Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/38Chương Sau

Dị Thế Tình Duyến - Phong Duy

Chương 9

Văn lão thái gia hiếm lui tới mà nay cư nhiên ở lại, nhân vật cấp trưởng lão này tinh thần quá tốt rồi ấy, chẳng hề ra ngoài đi dạo chỉ ở trong phủ bắt bẻ bọn hạ nhân. Ông già đó mỗi ngày la cái này mắng cái kia, tính tình khó chiều, thích xoi mói, thích thù dai lại cứng đầu. Ngẫm lại Văn phu nhân sống chung một núi với người như ổng, lại có thể vững vàng làm nữ chủ nhân của Văn phủ hơn hai mươi năm, có thể thấy không phải nữ nhân dễ trêu chọc.

Văn Liệt tuân thủ mọi lễ nghi cần thiết với ông bác này, nhưng hiển nhiên không phải thật tâm yêu quý. Về hành động tới Văn phủ một cách khác thường của cụ già này, ta và Văn Liệt đều đại khái hiểu được nguyên nhân vì sao, nhưng không có nói ra. Nhị thiếu gia mỗi ngày theo lệ thường dẫn ta ra ngoài, ngoại trừ dặn dò ta cẩn thận đừng để Văn lão thái gia chú ý ra, thì ít đề cập về vị khách không mời mà tới này.

Thời gian nửa thàng trôi qua như bay, Văn phu nhân kết thúc thủ trai rồi hồi phủ. Ta cảm giác con chim ưng đang lượn vòng trên đỉnh đầu Tào di nương đã sẵn sàng làm một cú bổ mạnh cho chiếc ghế trưởng lão gia tộc ở chủ thính.

Văn Liệt lạnh lùng nhìn tất cả, nhưng không hề có ý nhúng tay. Tuy Văn phu nhân lỗi sai rành rành, nhưng ta cũng không hi vọng nhìn thấy hắn ngoảng mặt làm ngơ người mẹ nuôi đang lâm vào cảnh khốn khó khi mà hoàn toàn có năng lực bảo vệ.

Sắc mặt Văn thái sư sa sầm dần, thường nhìn thê tử bằng ánh mắt xoi xét, còn nét mặt Tào di nương thì ngày một thêm rạng rỡ, chỉ có vợ chồng Văn Tiềm và tiểu thư chậm chạp không hay biết, theo lẽ thường cuộc sống gia đình của họ quá ổn định quá nhạt nhẽo. tính ra lại là người hạnh phúc nhất.

Nhưng tất cả đều bùng nổ vào một ngày.

Ngày đó là sinh nhật của Văn phu nhân. Họ tổ chức một bữa tiệc lãnh đạm như bao lần trước. Ngay lúc ta ngán ngẩm đánh ngấp lần thứ ba, thì nghe thấy Văn thái sư lạnh lùng hỏi: “Tuệ Nương, tay bà tại sao không mang vòng”

Bàn tay cầm đũa của Văn phu nhân hơi run run, nhưng âm điệu nói chuyện vẫn như thường: “Không cẩn thận đánh mất rồi.”

“Ồ, di vật của lão phu nhân cho ngài, thứ quý giá vô ngần ấy, sao lại đánh mất chứ” Tào di nương nói lời bén nhọn.

Văn phu nhân nâng mắt nhìn bà một cái, sự uy nghiêm của nhiều năm làm đương gia chủ mẫu khiến Tào di nương ngoan ngoãn ngậm miệng.

Văn Liệt sắc mặt không đổi ngồi tựa vào ghế, không nói lời nào.

Sau vài giây lặng im ngắn ngủi, lão thái gia cười lạnh hai tiếng, nói: “Tuệ Nương, lão phu trái lại trong lúc vô tình bắt được kẻ trộm vòng tay của ngươi, hôm nay không ngại trừng trị chăng.”

Nói rồi vung tay lên, cái người anh họ nội có lỗ tai to của Tào di nương và một người đàn ông có cách ăn mặc như hạ phó cùng áp giải người con gái có mái tóc búi rủ xuống, mặc váy dài màu hồng nhạt cánh sen, do dự bước lên thềm, kẻ đứng sau, kéo lộ cánh tay đang mang chiếc vòng ngọc bích quý giá, đồng thời lộ ra gương mặt giữa mái tóc dài buông thả, cũng là gương mặt không khác Văn phu nhân mà ta và Văn Liệt đã nhìn thấy trong con ngõ nhỏ.

“Thật khéo quá.” Lão thái gia dùng giọng điệu âm trầm để nói với Văn phu nhân, “Tên trộm này hình như rất giống ngươi, ấy mà còn giống hơn cả thiếu gia con ruột, chuyện kỳ quái trên đời thiệt đúng là không ít nhỉ.”

“Tuệ Nương, chiếc vòng tay này là món nữ trang truyền lại cho trưởng nữ qua nhiều thế hệ Tiêu gia, tại sao lại ở trong tay người phụ nữ này, bà có thể giải thích sao” Văn thái sư kiềm chế cơn giận của mình.

Văn phu nhân mím chặt khóe môi, dường như kiên trì ngậm bí mật của mình không nhả.

“Tuệ Nương, ngươi cho rằng không nói lời nào thì không ai có thể bắt ngươi sao Văn gia ta không hề thứ con dâu làm lơ trước câu hỏi của chồng như ngươi!” Lão thái gia dồn ép tàn bạo.

“Lão thái gia nói không sai. Lại nói, là thiên kim tiểu thư của Văn gia thì không thể lưu lạc bên ngoài, thứ hoang dã không phải người của Văn gia nào có thể ở lại làm nhơ nhuốc cơ nghiệp Văn gia.” Tào di nương lưu loát góp lời, trông rất ư hãnh diện.

“A Liệt, ngươi sao không nói lời nào” Lão thái gia chuyển mũi nhọn về Văn Liệt.

Văn Liệt cầm lấy chiếc khăn hình vuông thong thả lau miệng, bên môi còn nở một nụ cười gian, đứng dậy đến gần bên phụ thân, cúi xuống thì thầm. Văn thái sư vừa nghe vừa càng gật đầu không ngớt, đợi khi Văn Liệt trở về lại chỗ ngồi, ông mới nghiêm túc nói với thê tử: “Tuệ Nương, chỉ cần bà tự miệng nói cho ta biết sự tình, tất cả ta có thể xem như chưa từng xãy ra, được không”

Câu nói này hiển nhiên ngoài ý muốn của lão thái gia và Tào di nương, hai người không kìm nổi giật mình, lão thái gia nói: “Việc này có quan hệ tới huyết mạch của Văn gia, há có thể để yên như vậy”

Tào di nương phụ hoạ nói: “Đúng vậy! Đúng vậy!”

Văn thái sư vẻ mặt ảm đạm im lặng trong thoáng chốc, không để ý tới hai cái người đang đổ dầu vào lửa này, tiếp tục nói với Văn phu nhân: “Tuệ Nương, bà có oan ức có thể nói với ta, nhưng đại bá nói có đạo lý, cô bé đó dù sao cũng là huyết mạch của Văn thị, bà vì sao cắn răng không chịu thừa nhận chứ”

Nghe xong những lời này, Văn phu nhân lần đầu tiên của đêm nay ngẩng đầu nhìn thẳng vào trượng phu, trong ánh mắt bà ngoại trừ sự bi ai, không cam lòng và tuyệt vọng ra, còn có sự phẫn nộ sâu sắc.

Văn Liệt quay đầu đi, vỗ nhè nhẹ Hải Chân đang tái mặt, dịu dàng nói với y điều gì đó, ngay sau đó Hải Chân đứng lên, trông dáng vẻ như muốn rời khỏi.

“Tiểu Chân…. Tại sao muốn đi” Văn phu nhân cười lạnh nói, “Ta thật muốn nhìn xem, mọi người biết rõ rốt cuộc là ai mới cắn răng không thừa nhận”

Văn thái sư lắc đầu nói: “Tuệ Nương, ta không có gì gạt bà, về lỗi lầm năm đó, ta cũng đã thẳng thắn, nói lời xin lỗi với bà, chính miệng bà cũng đã đáp ứng không so đo nữa.”

“Không so đo” Văn phu nhân nói giọng the thé: “Làm sao có thể không so đo Ông rõ ràng cưới ta, nhưng tâm cho tới nay chưa từng có ta, ngay cả muội muội ruột của ta, ông cư nhiên không chịu buông tha!”

“Tuệ Nương!” Văn thái sư thấp giọng quát, “Làm trò trước mặt bọn nhỏ, bà đang nói cái gì”

“Ông hôm nay hưng sư động chúng như vậy, không phải muốn ta thừa nhận, con bé này là thân cốt nhục của ông sao Không phải ông muốn nó trở về bên ông sao Được, nếu như ông mong muốn, ta thừa nhận, Lệ Kinh thật sự là con ruột của ông, là đứa con của ông và người em gái song sinh của ta! Là bằng chứng tai tiếng của các ngươi khiến ta không thể nhìn mặt ai!”

Cô gái Lệ Kinh bụm mặt nằm xụi lơ trên sàn.

Văn thái sư môi run run: “Tuệ Nương, năm đó bà đã nói có thể tha thứ, bà cũng đáp ứng có thể cho Thục Nương ở lại Văn gia. Nhưng sau khi Thục Nương khó sanh, bà lại nói cho ta biết đứa bé đã chết, tại sao phải gạt ta hả tại sao phải để phụ tử bọn ta hai mươi năm qua khó gặp mặt nhau một lần, phải khiến ta vì cái chết của con mà cảm thấy có lỗi với Thục Nương, cả ngày sống trong đau khổ”

“Đau khổ” Văn phu nhân cuồng tiếu nói, “Đừng nói những lời nực cười này, mất đi một nữ nhân và một nữ nhi nhỏ bé sẽ làm ông đau khổ Nói vậy Hải Chân ra đời từ sự đau khổ của ông Ông cho rằng ta có thể không thèm quan tâm khi nhìn thấy ông và nữ nhân khác từng người từng người sinh con” Bà chỉ ngón tay về Tào di nương, “Người đàn bà này, ông cưới về mười tám năm ta không quan tâm, bà ta không thể nắm giữ được trái tim của ông, nhưng với muội muội của ta, đệ tức của ta… ta không thể dễ dàng tha thứ cho mối quan hệ giữa ông và các em ấy.” (đệ tức: em dâu)

Văn Liệt đi đến bên cạnh Hải Chân đang đứng ngơ ngác, ôm y vào lòng, nhẹ nhàng vuốt tóc y.

Lão thái gia và Tào di nương đứng thẳng bất động như hóa đá, hai người họ có kinh ngạc thì cũng chẳng kinh ngạc bằng ta.

Nguyên nhân kinh ngạc đầu tiên: Hải Chân cư nhiên là em trai ruột của Văn Liệt (Tiểu Bảo ơi tiểu Bảo à, tất cả độc giả đều nhìn ra, chỉ nhóc không biết thôi!)

Nguyên nhân kinh ngạc thứ hai: Cái cụ trông hiền hiền ấy mà lại là một cha già dê (đương nhiên, ổng dê khi còn chưa già), lại còn con thỏ chuyên ăn cỏ gần hang.

Nguyên nhân kinh ngạc thứ ba: cái này còn làm ta hộc máu hơn nữa, không thể tưởng nổi sức tưởng tượng của ta lại chỉ cùng cấp bậc với Tào di nương, ~ hu hu hu cái gì mà ly miêu hoán thái tử, cái gì mà “Mai hoa lạc”! May mà lúc trước chưa có khai mấy chuyện tự cho là biết với Văn Liệt, nếu không nhất định sẽ bị óanh mất.

Bên này Văn thái sư sắc mặt u buồn, sụp hai vai: “Tuệ Nương, bà luôn luẩn quẩn trong lòng, bất kể thế nào, bà và Văn Liệt đều khác biệt với người khác.”

Văn phu nhân như khóc như cười tự giễu: “Ông không cần gạt ta nữa, nếu không phải vì sinh ra một đứa con quý phi (A ta gần như quên mất chị ta), thêm một người thừa kế, chỉ sợ ông đã sớm đuổi ta ra khỏi nhà.”

Văn thái sư bất đắc dĩ nói: “Bà không nên ngờ vực không căn cứ như vậy, ta đâu còn cách nào. Nhưng nếu Lệ Kinh là con gái của ta, nay lại không chốn nương tựa, ta nhất định phải đón nó về phủ.”

“Ông mơ đi,” Văn phu nhân the thé kêu lên, “Ta sở dĩ phải giấu diếm sự tồn tại của nó, chính là không muốn nhìn thấy con của muội muội, lại lấy thân phận nữ nhi của trượng phu sinh sống bên cạnh, ta chịu không được điều này, Lệ Kinh cũng sẽ không bằng lòng. Nó không phải không chốn nương tựa, có ta chăm lo nó, mấy năm nay ta chỉ nhớ nó là cháu gái của ta, cho nên ta rất thương yêu nó, ông không nên ép khiến ta hận nó.”

Lệ Kinh vẫn ngồi dưới đất khóc bấy giờ ủ ê nói: “Ta không nên vào Văn gia, ta chỉ muốn dì thôi…”

Văn thái sư giậm chân nói: “Tuệ Nương, bà dỗi nhiều năm vậy còn chưa đủ sao Nhất định phải tiếp tục một tay khống chế Lệ Kinh sao Nếu còn xem ta như nhất gia chi chủ, thì lời nói vẫn có quyền, chỉ cần Liệt nhi không phản đối, Lệ Kinh nhất định phải lưu lại.”

Văn Liệt thản nhiên nói: “Ý của cha, Liệt Nhi không phản đối.”

Tuy chỉ là một câu nói nhẹ như gió thoảng, nhưng sắc mặt Văn phu nhân lập tức trắng bệch, bà liếc nhìn đứa con bằng ánh mắt có thể nói là gần như oán hận, tránh khỏi sự lôi kéo váy của Lệ Kinh, đứng dậy rời bàn.

Văn Liệt gọi quản gia tới, phân phó ông thu xếp vị Đại tiểu thư mới ra lò, lại phái hai người nam phó đỡ phụ thân về phòng, rồi tìm người dọn dẹp đồ vật và hóa thạch trên hiện trường. Hải Chân tỏ vẻ muốn đi xem tình hình của Văn phu nhân, Văn nhị thiếu gia kiên quyết không cho, phải dỗ liên tục mới lừa được y lên xe ngựa, ngẫm lại mọi việc đã đối phó xong, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trờ về phòng của mình.

Ta giúp hắn treo áo khoác lên, lại sửa sang giường chiếu, nhẹ giọng nói “Nhị thiếu gia, ta đi về.”

Văn Liệt nắm lấy cánh tay ta, kéo ta vào lòng hắn, hỏi: “Ngươi vì sao mất hứng”

Trong lòng ta hiểu được đây không phải chuyện ta có thể quản, vì thế nhịn rồi nhịn, nhưng thế nào cũng không nhịn được, thốt ra: “Đó dù sao cũng là mẹ ngươi, ngươi sao đối xử tàn nhẫn với bà như vậy”

“Tàn nhẫn Gương mặt Văn Liệt lạnh xuống, “Ngươi biết cái gì mà đã kết luận như vậy”

“Theo những gì hôm nay ta biết thì vậy đủ rồi!” Ta đáp lại, “Ta biết ngươi thân thiết hơn với phụ thân, nhưng không thể cái gì cũng hướng về ông ấy. Chuyện này rõ ràng chính lão gia không đúng, nhưng các người lại cho qua lỗi lầm của ông một cách hời hợt, còn Văn phu nhân phải nén giận chấp nhận, rõ ràng điển hình của song trọng!” (song trọng: hai tầng)

“Bà ta nén giận Một người sống sờ sờ bị bà ta giấu hai mươi năm thì xem là nén giận Nếu không phải ta tìm người nói bóng gió cho nữ nhân ngu ngốc họ Tào kia, chỉ sợ phụ thân cả đời sẽ không biết mình còn có một người con gái.” Trong giọng nói Văn Liệt đã khó kìm nén được cơn giận.

A, hóa ra mọi người, tính cả ta trong đó, đều là con rối bị người ta đùa giỡn, mà người nắm sợi dây, chính là hắn.

Tế bào bênh vực chủ nghĩa nữ quyền và bênh vực phái yếu của ta thức tỉnh, căn bản là bất chấp tùy mặt gửi lời, mặc thuyền theo gió, rống lớn: “Đó là do các người không hề muốn hiểu tâm trạng của bà, các người cho tới bây giờ không hề tôn kính bà như người vợ, người mẹ! Ta chán ghét đám nhà giàu không có nhân tình, trong tương lai nhà ta chắc chắn sẽ không giống như các người!”

Trong mắt Văn Liệt lộ ra khí tức nguy hiểm, hai tay đột nhiên tăng lực, làm cánh tay ta phát đau: “Ngươi còn muốn nhà mình cái gì Ngươi đã quên mình là người của Văn gia sao”

“Bớt giỡn!” ta cố gắng giãy dụa, “Cho dù là thằng ngốc cũng không thể bán chung thân chỉ bởi ba trăm văn tiền Khế ước bán mình của ta sắp đến kỳ hạn ba năm, đến lúc đó ta chính là người tự do hoàn toàn ngang hàng với ngươi, ngươi đừng nói mình không hề hay biết chuyện này chứ”

Nhưng mà theo vẻ giật mình của Văn Liệt thì hiển nhiên hắn không biết, sau hồi kinh ngạc, hắn đẩy mạnh ta lên giường, cả giận nói: “Ta cho ngươi biết, trừ phi ta cho phép, nếu không ngươi đừng mơ bước ra khỏi Văn gia một bước!”

Cơn tức của ta tăng thêm bình phương lần, có ý gì, chẳng lẽ số ta cả đời làm nô tài cho người ta Ta đá ta đạp cái ý nghĩ trốn không thành ra sau, nổi giận quát: “Bỏ móng vuốt của ngươi ra, ta tới làm tiểu tư, chứ không phải làm nơi trút giận, chờ khế ước bán mình hết, ta nhất định phải đến nơi xa thiệt xa, vĩnh viễn không bao giờ gặp cái đồ biến thái như ngươi.”

Có lẽ vì nói tay đẹp của hắn thành móng vuốt, Văn Liệt nhất thời giận dữ, hung bạo đè lên người ta, nói: “Ngươi còn biết đang làm tiểu tư Chuyên làm trái ý chủ tử không nói, còn một lòng muốn trốn, ta sẽ cho ngươi hiểu được rốt cuộc ai mới là chủ nhân!” Nói xong giữ chặt môi ta, bắt đầu chiếm đoạt.

Ta trước kia chưa bao giờ thật sự cự tuyệt nụ hôn của hắn, nhưng lần này không giống trước, ta không muốn đang cãi lộn lại khuất phục trước cách này. Nhưng chính vì kiểu cự tuyệt mãnh liệt chưa từng này mà khơi mào dục vọng chinh phục cực đoan của Văn Liệt, đồng thời tay chân quấn lấy đấu đá kịch liệt giữa hai người đã châm lên *** không nên có. Y phục của ta bị xé rách một mảnh, cảm giác khác thường do sự ma sát giữa da và vải khiến ta cảm thấy khuất nhục vô cùng. Bởi do sức lực khác nhau rõ ràng, ta điên cuồng phản kháng, la hét, đánh đá cũng không thể ngăn cản sự xâm lược cuồng bạo của hắn, nhưng dù đang trong tâm trạng rối bời, cảm giác nguyên thủy vẫn thức tỉnh từ đôi môi và bàn tay ma quỷ kia, do cảm nhận được dục vọng của mình đang ngẩng đầu mất kiểm soát, ta càng thêm giãy dụa mãnh liệt khỏi đôi bàn tay cường tráng đang giam cầm thân thể ta.

Trong tiếng thở dốc của Văn Liệt lẫn vào tiếng thì thào khe khẽ, nhưng ta chẳng có thời gian nghe, vẫn ra sức vùng vẫy đôi chân bị cơ thể cường tráng chen vào tách ra, một khắc bị tiến vào đó nước mắt ta nhịn hồi lâu cuối cùng rơi lên gối, cảm giác đau ấy không chỉ là cơ thể, lướt qua đầu vai ướt mồ hôi của hắn, ta nhìn tấm màn đung đưa trên đỉnh đầu, nhẹ kêu một tiếng: “Mẹ ơi…”

Nếu đây là số phận đã định sẵn khi trở lại Minh triều, thì ta thà làm một linh hồn tự do…

Khi cả hai lắng xuống giữa vòng xoáy cảm quan, Văn Liệt ôm chặt cơ thể xụi lơ của ta vào lòng, hôn nhẹ nhàng lên giọt nước mắt chưa kịp ướt gối trên mặt ta. Ta không phải là bài xích quan hệ thân mật với Văn Liệt, nhưng bị chinh phục dưới tình cảnh này mỗi một người đàn ông đều không thể chịu đựng được. Sau khi hồi phục chút sức lực, ta cố sức để mình duy trì trạng trái quay lưng về phía hắn.

Văn Liệt vòng qua thắt lưng của ta, ngón tay chậm rãi vuốt chải sợi tóc rối bời ướt mồ hôi, cúi đầu nói: “Tiểu Bảo, ta biết mình không đúng, cũng biết ngươi nhất định sẽ tức giận, nhưng ta không hối hận, chỉ có như vậy, ngươi mới không rời khỏi ta tùy thích.

Vốn đã hạ quyết tâm không thèm để ý tới lời xin lỗi của tên siêu cấp biến thái, nhưng lời nói khiến người ta tức hộc máu này vẫn làm ta bất chấp cơ thể đau nhức, lớn tiếng mắng: “Ngươi điên hả, ta không phải phụ nữ, ai đoạt lần đầu tiên của ta thì phải một lòng theo ta. Ta cho ngươi biết, cho dù ngươi là N thứ một ngàn thì ta cũng sẽ không biến thành người của ngươi!”

Văn Liệt lập tức ôm ta thiệt chặt, trong giọng nói áy náy lộ ra chút ít vui mừng: “Ta thật sự là hồ đồ rồi, lần đầu tiên của ngươi mà cứ mãnh liệt như vậy, thân thể nhất định không chịu nổi, chờ trời hửng sáng ta gọi Vương mụ hầm đồ bổ cho ngươi ăn.”

Ta lại tức đến hộc máu, tên biến thái này, ăn xong xuôi rồi dám không nghe ra trọng điểm, chỉ nhặt mấy lời mình thích vào lỗ tai.

Tương phản với lời ăn tiếng nói khép nép của Văn Liệt, cánh tay hắn vẫn cương quyết cố định cơ thể ta trong phạm vi hoạt động cho phép của hắn, một chút cũng không thả lỏng. Bởi vì chẳng còn sức dây dưa với hắn, ta đơn giản kéo chăn phủ từ đầu tới chân, như rùa rúc vào vỏ.

Có lẽ Văn Liệt cũng đã mệt, ngoại trừ kéo một góc chăn be bé để đảm bảo ta có thể hít thở như thường, cuối cùng ngưng các hình thức quấy nhiễu khác.

Khi tỉnh lại vào sáng hôm sau, đã bị Văn Liệt ôm về lại phòng mình, nhị thiếu gia còn hạ mình canh giữ bên cạnh, nhìn ta ăn xong một chén cháo cua thiệt bự, rồi dặn dò ta hôm nay nghỉ ngơi cho khỏe, còn thêm lệnh cấm chạy lung tung, cuối cùng cẩn thận từng bước đi làm việc. Bởi hôm qua còn một quầy hàng lộn xộn chờ thu dọn.

Trên đời này có lẽ thật sự có người vì người khác hạ lệnh không cho đi lung tung thì thật sự không đi lung tung, nhưng rõ ràng người đó không phải là ta. Tuy hiểu rằng chạy sao cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay của nhị thiếu gia, nhưng ủ ở trong chăn hồi tưởng lại cảm giác khuất nhục bị người ta chế ngự càng làm ta không thể chịu nổi. Nghĩ tới hôm qua Hải Chân rời đi trong thương tâm, ta quyết định đến thăm y, nói không chừng cảm xúc hợp nhau, hai người còn có thể ôm nhau khóc lóc một trận, vơi đi nổi niềm tích tụ trong lòng.

Do chỉ nhích tí thôi đã thấy đau thấy mồ, ta ngồi trên chiếc xe hàng từ phòng bếp ra khỏi thành để mua rau xanh tươi ngon từ các nhà vườn, loạng choạng đi vào vùng ngoại ô. Tạm biệt với anh Trương đánh xe, ta kéo cái chân đi chậm như ốc sên về phía Thủy Biệt viện.

Chưa đi được một quãng ngắn, ta cảm thấy sau lưng hình như có động tĩnh khác thường, vừa quay đầu lại, một chiếc khăn tản ra mùi hương nhàn nhạt mau chóng bịt miệng mũi ta lại, trong tích tắc mất đi ý thức, ta cư nhiên nghĩ: “Lần này lại bị nhận nhầm thành ai nữa đây”
Chương Trước/38Chương Sau

Theo Dõi