Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/31Chương Sau

Em Có Sợ Anh Không?

Chương 7

Bước vào cuộc sống hôn nhân “màu hồng”.

Lễ cưới của hai người được tổ chức hết sức long tròng và…Đình đám. Cánh nhà báo kéo tới cứ phải gọi là như ông vỡ tổ. Cũng phải thôi, tổng giám đốc công ti điện ảnh đã cưới vợ rồi. Anh ta đã cưới vợ rồi đấy. MÀ vợ anh ta không ai khác chính là cô gái dọn vệ sinh. Trong khi những dự đoán trước đó là Sam Thái, Kim…Đúng là một điều kì lạ. Nhiều người khi nghe tin còn nói đùa với nhau rằng có thể do nhà vệ sinh của Quang Anh quá bẩn. Đúng là chuyện đời.

Sau khi cha xứ đã hỏi đủ những câu hỏi cần thiết cho đôi nam thanh nữ tú này thì ông tuyên bố Quang Anh và Đường Thi là vợ chồng.

Liêu Tuấn bước đến phía hai vợ chồng mỉm cười vỗ vai Quang Anh:

- Con rể. Nhất định phải đối xử tốt với Đường Thi đấy.

Quang Anh rất muốn lắc đầu nhưng vì lương tâm cắn rứt. Anh vẫn còn muốn sống cho nên miệng đã ngoác ra hết mức có thể và đầu cũng dập như máy khâu.

Khi khách khứa không còn để ý gì đến cô dâu chú rể nữa, họ đang chìm đắm trong bữa ăn của mình thì Quang anh và Đường Thi trốn ra một góc ngồi. Cả ngày hôm nay, biết bao nhiêu công đạo cho lễ cưới khiến cả hai mệt như sắp chết. Quang anh tựa người vào ghế nói vẻ mệt mỏi:

- Tôi sẽ không bao giờ cưới vợ lần nữa.

Đường thi không nhìn Quang Anh. Cô khẽ khàng tháo đôi guốc 15 phân – thủ phạm làm hại đôi chân của cô. Ròi nắn bóp cho hết đau. Lúc này cô mới để ý đến câu nói của Quang Anh:

- Còn có lần sau cho anh sao?

Quang Anh lúc này mới nhớ ra đằng sau Đường Thi luôn luôn có Đông Bang hội. Nghĩ thế anh liền rùng mình.

- Mà này, hỏi thật nhá? Tại sao cô lại muốn kết hôn với tôi? Cô đâu có yêu tôi?

- Tôi không thể đấu lại với bố tôi.

Quang Anh cứng họng chỉ biết hậm hực:

- Tại sao hôm đó mình lại bị cô ta lừa vào tròng cơ chứ? Thật là ngu xuẩn.

Đường Thi tuy có nghe thấy câu nói vừa rồi của Quang anh nhưng cô vẫn giả điếc. Cô cũng đang tự dằn vặt không hiểu tại sao hôm đó mình cũng bị anh ta quyến rũ như vậy. Thật là đáng ghét.

Đám cưới kết thúc. Nhà nào về nhà lấy.

Quang Anh và Đường Thi ngắm nhìn ngôi biệt thự cạnh biển của mình. Hai người đã đấu đá trong suốt lễ cưới rồi. Giờ thì ai cũng mệt, chỉ muốn ngủ cho nhanh. Nhưng cái cần nói ở đây là chỉ có một chiếc giường.

- Anh ngủ ngoài phòng khách. Tôi sẽ ngủ trên giường. – Đường thi trịnh trọng tuyên bố.

Quang Anh đang uống nước vội phun ra nhiều tia rất đẹp mắt trước lời nói hùng hồn của tiểu thư Đường Thi. Anh đi đến chô cô nhếch môi cười nhạt:

- Móc đâu ra cái chân lí sáng ngời thế kia? Nói cho cô biết, sàn nhà, phòng khách, nhà bếp, nhà kho, nhà vệ sinh.v.v…cô muốn ngủ đâu thì tùy ý. Còn tôi. tôi sẽ ngủ trên giường. Bây giờ phiền cô đi ra cho.

Nói rồi Quang Anh vội vàng đẩy Đường Thi ra khỏi phòng ngủ. Rồi chốt cửa lại. Mặc cho Đường Thi đang kêu gào ngoài đó anh cũng trèo lên giường và đi ngủ.

Tuy nhiên. Năm học cấp ba, Đường thi có tham gia giải leo núi toàn thành phố. Với cô, chướng ngại vật chỉ là một chuyện nhỏ trong hàng ngàn chuyện nhỏ khác. Cô mỉm cười rồi đi vào nha kho lấy một sợ dây thừng, trèo lên tầng ba, buộc một đầu vào lan can, đầu kia buộc vào người mình. Và bắt đầu…trèo xuống tầng 2. Đường Thi không định làm yêu nữ ngoài cửa sổ nhưng vì thời gian cấp bách, cái cô cần là cái giường đang tạm thời bị chiếm đóng kia.

Quang anh nằm trên giường cảm thấy không gian hơi yên lặng thì phải. Đường Thi mà chịu bỏ qua dễ dàng thế sao? Hay là cô ta mệt quá nên không thèm đôi co với anh? Nghĩ thế Quang anh liền nảy ra cái ý định trêu Đường Thi. Dù sao ngày mai cũng là ngày nghỉ, anh sẽ chuẩn bị cho tuần trăng mật vào hôm khác. Anh khẽ khàng mở cửa phòng và rón rén bước ra ngoài phòng khách. Nhưng chiếc sô pha hoàn toàn không có ai nằm đó. Vậy là anh chuyển sang những căn phòng khác, cũng không thể trách ai được. Có trách chỉ nên trách ngôi nhà này quá nhiều phòng thôi.

Trong khi đồng chí Quang anh của chúng ta đang mải miết chơi trò trốn tìm một mình thì tiểu thư Đường thi đã “rơi” xuống tầng hai thành công. Quang Anh bại não đã không đóng cửa ban công lại. Chỉ đợi có vậy, Đường Thi chạy ra phía cửa phòng ngủ khẽ khàng đóng lại một cách êm đẹp rồi lại chạy ra phái ban công đóng nốt cái cửa vào. Để an toàn cho giấc ngủ hơn, tránh lát nữa Quang Anh hét lên ngoài đó làm phiền, Đường thi đeo phone vào tai và bật to nhạc hết cỡ. Một lúc sau cô đã chìm vào giấc ngủ an lành.

Còn đồng chí Quang Anh sau khi trèo lên tận tầng ba và vào đến phòng cuối cùng không thấy Đường thi đâu anh đã hét lên như thế này:

- Tự do muôn năm.

Hét xong anh ho vài tiếng vì vừa nãy sử dụng quá nhiều công lực. Khi đã thỏa mãn, anh nghĩ ngợi hồi lâu. Đường thi có phải là về nhà bố vợ không nhỉ? Nghĩ vậy anh liền hốt hoảng gọi điện cho Liêu tuấn. Tuy là đêm khuya, anh cũng rất sợ bố sẽ bị mình làm phiền, nhưng còn tốt hơn là để bố làm phiền mình.

- Con rể. Mọi việc suôn sẻ chứ?

Quang Anh là một người thông minh. Khi Liêu Tuấn nói như vậy anh đoán chắc là Đường Thi không về nhà. Vội thở phảo nhẹ nhõm rồi trả lời cho bố vợ vui lòng:

- Vâng! Đường Thi đang ngủ bố ạ.

Coi như cái anh lo sợ nhất đã không thành hiện thực. Đường Thi có đi đâu nữa thì mặc xác cô ta. Anh không quan tâm.

Thế là đồng chí Quang Anh nhảy chân sáo vui tươi xuống phòng ngủ ở tầng hai. Khi đi qua cầu thang anh đã suýt cắm mặt xuống đất hai lần may sao là vẫn bình an.

Đứng trước cửa phòng ngủ Quang Anh lẩm bẩm:

- Rõ ràng vừa nãy mình không hề đóng cửa phòng.

Nhưng anh không để ý đến vấn đề này lắm.

Khi Quang Anh định xoay tay nắm cửa nhưng nó không hề nhúc nhích.

- Sao vậy nhỉ?

Anh cố tình xoay, cố hết sức xoay và anh đã hiểu ra…Mình đã bị Đường thi lừa. Thảo nào khi nãy anh đã thấy có một chiếc dây thừng buộc rất khả nghi, nhưng lúc đó anh nghĩ là của mấy tên thợ xây làm còn xót lại. Ai ngờ đâu, Đường thi đã làm vận động viên leo núi trong đêm tân hôn.

Bây giờ anh có gào thế nào cô ta cũng không nghe, có đạp cửa thế nào cô ta cũng không mở. Thật là đáng ghét. Cuối cùng, với tình trạng không chăn không chiếu, đồng chí Quang Anh đã co ro ở sô pha trong đêm tân hôn và lừa đời rằng “tôi đã hào phóng nhường cho vợ tôi cái giường chỉ vì tôi thích ngủ ở ghế”.
Chương Trước/31Chương Sau

Theo Dõi