Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/16Chương Sau

Em Nhất Định Phải Yêu Tôi, Tiểu Thư Ngỗ Ngáo!!!

Chương 4: Đố kỵ

~~~~~~~~6h sáng hôm sau tại nhà cô~~~~~~~

_Mời thiếu gia vào nhà.- cô hầu cuối cùng, cung kính mời.

_Tôi muốn gặp tiểu thư và ông chủ Nguyễn.- anh bước vào ngang nhiên, lạnh băng ra lệnh.

_Thưa, ông bà chủ đi Châu Âu vài ngày rồi ạ! Còn cô chủ thì đang ngủ, để tôi lên gọi.

_Không cần. Tôi tự đi.- Nói rồi anh nhanh chân bước lên lầu tìm cô.

Trong căn nhà to lớn như cung điện này, nội thất đến kiểu trang trí đều theo kiến trúc phương tây mang vẻ sang trọng đến tao nhã, nhưng không khó để tìm phòng cô. Tại sao ư? Là vì bước lên cầu thang, thứ đầu tiên anh thấy là cánh cửa phòng màu hồng nhạt vẽ vài con thỏ lên đó.

Mở cửa bước vào, 1 căn phòng thanh tao hiện ra: giấy dán tường màu hồng, tủ màu hồng, bàn màu hồng, giường ngủ màu hồng,.. (au: em nó cuồng ^^)

Bước tới bên giường của cô, cô đang ngủ, đôi mắt khép hờ trên gương mặt khả ái, làn da trắng tuyết len lỏi vài vệt nắng sáng sớm. Kéo mềm xuống, anh cuối người, ghé đầu vào tai cô, thì thào:

_Còn không mau dậy?- giọng nói cùng hơi thở ấm nóng phả lên vành tai của cô, khiến cô khẽ rùng mình.

Cô mở mắt ra, giật mình khi thấy anh, kéo mềm lên, che lại.

_Anh... anh... sao... sao...- cô run rẩy như con thỏ nhỏ gặp phải sói ăn thịt:v

_Tôi tới đưa cô đi học.- anh nói tỉnh bơ.- vì cái chân của cô thôi.

Bất đắc dĩ đứng dậy, cô kéo anh tới trước 1 căn phòng, mở cửa ra, đập vào mắt anh là vô vàng những thứ từ giày, túi xách tới quần áo, trang sức. Tất cả đều không thiếu 1 thứ.

_Anh lấy giúp tôi bộ đồng phục trên kia đi!- cô chỉ tay vào bộ đồng phục trên cao. Anh với tay lên lấy cho cô.  Cô ôm bộ đồng phục chạy lon ton vào phòng tắm.

Lúc sau, cô từ trong phòng tắm bước ra với đồng phục đậm chất tây. Áo sơ mi trắng tay dài phối váy len caro, cùng áo vét đen viền trắng, trên ngực trái áo có huy hiệu trường, cổ đeo cái cà vạt, trên vai là cái cặp caro có cái móc con thỏ lúc lắc. (Au: ai tưởng tượng ra chưa nè? Nếu chưa thì coi cái hình ở trên đó nha:))

"Chết tiệt! Ông hiệu trưởng dê xồm đó cho học sinh mặc cái váy ngắn ngủn để ngắm à?"- Karry"s pov (au: ai đang ngắm mà nói câu đó? -_-)

Sau 1 hồi loay hoay ăn sáng cùng nhau, anh và cô cũng đến trường trước sự kinh ngạc của hàng trăm học sinh.

_Sao họ lại đi cùng nhau?

_Cô tiểu thư đó ỷ đẹp rồi đi giựt Nam Thần của tụi mình đó! (au: ai là của mấy người? -_-)

_Không chịu đâu!

_.....- đã lược bỏ 6969 câu hỏi khác -_-

~~~~~~~~Lớp 10A4~~~~~~~

_Mày tình tạo "xì can sờ đồ" ờ con kia!_ nhỏ quay sang cô hỏi.

_Muốn hỏi thì hỏi cái tên đáng ghét kia đi! Tao không biết!- cô trả lời cho có lệ, mệt mỏi nằm dài trên bàn.

Anh chính là cố tình tạo ra chuyện này đây mà! Là để cho chẳng thằng con trai nào dám tiếp cận cô nữa.

Thấy anh ngồi cười 1 mình, cậu quay sang, nói nhỉ vào tai anh.

_Karry! Mày qua mặt được ai chớ sao qua mặt được tao. Chủ sỡ hữu hen!

Nghe thằng bạn thân nói, anh đỏ mặt, quay sang lườm cậu 1 cái.

_Mày muốn gì? Đi ăn hả?- bây giờ chỉ còn nước bịt miệng cái tên kia lại thôi.

_Okay! Tối mai 7h nhà hàng Red.

Kết thúc cuộc trò chuyện thiếu muối của 2 bạn trẩu -_-

~~~~~~~~Giờ ăn trưa~~~~~~~

Cô nằn dài trên bàn, ngủ lúc nào chẳng hay. Anh chồm người lên, lấy cái Iphone trên bàn của cô. Quay sang nhỏ, tay đặt lên miệng ý chỉ im lặng. Nhỏ biết anh có tình cảm với Nu nên cũng im lặng ăn cơm.

Anh lấy điện thoại cô, lưu số của cô vào máy mình để tên "Nunu chimte"s <3 " (au: cho phép tui trẩu xíu ^^).

Còn số của mình lưu trong điện thoại cô lại để là "Karry cư tê ♡" (au: tự sướng ờ -_-)

Cài đặt luôn chế độ định vị cho cô, vậy là cô đi đâu, ở đâu, anh đều biết hết ^^ (Au: Quản lí dữ hen)

~~~~~~~~~Giờ ra về~~~~~~~~~

Cô vẫn ngây thơ chẳng biết gì. Sau 4 tiết học buổi chiều thì xách balo lên vào đi về. Vì anh phải lên phòng giáo viên để giúp thầy chủ nhiệm, nhỏ và cậu thì phải trực nhật nên cô đành lết cái chân này mà đi về 1 mình.

"Ting..." tiếng tin nhắn vang lên, là số lạ.

"Đến nhà kho sau trường học nếu không thì đừng trách". Cô coi đó như tin nhắn rác, bỏ điện thoại vào cặp, tiếp tục lê cái chân trật ra về.

Chưa được tới cổng đã bị ai đó bịt miệng lôi đi...

Cô mở mắt ra, thấy mình đang bị trói ở nhà kho sau trường, ra sức vùng vẫy

_Có làm vậy cũng vô ích thôi!- từ bóng tối, xuất hiện 1 người con gái mặc đồng phục trường, trên mặt có cả kí phấn son, bộ đồng phục ngắn ngủn, bó sát làm tôn lên 3 vòng quyến rũ.

_Cô là ai? Cô muốn gì?- cô khó nhọc phát ra từng chữ.

_Tao là Khả Tú, tao muốn mày chết.

_Tại... tại sao?

_Tại sao thì mày là người rõ nhất. Tao yêu Nhật Nam bao lâu nay, tới cái tên Karry cũng chưa 1 lần dám gọi, nhưng mày, mày là cái thá gì mà lại cùng anh ấy đi học chớ? Có phải là đã lên giường cùng nhau rồi không? Sẽ thế nào nếu có bài báo ghi rằng "Tiểu thư họ Nguyễn dụ dỗ, lên giường cùng thiếu gia họ Trần?"- ả ta cười khinh bỉ.

_Tôi nói cho cô biết, tôi chưa từng làm chuyện đó, chân tôi đau, cậu ấy chỉ giúp thôi được chứ? Cô không tin thì tùy! Mau thả tôi ra.- cô khó nhọc nói.

_Đâu có dễ vậy. Mai Linh tới phiên mày đó.

Nói rồi phía sau ả ra lệnh cho 1 cô gái cũng rất đẹp đang đứng sau đó, cầm con dao rọc giấy trên tay, tiến lại gần cô.

_Để tao làm cho mày bớt xinh lại để coi còn dám đi dụ dỗ Nam Thần của tụi tao nữa không nhé!- Mai Linh cười gian.

Nói rồi Mai Linh cầm con dao trên tay rạch 1 đường trên vai cô, máu ứa ra.

_Áhhhhhhhh.......- cô cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc, nước mắt cứ theo đó chảy xuống ướt cả cái áo vét.

Chẳng bao lâu sau, bộ đồng phục cùng cái áo vét ngoài của cô rách nát, lại nhuốm màu đỏ ối của máu.

_Áhhhhhhhh.......- cô vừa ngất đi thì nguyên 1 xô nước muối đổ lên người, nó như xà xát lên những vết thương làm cô đau đớn đến tột cùng.

Từ nhỏ đến lớn, cô luôn được cưng chiều như tiểu thư, chưa bao giờ có bất kì vết sẹo nào trên người, từ khi đi học, đứa bạn đầu tiên cô quen là Lamy, nhỏ luôn bảo vệ cô khỏi sự ganh ghét của con gái cùng lớp, nhỏ luôn đứng ra bảo vệ cô từ những chuyện nhỏ đến lớn nên chưa bao giờ cô phải chịu bất cứ cực hình nào như bây giờ.

Con dao dừng lại trên gương mặt khả ái của cô, rạch 1 đường, trên má cô 1 dòng máu tươi buông dài, ướt cả cổ áo. Khả Tú cũng theo đó mà cười thõa mãn.

~~~~~~~Quay trở về lớp học~~~~~~~

Anh cầm theo sấp tài liệu thầy giáo đưa nhanh chóng trở về lớp với cục bông nhỏ. Nhìn ra cổng trường, xe của quản gia của gia đình Nu vẫn đậu ở đó nên anh biết chắc rằng cô chưa về, nên hào hứng chạy về lớp. Thấy cậu và nhỏ đang trực nhật nhưng chả thấy cô đâu, trong lòng anh dấy lên sự sợ hãi khôn cùng, nhăn mặt:

_Nu đâu?

_Lúc nào chào tao với Lamy xong thì bảo mệt nên về trước rồi!- cậu đáp gỏn lọn.

_Nhưng lúc nãy tao thấy xe của Nu vẫn đậu ngoài cổng mà...- khựng lại 1 chút để suy nghĩ.

Anh lấy trong túi ra chiếc điện thoại, bật định vị lên xem. Thất thần trong vài giây rồi quay lưng chạy đi, gương mặt sợ hãi đến lãnh cảm. Làm cậu bà nhỏ cũng lo lắng mà chạy theo sau.

1

2

3

"ẦM...." cánh của bị lực mạnh đạp ra muốn rớt bản lề, 3 người, 2 trai 1 gái đứng đó, chứng kiến cảnh tượng trước mắt mà không khỏi đau lòng.

_Nhật Nam, em..... em....-Khả Tú bối rối khi thấy anh.

_Câm ngay cho tôi. Thả em ấy ra! (Au: chuyển lẹ vậy ba? Em đồ ^^)- đôi mắt đỏ ngầu đầy giận dữ trợn trừng khi thấy cô như vậy.

Mai Linh đứng đó vội vàng mở dây trói cho cô, nhỏ cùng anh chạy lại đỡ cô. Anh cởi áo vét ngoài ra, bao bọc lấy cơ thể cô, bế cô lên.

_Ở đây giao lại cho Lamy và Kris, em ấy cứ để tôi lo.- anh bế cô phóng như bay ra ngoài.

_Các người được lắm! Chắc chưa nghe qua tiếng tăm Lamy này nhỉ!- nhỏ cười khinh bỉ nhìn 2 ả.

_Lamy? Cái gì? Lamy- thủ lĩnh Lamy của bang Bóng Tối!- Mai Linh đơ người.

_Chính tao!

Tới cậu cũng phải ngạc nhiên khi nghe. Bang Bóng Tối là 1 trong 17 bang xã hội đen khét tiếng, giết người không ngán tay. Thuộc hạ đã đáng sợ rồi, còn nhỏ lại là thủ lĩnh. Có lẽ cậu đã nhận ra lý do nhỏ không thích được gọi là dễ thương chăng?!

Nói hết câu, nhỏ quay sang đánh 2 ả ta, lâu ngày chưa ra tay lên giờ nhỏ có dịp tập luyện luôn, cậu chỉ đứng ngoài của ngắm nhìn nhỏ, không nhúng tay vào vì nếu thế nhỏ sẽ tức giận lên cho xem.

5p sau....

_Tạm tha cho tụi bây.- thấy 2 ả ta ngồi dậy còn không được, nhỏ mới ngừng tay để còn kịp giờ đi thăm cô.

_Đi thăm Nu thôi Kris- nhỏ quay ngoắc đi.

_Đi ăn đi! Để 2 bạn chẻ có không gian riêng tư.- cậu tinh ý, cũng đoán được bạn mình ra sao.

_Tùy.- vẫn cái vẻ lạnh lùng gơ, nhỏ bước đi, chẳng nhìn cậu lấy 1 lần.

~~~~~~~Quay lại với 2 bạn hường phấn kia~~~~~~~

Bế cô trên tay, người đầy máu me, ra khỏi nhà kho, anh nhìn cô lo sợ, sợ cô sẽ gặp chuyện không hay.

_Đợi 1 tí, anh dẫn em đến bệnh viện, cố chịu 1 chút!- anh ôm cô đến ngạt thở, truyền hơi ấm của mình cho cô, bước vào xe.

_Về nhà.... về... nhà đi!- cô không mở mắt, dụi đầu vào lòng anh.

_Được thôi, nếu em muốn.- anh sốt ruột ra lệnh cho tài xế, trên đường đi cứ hối thúc bác tài xế chạy nhanh vào.

Đến nhà cô, liền bế cô chạy vào. Các cô hầu thấy cô như vậy cũng tá hỏa lo sợ.

_Gọi... gọi.... thiếu gia...- nói rồi cô ngất lịm đi. Anh thấy vậy hoảng sợ.

_Có nghe em ấy nói gì không? Làm đi!- anh quát lớn, ôm cô lên phòng, đặt cô lên giường- em cố chịu 1 chút đi! Anh sẽ cho gọi bác sĩ tới chữa cho em!- anh nắm chặt lấy tay cô.

"Cạch" cửa phòng cô mở ra, bước vào là 1 người con trai tầm 20 tuổi. Đến cạnh giường cô, ngồi xuống.

_Anh là...- anh ngước lên nhìn.

_Bác sĩ đồng thời là anh trai của Nu.- câu trả lời mang vẻ khẳng định.

♤♤♤

Tui bít tui có duyên nên đừng có la tui!

Cắt đúng chỗ quá ha:D
Chương Trước/16Chương Sau

Theo Dõi