi. Tay phải của y khoát lên vai Văn Liệt, ta có thể mơ hồ nhìn thấy vết sẹo lệch lạc ấy, biết rõ chuyện đã cách năm, nhưng vẫn không khỏi đau lòng thay những thương tổn y đã trải qua.

Văn Liệt cho ta một nụ hôn nhẹ, ngoan ngoãn theo sự phân phó của đệ đệ đi sang phòng cách vách. Hải Chân bưng bát thuốc nồng đậm ngồi xuống bên giường đút ta, cười yếu ớt nói: “May mà cơ thể ngươi khỏe mạnh, lúc bọn ta chạy tới thì khắp đất đều là máu, thực nghĩ rằng không cứu được, tiểu Liệt… tức đến độ muốn giết người luôn.”

“Văn phu nhân không có việc gì chứ” Ta vội hỏi. Không phải ta tự kỷ, ta quả thật sợ Văn Liệt vì ta phạm tội lớn thí mẫu.

Hải Chân trầm ngâm chốc lát, chậm rãi lắc đầu, nói: “Xem như không có việc gì đâu. Bà ấy dường như có hơi nổi điên… Tiểu Liệt kiềm chế một ít hành động của bà… Cũng chỉ có thể thế thôi.”

Ta gật đầu. Đúng vậy, mẹ vẫn là mẹ, còn có thể nào chứ

“Đúng rồi, tên thích khách đó…” Ta chợt nhớ tới cái chuyện nên sớm nhớ tới này.

“Đã tự sát, hoàn toàn không tra ra thân phận, có thể là sát thủ chuyên nghiệp.”

“Sát thủ chuyên nghiệp! Tới giết ta!” Đừng bảo tìm nhầm nhá, ta thấy bộ dạng mình thế nào cũng không giống có thể động đến sát thủ chuyên nghiệp a.

“Tiểu Liệt sẽ tra, ngươi không cần nghĩ nhiều như vậy, hiện tại việc phải làm trước tiên là dưỡng tốt thân thể, đừng khiến bọn ta lo lắng.” Hải Chân gửi qua một nụ cười thiên sứ, rút ra gối đầu phía sau ta, bố trí cho ta nằm xuống. Người vừa nằm, cơn buồn ngủ cũng dâng lên theo, trong đầu chỉ xoay vài vòng suy nghĩ thích khách này, điên phụ này,… rồi chìm sâu trong giấc ngủ nồng.

Dưới sự chăm bón bằng thức ăn ngon của Tiêu Hải Chân, ta giống như cỏ dại mau chóng khôi phục khỏe mạnh, sau vài ngày đã bắt đầu đấu võ mồm cùng Văn Liệt, hơn nữa có thể đi đi lại lại trong thời gian ngắn.

Tĩnh dường ở Tầm Thủy biệt viện tới ngày thứ mười, Văn Liệt và Hải Chân đồng thời đi vào phòng ta, bày ra gương mặt nghiêm túc muốn bàn chuyện chính.

“Tiểu Bảo,” Văn Liệt ngồi vào bên giường ta, dùng giọng điệu nghiêm túc làm ta mắc cười, “Ngươi cẩn thận ngẫm lại, bất kể cố ý hay vô tình, ngươi từng đắc tội ai Hoặc gây trở ngại ai Dính dáng hay không dính dáng kể hết một lần.”

Ta cúi đầu hồi lâu, mới chậm rãi nói: “Lí thư sinh quen biết tiểu thư xem như gây trở ngại này, còn có Tào di nường, ta đập bể bình hoa của bà, người khác… cũng chỉ có Văn phu nhân… Đúng rồi!” Ta nảy ra ý nghĩ, “Tề tiểu thư bị ta cự hôn mấy ngày trước!… Nhưng mà… Cũng đâu hận đến nỗi muốn giết người chứ”

“Tề gia ta đã điều tra qua, không có phát hiện ra có cách nào liên lạc tới sát thủ chuyên nghiệp, Tề tiểu thư làm ầm một lúc thì đã định phu gia khác rồi, hẳn không có tâm tình quản ngươi. Ngươi cứ ngẫm nghĩ lại, nghĩ xa hơn chút, ví dụ như chuyện trước khi ngươi  bán vào Lâm gia”

Chuyện trước khi bán vào Lâm gia Ta sao biết được, khi đó ta còn đang ở một thời đại khác nhá, nếu gặp phải cừu gia xa lắc xa lơ ấy thì thiệt oan uổng quá, căn bản chẳng liên quan tới ta… Có điều lại nói, một đứa đần ngốc chỉ có một phách thì có thể kết hạ cừu gia gì, đuổi theo tận kinh thành, còn dùng sát thủ chuyên nghiệp

Vẻ mặt Văn Liệt ngưng trọng, xem chừng nhất thời không thấy manh mối. Vì bảo vệ ta, đã nhiều ngày hắn ở tại Tầm Thủy biệt viện, nhưng đây không phải kế lâu dài, ta cần tĩnh dưỡng trong thời gian ngắn, mà hắn thì hoàn toàn không thể bỏ xuống chuyện làm ăn và gia tộc. Đối phương là sát thủ đẳng cấp chuyên nghiệp, gia đinh hộ vệ bình thường không tạo nên hiệu quả quá lớn, chính ta chẳng sao cả, nhưng ở Tầm Thủy biệt viện, vạn nhất liên lụy Hải Chân bị thương tổn gì thì cực kì không ổn, nghĩ muốn quay về ở Văn phủ, đừng nói Văn Liệt quyết không đáp ứng, cả Hải Chân cũng đóng cửa không cho ta đi.

Ba người đang vắt óc suy nghĩ, chợt Văn Liệt dựng mày, vươn tay vỗ nhẹ ta và Hải chân, chậm rãi đứng lên,

Ta nghiêng tai lắng nghe, không nghe ra ở ngoài có gì không ổn.

Thân ảnh của Văn Liệt như quỷ mỵ bay tới bên cửa sổ, ta còn chưa thấy rõ hắn làm thế nào, hai cánh cửa sổ đã bị đánh văng, Văn Liệt bay vọt vào trong sân như một mũi tên, bàn tay như lưỡi dao sắc bén nhắm thẳng tới cuống họng người tới.

Người tới khẽ híp mắt, cười.

Văn Liệt vô lực buông rũ cánh tay, cả giân nói: “Đệ lén lút đi vào như vậy làm gì”

“Lén lút” người tới nhún vai, “Tốt xấu gì đệ cũng vào bằng cửa, không như ai kia phải nhảy cửa sổ.”

Hải Chân bên này reo lên một tiếng, buông ra cánh tay ôm ta, vui mừng chạy ra cửa, cười nói: “Niếp Niếp, sao lại tới đây”

Văn Liệt không khỏi thở dài, nói: “Tiểu Chân, đệ làm ơn sửa miệng được không Đệ xem kĩ đi, thằng nhóc này giờ đã trưởng thành vóc dáng còn cường tráng hơn ta, đêu còn là bảo bảo ngốc đệ ôm trong tay nữa, niếp niếp gì gì đó vậy mà đệ có thể gọi ra miệng”

Hải Chân còn chưa kịp đáp lại Văn Liệt, cả người đã được bao phủ bởi cái ôm của đại hùng. Nhị thiếu gia nhà ta tỏ vẻ không để ý tới bọn họ, quay về cạnh cửa vừa lúc tóm ta đang ló đầu ra về giường ngồi.

“Người nọ là ai dạ” Ta bắt lấy tay Văn Liệt hỏi.

“Đệ đệ của Hải Chân.”

“Hả Đệ đệ của ngươi” Tướng tá đâu có giống đâu.

“Ngươi nghe cho rõ chút, không phải đệ đệ của ta, là đệ đệ của tiểu Chân.”

“Hải Chân…” A, vậy càng không guống. “Đệ đệ của Hải Chân không phải là… của ngươi… Ớ, ta biết rồi, là biểu đệ ngươi, con của cữu cữu ngươi.”

“Nói nhảm quá đó.” Văn Liệt xoa đầu ta, “Ngươi thấy mệt không”

Ta bắt lấy tay hắn, nhỏ giọng hỏi: “Hắn có biết Hải Chân không phải ca ca ruột không”

Văn Liệt lắc đầu, hướng ngoài cửa hô: “Thân thiết đủ rồi chứ, vào mau.”

Chốc sau, Hải chân cười khe khẽ dắt một người trẻ tuổi có vóc dáng cao lớn đi vào, nghiêng đầu về phía ta, nói: “Niếp Niếp, đây là tiểu Bảo, là bạn tốt của tiểu Liệt, đệ phải gọi là Bảo ca ca đó.”

Ta choáng váng~~~xem như có chút hiểu được cảm nhận của Văn Liệt, một chàng trai tướng tá cao to, mày kiếm mắt phương, anh khí bức người, từ đầu đến chân đều có cảm giác trưởng thành có trách nhiệm, mà Hải Chân vẫn xem người ta như trẻ con… Niếp Niếp gì đó… Với Bảo ca ca gì gì đó… Dù hắn gọi được nhưng ta nghe không nổi.

“Cứ gọi tiểu Bảo đi, gọi tiểu Bảo…” Văn Liệt chịu đựng da gà nổi đầy người nói.

Hải Chân đến bên giường ngồi xuống, khoe: “Tiểu Bảo, đây là đệ đệ của ta, Tiêu Hải Tường, đệ ấy rất lợi hại nhé, là đệ tử đắc ý nhất của Vương Chân Nhân ở quan ngoại…”

Văn Liệt giội nước lã nói: “Vương Chân Nhân chỉ có mỗi đồ đệ hắn, có cái gì nhất với chả nhất.”

“Vương Chân Nhân Là đạo sĩ à” Thiệt hơi bất ngờ, Tiêu Hải Tường nhìn sao cũng đâu giống đồ đệ của đạo sĩ.”

“Ngươi không biết Vương chân nhân” Hải Chân mở to hai mắt: “Ông ấy là vua thảo nguyên ở quan ngoại, tên là Chân Nhân, tất cả mọi người gọi ông là Vương Chân Nhân. Hiện nay ông là cao thủ đệ nhất thiên hạ, cho nên phụ thân mới để Niếp Niếp bái làm môn hạ ông.”

“Tiểu Chân đệ cũng đừng phấn sức thái bình,” Văn nhị thiếu gia lại giội nước lã nói, “Rõ ràng cữu cữu đánh không lại người ta, mới tặng Hải Tường cho người ta mang đi sao”

Hải Chân hiếm có dịp dựng thẳng lông mày về phía Văn Liệt, mất hứng bảo: “Cũng do Niếp Niếp tư chất tốt, Vương Chân Nhân mới thích đệ ấy như vậy, bất kể thế nào cũng muốn thu đệ ấy làm đệ tử.”

Ta làm thủ thế tạm dừng giữa hai huynh đệ bọn họ, nói: “Ta có thể hỏi tí xíu không, tại sao phải gọi hắn là Niếp Niếp chứ”

“Do hồi nhỏ thằng nhóc trông kì quái, nhìn sao cũng giống bé gái, cho nên Văn di gọi hắn là Niếp Niếp, Hải Chân học theo, kết quả Văn di đã sớm sửa, đệ ấy đến giờ còn chưa sửa miệng được.” Văn Liệt đáp thay Hải Chân.

“Tại Niếp Niếp giờ vẫn còn đáng yêu như lúc nhỏ mà.” Hải Chân yêu thương nhìn đệ đệ.

Ta lại nghiêm túc đánh giá Tiêu Hải Tường từ đầu đến chân. Đáng yêu Hải Chân nhìn ở đâu ra vậy Còn nữa thiệt không thể tưởng tượng nổi một người có khí phái nam tử như vậy mà lúc bé lại giống bé gái

“Tiểu Tường đệ tới đúng lúc lắm, chỗ ta đang cần nhân thủ như đệ.” Văn Liệt vỗ vỗ bả vai biểu đệ, ý bảo hắn ngồi xuống.

“Đúng vậy, nếu tiểu Tường ở đây, sẽ không có người nào có thể gây thương tổn tiểu Bảo.” Hải Chân cao hứng ôm cổ ta.

Làm ơn đê, không phát hiện ra thằng em đáng yêu của anh đang dùng ánh mắt địch ý hổng đáng yêu lườm ta sao Ghen tị hả!

Văn Liệt vươn tay đẩy Hải Chân về lại bên cạnh Hải Tường, mở vòng tay ôm lấy ta, trao đổi một ánh thâm sau khó dò với biểu đệ, nét mặt của Tiêu Hải Tường mới dịu dần, hỏi: “Có phiền toái nào mà ngay cả ngươi cũng không nắm chắc không”

Văn Liệt tự thuật sơ lược về chuyện đã xãy ra, Tiêu Hải Tường chau mày, nói với ta: “Kiểu sát thủ không thành công liền tự sát này không rẻ, có người chi nhiều tiền để muốn cái mạng của ngươi, vậy mà ngươi lại không biết tại sao”

Ta vung tay lắc đầu. Ta biết thế quá không hợp lẽ, nhưng không biết là không biết, có nghĩ thêm một năm cũng chả biết á.

Tiêu Hải Chân đột nhiên ép sát về phía ta, nhìn chằm chằm vào cổ ta, khiến ta không khỏi rụt về sau. Làm sao vậy Có dấu hôn à

“Cái này từ đâu ra” Hải Tường hỏi.

“Cái gì” Ta vươn tay sờ lên cổ, đầu ngón tay chạm phải một miếng kim loại cưng cứng, bấy giờ mới nhớ tới mảnh sắt nhỏ dùng để phối với bộ đồ mới, buộc lên hồi quên gỡ xuống.

Văn Liệt đưa tay cởi miếng sắt nhỏ xuống, cẩn thận lật xem, rồi lại đưa cho Hải Tường, biểu cảm của hai người đều rất nghiêm túc.

“Làm sao vậy” Hải Chân dè dặt hỏi.

“Đây là giáo chủ lệnh phù của Hắc bang Nam Di.” Hải Tường dùng ngữ khí vô cùng chắc chắn.

“Cái gì…cái gì phù” Ta nghe mà không hiều đầu cua tai nheo sất.

“Hắc bang là một bang phái thần bí có thế lực vô cùng lớn ở Nam Di, cao thủ tử sĩ trong giáo rất nhiều. Nghe nói bảy năm trước trong bang phát sinh phản loạn, nên thiếu chủ giáo và lệnh phù đồng thời mất tích. Hiện tại trong Hắc bang có hai phe thế lực, một phe muốn giết thiếu chủ, giành được lệnh phù, để danh chính ngôn thuận hiệu lệnh bang chúng, một phe nghênh về thiếu chủ và lệnh phù, chấn hưng Hắc bang.” Tiêu Hải Tường giải thích ngắn gọn.

Trong phòng lặng ngắt như tờ. Ba người đều không nói gì mà nhìn ta.

Sống lưng hình như đang chảy mồ hôi lạnh. Nói giỡn, thiếu chủ Hắc bang cái gì, nếu ta là thiếu chủ Hắc bang thì chẳng lẽ chính bản thân còn không biết… A… Ừm… Ta… Ta thật sự không biết…

“Ta không phải… thiếu chủ cái gì đó… Ta nghĩ ta không phải là… Ta…” Dường như lực thở có chút không đủ.

“Ta biết ngươi không phải, nếu ngươi là thiếu chủ Hắc bang thì ta chính là Đông hải long vương,” Văn Liệt búng lên trán ta một cái, “Bọn ta muốn biết ngươi làm sao có được miếng lệnh phù này”

“Không biết, từ lúc ta hiểu chuyện thì đã có rồi.”

“Từ lúc ngươi hiểu chuyện”

“Hả ý của ta là nói, khi ta được bán vào Lâm gia chú thím cho ta thu dọn một ít quần áo hành lý, cái mảnh sắt nhỏ ấy đã có ở trỏng, ta thấy hoa văn khá đẹp, nên không có ném đi, vẫn để trong ngăn kéo, mãi đến ngày đó mới lấy ra đeo.”

Văn Liệt trầm ngâm nói: “Nói như vậy, có lẽ có hai tình huống, một loại là thiếu chủ Hắc bang trong quá trình lưu vong bị mất lệnh phù, rồi vô tình rơi vào tay ngươi, một loại là hắn cố ý để lệnh phù ở một người không hề có quan hệ, nhằm đảm bảo lệnh phù không lạc mất. Bất kể là tình huống nào, xem ra người của Hắc bang nay đã phát hiện lệnh phù ở chỗ ngươi, cho nên mới có lần tập kích đó.”

“Chúng ta mau vứt cái của nợ này đi, ai muốn thì cứ lấy, đâu phải chuyện của ta.”

“Nào có đơn giản vậy,” Văn Liệt nhéo nhéo cái mặt của ta. “Nếu người tới là thiếu chủ, chiếu theo quy củ của Hắc bang hắn phải tự tay giết ngươi mới lần nữa đạt quyền sở hữu lệnh phù, nếu người tới là phe kẻ thù, bọn họ nhất định sẽ ép hỏi ngươi thiếu chủ ở đâu, ngươi đáp được à”

Ta nhất thời ngẩn ngơ. Thời Minh làm sao thế này Thiệt không nói đạo lý mà.

“Dù sao hiện tại cuối cùng có manh mối, đây là chuyện tốt a. Các ngươi nhất đình đều đói bụng rồi, ta đi làm vài món cho các ngươi.” Hải Chân lạc quan cười tủm tỉm đứng dậy, vỗ vỗ đầu đệ đệ, dịu dàng nói, “Có bánh ngọt đệ thích ăn nhất đó.”

Văn Liệt bật cười nói: “Tiểu Chân này, thằng nhóc đó tám trăm năm trước đã không còn thích mấy món chỉ có con nít mới thích ăn rồi, đệ cho rằng khẩu vị của một người có thể mười mấy năm không đổi sao”

Hải Chân lắp bắp kinh hãi, hỏi: “Phải không Niếp Niếp tại sao đệ không nói cho huynh”

“Nào có” Hải Tường vội phủ nhận, “Chỉ cần đồ ca ca làm, đệ đều thích.”

“Thật”

“Đương nhiên là thật rồi, nào, đệ đến giúp huynh.”

Hải Chân nở ra cái lúm đồng tiền xinh xinh, nhẹ đẩy đệ đệ, sẳng giọng: “Đệ thì giúp được gì, đệ vẫn nên thương lượng với tiểu Liệt giải quyết chuyện Hắc bang như thế nào đi.” Rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Văn Liệt chờ Hải Chân đi mất bóng, mới gõ đầu Hải Tường nói: “Ngươi cứ làm bộ đi, ta xem ngươi có thể giả làm con nít trước mặt đệ ấy cả đời hay không!”

………………

Ngẩng đầu lên, Hải Chân đang lẳng lặng tựa bên cửa sổ, dùng ánh mắt nhu hòa chăm chú nhìn chúng ta. Mái tóc đen dài rũ xuống bờ vai y, trên khuôn mặt tuyết trắng vẫn mang vẻ u buồn nhàn nhạt, nhưng nét cười trong đôi mắt ấy lại trong veo như vậy. Chợt cảm thấy hơi xót lòng, y xinh đẹp như vậy, vẻ đẹp từ trong ra ngoài, nhưng chung quanh mịt mờ, ta không nhìn thấy được hạnh phúc của y.

Đợi khi Văn Liệt ổn định tâm trạng kích động, Hải Chân tiến lên trước, dùng ngữ khí không cho phản bác bảo hắn sang phòng cách vách nghĩ ngơi. Tay phải của y khoát lên vai Văn Liệt, ta có thể mơ hồ nhìn thấy vết sẹo lệch lạc ấy, biết rõ chuyện đã cách năm, nhưng vẫn không khỏi đau lòng thay những thương tổn y đã trải qua.
Chương Trước/38Chương Sau

Theo Dõi