Đọc Truyện OnlineYOU TRUYỆN, TRUYỆN CỦA BẠN


Chương Trước/126Chương Sau

Hoa Tâm Tổng Tài

Chương 84: Yến Tiệc (Iii)

Ngồi xuống sô pha trong thư phòng, Minh Thiên Mạch giương mắt nhìn Tống Trân đứng trước mặt nói “Mẹ, mẹ muốn cùng con nói chuyện gì” Hắn ko vòng vo mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề

Khuôn mặt vốn tươi cười hiền lành của Tống Trân lập tức trở nên nghiêm túc hẳn, nàng bình tĩnh ngồi xuống bên cạnh Minh Thiên Mạch

“Mẹ giận con ko nói trước cho mẹ biết , mà hôm nay ở bữa tiệc đã trực tiếp hướng mọi người tuyên bố thân phân của nàng?” Minh Thiên Mạch đương nhiên hiểu được mẫu thân giận vì cái gì, nhưng mà hắn ko biết là hắn đã làm gì sai

“Con đã biết mẹ giận, tại sao trước mặt nhiều người như vậy lại tuyên bố nó là “vị hôn thê” của con? Con có còn xem ta làm mẹ?” Tống Trân tức giận nói, nàng đã sớm lựa chọn con dâu cho mình, làm sao có thể vì một câu nói của hắn, mà thay đổi quyết định

“Mẹ, con đã sớm nói với mẹ, con đã có người yêu, Tiêm Nhân chỉ là người mẹ lựa chọn cho con, hướng hồ, con từ lâu chỉ xem nàng như em gái, làm sao có thể ở chung với nàng?” Minh Thiên mạch cố gắng ăn nói thật mềm mỏng, hắn ko muốn cùng mẹ hắn ấm ỹ, bình tĩnh hòa nhã đem mọi chuyện nói ra là phương pháp tối ưu nhất

“Mạch nhi, mẹ cũng vì muốn tốt cho con, Tiêm Nhân là một cô gái tốt, từ nhỏ đã thích con, hơn nữa vô luận là xét về diện mạo , khí chất hay bối cảnh gia đình, vẫn vượt xa cô gái tên là cái gì Dĩnh kia” Tống Trân tận tình khuyên nhủ, nàng rất hi vọng Mạch nhi có thể rước Tiêm Nhân vào Minh gia, nếu được như vậy thì mối quan hệ giữa hai nhà sẽ trở nên rất tốt

“Lôi Dĩnh, nàng tên Lôi Dĩnh, mẹ có thể gọi nàng là tiểu Dĩnh hoặc Dĩnh nhi, còn nữa, Tiêm Nhân là do mẹ chủ động áp đặt cho con, con tới bây giờ vẫn ko tán thành, con thật sự yêu Lôi Dĩnh, người con thật sự muốn kết hôn cũng chỉ có mình nàng” Minh Thiên Mạch nói rõ ý tứ của mình, đối với phần cảm tình ko dễ dàng có được này, hắn muốn bảo vệ nó thật tốt

“Ta mặc kệ nó tên là cái gì, dù sao ta cũng sẽ ko chấp nhận cho con cưới nó, áp đặt?? Người làm cha làm mẹ, luôn muốn con mình hạnh phúc, hi vọng nó có thể tìm được 1 người vợ tốt, cùng nàng chung sống cả đời,”lựa chọn Tiêm Nhân là cách mà nàng muốn giúp cho Thiên Mạch được hạnh phúc , Tống Trân sau khi nhận định lại, đã quyết định Tiêm Nhân chính là con dâu mình, nữ nhân khác đừng mơ tưởng lọt vào mắt nàng

“Mẹ, con sẽ cùng mẹ nói lại một lần, con chỉ xem Tiêm Nhân như em gái, ko thể đối với nàng nảy sinh tình yêu, trước kia đã thế, hiện tại cũng vậy, về sau cũng sẽ như vậy” Minh Thiên Mạch thực kiên định nói

“Người phụ nữ kia có cái gì tốt? lại khiến cho con cứ một mực khăng khăng yêu nó? Con cũng biết, Tiêm Nhân từ nhỏ đã thích con, hơn nữa nó vẫn rất yêu con” Tống Trân nhìn hắn nói

“Yêu chính là yêu, ko có lý do gì khác” Minh Thiên Mạch nói

“Con……….con sao lại ko nghe rõ câu hỏi của ta?” Tống Trân nói

“Mẹ, chuyện này con nghĩ chúng ta ko cần phải bàn bạc lại, con đi ra ngoài trước, con sợ nàng ở một bữa tiệc lớn như vậy sẽ ko quen” Nói xong, Minh Thiên Mạch liền đứng dậy đẩy của đi ra, hiện tại nhiều lời chỉ vô ích, mẫu thân đã kịch liệt phản đối, vậy thì chỉ còn cách chậm rãi giải quyết

______________________

Lôi Dĩnh nhân cơ hội cắn Cung Thần Hạo một cái, hai tay dùng sức đẩy hắn ra, xoay người thoát đi, hắn……..hắn sao lại như vậy? Sao lại có thể hôn nàng?

Chạy đến toilet, Lôi Dĩnh đứng trước bồn rửa tay, trừng mắt nhìn hình ảnh phản chiếu qua ngươi, sau đó lại xúc miệng, nàng muốn rửa sạch hương vị của hắn

Mãi cho đến khi có một nữ nhân khác đi tới, nàng mới vội vàng đứng dậy, bộ dạng này của nàng rất dễ khiến cho người khác hiểu lầm, nàng đành phải trốn vào trong một buồng vệ sinh

Nàng ngồi lên bồn câu, chùi đi dòng lệ vạn phần ủy khuất

Tại sao hắn lại có thể dễ dàng lay động tâm tình bình tĩnh của nàng?

Tại sao hắn lại có thể nói ra dễ dàng một tiếng “vợ”?

Tại sao hắn lại xuất hiện trước mặt nàng?? Tại sao?? Tại sao??

Lúc này, lại có hai nữ nhân đi vào toi let, một bên đang chỉnh sửa lại bản thân, một bên to nhỏ nói chuyện”Ai! Ko nghờ tới xí nghiệp Kim Đồng cũng có ngày rơi vào tay giặc” Nữ nhân thứ nhất thở dài, gần như muốn khóc

“Sao vậy? Cảm thấy thật đáng tiếc à?Bởi vì nữ nhân vậy chính ko phải là cô” Nữ nhân thứ hai trêu chọc hỏi

“Nói gì thì nói, tôi cũng là người đã có chồng” Nữ nhân thứ nhất nói, nghe qua có chút thẹn quá hóa giận, nhưng mà có vẻ ko nghiêm trọng lắm

“Giả vờ nữa a! nữ nhân nơi này có ai lại ko hi vọng mình được làm nữ nhân vật chính kia? Chồng sao? Chỉ cần Kim Đồng nguyện ý, vứt chồng bỏ con chẳng hề hấn gì!” Nữ nhân thứ hai tỏ ra khinh thường

“Bao gồm cả cô sao?” Nữ nhân thứ nhất hỏi ngược lại, mang chút hương vị mất mát

“Đương nhiên” nữ nhân thứ hai ko do dự thừa nhận

Hai người cười ha ha trong chốc lát, rồi mới sánh vai cùng nhau ra ngoài

Kim Đồng? Là tên người nào sao? Hắn là ai vậy? Chỉ cần hắn nguyện ý là có thể làm cho tất cả phụ nữ ko tiếc vứt chồng bỏ con sao?

Lôi Dĩnh nghe qua thật khiếp sợ, cũng ko tránh khỏ trầm tư tò mò

Người đi dự tiệc lần này hơn phân nữa là người Trung Quốc, nhân vật “Kim đồng” trong lời nói của các nàng , nàng rất khó đoán ra hắn thật sự là ai?

Cốc cốc cốc

Đột nhiên, căn buồng vệ sinh nàng đang tạm trốn vang lên tiếng đập cửa, chưa kịp phản ứng, thì lời nói đã cùng với tiếng đập cửa kia vang lên khiến nàng rơi vào tình huống ngu ngơ

“Tôi biết cô ở bên trong, Lôi Dĩnh” Giọng nói của một người phụ nữ xa lạ vang lên, người này lại biết tên nàng

Lôi Dĩnh do dự 1 chút, vẫn quyết định xoay cửa , đi ra

“Cô là?” Nàng nhìn vào vị mỹ nữ xa lạ trước mặt, là người thứ nhất vừa bước vào toi let, ánh mắt kỳ quái, nàng nhìn vào nữ nhân

“Cô đương nhiên ko biết tôi, nhưng đối với cô, tôi lại hiểu biết rất rõ” Mỹ nữ tươi cười khả ái đánh gia nàng

Lôi Dĩnh có chút kinh ngạc nhìn nàng, ko rõ ý tứ lời nói? Nàng biết mình?”

“Tôi họ Trần, tên Trần Ly, nhưng mà mọi người vẫn thường gọi tôi là Juli” Mỹ nữ tự giới thiệu

“Xin chào” Lôi Dĩnh lịch sự nói

“Cầm” Trần Ly đưa ra một cây lược

“Cám ơn” Lôi Dĩnh trực tiếp nhận lược, hướng nàng nói tiếng cảm ơn, nhìn gương vấn lại tóc, sau đó mới đem lược trả lại

“Muốn trang điểm lại hay ko?” Trần Ly hỏi

“Ko cần, cảm ơn” Lôi Dĩnh nói

“Tùy cô, tôi đây đi trước” Trần Ly nhìn gương chỉnh lại lọn tóc xoăn dài một chút, rồi chuyển mình rời đi

Lôi Dĩnh nhìn theo bóng lưng, có chút cảm giác ko nói thành lời, nữ nhân này tỏ ra quen biết nàng, nhưng đối với nàng lại ko có ý thù địch, chỉ có thái độ bình tĩnh

Xua đi suy nghĩ của chính mình, nàng ko muốn suy nghĩ quá nhiều, nàng hiện tại chỉ muốn về nhà sớm một chút,sớm 1 chút nhìn thấy Huyên Huyên
Chương Trước/126Chương Sau

Theo Dõi