Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/31Chương Sau

Dương Rơi Quỳ Tẫn (Đồng Nhân Tiên Tam)

Chương 13: Nỗi buồn ly biệt quanh quẩn

*

Sáng sớm hôm nay có vẻ cực kỳ an tĩnh, cách cửa sổ nhìn lại, Nhung Hiên ở trong đám tuyết vẫn chưa tan hết trong sân vẫy cánh chơi đùa. Có lẽ là bởi vì nguyên nhân không thể nói chuyện, bây giờ Nhung Hiên có vẻ hết sức tịch mịch. Nhung Hiên nhìn thấy ta, vội vàng bay vào cửa sổ, muốn ta cùng nàng đi nghịch tuyết.

Vừa đi vào đình viện, liền thấy Vương huynh vội vã hướng ta đi tới. Nhung Hiên cũng nhìn thấy, liền ngưng đùa giỡn tuyết. Trong giây lát, Vương huynh đã đi vào đình viện của ta.

“Tiểu Quỳ, hôm qua lúc muội hồi cung không có gặp phải chuyện gì chứ?”

“Ừ...... Cũng tàm tạm, muội gặp được Hạo Diễm.”

“Hạo Diễm? Các ngươi đã gặp mặt?”

“Ừ, Vương huynh hắn giống như vội vã tìm huynh, Tiểu Quỳ mơ hồ cảm thấy hắn sẽ đối với ngươi bất lợi......”

“Tốt lắm, không nên suy nghĩ nhiều, Vương huynh lần này là tới hướng muội từ giã”

“Từ giã? Vương huynh lại phải đi đánh giặc rồi sao?”

“Ừ, Dương Quốc ngày gần đây nhiều lần phạm vào biên cảnh của, phụ hoàng muốn ta dẫn quân xuất chinh, cho nên sau này Tiểu Quỳ phải học được cách tự chăm sóc mình.” Vương huynh nói, “Đúng rồi, còn Nhung Hiên thay ta chăm sóc cho Tiểu Quỳ, để cho nàng mỗi ngày đều thật vui vẻ.”

Nhung Hiên vẫy  một đôi cánh nhỏ, ra vẻ đồng ý.

“Tự chăm sóc mình? Kia Vương huynh đâu? Vương huynh phải rời khỏi Tiểu Quỳ rồi sao?”

“Nha đầu ngốc, Vương huynh chẳng qua là đi đánh giặc, chỉ cần chiến sự ổn định rồi, ta liền sẽ trở về bồi Tiểu Quỳ.” Vương huynh giải thích, “Không cần lo lắng, đợi đến khi toàn bộ hoa hướng dương trong hải quỳ nở rộ, Vương huynh sẽ trở lại thôi.” Giọng nói vẫn dịu dàng như cũ, nhưng chẳng biết tại sao, vừa nghĩ tới trong vòng mấy tháng chỉ còn lại một mình ta, nhưng trong lòng đột nhiên cảm thấy bất an.

“Vương huynh, Tiểu Quỳ không muốn cùng huynh tách ra, cầu xin Vương huynh mang Tiểu Quỳ cùng đi, có được hay không?”

“Không thể” Giọng của Vương huynh lập tức trở nên kiên định, “Bảo vệ quốc gia là trách nhiệm của nam nhi chúng ta, Tiểu Quỳ muội là tiểu công chúa của Khương quốc, làm sao chịu được nỗi khổ của chinh chiến.”

“Vương huynh, huynh còn nhớ rõ không? Tiểu Quỳ đã học được bắn tên rồi, Tiểu Quỳ có thể bảo vệ mình, chỉ cần có Vương huynh ở đó, Tiểu Quỳ khổ mấy cũng không sợ.”

“Tiểu Quỳ, muội......” Vương huynh lại nhất thời không biết nên nói gì “Vương huynh dạy Tiểu Quỳ bắn tên, chỉ là vì muốn Tiểu Quỳ có thể ở trong loạn thế tự vệ, không phải để cho muội ra trận giết địch. Đáp ứng ta, trừ phi Vương huynh không cách nào bảo vệ muội nữa, nếu không, vô luận tình huống như thế nào đều không được dễ dàng vận dụng binh khí.” Giọng của Vương huynh hết sức nghiêm túc, làm cho người ta không khỏi coi trọng chỗ nội dung nghe được.

“Nhưng là......” Mặc dù biết không có khả năng, nhưng vẫn là muốn thử lần cuối.

“Được rồi, Tiểu Quỳ, bảo vệ quốc gia là trách nhiệm của nam nhi chúng ta. Tin tưởng Vương huynh, tin tưởng phụ vương, vô luận như thế nào, chúng ta nhất định sẽ bảo vệ được đất nước này, bảo vệ cái nhà này.” Vương huynh rốt cuộc không nhịn được cắt lời ta, “Cho nên nhất định phải bảo trọng thân thể, chờ ta, khải hoàn trở về.”

“Thái tử điện hạ, bệ hạ muốn ngài lập tức đến chánh điện bàn luận chuyện xuất chinh.” Thị vệ bẩm báo.

Nhìn thân ảnh của Vương huynh càng lúc càng xa, bất an trong lòng càng thêm mãnh liệt. Khi Vương huynh mất hút ở nơi khúc quanh thì ta đột nhiên cảm thấy khí lạnh thấu xương, giống như sẽ lập tức không còn được thấy đối phương. Mất mát, thương tâm, hơn nữa là một loại khủng hoảng.

Xoay người chuẩn bị trở về phòng, lại nghe được bên ngoài đình viện tiếng kêu của thị vệ, thanh âm mơ hồ, nhưng mà bởi vì bất an, cho nên chuyển chủ ý hướng cửa đi tới. Ngoài cửa cảnh tượng ngoài dự đoán của mọi người, hai thị vệ giữ cửa té xuống đất, trong đó có một người áo giáp trên người đã bị lấy mất, ngay cả giày thị vệ chuyên dụng trong cung đình cũng bị cầm đi. Làm như vậy, tên trộm nhất định còn có thể tới thu thập cái tàn cuộc này, sẽ không cứ như vậy khiến mọi người đem lòng sinh nghi.

Nghĩ tới đây ta thì làm như không thấy chạy nhanh ra khỏi Quỳ Hi cung, xoay người núp ở một chỗ bên cạnh thành cung. Quả nhiên, một người bộ dáng của thị vệ vọt ra, đem tên thị vệ bị cởi hết áo giáp kéo đi. Di, không bằng ta cũng vậy tới bắt đi một tên thị vệ khác lấy đi y trang, trà trộn vào trong đội ngũ xuất chinh, như vậy mà có thể thời thời khắc khắc nhìn thấy Vương huynh
Chương Trước/31Chương Sau

Theo Dõi