Chương Trước/126Chương Sau

Hoa Tâm Tổng Tài

Chương 94: Tiền

Ba ngày sau

Tư Tư nhẹ nhàng gõ cửa văn phòng, kêu lên “Dĩnh tỷ”

“Có chuyện gì ko?”

“Dĩnh tỷ, có một người phụ nữ tự xưng là mẹ của Mạch đại ca, bà ta nói có chuyện quan trong muốn nói với chị, chị muốn gặp nàng ko?”

Mẹ của Thiên Mạch?! Nàng có chuyện quan trọng gì muốn bàn cùng mình?

“Phiền em mời bà ấy lên” Tuy rằng ko biết giữa nàng vào vị phu nhân đó có cái gì cần phải nói, nhưng dù sao người ta cũng là trưởng bối, căn cứ vào phép lịch sự, nàng ko nên sập cửa vào mặt người ta

“Xem ra chuyện lắp đầy bao tử phải tạm hoãn rồi” Lôi Dĩnh nhìn đống đồ ăn trên bàn, luyến tiếc nói

Tống Trân rất nhanh đã xuất hiện trước của, bề ngoài của nàng vẫn giống như trong bữa tiệc lần ấy, thật nhàn nhã, xinh đẹp và cao sang. Nàng giương mắt đánh giá căn phòng nghỉ nhỏ kiêm văn phòng này, vừa rồi ở bên ngoài nàng đã quan sát rất lâu cách bài trí của tiệm trà lâu này, rất nghệ thuật

“Bác Minh, mời ngồi” Lôi Dĩnh nhìn nàng xem xét một lúc rồi mời nàng ngồi xuống, dâng lên một chén trà nóng

“Tôi muốn một ly cappucino” Tống Trân nhìn thoáng qua bàn trà, đối với Lôi Dĩnh nói

Lôi Dĩnh hơi sững sốt 1 chút, đối với giọng điệu ra lệnh của nàng hơi nhíu mày

“Bác Minh, Thật xin lỗi, nơi này ko có cappucino” Nàng khách khí tạ lỗi

“Ko có? Vậy thì tùy tiện lấy đại 1 ly cà phê đi! sữa và đường một muỗng”

“Con nghĩ có lẽ con nói ko rõ, con phải nói lại là , nơi này ko có cà phê mới đúng” Nàng nói lại

“Tại sao?”

“Bởi vì con mở trà lâu, cho nên nếu bác muốn uống cà phê, con có thể nhờ nhân viên ra ngoài mua giúp” Lôi Dĩnh nói, cố ko để ý chuyện nàng gây khó dễ cho mình

“K0 biết bác Minh có chuyện quan trong gì muốn nói với con?” Bị người nhìn chăm chăm đến mất cả tự nhiên, Lôi Dĩnh rất không thích ánh mắt của Tống Trân, một ánh nhìn vừa như đang phê phán , lại có chút mưu toan

“Con và Mạch nhi quen biết đã bao lâu?” Tống Trân nhìn nàng hỏi

Là thời gian quen biết hay chỉ tính đến thời gian hẹn hò? “Ách……..con và Thiên Mạch quen nhau bảy năm rồi” Lôi Dĩnh trả lời , nói như vậy có lẽ cũng đúng

“Vậy sao? Ko ngờ tới hai đứa quen nhau lâu như vậy” Tống Trân trên mặt lộ ý cười, nhưng nụ cười này lại sâu chưa tới đáy mắt

“Bác lần này đến là muốn nói với con, mặc kệ chuyện con quen Mạch rất lâu, hay là chỉ mới hẹn hò, bác đều không thể để cho con và nó ở chung với nhau, hơn nữa trong khoảng thời gian gần đây , bác cũng đã tra rõ thân thế của con, con đã có một lần kết hôn, lại mang theo một đứa con riêng, làm sao có thể xứng với Mạch nhi của bác, mà cho dù có loại trừ chuyện này, con so với Mạch cũng kém rất xa, người như con, có thể đem lại cái ích lợi gì cho Mạch nhi? Con đừng cho rằng mình đặc biệt” Mục đích chính của Tống Trân khi đến đây là muốn làm rõ quan điểm của mình

Buổi nói chuyện đã khiến cho Lôi Dĩnh ko biết phản ứng như thế nào, nàng thừa nhận những lời này của Tống Trân đã khuấy động ko ít gợn sóng trong lòng nàng, nhưng mà đối với những lời nói ko hay này, thực tại khiến nàng rất bất mãn. Có tiền thì đã sao? Có tiền thì có thể tài giỏi hơn người sao?

“Bác đến đây chỉ là muốn nói với con những lời này thôi sao?” Lôi DĨnh tỏ vẻ bình tĩnh hỏi

“Bác hi vọng con có thể rời bỏ Mạch nhi, con vốn ko xứng với con bác” Nàng chỉ có một mình hắn là con, cho nên mọi chuyện nàng làm lúc này đều là muốn tốt cho hắn

“Bác muốn con rời bỏ Thiên Mạch?” Lôi Dĩnh tỏ ra hiểu biết. Nàng hiện tại rất hiểu chuyện này, trên TV lẫn trong tiểu thuyết đều có cái tình tiết này, cha mẹ vì ko hải lòng đối với tình nhân của con trai mình, thường trực tiếp tìm đối phương, lấy tiền tài mua chuộc con người

“Đúng , chỉ cần con chịu rời đi, bác sẽ cho con năm trăm vạn” Tống Trân mở túi xách, rút từ bên trong ra một tờ chi phiếu, đặt trước mặt nàng

Lôi Dĩnh nhìn tờ chi phiếu, gương mặt lộ ra một chút tươi cười trào phúng “Con nghĩ bác gái đây quá đề cao con rồi, thì ra hạnh phúc con bác chỉ đáng giá có năm trăm vạn, đúng là thật buồn cười”

“Cô………….tôi ko muốn nói cái gì thêm với cô, cứ cầm tiền đi, tôi hi vọng rằng cô có thể nhanh nhanh rời khỏi cuộc sống của con tôi” Tống Trân ko muốn cùng nàng nói thêm cái gì nữa

Lôi Dĩnh cầm lấy tờ chi phiếu , đùa nghịch trong tay 1 chút, rồi lại đặt xuống trước mặt Tống Trân lạnh giọng nói “Thật sự rất cảm ơn ý tốt của bác gái đây , nhưng mà Lôi Dĩnh con đây cũng ko thiếu tiền, cho nên con chỉ có thể đối mặt với bác nói tiếng xin lỗi, bác vẫn là thu hồi lại đi thôi , thật ngại quá”

“Thiên Mạch vì chuyện của cô, đã náo loạn với gia đình, đêm qua lại cùng chúng tôi một trận ầm ỹ, nó có nói không phải là cô thì sẽ ko cưới , cô thật hi vọng nó vì cô , phản bội cả nhà, trở thành người hai bàn tay trắng sao?” Tống Trân nói

Loại kết quả này ko phải là điều mà nàng hi vọng “Con sẽ cùng anh ấy nói chuyện thật tốt”

“Chúng tôi chỉ có 1 mình hắn là con, cô phải hiểu tấm lòng của kẻ làm cha làm mẹ như chúng tôi, cho nên tôi hi vọng cô và nó có thể mau chóng chia tay” Tông Trân tận tình khuyên bảo nói, nàng hi vọng có thể mượn điều này dao động Lôi Dĩnh

“Con hiểu rồi, cửa ở bên kia, xin mời ” Lôi Dĩnh cảm thấy tốt nhất lúc này nàng ko nên tiếp tục cùng Tống Trân nói chuyện nữa, nàng lập tức đứng lên, ngồi xuống bàn làm việc trở lại, tự nhiên ăn đồ ăn của mình

“Cô hiểu thì tốt, cô, tôi tuyệt đối sẽ ko xem cô là con dâu” Buông ra lời chua ngoa, Tống Trân tức giận đem chén trà trên bàn trà quăng xuống mặt đất, rồi xoay người rời đi

“làm sao vậy?” Nghe thấy tiếng động, Vương Tư Tư chạy tới, vừa vặn gặp gỡ Tống Trân mở cửa đi ra, “nàng” (Vương Tư Tư) hướng Tống Trân mỉm cười lễ độ

“Hừ!” Tống Trân ko chút khách sao, lườm nàng 1 cái , liền rời đi

“Ách…..Dĩnh tỷ, hai người………..hai người làm sao vậy?” Vương Tư Tư có chút kinh ngạc hỏi, ánh mắt đã rơi lên người của Lôi Dĩnh

” Ko sao, Tư Tư, em giúp chị thu dọn mãnh vở một chút” Lôi Dĩnh nâng tây chỉ chỉ miểng chai bên cạnh cái ghế

Vương Tư Tư nhìn theo tay nàng “Được” Mặc dù có chút thắc mắc, nhưng Dĩnh tỷ đã ko muốn nói, nàng biết cũng ko nên hỏi nhiều,liền xoay người đem miểng gom lại rồi lau lại sàn

Xem ra, chuyện hôn sự của Thiên Mạch, đã đánh động tới ba mẹ hắn, nếu không , hôm nay, Tống Trân cũng sẽ ko tới đây , dùng tiền của mình khiến nàng dao động . Sự việc phát triển càng ngày càng phức tạp, sóng cũ chưa tan, sóng sau lại tới, nàng nên làm cái gì bây giờ?
Chương Trước/126Chương Sau

Theo Dõi