Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/28Chương Sau

Faar - Thành Phố Mất Tích

Chương 26

NHẬT KÍ #8

(TIẾP THEO)

CLORAL

(@ Phượng Xồ type)

Biển lặng. Trên mui xe tải bồng bềnh, ba cậu cháu ngồi lặng lẽ, nhìn chằm chằm thành phố Faar vừa được tái sinh. Một lúc lâu, không ai nói được lời nào. Thực tình, không lời nào diễn tả được vẻ diệu kỳ mà bọn mình vừa được chứng kiến. À, có lẽ có một câu. Mình thốt lên:

- Thật… tuyệt vời.

Đó là câu nói bớt dễ duôi nhất của mọi thời đai, không thể diễn tả hết được tầm cỡ của sự việc. Ba người nhìn nhau, phá lên cười ha hả. Thật là một khoảnh khắc kỳ lạ. Chúng mình đã cứu Faar thoát khỏi số phận bi thảm, đồng thời cứu cả lãnh địa Cloral. Nếu cần rút ra một bài học ở đây, thì đó chính là: đừng bao giờ để mất niềm hy vọng. Chúng mình đã xuôi tay, đầu hàng, Saint Dane đã sẵn sàng mừng chiến thắng. Nhưng chúng mình đã lật ngược thế cờ. Không thể nào tin nổi. Cách duy nhất để biểu lộ thái độ đã mất niềm tin là cùng cười ha hả. Đã lắm!

Người dân Faar đang bơi về thành phố và leo lên bờ. Họ quây quần, tụ tập, cùng nhau hướng nhìn thành phố trên núi. Suốt bao nhiêu thế kỷ, lần đầu tiên ánh nắng ấm áp vuốt ve những ngôi nhà của họ. Nước ngọt vẫn róc rách xuôi về từ những mạch ngầm trên núi. Việc “xuất đầu lộ diện” đã hoàn tất rồi.

Đang ngồi ngắm quang cảnh diệu kỳ, bọn mình chợt nghe thấy tiếng sóng vỗ vào mạn xe tải. Cả ba cậu cháu cùng quay ra, và thấy con tàu ngầm đen thui đang lừ lừ tiến tới. Vừa định chui tọt vào xe, phóng chạy, nhưng nhìn kỹ hơn, mình thấy không còn lý do hốt hoảng. Một hàng thuỷ vụ đang đứng trên boong. Tất cả cùng đang sững sờ hướng mắt về Faar. Đúng như Spader đã đoán, đồng đội của anh đã chiến thắng. Lúc này họ đang nắm quyền chỉ huy tàu ngầm của hải tặc.

Yenza từ tháp chỉ huy bước ra. Đứng trong nắng, hai tay chống nạnh đầy vẻ tự tin. Trông Yenza y chang một nữ tướng. Cậu Press bảo:

- Cô ta giỏi thật.

Mình nói ngay:

- Phải nói là đại tài. Nếu không có chị ấy thì…

Không cần nói hết câu. Ai cũng hiểu nếu Yenza không tiếp cứu kịp thời, ba người mình đã không còn ngồi tại đây. Quay lại Spader, mình bảo:

- Chắc nhờ vụ này anh được thăng chức quá.

Lạ thật. Spader không cười cợt, trả đũa mình bằng câu nói lém lỉnh. Anh chỉ đăm đăm nhìn con tàu đang lại gần. Tâm trí đang ở tận đẩu tận đâu. Dù chúng mình vừa có được một chiến thắng khó tin, nhưng lúc này mặt Spader nhăn lại, u ám. Không thốt một lời, anh thụt lại vào trong xe, nổ máy phóng tới con tàu. Mình nhìn cậu Press. Ông chỉ lẳng lặng nhún vai.

Trong khi cậu Press lột bỏ bộ đồ da xanh, Spader ghé sát mạn con tàu. Một thuỷ vụ quăng xuống cho chúng mình một sợi dây. Spader đưa quả cầu dưỡng khí và máy phóng nước cho mình, mình ném lên cho anh chàng thuỷ vụ trên tàu. Sau đó, ba cậu cháu leo lên gặp Yenza.

Yenza cười nhăn nhở:

- Tôi đoán các người tìm ra Faar mà.

Lại một kiểu nói bớt dễ duôi khác. Cậu Press hỏi chị ta:

- Sao cô lại tới đây?

- Linh cảm. Khi ba người không xuất hiện trên mặt nước, tôi đoán các người đã tìm thấy Faar. Và nếu Zy Roder ngay sau lưng chúng tôi, tôi không muốn phải đối phó một mình. Tôi tài thật, nhưng cũng không tài cỡ đó.

- Hắn đâu?

Spader thẫn thờ hỏi. Ui da! Mình biết anh ta đang nghĩ gì rồi. Hình ảnh con tàu lại nhắc nhở anh nghĩ tới Saint Dane. Mình e Spader vẫn đang tìm dịp trả thù. Yenza đáp:

- Dưới phòng giam. Tôi không để hắn thoát lần nữa đâu.

Spader vượt qua mọi người, bước tới tháp kiểm soát. Mình gọi theo:

- Spader, bỏ đi.

Spader vẫn tiếp tục bước. Anh ta định làm gì vậy? Hai cậu cháu mình vội vã đi theo.

Bước vào tháp kiểm soát, Spader nắm áo một thuỷ vụ hỏi:

- Phòng giam ở đâu?

Anh chàng thủy vụ đáp, vẻ hơi doạ dẫm:

- Bên dưới, gần đuôi tàu.

Đẩy anh chàng kia sang một bên, Spader chạy tới thang. Cậu Press la lên:

- Spader, ngừng lại. Nghỉ chút đã.

Spader vẫn lẳng lặng leo xuống. Mình và cậu Press bám theo. Xuống tới dưới, vừa đi được vài bước, mình nghe tiếng kêu la từ phía sau tàu. Tiếng la hét đầy đau đớn. Không nói không rằng, tụi mình vội chạy đến chỗ có tiếng kêu. Đi trước mình mấy mét, Spader liếc vào từng khung cửa, tìm nơi phát ra tiếng kêu đau đớn đó. Rồi anh ta bước qua một khung cửa. Cậu cháu mình theo sát phía sau.

Đúng chỗ này rồi. Căn phòng được ngăn làm hai. Chúng mình vừa bước vào ngăn ngoài, cách biệt với ngăn trong bằng một hàng chấn song của phòng giam. Một thủy vụ nằm trên sàn. Một thủy vụ khác ở sau chấn song. Không thấy Roder/Saint Dane đâu. Anh chàng thủy vụ hoảng loạn gần như nghẹn thở, chỉ người nằm bên ngoài thều thào:

- Nó… nó giết anh ấy rồi.

Cậu Press vội lại gần người nằm dưới sàn. Spader hỏi ngay:

- Ai giết?

- Zy Roder. Chúng tôi bị tấn công bất ngờ khi đưa nó vào phòng giam. Nó khoẻ khiếp luôn. Quăng tôi vào đây, nó khoá cửa rồi xiết cổ anh ấy… Chắc anh ấy chết rồi.

Người thuỷ vụ như mất trí vì hoảng sợ. Cậu Press bắt mạch thủy vụ kia, rồi ngửng lên nói:

- Anh ta chưa chết. Nhưng cần cấp cứu. Tôi lên gọi Yenza.

Ông chạy ra khỏi phòng, rẽ trái để lên tháp kiểm soát. Spader hỏi:

- Roder đâu?

- Tôi không biết. Nó chạy rồi. Đưa tôi ra khỏi đây mau. Chúng ta phải truy lùng nó gấp.

Mình lấy chùm chìa khoá trên thắt lưng người bị thương, ném cho Spader. Spader mở khoá. Gã kia vọt ra khỏi cửa, trước khi rẽ phải, hắn nói lớn:

- Tôi phải đi báo cáo với Yenza.

Mình nói với Spader:

- Giúp mình một tay nào.

Hai đứa nâng anh chàng thuỷ vụ ngồi dậy cho thoải mái. Anh ta từ từ mở mắt, chăm chăm nhìn mình. Mình hỏi:

- Anh không sao chứ?

Anh ta hổn hển:

- Roder… Tôi đứng gần phòng giam quá. Nó túm lấy tôi…

- Chúng tôi biết rồi. Bạn anh đã kể…

Anh chàng thủy vụ lắc đầu:

- Không. Roder đã ở trong đó. Nó vươn tay qua chấn song để túm lấy tôi. Không có ai khác nữa đây hết.

Spader bối rối nhìn mình, nhưng mình biết ngay chuyện gì đã xảy ra. Saint Dane lại thay hình đổi dạng. Kẻ trong phòng giam không phải thủy vụ nào hết, mà chính là… Saint Dane và… hai đứa mình vừa thả hắn ra. Mình bảo:

- Hắn rẽ phải. Lối lên tháp kiểm soát là bên trái.

Spader gầm lên:

- Nó xuống hầm tàu.

Mình năn nỉ:

- Để hắn đi.

Spader không nghe, nóng nảy chạy đuổi theo Saint Dane. Mình vội hỏi anh chàng thủy vụ:

- Anh không sao chứ?

Anh ta gật, ngoắc tay bảo mình cứ đi. Mình la lớn:

- Spader! Spader! Ngừng lại!

Mình đuổi theo, nhưng không thể nào ngăn anh ta lại được. Một lát sau, cả hai đứa đều tới cửa căn hầm đã từng giam giữ chiếc xe tải. Spader đẩy cửa, nhưng bên trong có vật cản. Anh ta phải xô thật mạnh cửa mới bung ra. Có người đã chặn một cái thùng ngay bên trong. Hai đứa nhảy vào vừa kịp thấy Saint Dane sắp tẩu thoát.

Hắn đã biến hình dạng lại chính hắn. Đôi mắt xanh lạnh như thép rọi thẳng hai đứa mình. Hắn đang ở trên thuyền trượt nước, giống hệt cái thuyền mình đã sử dụng để phá huỷ tàu ngầm. Chỉ vài giây, đầu hắn đã chìm trong nước, mái tóc dài màu xám dềnh lên như một lưới nhện trên mặt nước. Tình thế đảo ngược. Cảnh này giống như khi Saint Dane nhìn hai đứa mình đào tẩu trên xe tải.

Trước khi đầu hắn chìm hẳn xuống nước, Saint Dane ném cho hai đứa mình một cái nhìn đầy căm thù làm tóc mình muốn dựng ngược lên. Spader xông lên như muốn lặn theo, mình vội níu anh ta lại.

- Để hắn đi. Anh vẫn còn cơ hội khác mà.

Spader xô mình ra, chạy trở lại hành lang. Mình đuổi theo nhưng không kịp. Spader leo thang, lên tháp kiểm soát, rồi nhảy ra ngoài boong lên chiếc xe tải. Vừa leo lên thang, mình vừa la lên:

- Giữ anh ta lại! Mọi người hãy giữ anh ta lại!

Việc xảy ra quá nhanh, không ai kịp phản ứng. Spader chạy băng băng lên chiếc xe tải tụi mình đã dùng để tới đây. Trước khi ai nấy kịp ngăn, thì anh ta đã tháo dây buộc, nhảy lên xe, chui ngay vào buồng lái.

Yenza và cậu Press cũng chạy tới. Cô ta rối rít hỏi:

- Spader định làm gì vậy?

- Saint Dane… À, Roder đã trốn thoát. Hắn có thuyền trượt nước.

Cậu Press nhìn Spader đang lặn xuống cùng xe tải. Ông vội tính toán, rồi nhìn xuống boong tàu. Nhặt lên quả cầu dưỡng khí, ông ném cho mình, bảo:

- Cậu biết Spader đi đâu.

Yenza hỏi như quát:

- Cái gì? Đi đâu?

Mình cũng muốn hỏi câu đó, nhưng biết là cậu Press sẽ nói trên đường đi. Ông cầm quả cầu dưỡng khí và máy phóng nước lên. Mình cũng nhặt một máy phóng nước cho mình. Yenza bảo:

- Tôi cho một đội thủy vụ đi cùng hai người.

Cậu Press nói ngay:

- Thôi. Chúng tôi tự lo được mà.

Kiểu từ chối dứt khoát của ông làm mình chợt nhận ra sắp phải đi đâu. Lẽ ra mình phải tự đoán ra mới đúng. Cậu cháu mình đi tới cánh cổng. Saint Dane đang cố tẩu thoát qua ống dẫn. Hắn chỉ còn độc nhất con đường đó. Các thủy vụ không cần thiết thấy điều này. Đây là việc của Lữ khách. Cậu Press hỏi:

- Sẵn sàng chưa?

Mình đáp:

- Gần như vậy.

Khi lặn xuống khỏi mặt nước, mình hỏi:

- Cậu biết phải đi lối nào không?

Ông nhìn quanh rồi bảo:

- Đó!

Mình thấy một đường bọt nước nhỏ kéo sau xe tải. Hai cậu cháu đều khởi động máy phóng nước, tiến theo đường bọt nước, như cậu bé tí hon đi theo vụn bánh mì trong rừng. Mình bảo cậu Press khi hai cậu cháu trượt song hành bên nhau:

- Chắc phải mất mấy tiếng.

- Có thể. Hoặc có thể Saint Dane còn biết một cổng khác nữa.

Mình đã không nghĩ đến điều đó. Denduron có hai cổng. Ai dám chắc Cloral chỉ có một? Nhưng hai cậu cháu đều không biết rõ, nên tốt nhất là cứ đi theo dấu bọt nước. Cậu Press nói:

- Bobby, Spader sẽ là người đồng hành quan trọng của cháu. Nhưng cậu ta còn cần phải học sao để kiểm soát được mọi cảm xúc.

- Dạ, đúng vậy.

- Giết Saint Dane không phải là đáp án. Cậu mong vấn đề chỉ đơn giản vậy, nhưng không được như vậy đâu.

- Ý cậu là… hắn không thể chết?

- Thể xác nó có thể chết. Nhưng rồi nó sẽ quay lại với một hình thức khác.

- Hắn là gì? Là… ma sao?

- Không như cháu nghĩ đâu. Bobby. Linh hồn nó là quỉ dữ. Giết thể xác nó, sẽ không ngăn chặn được mưu đồ của nó.

Mình thật sự chẳng hiểu gì hết:

- Vậy thì… điều gì mới ngăn chặn được mưu đồ của nó?

Cậu Press không trả lời ngay. Mình không chắc là do cậu không muốn trả lời mình, hay cậu không biết câu trả lời. Cuối cùng cậu nói:

- Mọi sự chỉ có thể kết thúc, khi nó nghĩ rằng nó đã thắng. Nhưng chính đó là lúc nó bị thất bại.

OK. Mình chẳng hiểu gì hết. Nhưng đã quen với vụ này rồi. Sự thật thì, một phần nào đó, mình đã bớt dần tính thắc mắc. Nhớ lại lần đầu bị tống vào ống dẫn, mình đã mù tịt ra sao, khiếp lên vì chẳng biết phải đi xa tới tận đâu. Vậy mà vẫn phải tiếp tục đi, tiếp tục học hỏi. Đành chấp nhận thôi. Vì vậy mình không hỏi thêm gì nữa. Biết thêm chỉ càng thêm hoảng.

Hai cậu cháu đi rất lâu, hai cánh tay mình đã rã rời vì cứ phải nắm chặt máy phóng nước trước mặt. Thỉnh thoảng mình lại thay đổi, nắm bằng một tay, để một tay được nghỉ. E rằng không thể cứ bám theo kiểu này, với tốc độ hàng giờ đồng hồ, tới tận cổng vào ống dẫn gần Grallion được.

Đúng lúc đó cái nhẫn của mình chuyển động. Mình chưa đến được gần hốc đá lần đầu hai cậu cháu đặt chân đến lãnh địa này. Vậy nghĩa là: Còn một cổng vào khác nữa.

Vệt nước xe tải của Spader đưa cậu cháu mình xuống sâu hơn. Càng lúc càng tối thui và lạnh. Phía trước, mình thấy hình dáng một quả núi đỉnh bằng trong phim cao bồi miền tây, nhưng dĩ nhiên là quả núi này ở dưới nước. Ngọn núi bằng phẳng, chung quanh dốc thẳng đứng. Cái nhẫn của mình cho biết cánh cổng nằm đâu đó trong quả núi.

Thêm một điều nữa làm mình tin là đã tới gần. Phía bên kia núi, mình thấy bọt nước sùng sục nổi lên. Vì khuất tầm nhìn, mình không biết nguyên nhân tạo ra bọt nước nhiều thế là gì. Rất có thể là do cái xe tải của Spader. Nhưng không hiểu sao nó phun ra quá nhiều không khí như vậy? Ngay khi vượt qua đỉnh núi, cậu cháu mình có ngay câu trả lời.

Đúng là xe tải của Spader. Nhưng Spader không có trong xe. Cửa mở, trong xe tràn ngập nước. Những tia không khí phun phì phì từ bên trong. Nhưng chỉ vậy thì không có gì khủng khiếp lắm. Tai nạn đã xảy ra? Nhưng không. Hình như chính Spader cố tình làm chuyện này.

Một cảnh tượng thật khó tin hiện ra trước mắt mình. Kẹt giữa vách đá và mui xe là một con quái quig đã chết. Không lớn bằng những con mình từng thấy, nhưng trông cũng gớm ghiếc không kém. Spader không có vũ khí, nên đã đâm thẳng vào con quái, ép nó vào vách núi. Con cá mập lăn trên gờ đá, bị cái xe tải đè lên trên. Cái đuôi nó còn ve vẩy, chắc chưa chết hẳn. Hai cậu cháu chỉ dám nhìn từ xa.

Cậu Press bảo:

- Tuyệt chiêu.

Mình hỏi:

- Vậy thì… cổng đâu?

Chắc chắn hai cậu cháu đã tới đúng địa điểm. Không chỉ vì cái nhẫn của mình vặn vẹo, mà còn bởi con quig chính là vật tố giác chết người. Spader không mang theo quả cầu dưỡng khí, nên mình hy vọng cổng sẽ không xa. Vì ra khỏi xe, anh ta sẽ phải nín thở. Hai cậu cháu quan sát vách núi thẳng đứng. Không thấy khe hở nào.

Rồi mình chợt thấy một bọt bong bóng gần bằng một quả banh chơi gôn, nổi lên từ một khoảng vách đá.

- Kia rồi!

Mình kêu lên, lái máy phóng nước tiến thẳng tới. Tới gần, mình thấy một tấm màn tảo biển đỏ phủ đầy mặt vách. Cố nhớ chính xác nơi bọt nước nổi lên, mình gạt tảo sang hai bên, tìm lối vào. Nhưng sau lớp tảo chỉ là mặt đá phẳng lì. Không khe hở, không đường hầm, không cổng. Đã vậy mình còn luôn phải để mắt dè chừng con quig đang bị ghim dưới xe tải của Spader. Nó mà vùng sống lại, mình sẽ chạy ngay.

Cuối cùng, mình túm một nắm tảo, kéo sang một bên và… ngôi sao khắc trên đá hiện ra.

- Thành công rồi.

Mình kêu lên rồi cùng cậu Press bới đống rào cho đến khi phát hiện một khe núi hẹp, chỉ vừa sít cho một người qua lọt. Nhưng chắc đây là cổng vào rồi. Không hiểu sao, mình bỗng can đảm đột xuất, xông vào trước. Lần mò hai vách đá, mình lách vào khe núi tối om om. Mấy giây sau, mình thấy một vệt sáng rọi xuống làn nước phía trước. Giây kế tiếp, mình đã nhô đầu khỏi mặt nước, trong một cái hang ngầm. Phía sau, cậu Press cũng nhô lên. Hai cậu cháu lột bỏ quả dưỡng khí.

Không biết mình sẽ thấy gì đây? Thật sự mình chỉ hy vọng thấy Spader một mình và được an toàn. Đừng có thằng cha Saint Dane.

Hang động này nhỏ hơn cái hang gần Grallion nhiều. Vùng nước hai cậu cháu đang thả nổi chỉ đủ cho hai người. Ngay trước mặt hai cậu cháu là ống dẫn. Tụi mình đã tìm đúng chỗ. Không có gì là ngạc nhiên trong chuyện này. Điều không thể nào tin nổi là trong hang động… còn có hai người khác nữa.

Một người là Spader. Trên nền đá bên trái mình, anh ta đang ngồi khóc. Anh ta khóc là có lý do chính đáng. Vì người kia là… cha của anh. Mới chỉ thấy ông ta một lần và lúc đó ông đã chết, nhưng mình vẫn nhớ. Người chết luôn để lại ấn tượng sâu sắc, đúng không? Vấn đề là: vì sao ông lại có thể ở đây? Mà lại còn sống?

Khi cậu Press và mình lột bỏ quả cầu dưỡng khí, cha Spader quay sang nhìn cậu cháu mình, nói:

- Kìa, các bạn con đã tới rồi.

Spader nhìn lên, nói qua nước mắt:

- Hô hây! Pendragon ơi, cha mình còn sống. Ông bị Saint Dane giam hãm tại đây. Cậu tin nổi không?

Thật tình, mình không tin. Nhưng tâm trí mình cũng đang hừng hực trước cảnh đó. Chính cậu Press đủ tỉnh táo cho Spader biết hung tin:

- Spader, đó không phải là cha chú em. Chính mắt chú em đã thấy ông bị đầu độc chết trên khu cư trú Magorran rồi mà.

Spader bối rối nhìn cậu mình. Nếu suy nghĩ một cách tỉnh táo, hẳn anh đã nhận ra sự thật. Nhưng gặp lại cha còn sống, làm sao đầu óc anh đủ minh mẫn được nữa. Chính mình cũng bị lầm mất một giây, nhưng rồi mình hiểu ra sự thật ngay. Điều đó càng làm mình thêm căm ghét Saint Dane. Đúng là một con quỷ mới có thể làm chuyện này với Spader.

“Cha của Spader” lên tiếng với cậu mình:

- Ôi, Press, mi đúng là một tên phá bĩnh. Ta tưởng mi chết rồi chứ.

Quay lại Spader, hắn thở dài, nói tiếp:

- Spader, cha mi chết rồi. Và mi cũng sẽ chết, nếu không biết dừng lại.

Spader thẫn thờ. Anh trố mắt nhìn “cha của anh” đứng dậy, bước tới miệng ống dẫn, nói lớn:

- Veelox.

Lập tức ống dẫn sống động với ánh sáng và âm thanh. “Cha Spader” nhìn lại anh, bảo:

- Biết đâu chừng? Trên đường đi, có thể ta sẽ tìm mẹ mi và giết luôn cả mụ ta.

Spader đổ vào vách đá như bị thọi vào bụng. Trong chớp mắt, “cha anh” biến lại thành Saint Dane. Hắn nhìn thẳng mình, soi rọi vào tận tâm can mình bằng ánh mắt dữ dội, làm mình chỉ muốn chui xuống… nước. Nhếch nụ cười ma quái, hắn nói:

- Hẹn gặp lại.

Saint Dane nhẹ cúi đầu, rồi toàn thân bao phủ ánh sáng, hắn bị hút vào ống dẫn. Mình nhìn Spader. Mắt anh vẫn mở trừng trừng. Đến lúc này anh mới bắt đầu hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra.

Hai cậu cháu ra khỏi vũng nước, tiến lại bên Spader. Cậu Press nói:

- Sự độc ác của nó biểu hiện bằng nhiều cách. Làm cho cháu đau khổ thế này, nó cũng hả hê như khi quét sạch một lãnh địa, hoặc giết chết hàng trăm người vô tội. Với nó, tất cả những tội ác đó đều thú vị như nhau.

Mình có thể thấy căm hờn đang cuồn cuộn trong lòng Spader. Ánh mắt anh từ bối rối tới tỉnh ngộ rồi phẫn nộ. Nhào tới ống dẫn, Spader gầm lên:

- Tôi phải giết nó.

Cậu Press kéo anh ta lại, quả quyết nói:

- Đừng! Đây không phải là cuộc trả thù cho riêng chú em. Đây là sự bảo vệ cho các lãnh địa và Halla.

Spader xô cậu Press sang bên, mạnh tới nỗi ông bị va vào vách đá, ngã xuống nền hang.

- Tôi cóc cần quan tâm tới các lãnh địa, Halla, hay bất cứ thứ gì ông bảo là tôi phải đấu tranh vì chúng. Nó giết cha tôi thì nó phải chết.

Anh ta chạy tới ống dẫn vừa lúc mình nghe tiếng nhạc đang trở lại.

Spader nói:

- Veelox!

Từ ống dẫn, ánh sáng toả ra cùng tiếng nhạc lớn dần. Không ổn rồi. Vì mình đã nghe tiếng nhạc vang ra trước khi Spader nói câu “Veelox”. Trước đó ống dẫn đã hoạt động rồi. Chắc chắn có một thứ gì đang tiến tới.

Ui da! Mình nhớ lại: Dưới hầm mỏ ở Denduron, Saint Dane đã phái một con quig trở lại qua ống dẫn, làm mình và Loor suýt bị ăn tươi nuốt sống. Spader đứng ngay miệng ống dẫn, chờ được hút đi, không hề biết hiểm nguy cận kề. Tiếng nhạc vang cao hơn, ánh sáng tuôn ra từ trong lòng ống dẫn. Mình thét lên:

- Đừng! Có vật nguy hiểm đang lại gần đó!

Vừa vùng chạy lại Spader, mình bị cậu Press kéo bật lại, ngã văng ra. Ông vừa chạy tới ống dẫn, vừa la:

- Spader, ra khỏi đó ngay!

Spader không nhúc nhích. Trong anh chỉ còn một ý nghĩ: phục thù. Mình lồm cồm đứng dậy, vừa kịp thấy cậu Press chạy thẳng lại Spader. Ánh sáng đã chói loà, bất cứ chuyện gì xảy ra cũng chỉ còn trong tích tắc. Spader cứ đứng trơ trơ ngay miệng ống dẫn, chờ chuyến đi không hề có.

Chuyện xảy ra kế tiếp chỉ trong tích tắc. Nhưng đó là giây tích tắc dài nhất trong đời mình. Không bao giờ mình quên được. Nó khắc sâu mãi mãi vào trí não mình. Cậu Press bay vào Spader, xô anh bật khỏi chỗ đứng. Spader bật vào vách, ngoài vòng ánh sáng, xa khỏi ống dẫn, và an toàn thoát khỏi những gì đang đến. Nhưng lúc này, cậu Press đứng đó một mình. Ông đã cứu Spader, nhưng bất kỳ thứ gì đang phóng từ ống dẫn ra, ông sẽ lãnh đủ.

Mình nghe tiếng vù vù, một tiếng thét lớn và chỉ một thoáng sau, vách đá đối diện ống dẫn phát nổ. Lúc đầu mình tưởng bom nổ. Nhưng không phải là một tiếng nổ lớn, mà là hàng loạt mảnh nhỏ nhọn hoắt. Đá vụn trên vách rào rào đổ xuống mình. Không thể lầm được – chính là những viên đạn bắn ra, để rào rào xuyên nát nơi này. Cứ như một kẻ nào đó đang lia súng máy vào trong ống dẫn.

Chỉ một giây sau, tất cả đều kết thúc. Ánh sáng tắt. Tiếng nhạc ngưng bặt. Cơn mưa đạn cũng kết thúc.

- Cậu Press!

Cậu mình nằm ngay cửa ống dẫn. Mình chạy lại xem ông có bị trúng đạn không. Nhưng mình biết, không cách gì ông tránh khỏi những loạt đạn rải như mưa từ trong ống dẫn. Chỉ có phép lạ. Nhưng vì đời mình đã gặp hết phép lại này tới phép lại khác, nên mình vẫn còn hy vọng.

Khi quì xuống bên cậu, mình biết phép lại mà mình hy vọng đã tiêu tan. Cậu mình bị trúng đạn. Không chỉ một viên. Mắt đã lờ đờ, nhưng ông còn sống. Mình vội ngửng nhìn Spader. Anh ta đang co rúm người bên vách đá, bàng hoàng nhìn cậu Press, không biết chuyện gì đã xảy ra.

Mình thét lên:

- Đi lấy xe. Phải đưa cậu về Grallion ngay,

- Bobby… đừng.

Cậu Press nắm tay mình thều thào. Mình kêu ầm lên:

- Cậu sẽ không chết đâu.

Ôi, cậu mình nằm đó, bị thương sắp chết. Người cậu bất khả chiến bại của mình. Người cậu đã thương yêu, đã đưa mình vào những chuyến phiêu lưu mà chưa bất kỳ đứa trẻ nào từng có được. Và… đó là những chuyến phiêu lưu từ trước khi mình trở thành Lữ khách.

Cậu yếu ớt nói:

- Nghe này, Bobby…

- Không! Cậu đừng bảo cháu: chuyện sẽ phải thế thôi. Không phải như vậy. Không phải là cậu.

Spader bò lại gần, lắng nghe. Thậm chí anh ta còn đau đớn cùng cực hơn cả trước đó. Mình biết anh ta đang trải qua điều gì. Cậu Press sắp chết vì bảo vệ tính mạng Spader, như bà Osa đã chết để bảo vệ mình.

Cậu Press thì thầm:

- Bobby, cháu hỏi cậu nhiều điều. Nhưng có một câu cháu chưa bao giờ hỏi.

Mình hỏi mà nước mắt tuôn trào lên má:

- Câu gì?

- Cậu đã nói với cháu: mỗi lãnh địa chỉ có một Lữ khách. Chưa bao giờ cháu hỏi, vì sao Trái Đất Thứ Hai lại có hai Lữ khách.

Ông nói đúng. Chưa bao giờ mình hỏi điều này. Không hiểu vì sao, nhưng chưa bao giờ mình nghĩ đến. Chuyện quá rõ ràng, nhưng không bao giờ mình nghĩ đến. Hay có thể, mình không muốn nghĩ đến?

- Cậu sắp nói điều đó với cháu sao?

- Câu trả lời là, Trái Đất Thứ Hai không thể có hai Lữ khách. Biết thời gian ngắn ngủi của mình, vì vậy cậu đưa cháu ra khỏi nhà. Thời điểm này là của cháu, của Loor và của Spader. Các cháu là thế hệ Lữ khách nối tiếp.

Mình không còn có thể suy nghĩ một cách sáng suốt được nữa. Mình chẳng cần quan tâm gì đến những qui luật của Lữ khách, đến Halla hay Saint Dane, hay bất cứ điều gì. Mình chỉ còn nghĩ đến một điều: cậu mình đang nằm đó, sắp chết.

- Cậu cho cháu biết thêm vài chuyện khác nữa. Tất cả những người đi trước, chỉ là khúc dạo đầu. Cuộc chiến là của các cháu. Các cháu sẽ là những người kết thúc. Các cháu là những Lữ khách cuối cùng.

Mỗi giây ông mỗi yếu dần. Ông nhìn Spader, nói:

- Spader, ta biết điều này thật khó tin. Nhưng… chú em sẽ gặp lại cha. Cả mẹ nữa.

Ông trượt tay xuống vai mình, và nắm lấy tay mình:

- Bobby Pendragon, cậu hứa: cháu sẽ gặp lại gia đình của cháu. Lúc đó, cậu cũng sẽ có mặt. Hãy nhớ điều đó, đừng buồn, vì… chuyện phải thế thôi.

Thế rồi… cậu mình khép mắt… ra đi.

chương 27

NHẬT KÍ #8

(TIẾP THEO)

CLORAL

(@ Phượng Xồ type)

Lễ tang diễn ra như… chuyện phải thế thôi.

Vòng tròn Hội đồng đầy người. Những đôn đá cẩm thạch dành cho toàn bộ Hội đồng thành phố Faar. Ngồi kế bên họ là một nhóm thuỷ vụ trong bộ đồng phuc, trong số đó có cả Quinnick - thuyền trưởng Grallion – và Wu Yenza, đội trưởng đội thuỷ vụ.

Những đôn đá còn lại dành cho những chức sắc của Faar, những vị trong Hội Nông học tới từ thành phố Panger. Ngồi cùng nhóm với họ, còn có cả Ty Manoo – nhà nông học của Grallion. Nhiều chức sắc từ các khu cư trú khác nhau cũng có mặt. Câu chuyện tái xuất hiện của thành phố Faar đã lan truyền rất nhanh. Thành phố mới nổi lên được hai ngày, nhưng các xe tải đã được nhấc ra khỏi nhà xưởng, và xuất phát, rải thuốc khử độc lên những nông trại dưới nước trên khắp lãnh địa.

Cloral đã sống sót và vượt qua được “bước ngoặt”.

Tất nhiên không ai ngôi trong Vòng tròn Hội đồng đó biết tí gì về một vấn đề quan trọng hơn. Họ không hề biết, Cloral chỉ là một trong nhiều lãnh địa mà Saint Dane đang cố làm cho lâm vào cảnh hỗn loạn. Với họ, chiến thắng chỉ là sự kiện vừa tránh được một thảm hoạ về môi trường sinh thái. Không hơn không kém. Họ còn có thêm một phần thưởng là chính nhờ cái thảm hoạ trong gang tấc đó, họ đã phát hiện ra nguồn cội tổ tiên. Thành phố Faar nổi lên là một sự kiện vĩ đại. Thử tưởng tượng, nếu thình lình Atlantis (Atlantis là một hòn đảo rộng lớn trong truyền thuyết Hy Lạp. Theo triết gia Plato, Atlantis có một nền văn minh thịnh vượng, xã hội lý tưởng, nhưng đã bị đại dương Atlantis nuốt chửng bởi những trận động đất.(Nxb)) xuất hiện lại trên Trái Đất Thứ Hai của chúng mình, sẽ gây kinh ngạc đến cỡ nào. Vì vậy, giờ đây toàn dân Cloral chỉ tập trung vào sự khám phá vĩ đại này. Không ai biết gì về chuyện có một tội ác khủng khiếp hơn đã suýt tàn phá thế giới của họ.

Nhưng mình biết. Spader cũng biết.

Từ sau những gì xảy ra cho cậu Press, tình cảm mình đối với Spader rất phức tạp. Biết rằng không phải lỗi anh ta. Vì mình tin, nếu biết hành động của anh gây nguy hiểm cho cậu mình, anh ta đã không làm. Chắc chắn là vậy. Tuy nhiên, mình vẫn cứ day dứt với ý nghĩ: nếu anh ta nghe lời cậu cháu mình, thì cậu Press vẫn còn sống. Spader phải học cách làm chủ cảm xúc. Bây giờ tâm trạng của anh ta và mình rất giống nhau. Mình vẫn còn mặc cảm tội lỗi về vụ bà Osa vì bảo vệ cho mình mà phải chết. Lúc này đây, mình biết mất một người thân yêu là như thế nào, và lòng căm thù Saint Dane ra sao. Nhưng nếu phải cộng tác với nhau như những Lữ khách, tụi mình phải vượt qua những chuyện này. Đứng chờ buổi tang lễ bắt đầu, mình tự hỏi, có thể làm được như thế không. Vì mình không thể quên được việc Spader đã làm ngơ lời cảnh giác của cậu cháu mình như thế nào, và chính vì thế cậu Press đã chết.

Từ khi trở lại Faar, mình không hề gặp Spader. Có lẽ như vậy lại hay. Hai đứa mình có thời gian bớt lạnh lùng với nhau, để còn có thể thân thiện lại. Nhưng mình cũng hơi lo: Spader cần có mặt trong buổi lễ. Bây giờ anh ta đã là một Lữ khách của Cloral. Thật tình mình mong anh ta tránh mặt trong lễ tang này.

Mình đứng một mình, ngay mép sàn phòng họp, tách khỏi Vòng tròn Hội đồng. Tấm trần cẩm thạch đã được tái tạo và những cột trụ được trục lên. Ký hiệu tròn của Faar cũng đã được gắn và đặt lại chỗ cũ. Khắp thành phố rất bừa bộn, nhưng việc tái tạo lại Vòng tròn Hội đồng là việc hệ trọng, vì nó tượng trưng cho trái tim Faar. Từ đây, những kế hoạch cho tương lai của Cloral sẽ được quyết định.

Mặt trời đang chìm xuống đại dương. Cảnh hoàng hôn bao giờ cũng đẹp. Vầng dương ấm áp thắp sáng vài dải mây kéo dài nơi chân trời. Trông chúng như những mũi tên rực rỡ bay qua mặt nước. Ánh sáng màu hổ phách trải khắp những ngôi nhà cẩm thạch, khiến thành phố Faar như một bức tranh. Từ trên núi nhìn xuống, mình thấy hàng trăm người đứng trên những con đường nhỏ, ngắm mặt trời đang lặn. Với họ, đây quả là một quang cảnh phi thường. Suốt mấy trăm năm, Faar chưa hề được thấy hoàng hôn.

Kalaloo đã cắt nghĩa cho mình biết việc lộ diện đã được thu xếp qua bao thế kỷ như thế nào. Các nhà khoa học của Faar đã phát mình ra một hệ thống máy rất tinh vi. Khi được khởi động, máy bơm không khí vào những túi mênh mông dưới lòng thành phố. Áp suất nở lớn trong túi, nâng thành phố lên, đủ để nước biển tràn vào đưa thành phố lên cao hơn nữa. Phản ứng dây chuyền này tiếp tục cho đến khi đáy biển chung quanh đổ sụp vào túi, tạo thành một nền móng. Giống như một trận động đất có kiểm soát, với mọi lực hướng lên trên theo hình chiếu.

Có lẽ nhờ khoa học mà Faar đã được đưa lên mặt đất, nhưng mình vẫn cứ nghĩ đó đúng là một phép lạ. Nhìn người Faar đang vui hưởng ánh hoàng hôn, mình càng thêm tin vào phép lạ hơn. Dù trong lòng đang khốn khổ, mình cảm thấy chuyến phiêu lưu này cũng đã làm nảy sinh đôi điều tốt đẹp,

- Pendragon!

Quay lại, mình thấy Spader. Anh ta mặc bộ đồng phục như hôm anh tưởng được gặp cha. Mình nhẹ hẳn lòng. Dù rất khó để quên được những gì đã xảy ra, nhưng ít ra mình biết Spader đã hiểu bổn phận của anh là phải có mặt tại nơi này.

Spader nói nhỏ:

- Mình đã suy nghĩ rất nhiều những gì phải nói với cậu. Nhưng… vẫn không biết nói sao để cậu hiểu là mình ân hận đến thế nào vì… vì những gì đã xảy ra.

- “Những gì đã xảy ra” là sao?

Spader cúi đầu:

- Ước sao… có thể đổi thay chuyện mình đã làm.

- Nếu nói: không sao, đừng áy náy nữa; là tôi nói dối. Nhưng bây giờ, tôi biết anh cảm thấy thế nào khi cha anh mất. Saint Dane giết cậu tôi, giống như đã giết cha anh. Chưa bao giờ tôi muốn chặn đứng hắn như bây giờ. Nhưng anh cần phải hiểu một điều trả thù Saint Dane không phải là đáp án. Nếu anh hiểu điều đó, chúng ta cộng tác. Nếu không, tôi bắt buộc sẽ phải tiếp tục một mình.

- Anh ấy hiểu rồi, Pendragon.

Một giọng nói quen thuộc cất lên. Mình sững sờ nhìn Loor đang tiến lại. Không thể nào ngờ gặp cô tại Faar. Trong bộ đồ xanh của Cloral, thân hình vận động viên của cô thực sự nổi bật. Loor đẹp hơn bao giờ hết. Mình chỉ muốn nhào lại, ôm chặt cô. Nhưng đó không phải là phong cách của Loor. Cô bước lên, đặt tay lên vai mình. Như vậy là thân thiện lắm rồi đó.

- Spader đến gặp tôi. Anh ta lo ngại, không dám nói với anh.

Mình hiểu. Chẳng lẽ cần giúp đỡ, anh ta lại nhờ một thằng có ông cậu mới bị chết do lỗi của anh ta. Loor nói tiếp:

- Chúng ta đều bị mất những người thương yêu nhất. Ông Press thường nói: chuyện phải thế thôi. Mình tin ông. Trách nhiệm của Spader đối với cái chết của ông Press cũng không hơn gì trách nhiệm của anh đối với cái chết của mẹ tôi. Khi bà chết, tôi đã căm ghét anh, Pendragon. Nhưng rồi tôi nhận ra đó là số phận an bài dành cho chúng ta. Thường sẽ là một bi kịch, nhưng vì một mục đích cao cả. Tôi hiểu điều đó. Tôi tin là Spader cũng hiểu.

Quay nhìn Spader, mình thấy anh ta cũng đang nhìn lại, chờ đợi phản ứng của mình. Vừa chân thành vừa thật sự đau khổ, Spader nói:

- Mình không thể nói là không muốn trả thù Saint Dane. Nhưng mình tin, con đường duy nhất để làm được điều đó, là hãy hoàn tất nhiệm vụ của chúng ta. Mình luôn bên cậu, Pendragon.

Hai đứa mình lẳng lặng nhìn nhau. Rõ ràng anh đang mong mỏi mình nói một lời làm anh cảm thấy yên tâm hơn.

Lúc đầu mình không nói gì. Vì có một việc mình phải làm. Mình đã suy nghĩ rất nhiều rất lâu về chuyện này, và sau tất cả những gì đã xảy ra, mình lại không chắc có nên làm không. Nhưng bây giờ, với sự có mặt của Loor, mình nhận ra đó là chuyện hoàn toàn đúng đắn phải làm. Vì vậy mình thò tay vào túi, lấy ra một thứ mà mình đã giữ suốt mấy tuần nay và nói với Spader:

- Đây là nhẫn của cha anh. Bây giờ anh đã là một Lữ khách, nó thuộc về anh.

Đó là cái nhẫn cậu Press đã lấy từ cha Spader. Chiếc nhẫn Lữ khách. Cậu Press căn dặn phải chọn đúng thời điểm trao lại cho Spader. Chính là lúc này đây. Mình đặt nhẫn lên bàn tay đang xoè ra của Spader.

Spader nhìn cái nhẫn, cố cầm nước mắt. Mình cười nói:

- Cái nhẫn này có nhiều trò… nhộn lắm đó.

Spader cũng cười nói:

- Hây hô!

Hai đứa mình ôm chặt nhau. Tình bạn trở lại. Mình nhìn Loor, cô ta nháy mắt với mình. Tưởng chỉ cậy nhờ được ở cô khi đánh lộn chứ. Cần một chiến binh tiếp tay trong mấy vụ choảng nhau hừng hực, cứ gọi Loor. Nhưng hoá ra, lần đầu tiên Loor tới ứng cứu mình, lại là giúp giải quyết chuyện tình cảm. Công việc của Lữ khách ngộ thật há.

Kalaloo lại gần tụi mình, nói nhỏ:

- Chúng ta sửa soạn để bắt đầu.

Mình thấy hai nhóm nhỏ đứng hai bên bệ dài. Một nhóm sáu người Faar. Nhóm kia sáu thủy vụ. Trên vai mỗi nhóm là một cái hòm màu vàng. Trong dó là thi hài cụ Abador và cậu Press mình. Ở nhà, hai bạn gọi những cái hòm này là quan tài. Nhưng hai cái hòm này không giống những quan tài mình từng thấy. Trông chúng như cái ống hình bầu dục làm bằng nhựa màu vàng. Đầu quan tài trên vai những người Faar có dòng chữ màu đen “Ti Abador”. Quan tài trên vai sáu thủy vụ là tên câu mình: “Press Tilton”. (Hai bạn biết họ của cậu mình là Tilton chưa nhỉ?)

Hai nhóm từ từ bước lên phía Vòng tròn Hội đồng. Quan tài của cụ Abador đi trước, Kalaloo bước theo sau. Rồi tới quan tài cậu Press, theo sau là mình, Loor và Spader. Khi hai quan tài vào tới giữa vòng tròn, mọi người đều đứng dậy. Tiếng nhạc êm đềm nổi lên. Không sầu thảm như nhạc tang ở nhà thờ đâu. Âm thanh này làm mình nhớ đến loại nhạc New Age vui tươi êm dịu mà mình đã mô tả cho hai bạn lúc trước, nhưng không hiểu vì sao mình lại thấy rất hợp.

Hai quan tài được đặt bên nhau trên bệ đài ở ngay chính giữa mặt sân tròn. Kalaloo đứng sát một bên. Ba đứa mình tiến lại những đôn cẩm thạch. Khi ai nấy đã vào chỗ, Kalaloo đưa cao tay. Nhạc ngưng bặt và mọi người đều ngồi xuống. Hướng xuống mọi người, Kalaloo bắt đầu lên tiếng:

- Hôm nay là một ngày vinh quang, nhưng cũng là một ngày buồn thảm. Nơi đây, giữa sự huy hoàng của một thành phố Faar vừa sống lại, chúng ta lại phải đối diện với thực tế phũ phàng của cái chết.

Rồi Kalaloo tiếp tục bằng một diễn văn đầy xúc động về cụ Abador. Cụ đã hiến thân phục vụ cho Faar và những thị dân tại đây như thế nào. Tiếng nói của cụ luôn là tiếng nói của lương tri, trong khi những người khác còn đang bận tâm truy tìm chân lý. Nhưng sau cùng, với lòng dũng cảm và tầm nhìn xa trông rộng, cụ đã cứu Faar thoát khỏi bị huỷ diệt. Kết thúc bài diễn văn, Kalaloo nhắc nhở mọi người không chỉ Faar đã tái sinh, nhưng những thế hệ sau này phải luôn nhớ rằng, cụ Abador là vị cha già của một lãnh địa Cloral mới.

Nói xong, anh ta dang tay mời mình lên. Mình phải nói đôi điều về cậu Press. Căng thật, vì mình đã làm chuyện này bao giờ đâu. Không phải mình không có gì để nói, nhưng vẫn đề là, mình sợ sẽ không nói được hết lời vì sẽ… bật khóc. Như vậy là không xứng đáng với cậu Press.

Mình tiến lên phía quan tài của cậu. Kalaloo lùi lại. Đứng lặng, mình nhìn quanh mọi người. Chỉ vài người biết cậu Press. Đa số chỉ nghe nói là cậu đã giúp cứu Faar và Cloral. Với họ, cậu là một người hùng không biết mặt. Mình muốn họ phải hiểu rằng cậu còn xứng đáng hơn như vậy nhiều.

- Mọi người đã gọi cậu tôi là một người dũng cảm. Quả thật ông là một người dũng cảm. Nhưng chúng ta có thể gọi nhiều người là dũng cảm. Nhiều người trong số các vị có mặt tại đây, đã từng chứng tỏ sự dũng cảm đến bất ngờ. Nhưng đó không là chuyện làm cậu tôi, ông Press Tilton, thành một nhân vật đặc biệt. Vấn đề là ông đã lo lắng, quan tâm, chăm sóc tới mọi người. Trong khi hầu hết người khác không nhìn thấy gì, ngoài việc chỉ quan tâm đến những vấn đề của bản thân mình, cậu tôi luôn phóng tầm nhìn xa hơn những điều đó. Ông đã cứu giúp nhiều người qua cơn khốn khổ, bằng những cách mà không bao giờ các vị biết được. Chính tôi cũng không được biết nhiều. Vì cậu tôi muốn như vậy. Ông làm những chuyện đó không vì vinh hoa, phú quí, hay để được tôn vinh như trong buổi lễ này. Ông làm vì tấm lòng quam tâm tới con người. Đó là những gì ông đã làm để cứu giúp Faar và Cloral, và đó cũng chính là nguyên nhân vì sao ông không có mặt cùng chúng ta trong ngày hôm nay. Nhưng quý vị biết không? Sự thật không hoàn toàn như vậy. Ông đang ở bên chúng ta. Tôi biết ông đang ở bên tôi. Tôi biết rằng, khi nào hình ảnh ông còn sống trong tôi, thì sẽ không bao giờ ông thật sự ra đi. Khi nói lời vĩnh biệt cùng ông, có một điều tôi hy vọng nhất, hơn bất cứ thứ gì trên đời: tôi hy vọng khi thời điểm tới, khi được gặp lại ông, ông sẽ hãnh diện về tôi bằng phân nửa những gì tôi đang hãnh diện về ông lúc này.

Vậy thôi. Mình không thể nói gì hơn được nữa.

Mình vuốt nhẹ quan tài cậu Press, rồi trở lại vị trí. Khi mình đi qua, mọi người đều đứng dậy. Đây là lúc họ tỏ lòng tôn trọng lần sau cùng. Đứng giữa Loor và Spader, mình cầm nước mắt, cố tỏ ra can đảm. Loor nắm chặt bàn tay mình.

Nhạc lại trỗi lên. Vẫn êm đềm réo rắt nhưng sao bắt đầu thê thiết quá! Hai nhóm hộ tống kê vai nâng hai cỗ quan tài lên, trong khi bệ đài từ từ hạ xuống. Hai quan tài được khiêng sang hai ngả, rồi nhẹ nhàng đặt xuống nền gạch. Một lúc sau, hai quan tài bắt đầu thụt xuống bên dưới. Dưới quan tài có những ô hoạt động như một thang máy, nhẹ nhàng hạ hai cái hòm vào lòng đất.

Hôm trước, Kalaloo đã tới gặp mình, xin phép cho họ được an táng cậu Press trong Nghĩa Trang Danh Dự của Faar. Đây là nơi an nghỉ dành riêng cho những nhân vật đáng kính trong lịch sử của Faar, ngay bên dưới mặt sàn khảm gạch men lộng lẫy mà bọn mình đang đứng. Cậu Press được an táng tại nơi này cùng cụ Abador, là một bằng chứng biết ơn của thị dân Faar đối với tất cả những gì cậu mình đã làm cho họ.

Theo mình biết, đó là một vinh dự lớn, nhưng ý nghĩ đầu tiên của mình là muốn đưa cậu về quê nhà. Nhưng về Trái Đất Thứ Hai, cậu sẽ chỉ có một mình. Gia đình mình đã biến mất. Chẳng còn ai thăm mộ, thậm chí không ai nhớ cậu là ai. Còn tại Faar cậu là một vị anh hùng. Mình còn nhớ sau cú phóng điệu nghệ xuống hồ nước dưới ống dẫn, câu đầu tiên cậu nói với mình: đây là lãnh địa cậu yêu thích nhất. Còn nơi nào tốt hơn để cậu yên giấc ngàn thu?

Vì vậy mình đã nhận lời đề nghị của Kalaloo. Cậu sẽ ở lại thành phố này. Sẽ được nhớ đến như một anh hùng, dù người dân ở đây không thể ngờ được thật sự ông là một con người vĩ đại đến thế nào.

Sau lễ tang, Loor cùng theo hai đứa mình trở lại Grallion. Spader và mình đưa cô ấy đi thăm một vòng nông trại trên khu cư trú. Chúng mình còn tới cả Grolo Quán nâng ly snigger tưởng nhớ cậu Press.

Thật hạnh phúc khi thấy Cloral vượt qua nguy hiểm. Chúng mình đã hoàn tất nhiệm vụ. Nhưng mình vẫn như mất hồn. Tất nhiên, phần lớn là vì cậu Press. Không có ông ở bên, mình cảm thấy… kỳ kỳ. Đó là từ chính xác nhất. Đương nhiên là mình nhớ ông. Nỗi buồn luôn đè nặng trên ngực mình. Nhưng còn hơn thế nữa: đó là nỗi buồn khi nhìn lại phía sau. Mất cậu Press là mình mất luôn mối liên hệ cuối cùng với gia đình và cuộc đời mình trên Trái Đất Thứ Hai.

Cảm giác… kỳ kỳ xuất hiện khi mình nghĩ đến tương lai. Cậu Press đã luôn là người hướng dẫn. Dù không còn quá hốt hoảng, nhưng hiểu biết của mình về công việc của một Lữ khách cũng không khá hơn những ngày đầu bao nhiêu. Cho đến lúc này, có gì bối rối là mình hỏi cậu. Không phải lúc nào cậu cũng trả lời những thắc mắc của mình, nhưng mình luôn cảm thấy dường như cậu luôn vạch đúng hướng cho mình đi.

Bây giờ mình phải tự lo tất cả. Vấn đề lớn nhất là bước kế tiếp sẽ là gì? Mark ơi! Thật sự, mình đã tính chuyện trở lại Trái Đất Thứ Hai, chui tọt vào gầm giường bạn mà trốn. Bạn chỉ việc tiếp tế bánh mì phô-mai cho mình, không ai có thể biết mình ở đâu. Không bao giờ mình còn phải nghĩ đến thằng cha nào tên là Saint hay Dane nữa.

Nhưng chuyện đó sẽ không xảy ra. Vấn đề thật sự là: mình có nên truy đuổi Saint Dane tới Veelox không? Đó là lãnh địa mới nhất mà hắn đã tới. Mình không biết quyết định đó đúng, hay sai. Nhưng nếu đúng là cần phải đi, mình không muốn đi một mình. Sau mấy ngày ở lại Grallion, Loor đã trở về Zadaa, vì tình hình tại đó đang trở nên xấu hơn, cô ấy sợ chuyện không hay sẽ xảy ra bất cứ lúc nào. Loor muốn có mặt ở quê hương cô, và mình không trách cô được.

Còn lại Spader. Trước khi xảy ra những bi kịch, hai đứa mình đã là bạn bè thân thiết. Giờ mọi chuyện yên ả trở lại, tụi mình nối lại tình bạn đó. Spader là một cộng sự rất tuyệt và mình biết, anh ta sẽ đi cùng mình. Nhưng mình vẫn còn lo lắng chuyện Spader đụng độ Saint Dane. Sợ nhất là anh anh ta lại mất bình tĩnh đến hoá rồ lên. Tốt nhất là phải đem vấn đề ra, thẳng thắn bàn bạc với nhau. Vì vậy, sau một bữa ăn tối, khi hai đứa đi dạo qua nông trại, mình nói với Spader:

- Tôi phải đi. Cloral đã qua khỏi bước ngoặt, chẳng còn lý do gì để ở lại đây nữa.

- Không ở lại để câu cá sao?

Spader cười lớn nói đùa, rồi hỏi:

- Cậu đi đâu?

- Veelox. Đó là nơi Saint Dane đã tới. Tất nhiên mình khoái được đến nơi nào không có mặt thằng cha đó hơn. Nhưng công việc mà.

- Đã từng đến đó bao giờ chưa?

- Chưa hề. Chẳng biết gì về nơi đó cả. Cậu Press luôn là người hướng dẫn, nhưng bây giờ…

Mình không cần phải nói hết câu. Hai đứa lẳng lặng bước. Mình không biết phải hỏi ý Spader muốn đi hay không bằng cách nào. Quan trọng hơn là câu hỏi: liệu anh ta có hành động nóng nảy để làm cả hai đứa bị chết chùm không?

Nhưng chính Spader lên tiếng trước:

- Mình muốn đi cùng cậu. Mình là một Lữ khách, đúng không? Và đó là công việc của Lữ khách. Bây giờ Cloral đã được an toàn, mình cũng không còn lý do ở lại đây nữa.

- Spader à, tôi…

- Pendragon, cậu không phải lo về mình đâu. Mình sẽ làm theo kế hoạch. Sẽ giữ đúng những gì đã nói với cậu và Loor. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là trả thù Saint Dane mà là ngăn chặn nó gây đau khổ cho các lãnh địa. Nghe này anh bạn, thời điểm lúc đó căng thẳng quá, đầu óc mình làm sao bình tĩnh nổi. Nhưng bây giờ, mình tỉnh táo lại rồi, và… mình muốn đi với cậu.

Trong khi mình chưa biết phải làm sao, thì anh ta đã giúp mình giải quyết mọi vấn đề thật dễ dàng. Nhưng… có tin nổi những gì anh nói không? Spader nói thêm:

- Cậu cần có mình, Pendragon.

Và câu nói đó của Spader đã đưa mình tới việc ngồi đây, tại Grallion, để viết những dòng này cho hai bạn. Ngày mai, mình và Spader sẽ rời khỏi nơi này. Điểm đến là: Veelox. Cho dù đó là nơi nào.

Hai bạn tin không? Viết ra tất cả những chuyện này chẳng dễ dàng gì, nhưng làm mình cảm thấy dễ chịu hơn. Nhìn lại những sự kiện đã đưa đến việc cứu thoát Cloral, làm mình nhận ra, nhiệm vụ của chúng mình quan trọng đến thế nào. Điều này cậu Press vẫn thường nói với mình. Nhưng tự mình nhận ra, mình mới hiểu rõ. Không biết sẽ tìm thấy gì tại Veelox, hoặc sẽ truy lùng Saint Dane như thế nào. Chắc chắc hắn sẽ không đi nghênh ngang, với cái bảng đeo trước ngực mang dòng chữ: “CHÀO BOBBY, TỚ ĐÂY NÈ!”. Chắc chắn hắn sẽ lại cải trang với tà thuật ma quái mà hắn đã từng áp dụng ở Denduron và Cloral. Sự khác biệt lớn nhất trong lần này là mình không còn cậu Press để trông cậy nữa. Chúc mừng cuộc đời Lữ khách… chương ba!

Để kết thúc nhật ký này, mình phải nhắc lại lời trân trối sau cùng của cậu Press, những lời đã giúp mình đủ tỉnh táo. Cậu nói – không, cậu mình hứa: tất cả rồi sẽ gặp lại nhau. Mình không biết gặp nhau bằng cách nào. Trừ khi gặp trên thiên đàng hay một nơi nào tương tự. Nhưng mình nghĩ, ý cậu không phải là những nơi đó. Càng nghĩ, mình càng tin cậu Press nói đến một cuộc đoàn tụ thật sự. Rất thực. Trong cuộc đời này.

Dĩ nhiên, điều đó lại dẫn đến những thắc mắc: Thật sự nơi này là đâu? Thời gian này là khi nào? Tất cả đều tùy thuộc vào lãnh địa bạn đang ở. Lần đầu tiên mình bắt đầu nhận ra những khả năng kỳ lạ có thể xảy ra. Mình tự hỏi, cả thảy có bao nhiêu lãnh địa? Chúng đều giống như những nơi mình đã qua? Hay có thể xuyên qua ống dẫn, phóng tới một mặt phẳng tồn tại hoàn toàn, khác lạ? Những điều tiềm ẩn kỳ lạ đó làm mình nôn nao hồi hộp đến nhức hết cả đầu.

Mình sẽ dừng bút tại đây. Gửi cho hai bạn xong, mình sẽ cố ngủ một chút. Hãy nhớ rằng mình luôn nhớ cả hai bạn vô cùng. Mình mong sớm trở về. Cảm ơn đã đọc và gìn giữ nhật ký của mình. Hai bạn là nguồn sáng thực sự trong cuộc sống mới đầy u tối và lo âu của mình.

Hô hây hô!

Bobby.
Chương Trước/28Chương Sau

Theo Dõi