Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/38Chương Sau

Harry Potter Và Hội Phượng Hoàng (Quyển 5)

Chương 34

Harry Potter và Hội Phượng Hoàng

J. K. Rowling

Chương 34 - Sở Bảo Mật

Dịch giả: Lý Lan

Nguồn: VNThưQuán

Harry quấn chặt bàn tay nó vô đám bờm của con vong mã gần nhất, đặt một bàn chân lên một gốc cây bên cạnh, rồi lọng cọng trèo lên lưng con vong mã đen mượt như lụa. Con vong mã không phản đối, nhưng ngó ngoáy cái đầu, nhe răng nanh ra, cố gắng tiếp tục liếm láp vết máu trên áo chùng của Harry.

Harry phát hiện ra có một cách khiến nó cảm thấy an toàn hơn, là đặt hai đầu gối đằng sau hai khớp cánh của con vong mã. Rồi nó ngó quanh coi mấy đứa khác làm sao. Neville đã tự vắt được mình lên lưng con vong mã thứ hai và lúc này đang cố gắng đung đưa một cái chân ngắn ngủn để trèo lên lưng con vật. Luna thì đã yên vị, ngồi kiểu để cả hai chân một bên trên lưng ngựa, và đang sửa sang áo sống cho tử tế, như thể cô nàng vẫn làm cái chuyện cỡi vong mã này hàng ngày ấy. Tuy nhiên Ron, Hermione và Ginny vẫn còn đứng bất động tại chỗ, mồm há hốc và mắt thì trố ra mà ngó.

Harry hỏi:

- Cái gì vậy?

Ron ỉu xìu nói:

- Tụi này nên trèo lên bằng cách nào bây giờ? Khi mà cả đám không sao nhìn ra mấy con đó?

Luna tuột xuống con vong mã cô nàng đang cỡi với vẻ sốt sắng giúp đỡ.

- Ôi, dễ ợt!

Cô nàng đi tới chỗ Ron, Hermione và Ginny, bảo:

- Lại đây…

Luna kéo ba đứa nó đến chỗ mấy con vong mã kia đang đứng túm tụm, rồi giúp từng đứa một trèo lên lưng ngựa. Cả ba đứa đều có vẻ hết sức căng thẳng lo lắng khi Luna quấn bàn tay của tụi nó vô bờm mấy con vong mã và bảo tụi nó níu thật chặt. Xong cô nàng quay trở lại, cỡi lên con vong mã của mình.

Ron đưa bàn tay không nắm bờm ngựa rón rén rà lên rà xuống dọc theo cổ con vong mã nó đang cỡi, nói yếu ớt:

- Thiệt là điên. Điên… giá mà mình có thể thấy nó…

Harry rầu rĩ nói:

- Bồ nên hy vọng nó cứ vô hình đối với bồ. Mọi người sẵn sàng chưa?

Mọi người gật đầu, và Harry thấy năm cặp giò kẹp chặt bên dưới gấu áo chùng.

- Tốt…

Nó nhìn xuống cái gáy đen thui bóng loáng của con vong mã nó đang cỡi và nuốt nước miếng. Giọng nói của nó không được chắc chắn lắm:

- Bộ Pháp Thuật, cửa dành cho khách, Luân Đôn, rồi… ơ… nếu mi biết… đi đâu…

http://vietmessenger.com/books/truyendich/hph34-1.jpg

… con vật chậm rãi thu mình lại, lấy đà rồi phóng vút lên như hỏa tiễn,…

Con vong mã Harry cỡi không động đậy gì cả trong một lát. Sau đó, bằng một động tác cuốn quét nhanh đến nỗi suýt làm nó bật ra khỏi chỗ ngồi, đôi cánh của con vong mã ở hai bên hông xòe ra, rồi con vật chậm rãi thu mình lại, lấy đà rồi phóng vút lên như hỏa tiễn, nhanh và dốc đứng, đến nỗi Harry phải quặp cả tay và chân nó thiệt chặt quanh mình con vong mã để khỏi bị tuột xuống khỏi bộ mông xương xẩu. Nó nhắm tịt mắt lại và úp mặt vô bộ bờm mịn màng của con ngựa khi nó phóng vút qua những cành ngọn cao nhất của rừng cây, rồi bay vút vào bầu trời hoàng hôn đỏ như máu.

Harry nghĩ nó chưa bao giờ được di chuyển với tốc độ nhanh đến như vậy: con vong mã lao vút qua bên trên tòa lâu đài, đôi cánh rộng của nó hầu như không vỗ. Làn không khí mát mẻ phả vào mặt Harry; mắt nheo lại để tránh luồng gió mạnh, nó nhìn quanh và thấy năm người bạn đồng hành cũng đang lao vun vút ngay đằng sau nó, mỗi người đều cúi rạp mình xuống hết mức có thể để áp sát vào cổ của con vong mã, tránh luồng không khí phụt ra sau do ngựa bay quá nhanh.

Tụi nó bay qua sân trường Hogwarts, rồi đã qua làng Hogsmeade. Harry có thể nhìn thấy núi non và khe suối phía dưới. Trong bóng đêm đang buông xuống, Harry thấy từng đám nho nhỏ những ánh đèn khi tụi nó bay qua nhiều làng mạc khác nữa. Rồi nó thấy một con đường ngoằn ngoèo có mỗi một chiếc xe con cọc cạch bò qua mấy ngọn đồi để về nhà…

Harry nghe Ron gào lên đâu đó ở đằng sau nó:

- Thiệt là kỳ quái!

Harry hình dung Ron cảm thấy thế nào khi lao vun vút ở một độ cao như thế này mà lại không sao thấy được phương tiện vận chuyển.

Hoàng hôn xuống: bầu trời chuyển sang một màu tím nhạt mờ mịt rải rác những ngôi sao bạc nhỏ xíu, rồi chẳng mấy chốc sau chỉ còn ánh đèn của những thành phố Muggle, cho tụi nó vài manh mối để mà biết được tụi nó đang bay cách mặt đất bao nhiêu hay đang bay nhanh đến cỡ nào. Hai cánh tay của Harry ôm chặt quanh cổ con ngựa vì nó những mong cho con này bay nhanh hơn nữa. Bao nhiêu thời giờ đã trôi qua kể từ khi nó nhìn thấy chú Sirius nằm trên sàn của Sở Bảo Mật? Chú ấy có thể kháng cự Voldermort trong bao lâu nữa? Điều duy nhất mà Harry biết chắc chắn là chú Sirius chưa làm theo lệnh của Voldermort và chú cũng chưa chết, bởi vì nó tin rằng cả hai kết thúc trên đều sẽ khiến nó cảm nhận được, hoặc nỗi hân hoan, hoặc cơn cuồng nộ chảy qua xuyên khắp cơ thể nó, khiến cái thẹo của nó lên cơn đau nhức khủng khiếp như đã xảy ra vào cái đêm ông Weasley bị tấn công…

Tụi nó tiếp tục bay miết vào bóng đêm, Harry cảm thấy mặt nó lạnh cóng và đanh lại, chân nó cũng tê dại đi vì quặp quá chặt vô hông con vong mã, nhưng nó không dám đổi tự thế kẻo lại bị tuột xuống… Tai nó gần như điếc đặc, cổ họng thì khô và đông cứng vì những luồng gió đêm buốt giá. Nó đã không còn biết được là tụi nó đã đi được bao xa, tất cả niềm tin của nó đặt vào con quái vật mà nó cỡi. Con quái vật đó vẫn phóng vun vút trong đêm một cách quả quyết, đôi cánh hầu như không vỗ trong khi mải miết lao nhanh tới trước…

Nếu như tụi nó tới trễ quá…

Chú ấy vẫn còn sống, chú ấy vẫn còn tiếp tục chiến đấu, mình có thể cảm thấy điều đó…

Nếu Voldermort quyết định chú Sirius phải chết…

Mình sẽ biết ngay…

Bao tử Harry lại thót lên. Đầu của con vong mã bỗng nhiên nhắm hướng mặt đất và Harry đúng là có bị trượt tới trước mất vài phân dọc theo cần cổ con vật. Cuối cùng tụi nó đang hạ độ cao…

Harry nghe một đứa trong đám con gái ré lên đằng sau và xoay mình lại một cách nguy hiểm nhưng tuyệt không nhìn thấy dấu hiệu nào tỏ ra có đứa bị rớt xuống… Nó đoán chừng tụi kia cũng bị hoảng kinh hồn vía vì sự thay đổi vị trí, như nó vừa bị…

Bây giờ những ánh đèn màu cam rực rỡ càng lúc càng to hơn và tròn trịa hơn, khắp mọi phía. Tụi nó có thể nhìn thấy nóc của những tòa nhà, những luồng ánh sáng dạ quang của côn trùng, và những ô sáng vuông vức màu vàng nhạt chính là những ô cửa sổ. Khá là bất thình lình, dường như vậy, tụi nó sắp đáp xuống lề đường. Harry bám chặt con vong mã bằng tất cả sức lực mà nó có được, gồng mình chuẩn bị cho một chấn động đột ngột, nhưng con ngựa chạm xuống mặt đất tối thui nhẹ nhàng như một cái bóng và Harry tuột khỏi lưng ngựa, ngó quanh quất con đường, cái thùng rác quá tải vẫn còn đứng cách cái trạm điện thoại công cộng bị hư một quãng ngắn, cả hai đều đã tróc sơn mất màu trong ánh đèn đường màu cam tẻ nhạt.

Ron đáp xuống Harry một quãng ngắn và lập tức té nhào từ trên lưng con vong mã xuống lề đường. Nó gượng đứng lên, nói:

- Không bao giờ có lần thứ hai!

Nó làm như muốn vọt xa con vong mã của nó, nhưng vì không thể nhìn thấy con vật, nó lại đâm sầm vào chân sau của con vong mã và suýt té lăn cù một phen nữa.

- Không đời nào, không bao giờ lặp lại… vậy là tệ hết chỗ nói rồi…

Hermione và Ginny đáp xuống hai bên Ron. Cả hai xuống ngựa duyên dáng hơn Ron một tí, mặc dù cả hai cũng có vẻ nhẹ nhõm tương tự khi được trở lại với mặt đất vững chãi. Neville thì nhảy xuống, run như cầy sấy, trong khi Luna bước xuống nhẹ nhàng như không.

Luna hỏi Harry bằng một giọng thích thú lịch sự, như thể tất cả những chuyện này chỉ là một chuyến đi dã ngoại thú vị:

- Bây giờ chúng ta đi đâu từ đây?

Harry nói:

- Lại đây.

Nó vỗ nhẹ con vong mã một cách biết ơn rồi nhanh chóng dẫn đường đến trạm điện thoại công cộng hoang phế, mở cửa ra. Mấy đứa khác ngập ngừng bối rối, nhưng Harry giục:

- Vô đi!

Ron và Ginny ngoan ngoãn bước vào trước, Hermione, Neville và Luna tự nhồi nhét mình vô sau. Harry liếc nhìn lại mấy con vong mã lúc này đang lục lọi những mẩu thức ăn đầu thừa đuôi thẹo đã ươn thúi bên trong cái thùng rác, rồi nó nối bước Luna, tự ép mình vô cái trạm điện thoại công cộng. Nó nói:

- Ai đang đứng gần cái máy điện thoại, làm ơn quay số sáu hai bốn bốn hai.

Ron quay, cánh tay nó cong một cách quái dị khi quay số. Khi bảng quay số quay trở lại vị trí cũ, một giọng nữ êm ái vang lên từ trong cái hộp điện thoại.

- Chào mừng quí khách đến Bộ Pháp Thuật. Xin quí khách vui lòng cho biết quí danh và công tác.

Harry đáp rất nhanh:

- Harry Potter, Ron Weasley, Hermione Granger, Ginny Weasley, Neville Longbottom, Luna Lovegood… Chúng tôi đến đây để cứu một người, trong trường hợp Bộ Pháp Thuật của bà chưa làm điều đó trước rồi.

Giọng nữ điềm đạm nói:

- Cám ơn. Xin quí khách vui lòng nhận phù hiệu và đeo trước ngực áo.

Nửa tá phù hiệu chui ra từ cái hốc kim loại, chỗ những đồng bạc cắc trả lại thường rơi xuống. Hermione đón lấy chúng và giơ chúng qua đầu Ginny, đưa cho Harry mà không nói lời nào. Harry liếc thấy cái phù hiệu trên cùng ghi:

Harry Potter – SỨ MỆNH GIẢI CỨU

- Thưa quí khách đến Bộ Pháp Thuật, yêu cầu quý khách chấp thuận cho khám xét và giao nộp đũa phép để đăng ký tại bàn an ninh đặt ở cuối hành lang Vành Tai.

Harry nói to:

- Được.

Cái thẹo của nó lại thốn đau.

- Bây giờ chúng tôi đi được chưa?

Cái sàn của trạm điện thoại rung chuyển và lề đường dâng cao lên, qua khỏi cửa kính của trạm điện thoại. Mấy con vong mã đang bới tìm thức ăn khuất khỏi tầm nhìn, bóng tối khép kín trên đầu tụi nó, và cùng với tiếng nghiến ken két tẻ ngắt, tụi nó lún sâu xuống Bộ Pháp Thuật.

Một khe ánh sáng vàng dìu dịu rọi vô chân tụi nó, tỏa rộng dần, dâng cao lên phủ khắp cơ thể mấy đứa nhỏ. Harry khuỵu đầu gối xuống, giơ cây đũa phép ra sẵn sàng chiến đấu trong điều kiện chật chội có thể cho phép. Nó nhìn quanh qua lớp cửa kính để xem có ai rình sẵn tụi nó trong hành lang Vành Tai không, nhưng hành lang dường như trống vắng hoàn toàn. Aùnh sáng nơi đây mờ hơn lúc ban ngày. Không có ngọn lửa nào được thắp dưới những bệ lò sưởi xây trong tường, nhưng khi thang máy trượt nhẹ nhàng đến chỗ dừng lại, Harry thấy những biểu tượng bằng vàng vẫn tiếp tục uốn éo ngoằn ngoèo trên tấm thảm trần xanh lam sậm.

Giọng người đàn bà vang lên:

- Bộ Pháp Thuật chúc quí khách một buổi tối vui vẻ.

Cánh cửa trạm điện thoại công cộng mở tung, Harry vọt ra trước tiên, theo sát nó là Neville và Luna. Aâm thanh duy nhất trong hành lang Vành Tai lúc này là tiếng nước chảy đều đều từ cái bồn phun nước. Ơû đó, những tia nước từ đầu đũa phép của các pháp sư và phù thủy, từ đầu nhọn mũi tên của con nhân mã, từ chóp nhọn cái nón của yêu tinh và vành tai của gia tinh vẫn tiếp tục phun trào ra cái hồ nước chung quanh.

Harry khẽ nói:

- Đi nào.

Sáu đứa tụi nó chạy nhanh xuống hành lang, Harry dẫn đầu, vượt qua cái hồ nước chung quanh.

Harry khẽ nói:

nói của nó không được chắc chắn lắm:

- Đi nào.

http://vietmessenger.com/books/truyendich/hph34-2.jpg

Sáu đứa tụi nó chạy nhanh xuống hành lang,…

Sáu đứa tụi nó chạy nhanh xuống hành lang, Harry dẫn đầu, vượt qua hồ phun nước, tiến về phía cái bàn trước đây lão pháp sư bảo vệ đã cân cây đũa phép của nó vẫn ngồi nhưng bây giờ lại trống vắng.

Harry vẫn tưởng hẳn là phải có một nhân viên bảo vệ ở đó, sự vắng mặt của ông ta khiến nó chắc chắn đó là điềm chẳng lành. Cảm giác của nó về điềm gở càng tăng thêm khi tụi nó đi qua những cánh cổng bằng vàng để vô thang máy. Nó ấn cái nút xuống gần nhất và cái thang máy leng keng hiện ra hầu như ngay tức thì. Tấm cửa lưới bằng vàng trượt mở ra kèm theo tiếng loảng xoảng vang dội, tụi nó lao ngay vô trong. Harry ấn nút số chín, tấm cửa lưới bằng vàng đóng lại một cái rầm, và cái thang máy bắt đầu tuột xuống, kêu rầm rập xủng xoẻng điếc cả tai. Vào cái ngày nó đến đây với ông Weasley, nó đã không nhận thấy cái thang máy ồn ào dữ vậy – Nó dám chắc âm thanh ầm ĩ này sẽ báo động mọi nhân viên an ninh trong tòa nhà. Vậy mà khi thang máy ngừng, vẫn chỉ giọng bình thản của người đàn bà vang lên:

- Sở Bảo Mật.

Tấm cửa lưới lại mở ra, tụi nó bước vào một hành lang tuyệt đối không có sự cử động nào ngoại trừ những ánh đuốc gần nhất, cháy chập chờn vì làn không khí xộc tới từ cái thang máy.

Harry hướng về phía cánh cửa đen trần trụi. Sau hàng tháng trời và nhiều tháng trời, cuối cùng nó đã đến được nơi đây…

Nó thì thầm:

- Tụi mình đi thôi.

Rồi dẫn đường đi xuống hành lang. Luna đi ngay sau lưng nó, trố mắt nhìn quanh, miệng hơi há ra.

Cách cánh cửa chừng hai thước, Harry dừng chân nói:

- Được rồi, nghe đây. Có lẽ… có lẽ… hai người nên ở lại đây để… để canh chừng và…

Ginny nhướn chân mày lên hỏi:

- Rồi làm sao tụi này báo cho anh biết được nếu có sự cố gì xảy ra? Anh có thể ở cách xa hàng dặm.

Neville nói:

- Tụi này đi cùng với bồ, Harry à.

Ron quả quyết:

- Chúng ta thỏa thuận chuyện đó đi.

Harry vẫn không muốn dẫn cả đám đi theo nó, nhưng dường như nó không thể có lựa chọn nào khác. Nó quay lại đối diện với cánh cửa và đi tới. Y chang như trong giấc mơ của nó, cánh cửa mở tung ra và nó bước qua ngưỡng cửa, mấy đứa khác bám theo sát gót.

Tụi nó đứng trong một căn phòng tròn rộng lớn. Mọi thứ ở đây đều đen, kể cả sàn và trần. Những cánh cửa đen không nắm đấm, không đánh dấu được lắp cách khoảng trên khắp những bức tường đen chung quanh, gắn rải rác những bó đuốc cháy lên ngọn lửa màu xanh lam, rọi ánh sáng lạnh lẽo lung linh trên sàn cẩm thạch bóng loáng đến nỗi có vẻ như dưới chân tụi nó là một mặt nước đen.

Harry nói nhỏ:

- Ai đó đóng dùm cửa lại.

Ngay khi Neville làm theo lời nó, Harry hối hận ngay. Không có vệt sáng dài rọi vào từ hành lang có thắp đuốc sau lưng tụi nó, chỗ tụi nó đứng trở nên tối đến nỗi, trong một lúc, cái duy nhất tụi nó có thể nhìn thấy là mấy bó lửa xanh lam chập chờn trên tường và những cái bóng ma quái của tụi nó trên sàn.

Trong mơ, Harry đã luôn luôn đi ngang qua căn phòng này một cách có chủ đích, đến cánh cửa đối diện trực tiếp lối vào, rồi lại đi tiếp. Nhưng bây giờ quanh đây có tới một tá cánh cửa. Ngay khi nó chăm chú nhìn những cánh cửa trước mặt, cố gắng quyết định xem xái nào là cửa đúng, thì vang lên tiếng cò két rất to và mấy ngọn nến bắt đầu xê dịch theo chiều ngang. Bức tường tròn đang xoay vòng.

Hermione chụp lấy cánh tay Harry như thể lo sợ sàn nhà cũng sẽ chuyển động. Trong vài giây, khi bức tường xoay, những ngọn lửa màu xanh lam chung quanh tụi nó nhòa đi thành những vạch giống như những vạch đèn nê ông, và rồi đột ngột như khi bắt đầu, tiếng cò két im lặng và mọi thứ đứng yên trở lại.

Mắt Harry hoa lên những vệt sáng xanh, nó chỉ còn thấy nhiêu đó mà thôi.

Ron thì thầm đầy vẻ sợ hãi:

- Cái đó để làm gì vậy?

Ginny nói giọng cố nén lại:

- Em nghĩ mục đích là để không cho chúng ta biết mình đã vào bằng cánh cửa nào.

Harry nhận thấy ngay là Ginny nói đúng. Nó không thể phân biệt được lối ra với những cánh cửa khác nữa, vô vọng như thể xác định vị trí của một con kiến trên cái sàn đen nhánh. Đồng thời, cánh cửa mà tụi nó cần đi qua cũng có thể là bất cứ cái nào trong số mười hai cái chung quanh tụi nó.

Neville nói một cách lo âu:

- Làm sao tụi mình trở ra được?

Harry cương quyết:

- Bây giờ điều đó không thành vấn đề.

Nó chớp chớp mắt, cố gắng xóa đi những vạch sáng xanh trong mắt, tay nắm cây đũa phép chặt hơn bao giờ hết, và nói:

- Chúng ta sẽ không trở ra cho đến khi tìm được chú Sirius đã…

Hermione khẩn khoản nói:

- Dù vậy cũng đừng có kêu ơi ới tên của chú ấy chớ!

Nhưng Harry cũng chẳng cần đến lời khuyên của Hermione, bản năng của nó lúc này là cố giữ cho im lặng hết mức.

Ron hỏi:

- Vậy tụi mình đi đâu, Harry?

Harry nuốt nước miếng, bắt đầu:

- Mình không… Trong chiêm bao mình đi xuyên qua cánh cửa ở cuối hành lang để vào một căn phòng tối – chính là căn phòng này – rồi mình đi xuyên qua một cánh cửa khác vào một căn phòng đại khái là… rất lộng lẫy. Tụi mình cứ đi qua thử vài cánh cửa xem sao.

Nó hấp tấp nói nốt:

- Khi nhìn thấy, mình sẽ nhận ra được ngay lối đi nào đúng. Đi thôi.

Nó đi thẳng tới cánh cửa trước mặt, mấy đứa khác đi sát ngay sau lưng. Đặt bàn tay trái lên bề mặt sáng bóng lạnh lẽo của cánh cửa, Harry giơ cây đũa phép lên, sẵn sàng tấn công ngay khi mở cánh cửa ra, đẩy qua. Cánh cửa đung đưa rồi mở ra một cách dễ dàng.

Sau khi trải qua bóng tối mù mịt của căn phòng thứ nhất, tụi nó có cảm tưởng những bóng đèn tròn treo thấp bên dưới những dây xích bằng vàng thòng xuống từ trần của căn phòng hình chữ nhật sáng hơn rất nhiều, mặc dù không có những ánh sáng lấp lánh lung linh như Harry đã nhìn thấy trong giấc chiêm bao.

Căn phòng hoàn toàn trống rỗng ngoại trừ vài cái bàn làm việc và ở giữa phòng có một cái bồn nước xanh biếc, đủ to để cho tất cả tụi nó cùng bơi lội. Cái bồn nước này chứa một số vật thể trắng đục như ngọc trai đang trôi lềnh bềnh trong dung dịch lỏng một cách uể oải.

Ron thì thầm:

- Mấy cái đó là cái gì vậy?

Harry nói:

- Không biết.

nói của nó không được chắc chắn lắm:

Luna hồi hộp nói:

- Giòi Nước! Ba em nói là Bộ Pháp Thuật đang nuôi…

Hermione nói:

- Không phải.

Giọng của Hermione nghe rất kỳ lạ. Cô nàng đi tới trước nhìn qua vách bồn nước, kêu lên:

- Đó là những bộ não!

- Não?

- Ừ… mình thắc mắc họ đang làm gì với mấy bộ não này.

http://vietmessenger.com/books/truyendich/hph34-3.jpg

… mấy bộ não trôi lềnh bềnh khi ẩn khi hiện dưới đáy nước xanh,…

Harry đến bên Hermione cạnh cái bồn nước. Quá đúng. Bây giờ không thể nhầm lẫn gì nữa khi mà nó đã tận mắt gần kề như vậy. Sáng lờ mờ một cách kỳ quái, mấy bộ não trôi lềnh bềnh khi ẩn khi hiện dưới đáy nước xanh, trông giống như mấy cái bông cải lầy nhầy.

Harry nói:

- Tụi mình ra khỏi đây đi. Không phải chỗ này. Tụi mình cần phải thử vô những cánh cửa khác…

Ron chỉ chung quanh mấy bức tường, nói:

- Ở đây cũng có cửa này.

Trái tim Harry chùng xuống: không biết chỗ này rộng lớn tới cỡ nào? Nó nói:

- Trong chiêm bao mình đi xuyên qua căn phòng tối đó để vào căn phòng thứ hai. Mình nghĩ tụi mình nên quay trở lại và thử lại từ căn phòng đó.

Thế là tụi nó hối hả trở lại căn phòng tròn tối thui. Những hình dạng ma quái của mấy bộ não bây giờ đang bơi lội trước mắt Harry thay vì những ngọn nến màu xanh.

Khi Luna định đóng cánh cửa thông qua căn phòng não sau khi trở lại căn phòng tròn, Hermione chợt nói:

- Khoan đã!

Cô nàng rút cây đũa phép ra, giơ lên giữa không trung:

- Đánh dấu!

Một dấu thập bốc lửa hiện ra trên cánh cửa. Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại sau lưng tụi nó, tiếng cót két lại vang to, và một lần nữa bức tường bắt đầu xoay tít, nhưng bây giờ lại có thêm một vết mờ màu đỏ-vàng lẫn giữa màu xanh lam nhạt, và khi tất cả lại trở nên yên tĩnh, dấu thập lửa vẫn còn cháy, đánh dấu cánh cửa mà tụi nó đã vào rồi.

Harry nói:

- Thông minh lắm! Được rồi, chúng ta hãy thử đến cánh cửa này…

Một lần nữa nó sải bước thẳng đến cánh cửa ngay trước mặt và đẩy cánh cửa mở ra, cây đũa phép giơ lên sẵn sàng, mấy đứa khác bám theo sát gót.

Căn phòng này lớn hơn căn phòng vừa rồi, hình chữ nhật, được thắp sáng mờ mờ, và chính giữa phòng bị lún xuống, hình thành một cái hố bằng đá sâu khoảng sáu bảy thước. Tụi nó đang đứng trên bậc cao nhất của một cái có vẻ như một khán đài bằng đá, chạy vòng quanh căn phòng và đi xuống theo những bậc thang rất dốc, giống như giảng đường đại học, hoặc giống như căn phòng xử án nơi mà Harry đã bị Pháp Thuật Đoàn chất vấn. Tuy nhiên, trên cái sàn thấp giữa phòng không có cái ghế bị xiềng xích, mà lại có một cái bục đá nhô cao, và trên bục đá này là một cái cổng tò vò bằng đá trông rất cổ, nứt nẻ, bong lở, đến nỗi Harry lấy làm lạ là cái cổng vẫn đứng được. Không có một bức tường nào chung quanh để chống đỡ nó, cái cổng tò vò treo lòng thòng một tấm màn hay mành gì đó đen thui và rách tả tơi. Bất chấp sự yên tĩnh hoàn toàn của không khí lạnh lẽo chung quanh, tấm màn lay động nhẹ nhàng như thể vừa bị chạm vào.

Harry nhảy xuống cái băng ghế phía dưới nó, hỏi:

- Ai đó?

Không có tiếng trả lời, nhưng tấm màn tiếp tục lay động và phất phơ.

Hermione thì thầm:

- Coi chừng!

Harry nhảy xuống theo từng băng ghế một cho đến khi tới được cái đáy hố bằng đá. Tiếng chân của nó vang to khi nó bước chậm rãi về phía cái bục. Từ vị trí Harry đứng bây giờ, cái chóp của cổng tò vò trông có vẻ cao hơn nhiều so với khi nó đứng từ trên cao ngó xuống. Tấm màn vẫn lay động nhẹ nhàng, như thể có ai đó vừa vạch màn đi qua.

Harry lại hỏi, giọng khẽ hơn nhiều vì bây giờ nó đã đến gần tấm màn hơn:

- Chú Sirius?

Nó có một cảm giác hết sức lạ rằng có ai đó đang đứng bên kia cái cổng tò vò, ngay đằng sau tấm màn. Nắm thật chặt cây đũa phép, Harry mon men đi vòng quanh cái bục, nhưng chẳng thấy ai ở đó cả. Tất cả những gì nó có thể nhìn thấy ở phía bên kia cũng chỉ là tấm màn đen te tua.

Hermione đứng ở lưng chừng những bậc thang đá, gọi vọng xuống:

- Tụi mình đi thôi. Harry, không phải phòng này thì tụi mình đi thôi…

Nghe giọng Hermione có vẻ sợ sệt, sợ hơn cả khi cô nàng ở trong căn phòng có mấy bộ não trôi lờ lững, nhưng Harry nghĩ cái cổng tò vò có một vẻ đẹp gì đó. Cho dù nó cũ kỹ điêu tàn. Tấm màn lay động như gợn sóng khiêu khích Harry; khiến nó cảm thấy một sức cám dỗ rất mạnh, xúi nó trèo lên cái bục và đi xuyên qua.

Giọng Hermione thúc giục:

- Harry, tụi mình đi thôi, nhé?

Harry nói:

- Ừ.

Nhưng nó không nhúc nhích. Nó vừa mới nghe được cái gì đó. Có tiếng thì thào yếu ớt, tiếng rù rì nho nhỏ bên kia tấm màn.

- Mấy người nói gì?

Harry hỏi rất to, đến nỗi lời nói của nó vang vọng khắp các dãy ghế đá chung quanh căn phòng.

Hermione lúc này đang đi tới chỗ Harry, cô nàng nói:

- Không có ai nói gì hết, Harry à.

Harry né xa Hermione và tiếp tục nhìn sững tấm màn:

- Có ai đó đang thì thầm đằng sau tấm màn. Có phải bồ đó không, Ron?

Ron hiện ra, đi vòng bên kia cái cổng tò vò.

- Mình đây, bồ.

Tiếng thì thầm lẩm bẩm càng lúc càng lớn hơn, Harry gắt hỏi:

- Chẳng lẽ không ai nghe thấy gì sao?

Mặc dù không thực sự có ý định trèo lên bục, Harry bỗng nhận thấy chân của nó đã đặt trên bục rồi.

Luna thở mạnh:

- Em cũng nghe được!

Cô bé vừa nhập bọn tụi nó bên kia cái cổng tò vò và đang tròn mắt nhìn đăm đăm tấm màn lay động.

- Có ai đó ở trong đo!

Hermione nhảy xuống bậc cuối cùng, hỏi gặng lại với giọng nghe giận dữ hơn nhiều so với cái lý do gây ra cơn giận.

- Bồ nói “ở trong đó” nghĩa là sao? Không có bất cứ cái gì ở trong đó cả; đó chẳng qua là một cái cổng tò vò, ở đó chẳng có chỗ cho người nào hết – Harry, dừng lại, đi ra thôi…

Hermione nắm cánh tay Harry kéo đi, nhưng Harry kháng cửa lại. Hermione nói, giọng the thé đầy lo âu:

- Harry, tụi mình đến đây là để cứu chú Sirius mà!

Harry vẫn mê mẩn, đăm đắm nhìn tấm màn không ngừng lay động. Nó lặp lại:

- Chú Sirius. Ừ…

Và rồi một cái gì đó tuột ngược lại vô trong não bộ của nó: chú Sirius, bị bắt, bị trói, bị tra tấn, và nó thì đang đăm đắm nhìn cái cổng tò vò này…

Harry đi thụt lùi lại mấy bước xa khỏi cái bục và dứt mắt khỏi tấm màn.

Nó nói:

- Đi thôi!

Hermione dẫn đường đi vòng qua cái bục, nói:

- Đó là điều mà nãy giờ mình đã cố gắng… Mà thôi, tụi mình đi, nào!

Ơû phía bên kia cái bục, Ginny và Ron cũng đang chăm chú nhìn tấm màn, dường như bị thôi miên. Không nói một lời, Hermione nắm cánh tay Ginny, Harry nắm tay Ron, tụi nói cùng nhau bước đi một cách quả quyết trở về băng ghế đá thấp nhất rồi trèo một hơi lên tới tận cửa.

Khi tụi nó đã trở lại được căn phòng tròn tối thui, Harry hỏi Hermione:

- Bồ đoán coi cái cổng tò vò đó là cái gì?

Hermione một lần nữa đánh một dấu thập lên cánh cửa, khẳng định mạnh mẽ:

- Mình không biết, nhưng cho dù cái đó có là gì đi nữa thì nó cũng nguy hiểm.

Một lần nữa bức tường xoay tít rồi lại ngẫu nhiên và lấy tay đẩy. Cánh cửa không chịu mở ra.

Hermione hỏi:

- Bị trục trặc gì vậy?

Harry tông hết sức nặng của nó vô cánh cửa mà cánh cửa vẫn không hề lay chuyển. Harry nói:

- Nó… bị khóa…

Ron đến hiệp sức với Harry để tông vô cánh cửa, nó hồi hộp nói:

nói của nó không được chắc chắn lắm:

http://vietmessenger.com/books/truyendich/hph34-4.jpg

… Harry ngó xuống con dao của nó, thì nó thấy lưỡi dao đã bị tan chảy rồi

- Vậy đúng là nó, đúng không? Chắc là nó rồi!

Hermione đanh giọng, bảo:

- Tránh ra!

Cô nàng chỉa cây đũa phép vào chỗ có thể là ổ khóa trên một cánh cửa bình thường, nói:

- Uùm ba la mở ra!

Không có gì xảy ra cả.

- Con dao của chú Sirius!

Harry kêu lên, rồi rút con dao từ bên trong áo chùng ra và lách lưỡi dao vào khe giữa cánh cửa với bức tường. Mấy đứa khác quan sát một cách háo hức khi nó lách lưỡi dao từ đầu đến cuối cánh cửa, rút lưỡi dao ra, rồi dùng vai tông vô cánh cửa một lần nữa. Cánh cửa vẫn đóng kín vững vàng như cũ. Đã vậy, khi Harry ngó xuống con dao của nó, thì nó thấy lưỡi dao đã bị tan chảy rồi.

Hermione dứt khoát nói:

- Được, tụi mình bỏ căn phòng đó.

Ron ngó chằm chằm cánh cửa vừa lo sợ vừa ham muốn, nói:

- Nhưng nếu đó đúng là nó thì sao?

Hermione nói:

- Không thể là nó được, trong chiêm bao Harry có thể đi qua mọi cánh cửa mà!

Cô nàng đánh dấu cánh cửa đó bằng một chữ thập bốc lửa nữa, trong khi Harry nhét vô túi áo con dao kỳ diệu của chú Sirius nhưng bây giờ đã trở nên vô tích sự.

Khi bức tường lại một phen nữa xoay tít, Luna háo hức nói:

- Bồ biết trong đó có thể có cái gì không?

Hermione nín hơi nói nhỏ:

- Chắc chắn là một cái láp nháp gì đó.

Neville cười một tiếng nho nhỏ đầy lo âu.

Bức tường khựng đứng lại và Harry đẩy cánh cửa kế tiếp với một cảm giác càng lúc càng thêm tuyệt vọng.

- Đúng nó rồi!

Nó biết ngay tức thì nhờ ánh sáng lấp lánh như kim cương, đẹp đẽ và lung linh.

Khi mắt Harry đã quen dần với ánh sáng chói lòa rực rỡ, nó mới nhìn thấy những cái đồng hồ lóe sáng từ mọi phía, cái lớn cái nhỏ, loại đứng và loại có bánh xe, treo giữa những kệ sách hay đứng thành dãy theo chiều dọc của căn phòng, khiến cho những tiếng tích tắc bận bịu không ngơi nghỉ văng khắp phòng giống như hàng ngàn bàn chân nhỏ xíu đang bước đi. Nguồn của ánh sáng lung linh và lấp lánh như kim cương là một cái bình pha lê cái chuông cao ngất đứng ở cuối căn phòng.

- Lối này!

Giờ đây đã biết là mình đang đi đúng hướng, trái tim của Harry đập điên loạn. Nó dẫn đường đi xuống một lối hẹp giữa hai dãy bàn, bước tới, như nó đã làm trong giấc chiêm bao, về phía cái nguồn phát ra ánh sáng ấy – cái bình pha lê hình trái chuông cao gần bằng nó đặt trên một cái bàn và có vẻ như đầy sinh khí sóng sánh cuồn cuộn.

Khi tụi nó tới gần, Ginny chỉ vào ngay chính giữa cái bình, kêu lên:

- Ôi, coi kìa!

Trôi lơ lửng giữa luồng khí bên trong cái bình là một cái trứng nhỏ xíu sáng như ngoc. Khi cái trứng dâng lên trong bình, trứng nứt ra và một con chim ruồi xuất hiện, trồi lên tuốt trên chóp bình. Rồi theo làn nước, con chim ruồi chìm xuống, lông cánh nó lại bị lấm lem và ướt nhẹp, để đến khi chìm tới đáy bình thì một lần nữa nó được bọc kín trở lại trong cái vỏ trứng của mình.

- Tiếp tục đi tới!

Harry kêu lên chói tai, bởi vì Ginny tỏ vẻ muốn dừng lại để coi tiến trình cái trứng trở lại thành con chim.

Cô bé đanh đá đáp lại:

- Anh la cà chán chê ở cái cổng tò vò cũ ấy thì sao!

Tuy vậy cô bé cũng đi theo Harry, bỏ qua cái bình pha lê, đến cánh cửa duy nhất ở đằng sau.

Harry lại nói:

- Đúng đây rồi!

Trái tim của nó lúc này đập vừa mạnh vừa nhanh đến nỗi nó cảm thấy nghẹn cả lời:

- Qua lối này…

Harry liếc nhìn quanh cả đám. Tất cả tụi nó đều đã cầm đũa phép giơ ra và bỗng nhiên trông đều rất nghiêm trọng, căng thẳng. Harry nhìn lại cánh cửa và đẩy. Cánh cửa mở bung ra.

Vậy là tụi nó đã tới nơi, tìm được đúng chỗ: căn phòng có trần cao như nhà thờ và không có cái gì khác hơn những dãy kệ cao ngất chất đầy những trái cầu thủy tinh nhỏ xíu bám đầy bụi bặm. Những trái cầu này chập chờn trong ánh sáng phát ra từ nhiều giá nến gắn trên tường giữa các kệ. Giống như nến trong căn phòng tròn, những ngọn nến này cũng phát ra ánh sáng màu xanh lơ. Căn phòng rất lạnh.

Hermione thì thầm:

- Bồ nói là ở dãy thứ chín mươi bảy.

Harry thở ra:

- Ừ.

Nó ngước nhìn lên đầu kệ gần nhất. Bên dưới một giá nến phát ánh sáng xanh lam nhô lên một con số bạc sáng lờ mờ: NĂM MƯƠI BA.

Hermione liếc nhìn qua hàng kế tiếp nói nhỏ:

- Mình nghĩ tụi mình cần phải đi theo bên phải. Đúng vậy… kia là số năm mươi bốn…

Harry nói khẽ:

- Giơ đũa phép ra.

Tụi nó rón rén tiến tới trước, đăm đăm ngó lại đằng sau trong lúc lần xuống lối đi hẹp dài giữa các dãy kệ; lần đến cuối dãy thì gần như tối đen. Mấy cái nhãn hiệu vàng ệch nhỏ xíu được dán bên dưới mỗi trái cầu thủy tinh đặt trên kệ. Có mấy trái cầu chứa một chất lỏng kỳ lạ phát sáng; mấy trái khác thì mờ mịt và đen xỉn như mấy cái bóng đèn đã nổ.

Tụi nó đi qua dãy kệ thứ tám mươi tư… tám mươi lăm… Harry chăm chú lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất của cử động, nhưng có thể bây giờ chú Sirius đã bị khóa miệng rồi, hoặc là đã bất tỉnh… hoặc, một giọng nói tự động không ngăn được vang lên trong đầu nó: chú ấy có thể đã chết rồi…

Harry tự nhủ:

- Nếu vậy thì mình ắt đã cảm thấy rồi chớ…

Trái tim nó bây giờ dộng ình ình lên tới tận cổ họng. Mình ắt đã cảm thấy…

Hermione thì thầm:

- Chín mươi bảy!

Tụi nó đứng chụm lại thành vòng tròn ở cuối dãy, chăm chú nhìn xuống lối đi bên cạnh. Chẳng có ai ở đó cả.

Miệng của Harry bắt đầu hơi khô. Nó nói:

- Chú ấy ở ngay cuối dãy. Từ chỗ này mấy bồ không thể nhìn rõ được…

Nó dẫn tụi bạn đi tới trước, giữa hai dãy kệ cao ngất nghểu chứa đầy những trái cầu thủy tinh, có một số trái cầu hơi phát sáng khi tụi nó đi ngang qua…

Tin là mỗi bước chân đang đưa nó đến gần hình hài tả tơi của chú Sirius trên sàn tối, Harry lẩm bẩm:

- Chú ấy ắt là ở gần đây… Đâu đó gần đây… Gần lắm…

Hermione ngập ngừng nói:

- Harry à?

Nhưng Harry không muốn trả lời. Miệng nó bây giờ khô đắng. Nó nói:

- Đâu đó… quanh đây thôi mà…

Tụi nó đã đi tới cuối dãy kệ và bước ra vùng sáng lờ mờ được ánh nến chiếu rọi. Chẳng có ai ở đó cả. Chỉ có sự im ắng bụi bặm.

Harry khản giọng thì thầm:

- Chú ấy có thể…

Nó dòm xuống lối đi giữa dãy kệ bên cạnh cánh cửa.

- Hay biết đâu…

Nó vội vã ngó xuống cả lối đi bên kia nữa. Hermione lại gọi:

- Harry à?

Nó cự nự:

- Cái gì?

- Mình… mình nghĩ là chú Sirius không có ở đây.

Không ai nói năng gì. Harry không muốn nhìn đứa nào trong đám bạn. Nó cảm thấy bồn nôn. Nó không hiểu tại sao chú Sirius lại không có ở đây. Chú ấy phải ở đây cứ. Đây là chỗ mà nó, Harry, đã nhìn thấy chú ấy…

Harry chạy ngược lên khoảng trống ở cuối các dãy kệ, chăm chú ngó xuống. Lối đi này tiếp nối lối đi kia đều trống vắng. Nó chạy theo chiều ngược lại, ngang qua đám bạn đang nhìn sững nó. Chẳng có dấu hiệu nào của chú Sirius ở đâu cả. Cũng không dấu hiệu nào của một cuộc chiến đấu đã diễn ra ở đây.

Ron gọi:

- Harry à?

- Cái gì?

Nó không muốn nghe cái điều Ron phải nói, nó không muốn nghe Ron nói với nó là nó đã quá ngu, hay đề nghị tụi nó nên trở về trường Hogwarts. Nhưng mặt nó đang bừng lên nóng hổi và nó cảm thấy như thề nó muốn lủi trốn trong bóng tối ở đây một lát trước khi phải chườn mặt ra ánh sáng lộng lẫy ở hành lang Vành Tai phía trên, trước những cái trừng mắt lên án của mấy đứa khác…

Ron hỏi:

- Bồ thấy cái này chưa?

- Cái gì?

Harry hỏi lại, nhưng lần này giọng nó tha thiết – cái đó hẳn là một dấu hiệu chứng tỏ chú Sirius đã từng ở đó, một manh mối gì đó – Nó sải bước dài trở lại chỗ cả đám bạn đang đứng, hơi dưới dãy chín mươi bảy một chút. Nhưng nó chẳng tìm ra được cái gì ngoại trừ việc Ron đang trố mắt ngó một trong mấy trái cầu thủy tinh bụi bặm trên kệ. Harry rầu rĩ hỏi lại:

- Cái gì?

Ron nói:

- Nó… nó có tên bồ này.

http://vietmessenger.com/books/truyendich/hph34-5.jpg

Ron chỉ vào một trong mấy trái cầu thủy tinh nhỏ xíu phát sáng từ một nguồn sáng bên trong,…

Harry đi tới gần hơn. Ron chỉ vào một trong mấy trái cầu thủy tinh nhỏ xíu phát sáng từ một nguồn sáng bên trong, mặc dù trái cầu rất bụi bặm và dường như chẳng hề được ai rờ tới trong nhiều năm trời.

Harry ngây ra hỏi:

- Tên mình hả?

Nó bước tới trước. Không cao bằng Ron, nó phải nhóng cổ cò lên để đọc cái nhãn ố vàng dán trên cái kệ ngay bên dưới trái cầu thủy tinh nhỏ xíu. Nét chữ ngoằn ngoèo ghi một con số ngày tháng cách đây mười sáu năm, và bên dưới là:

S.P.T gửi A.P.W.B.D

Chúa tể Hắc ám VÀ (?) Harry Potter

Harry trố mắt ngó.

Ron hỏi, giọng kiệt quệ:

- Cái gì vậy? Cái tên của bồ làm cái gì tuốt dưới này?

Nó liếc qua mấy cái nhãn khác dọc theo cái kệ. Giọng nó hết sức bối rối:

- Mình không có ở đây. Mà cũng không ai trong đám tụi này có tên ở đây…

Harry đưa tay ra, Hermione đanh giọng bảo:

- Harry, mình nghĩ bồ không nên đụng tới nó.

Harry nói:

- Sao lại không? Cái này có liên quan đến mình, đúng không?

Neville đột nhiên nói:

- Đừng, Harry à.

Harry ngoảnh lại nhìn Neville. Gương mặt tròn của Neville hơi bóng nhẫy lên vì mồ hôi. Trông nó giống như không thể nào chịu đựng thêm tình trạng phập phồng này nữa.

Harry vẫn nói:

- Trái cầu có tên của tôi mà.

Rồi cảm thấy hơi bất chấp, nó co mấy ngón tay lại quanh trái cầu bụi bặm. Nó đã tưởng trái cầu ắt phải lạnh lắm, nhưng hóa ra không phải. Ngược lại, trái cầu tạo cảm giác như thể vừa được phơi ngoài nắng ấm trong nhiều tiếng đồng hồ, như thể nguồn sáng tỏa ra từ bên trong đang sưởi ấm.

Trông chờ, thậm chí hy vọng, rằng chuyện gì đó bất ngờ sắp xảy ra, chuyện gì đó lý thú có thể làm cho cuộc hành trình dài đầy nguy hiểm của tụi nó không đến nỗi vô ích, Harry nhấc trái cầu thủy tinh ra khỏi kệ và chăm chú ngắm nghía.

Chẳng có chuyện gì xảy ra hết. Mấy đứa bạn nó đi tới gần hơn và đứng xung quanh để trố mắt ngó trái cầu, trong khi nó phủi sạch lớp bụi bám dày.

Thế rồi, từ đằng sau tụi nó, vang lên một giọng nói nhừa nhựa.

- Giỏi lắm, Potter à. Bây giờ mi hãy quay lại, nhẹ nhàng thong thả thôi, và đưa cái đó cho ta.
Chương Trước/38Chương Sau

Theo Dõi