Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/126Chương Sau

Hoa Tâm Tổng Tài

Chương 19: Phẫn Nộ

Ko xong!!

Hắn nói hôm nay tới đón nàng, nàng cư nhiên lại đem chuyện này quên mất!!

Trách ko được cả ngày hôm nay, nàng lại có cảm giác như quên làm chuyện gì, thì ra là nàng đã quên gọi điện thoại cho hắn, vừa lấy điện thoại cầm tay ra, nàng mới biết nàng ko có số của hắn

Sau khi vội vàng cùng 2 người kia nói lời từ biệt, nàng một mình đón taxi về nha, hiện tại đã 9 giờ rưỡi, ko biết hắn đã về nhà chưa??

“Đã về rồi à”

Vừa mở cửa, mùi rượu gay mũi đã bốc lên, một thanh âm đột nhiên vang lên khiến Lôi Dĩnh nhất thời giật mình, nhanh tay mở đèn, lúc này nàng mới thấy rõ Cung Thần Hạo đang ngồi dựa lưng vào sô pha, vẻ mặt vẫn tươi cười như bình thường, nàng cũng nhìn ko ra có điều gì bất thường, nên cũng ko chú ý tới giọng điệu nói chuyện vừa rồi của hắn “Anh ở nhà, tại sao lại ko bậc đèn” Lôi Dĩnh đem túi xách đặt trên sofa bên cạnh Cung Thần Hạo, xoay người đi, nàng muốn vì hắn nấu canh giả rượu, hắn có vẻ như đã uống rất nhiều rồi

Cung Thần Hạo một tay kéo nàng trở về, kết qua nàng mất đà lảo đảo ngả thẳng vào lòng hắn

Lôi Dĩnh kinh ngạc nhìn hắn, muốn giãy dụa đứng dậy, nhưng vòng ôm lại càng chặt hơn :”Ách….để em giúp anh nấu bát canh giải rượu”

“Em biết ko? Anh luôn luôn ở nhà chờ em” Hắn tựa bên tai nàng nói nhỏ, thanh âm khêu gợi khiến nàng run run, hắn cũng ko để ý đến câu nói trước của nàng

“Chờ, chờ em?” Lôi Dĩnh ko yên tâm, bất an, nhìn trộm dò xét hắn, hắn là hắn đã đợi thật lâu đi? Trong lòng ác cảm tội lỗi nhất thời dấy lên ko ít

“Đúng vậy! Em biết anh chờ em bao lâu ko?” Hắn dùng bộ dạng Dã Lang tươi cười, lộ ra một hàm răng sắc

“Ách…..chuyện đó!! Thực xin lỗi, em đã quên là anh sẽ đưa em về khi tan sở” Lôi Dĩnh vẻ mặt xin lỗi nói, nàng thật sự ko phải cố tình làm cho hắn chờ, thật sự là nàng đã quên

Cung Thần Hạo bắt lấy tay của nàng, khóe miệng chứa ý cười, thấp giọng nói ” Là quên thật hay cùng tình nhân hẹn hò, nhất thời đem ông xã như tôi ném ra đường?”

Lôi Dĩnh cảm thấy căng thẳng, tuy rằng giọng điệu của hắn thực dịu dàng, lại rất nhẹ, nhưng vào trong tai , nàng lại cảm thấy lạnh như băng, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo ko có độ ấm, chẳng lẽ hắn đều ở một chỗ chờ nàng? Vậy….hắn đã thấy….

Lôi Dĩnh ko dám nghĩ thêm nữa, vội vàng giải thích nói ” Sự tình ko phải như anh đâu, là….”

“Cô cảm thấy một kẻ tận mắt bắt gặp vợ mình cùng hai người đàn ông khác kéo tay, hắn sẽ nghĩ như thế nào??” Cung Thần Hạo mắt lạnh nhìn nàng, nụ cười nơi khóe miệng đã thu hồi

“Chuyện đó….bọn họ …..kỳ thật là……”

Cầm lấy tay Lôi Dĩnh, hắn ko tự chủ dùng lực, lạnh giọng nói ” Đủ rồi, tôi ko muốn nghe cô đàng hoàng giải thích nữa, cô chỉ cần nhớ rõ, cô hiện tại là vợ tôi, trước khi cuộc giao dịch chất dứt, cô vẫn phải làm một người vợ ngoan ngoãn, nghe lời, hiểu chưa??”

“Ôi…….” Nước mắt Lôi Dĩnh tràn ra, hắn làm sao có thể nói những lời tàn nhẫn như vậy, tuy rằng nàng vẫn biết rõ, nàng chỉ là một món hàng bị đem ra giao dịch, nhưng mà nàng đã cố gắng, cố gắng cùng hắn ở chung, cố gắng yêu thương hắn, chẳng lẽ nữa tháng qua cuộc sống tân hôn đều là biểu hiện giả dối sao??

“Tại sao cô khóc?? Cảm thấy ủy khuất sao??” Cung Thần Hạo buông tay ra, một phen đẩy Lôi Dĩnh ra

Mất trọng tâm, Lôi Dĩnh ngã nặng nề xuống mặt đất, thắt lưng chạm đất, từng trận đau lập tức nổi lên, chịu đựng cơn đau, nàng ko cho chính mình kêu lên tiếng, Lôi Dĩnh chậm rãi đứng lên, lấy tay lau nước mắt trên mặt, nàng ko thể khóc, khóc chỉ có thể chứng tõ rằng nàng yếu đuối, chỉ có thể biểu hiện ra sự đáng thương của nàng, tay đặt ở lưng, nàng hướng hắn nói “Chuyện ngày hôm nay, chẳng qua là ngoài ý muốn, vì bận quá, cho nên tôi quên gọi điện thoại cho anh, hơn nữa tôi cũng ko có số của anh”

“A….ngoài ý muốn?? Thật đúng là khác với ngoài ý muôn của tôi” Nói xong, hắn bước thật dài, ôm nàng hướng về phía phòng ngủ mà đi

“Anh…..anh muốn làm gì chứ??”

“Cho cô nhớ kỹ bổn phận của một người vợ”

Cửa phòng bị Cung Thần Hạo dùng sức đạp mở, Lôi Dĩnh ko hề phòng bị hắn đặt lên giường, cảm giác đau đau nơi lưng lập tức lại bốc lên

Ngay sau đó, Cung Thần Hạo liền đè lên người nàng khiến nàng ko kịp nói hoặc làm cái gì đã bị môi hắn chiếm đoạt, quần áo cũng bị hắn dùng lực xé rách, cảm giác bất an nhanh chóng tràn đầy trong từng tế bào của nàng, ko cần, nàng ko cần như vậy, nàng căn bản ko sai, tại sao phải chịu sự trừng phạt của hắn

“Ba” Một tiếng giòn tan vang lên, Lôi Dĩnh nâng tay đánh hắn một bạt tai

Hắn bị đánh nghiêng đầu sang một bên, động tác liền dừng lại, bốn bề đột nhiên trở nên thực im lặng

Lôi Dĩnh cảm thấy cả kinh, nàng chỉ theo bản năng mà nâng tay đánh hắn

“Tốt, cô hoàn toàn khơi gợi được sự tức giận của tôi” Cung Thần Hạo giận quá thành cười, ý cười lạnh lẽo, chậm rãi tới gần nàng, cởi bỏ quần áo trên người, ko hề dạo đầu mà tiến nhập luôn thân thể của hắn

Đau……..thật sự đau quá……..

Thân thể giống như vỡ tan thành từng mảnh, nàng căn chặt môi, chịu đựng cho hắn tàn sát bừa bãi
Chương Trước/126Chương Sau

Theo Dõi