Chương Trước/126Chương Sau

Hoa Tâm Tổng Tài

Chương 71: Nàng Viết Thư

Đêm nay

Hắn say, hắn lại một lần nữa vì nàng mà say

“Trời ạ! Sớm biết cùng ngài uống rượu sẽ xảy ra loại tình huống này, tôi sẽ không đến đây” Phương Tử Kiệt đỡ Cung Thần Hạo loạng choạng bước vào nhà

Đem Cung Thần Hạo say đến bất tỉnh nhân sự đặt trên giường, chính hắn cũng đi ra khỏi phòng khách,lấy nước từ trong tủ lạnh ra, ực …ực vài cái, toàn bộ nước đã bị hắn uống sạch

Nghỉ ngơi vài phút, hắn lại trở về phòng khách, dù sao cũng phải giúp Hạo sắp xếp lại một chút, Hạo mới có thể đi ngủ a! Nhận việc giúp Hạo cởi áo khoác, cởi giầy, lại từ phòng tắm lấy ra khăn lông ướt giúp hắn* (Cung Thần Hạo) lau mặt

Ai………………..

Chăm sóc người say rượu đúng thật là phiền, nghe hắn mơ mộng gọi tên, lần này là lần thứ hai mươi bảy hắn gọi tên nàng rồi. Rõ ràng đã quan tâm nàng như vậy, cần gì phải tự làm khổ mình??

Phương Tử Kiệt lắc lắc đầu khó hiểu, buông khăn mặt ra, giúp hắn đắp chăn thật tốt, mới từ trong phòng khách lui ra ngoài

Sáng sớm hôm sau, rốt cuộc Cung Thần Hạo cũng tỉnh lại, tuy rằng đâu vẫn như trước có chút đau, nhưng hắn vẫn rời giường, cầm lấy áo khoác rời khỏi nhà Phương Tử Kiệt, đương nhiên hắn sẽ không đánh thức Phương Tử Kiệt đang mê ngủ

Về nhà, cái cảm giác trống rỗng này vẫn không biến mất, ngược lại càng thêm mãnh liệt, điều này làm cho hắn rất bất an, buông áo khoác trong tay ra, hắn đi đến trước phòng khách, giống như trước, rất nhẹ nhàng đem cửa đẩy ra

Cửa hé mở, hắn bước vào, nhưng đập vào mắt chỉ là chiếc giường lớn ngăn nắp, sạch sẽ, cùng một đóng chăn đã được gấp gọn gàng, phòng tắm cũng không có tiếng động. Hắn rất nhanh rời khỏi phòng khách, ngược lại trở về phòng ngủ, nhưng kết quả vẫn giống nhau, toàn bộ đều trống rỗng, căn bản không có bóng dáng của nàng

Nàng không ở nhà?? Chẳng lã nàng trở về nhà với ba mẹ??

Đây là điều hắn nghĩ đến đầu tiên, nhìn nhìn thời gian, hiện chỉ mới hơn bảy giờ, hắn không thể gọi điện về nhà, cố ý kềm chế tâm trạng bất an, hắn không tin nàng sẽ rời đi

Nhẹ nhàng khoan khoái, từ trong phòng tắm đi ra, tẩy sạch mùi rượu, tâm trí của hắn cũng thanh tỉnh không ít, thời gian hẳn còn sớm, hắn cũng không ngủ được, chỉ có thể trở về thư phòng làm việc

Vào thư phòng, ngồi trên ghế, hắn vừa định đem máy vi tính mở ra, lại thấy được một phong thư. Cầm trên tay, mở phong thư ra, bên trong hiện ra một lá thư nhỏ cùng một tờ đơn

Đơn ly hôn??

Ánh mắt rất nhanh quét qua tờ đơn, nữ nhân chết tiệt này đã ký tên trước, thì ra ngày hôm qua hắn cảm thấy bất thường là vì nàng

Sau đó mở lá thư ra, chữ viết thanh tú, từng nét từng nét đập vào mắt hắn

Cung Thần Hạo

Thời điểm anh đọc bức thư này, thì em đã rời đi. Em suy nghĩ thật lâu, vẫn quyết định viết ra bức thư này, để cho mình một mặt hai lời nói rõ với anh

Ngay từ ngày đầu tiên em bị ép gả cho anh như một con cờ, ba em vì tiền đã đem em bán cho anh. Hoa danh của anh bên ngoài, em đã sớm nghe thấy, cho nên em đã chống đối cùng ba cãi nhau, nhưng thứ em nhận được chỉ là một cái tát tai vang dội, cùng lời nói lạnh nhạt. Đã khóc, đã náo loạn nhưng bất lực nên cuối cùng em đành thỏa hiệp nhận lệnh lấy anh

Từ khi mới gặp , nụ cười dịu dàng, giọng điệu lưu manh, cùng thái độ bất cần đời của anh đã khiến cho em đối với anh có ấn tượng rất kém, tuy rằng anh rất tuấn tú, có tiền , phụ nữ đối với anh căn bản cũng chỉ như quần áo, có thể mai mặc bộ này, mốt đổi bộ khác, nhưng luận điệu “Anh là mặt trời, phụ nữ là hoa” , em rất không quen

Nhưng sau khi kết hôn, em lại phát hiện, mình đã dần dần yêu anh, trầm mê trong sự dịu dàng của anh, trầm mê trong vẻ săn sóc, Khải Nhân đã từng khuyên em, bảo em hãy chấp nhận anh, nếu kết hôn cũng sẽ không giống như hai người xa lạ, dù sao cũng là người sống cùng một mái nhà

Đúng thế, và em đã tiếp nhận, em thật sự yêu anh. Không thể phủ nhận, phụ nữ rất khó để không yêu thương anh, nhưng chính điều này lại làm cho em sợ hãi, em sợ cố gắng nhưng lại không có đáp trả

Mỗi khi nhìn thấy tin tình cảm của anh trên báo, lòng em lại đau, nhưng em luôn cố nén, bởi vì trước khi kết hôn, anh đã tin tưởng cùng em nói rõ, không được yêu anh, hơn nữa trong bản hiệp ước cũng đã có quy định, em chỉ có thể đối với anh miễn cưỡng mỉm cười

Lần đầu tiên cải vã, cũng là vì hành động thân mật của em cùng bọn Đồng, điều này khiến cho em có chút bất ngờ, bất ngờ tin rằng anh cũng quan tâm đến em, điều này khiến cho lòng em ánh lên niềm vui nho nhỏ, nhưng mấy ngày hôm sau, hành động của anh lại khiến cho tim em nặng nề trở lại, cho nên em đã chờ ở nhà, muốn cùng anh nói chuyện thật tốt

Ngày đó em đã khóc rất nhiều, sáng sớm tỉnh lại, lại được anh ôm vào ngực , cảm giác rất tốt, mà những ngày tiếp theo , đối với em thật hạnh phúc, thật vui vẻ. Nhớ lại cái ngày từ Lôi gia trở về, bộ dạng lo lắng lại đau lòng của anh, đã khiến cho em hiểu lầm anh cũng yêu em, em rất vui, vì mọi cố gắng của mình rốt cuộc cũng có kết quả, vốn nghĩ rằng mình có thể yên ổn cùng anh chung sống, nhưng tất cả mọi chuyện đã bị những tấm ảnh kia làm tan vỡ

Tim em đã tan vỡ, anh hoài nghi nhân cách của em, cũng hoài nghi tình yêu của em đối với anh, anh chưa bao giờ hiểu được em, cũng không để cho em nói rõ

Mệt ………mệt mỏi……….thật mệt, mỗi khi quay mắt nhìn về anh tim em lại không tự chủ đau nhói, chúng ta đã có nhiều cơ hội ở bên nhau nhưng tất cả đều bị phá hỏng

Có lẽ chúng ta thật sự không hợp nhau, cho nên em lựa chọn buông tay, như đối với anh, đối với em, có lẽ cũng là một sự giải thoát, tuy rằng làm như vậy là không đúng với ba mẹ và ông, nhưng mà, em đã thật sự mệt mỏi

Đơn ly hôn em đã ký trước, em đưa lại tiền cho anh, tiền này đối với em một chút cũng không hữu dụng, thẻ cùng chìa khóa em để ở hộc tủ đầu giường, anh có thể kiểm tra

Còn nữa, một lần cuối cùng, hãy để cho em gọi anh một câu “Ông xã”, ông xã, em yêu anh!

Đây là lần đầu tiên em nói với anh như thế, cũng là lần cuối cùng, em không muốn chính mình tiếc nuối, nếu đã yêu, thì hãy để cho tình yêu này lưu lại dấu vết tồn tại của nó

Được rồi, em chỉ viết đến đây thôi!! Nếu viết tiếp , bức thư này sẽ không còn ý nghĩa nữa!!

Cung Thần Hạo, anh phải hạnh phúc nha! Còn nữa, hãy thay em hướng về ba mẹ cùng ông nói lời xin lỗi!

Lôi Dĩnh
Chương Trước/126Chương Sau

Theo Dõi